A Lê - Chương 45

Chương 45:

- Lý Tịch V5 -

Mì thịt thái chú ý đến màu sắc phù hợp, vừa ngon vừa đẹp mắt. Món ăn phụ của mì thịt thái Kỳ Sơn chủ yếu là trứng gà, tỏi, cà rốt và đậu phụ trắng, nhưng Tiết Duyên là người ở kinh thành, A Lê sợ chàng ăn không quen hương vị của Tây Bắc, nên điều chỉnh một chút.

Đậu đũa thái hạt lựu, mầm tỏi cắt khúc, thêm củ cải trắng và bí đỏ nhỏ, màu xanh đẹp mắt, nhìn rất bắt mắt. Thịt bằm là trực tiếp sử dụng thịt giòn còn sót lại buổi trưa, trước tiên đem chiên qua dầu, bởi vì vốn đã rục, cho nên chỉ cần phết một chút dầu, bên ngoài thịt cháy như vậy nhưng bên trong lại giòn, cắn nhẹ có thể chảy ra nước, mùi vị rất thơm.

Sau khi chạy bôn ba cả buổi chiều, Tiết Duyên đói đến mức không chịu nổi, A Lê bảo chàng đợi bên cạnh mình, nhưng chàng không chịu, liền đứng ở đó trông mong nhìn chằm chằm.

A Lê cảm thấy buồn cười, dùng đũa gắp một miếng thịt chiên giòn, thổi hai cái, rồi đút cho chàng ăn. Tiết Duyên cũng không ngại nóng, há mồm liền ngậm vào, bị phỏng đến mức đầu lưỡi đảo loạn mà không nỡ nhả ra, cuối cùng nuốt trọn xuống, tuy không nhai vài lần, nhưng mùi thơm vẫn lưu lại giữa môi và răng, dư vị vô cùng.

Tiết Duyên l**m l**m môi, đưa tay ôm lấy vai A Lê, lấy lòng dùng hai má cọ cọ nàng, ý tứ nọ rất rõ ràng, còn muốn thêm một miếng nữa.

A Lê vỗ tay chàng, không chút lưu tình nói, “Không cho.” Chỗ trước bếp hẹp, Tiết Duyên lại cao nên nếu chàng chen chúc ở đó, A Lê ngay cả xoay người cũng khó khăn, nàng bất đắc dĩ dùng xẻng gõ mép nồi, chặn lời Tiết Duyên muốn nói lại, “Nếu chàng thật sự muốn ăn cơm sớm một chút, thì đừng vây quanh ta, hoặc là đi rửa chén, hoặc là đi châm lửa. Coi như là không biết làm cái gì cũng không sao, qua chỗ cái ghế ngồi chờ, đừng quấn lấy ta là tốt rồi.”

Tiết Duyên há miệng, chàng nhìn gương mặt có chút ửng đỏ của A Lê, cảm thấy buồn bực, nhưng lại ngượng ngùng nói, cuối cùng vẫn lui về phía sau, ngồi xổm thêm củi vào trong bếp.

Không có Tiết Duyên ở bên cạnh vướng tay cản chân, động tác của A Lê nhanh hơn rất nhiều, tự tay cho rau thái hạt lựu và ớt khô vào trong nồi, xào vài lần, thêm nước nóng, đun đến khi sôi. Bởi vì đậu đũa khó nấu nên sau khi nước canh sôi phải đun thêm một lúc nữa mới tắt lửa và cho thêm muối, đường.

Bởi vì cho một ít ớt vào trong, nên mùi vị của thịt thái rất thơm, màu sắc cũng nhuộm một màu đỏ, trông nóng hổi, ​​lại càng ngon miệng trong ngày mưa nhiều mây như thế này.

A Lê đậy nắp lại, để cho thịt thái tiếp tục đun nhỏ lửa trong đó, rồi quay sang múc mì. Đặc điểm của mì thịt thái là mì dài nhỏ, mỏng và đồng đều, ăn có vị dai, mịn, mềm và ngon miệng. Mì đã cắt sẵn để riêng, chỉ cần trụng sơ qua cho chín rồi vớt ra.

Trên tường thắp một ngọn đèn nhỏ, tỏa ra một quầng sáng nhỏ màu cam, khiến sắc mặt A Lê ấm áp hơn một chút. Bên ngoài vẫn có gió lạnh thổi qua, nhưng làm lâu ở trong bếp như vậy, chóp mũi của A Lê đều đã chảy mồ hôi, nàng lấy mu bàn tay lau một cái, sau đó quay đầu lại cười với Tiết Duyên, “Có thơm không?”

Tiết Duyên ngồi xổm một bên, ngoan ngoãn giống một động vật nhỏ, cố gắng gật gật đầu, nói, “Rất thơm.”

A Lê cười càng vui hơn, vươn một ngón tay, nhỏ giọng nói với chàng, “Ta biết chàng thích ăn cay, nhưng dạ dày của chàng không tốt, tháng này chỉ có thể ăn lần này thôi, về sau phải ăn bắp cải hầm.”

Tiết Duyên “A” một tiếng, cầm ngón tay nàng nhéo nhéo, sau đó đặt ở giữa răng khẽ cắn, hỏi, “Có thể châm chước một chút được không?”

Ánh mắt A Lê cong cong, lắc đầu nói, “Không thể.”

Ngày thường, A Lê rất dễ nói chuyện, nhưng trong ăn uống, nàng quản chặt Tiết Duyên đến mức gắt gao, một chút tình cảm cũng không thương lượng được.

Mì sôi rất nhanh, A Lê cũng không nói nhiều với Tiết Duyên nữa, nàng cầm cái bát sứ lớn, xoay người đi vớt mì. Mì thịt ăn nóng hay lạnh đều có thể, A Lê thích rửa bằng nước lạnh, sợi mì sẽ dai và giòn hơn, hơn nữa dầu quá lớn sẽ bị cháy khi đun nóng, khi tưới lên mặt, nhiệt độ sẽ vừa đủ, vừa không lạnh miệng, cũng không làm phỏng miệng.

Trứng gà không khuấy vào chung thịt thái, mà là nấu riêng với mì, hình dạng không vỡ, một nửa lòng đỏ trứng lộ ra từ lòng trắng, vàng ấm, đổ nước cốt chuyển sang màu đỏ tươi.

Buổi tối A Lê đang chờ Tiết Duyên, cũng không ăn cơm, cửa bếp đóng chặt, trước bếp ấm áp, nên nàng dứt khoát mang cái ghế nhỏ tới đây, cùng Tiết Duyên mỗi người một phen, trực tiếp ăn ở đây, cũng tránh được phiền phức chuyển tới chuyển lui.

Hai người trán chạm nhau, ngược lại rất có dáng vẻ trong nhà có khói lửa.

Thành bát ấm áp, sờ vào rất dễ chịu, A Lê chậm rãi ăn một cách uyển chuyển, nhưng Tiết Duyên đã sớm quên sạch các quy củ đã học lúc trước, uống canh rất thoải mái, nếu bị cay thì vừa nhe răng vừa cắn mì. Chàng ăn mì rất có cách riêng của mình, dùng đũa quấn lấy sợi mì, cuộn thành một vắt, thổi một cái, sau đó cuộn từ đầu đũa cho vào miệng, ăn rất thỏa mãn.

A Lê nhìn chàng một hồi, chợt cười rộ lên, nói, “Cách ăn này của chàng thật giống với đệ đệ ta.”

Cùng giường chung gối lâu như vậy, người bên gối có bộ dạng nào mà chưa từng thấy chứ, không cần giả vờ, Tiết Duyên gắp một miếng thịt vào miệng, cũng không cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại ưỡn ngực nghiêm mặt hỏi một câu, “Thật sao?”

A Lê gật đầu, nâng má cười, “Đệ ấy nói ăn như vậy tương đối thoải mái, nhưng vắt không tốt, canh bắn tung tóe khắp nơi nên mẹ ta nói không được cho đệ ấy như vậy nữa, đệ đệ ta mỗi lần như vậy đều luôn đáp lại, nhưng chưa bao giờ thay đổi.”

Tiết Duyên híp mắt, nói, “Không phải cả nhà không vào cùng một nhà, ta và đệ đệ chúng ta rất giống nhau.”

A Lê bĩu môi, “Còn lâu mới phải, Ngôn Sơ rất ngoan, chỉ có điều này là cố chấp, còn những phương diện khác thì rất hiểu chuyện.”

Tiết Duyên dùng miệng ngậm đũa, đưa tay lau mồ hôi trên trán A Lê, sau đó khuấy mì hai lần rồi nói, “Chờ sau này chúng ta có tiền, liền trở về Dương Châu một chuyến, đón em vợ về nhà, nàng làm thêm một bữa mì luộc nữa đi, hai chúng ta sẽ chia vắt.”

A Lê cười ra tiếng, dùng khuỷu tay đẩy đẩy Tiết Duyên, “Sao chàng lại nghèo như vậy.”

“Không có nghèo.” Tiết Duyên nghiêm mặt nhìn nàng, “Ta nói thật.”

A Lê cong môi, “Vậy ta sẽ chờ, chờ chàng kiếm được thật nhiều tiền, trở thành một đại tài chủ.”

Tiết Duyên cười, nói, “Có phải giống Vi chưởng quỹ, mặc quần áo tơ lụa, đội mũ cao, để hai hàng râu, mỗi ngày đều đi chắp tay, ửng bụng thẳng ra không?”

A Lê nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu nói, “Vẫn không nên.”

Tiết Duyên hỏi, “Vì sao?”

A Lê đặt bát lên đùi, vươn tay vuốt môi Tiết Duyên hai cái, lẩm bẩm nói, “Nếu chàng có râu như vậy, thật xấu biết bao nhiêu a.”

Tiết Duyên hít sâu một hơi, nắm chặt cổ tay nàng, “Nói gì vậy!”

A Lê cười né đi, miệng nói, “Không nói nữa, không nói nữa.”

Tiết Duyên cũng không tức giận thật, hù dọa hai tiếng, rồi lại nhéo cằm nàng một cái sau đó liền bỏ qua, chàng gõ vào mép chén A Lê, hỏi, “Không ăn nữa à?”

A Lê gật đầu, “No rồi.”

Sau khi nói cười tầm hai khắc, mì gần như nguội, Tiết Duyên lấy chén của nàng, đổ vào chén mình, cũng không trộn lên, tùy tiện húp hai ngụm liền vào bụng.

Sau đó rửa chén, chờ dọn dẹp xong thì đã là giờ Tuất rồi. Trong đại viện yên ắng, ngay cả một căn phòng sáng đèn cũng không có, A Lê đi vào phòng Tiểu Cà Lăm trước, nhìn cậu ngủ yên bình, lúc này mới yên tâm dịch chăn, rồi trở lại trong phòng mình.

Giường đã trải xong, nước nóng rửa chân đã bày sẵn dưới đất, Tiết Duyên trằn trọc nằm trong chăn, cầm quyển sách của Hồ An Hòa lật xem. A Lê xõa tóc, sau khi rửa mặt c** q**n áo thì cũng lên giường, Tiết Duyên đắp chăn ấm áp, mới đầu nàng không buồn ngủ, nhưng vừa áp sát vào người chàng thì mí mắt liền dính dính.

Tiết Duyên đặt sách lên gối, một tay ôm cổ A Lê, thổi tắt ngọn đèn trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Cả phòng tối tăm, Tiết Duyên vỗ vỗ lên lưng A Lê, muốn nàng ngủ.

A Lê rụt vào trong chăn, mắt khép lại, vốn định ngủ nhanh một chút, nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, lại tỉnh táo lại. Ban ngày có quá nhiều chuyện, trong lòng nàng đều vướng bận chuyện Tiểu Cà Lăm, trong lúc nhất thời cũng quên mất những gì Vi chưởng quỹ đã từng tới, bây giờ nhớ tới, liền có chút tò mò.

A Lê chạm vào thắt lưng Tiết Duyên, nhỏ giọng hỏi, “Chưởng quỹ Yến Xuân lâu tìm chàng để làm gì vậy?”

Tiết Duyên kéo tay nàng lại đặt lên bụng mình, chậm rãi viết, “Mua công thức nấu ăn.”

A Lê lập tức liền phản ứng lại, “Bánh cuốn?”

Tiết Diên vỗ vào mu bàn tay nàng, ý là trả lời đúng.

A Lê “A” một tiếng, hỏi, “Vậy chúng ta sẽ bán sao?”

Tiết Duyên lại vỗ vào cổ tay nàng, ý là phủ nhận, không bán.

A Lê cắn môi, trong lòng đếm số tiền còn lại, qua một lúc lâu, khẽ nói, “Nhưng Tiết Duyên, với hơn hai mươi lượng bạc, không biết chúng ta còn có thể chống đỡ được bao lâu. Cửa hàng tạm thời cũng không mở được nữa, không có đầu vào, vậy phải làm sao bây giờ?”

Tiết Duyên nắm lấy eo nàng nâng lên, để hai người mặt đối mặt, thò người ra hôn lên trán nàng, viết cho nàng, “Ta là ai?”

Lúc lần đầu tiên bán bánh cuốn, Tiết Duyên cũng đã hỏi câu này, A Lê lập tức cảm thấy yên tâm, nàng cười ngọt ngào gọi: “Tướng công.”

Một tiếng này gọi mềm mại, khi nghe vào tai, Tiết Duyên chỉ cảm thấy sau lưng có một cỗ tà hỏa xông lên, chàng ôm A Lê vào lòng càng chặt hơn, chạm vào chóp mũi của nàng. Vị trí như vậy, Tiết Duyên nghiêng đầu một cái là có thể giữ môi nàng.

Hơi thở hòa quyện vào nhau, hơi nóng phả vào mặt, A Lê mở to mắt, mơ hồ nhìn Tiết Duyên, nàng không nghe thấy gì, nhưng cũng cảm nhận được tim chàng đập càng lúc càng nhanh, lòng bàn tay nắm eo nàng cũng càng ngày càng nóng. Hơi nóng xuyên qua lớp vải mỏng khiến A Lê rùng mình.

Tiết Duyên vùi đầu vào cổ A Lê, ngón tay viết trước ngực nàng, “Chỉ một lần.”

A Lê há môi, còn muốn nói chuyện, nhưng Tiết Duyên lại không cho nàng cơ hội, một tay đỡ lưng nàng lên, đem áo lót hoàn toàn kéo xuống, phủ môi lên.

……

Ngày hôm sau khi đến Yến Xuân lâu tìm Vi chưởng quỹ, Tiết Duyên tinh thần sảng khoái, đi đường đều có thể mang theo một trận gió.

…………………………………………………………………………………………………………………………………………..

——————–

Đôi lời từ tác giả:

Dựa theo thuật toán bậc thang của Tấn Giang, bỏ thêm… Tiền và không thêm là như nhau, nhưng vì vấn đề xét duyệt mà đã xóa 150 từ, phải đi bổ sung lại, xin lỗi!