A Lê - Chương 51

Chương 51:

- Lý Tịch V5 -

Nói là nói chuyện, chi bằng nói là thông báo đi.

Vi Thúy Nương không giống Vi chưởng quầy, cha nàng ấy là phú hào trong thành, thích tính kế, nhưng trên mặt vẫn cười ha hả với ngươi, lúc nói chuyện cũng sẽ ngươi tới ta lui, ra dáng nói chuyện rất vui vẻ, Vi Thúy Nương không làm bộ như thế, đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng một câu, “Ta muốn ép giá của ngươi.”

Vừa nói xong, Tiết Duyên cũng có chút kinh ngạc, chàng biết sẽ có kết quả này, nhưng lại không ngờ Vi Thúy Nương thậm chí cũng lười cười ha ha mà vào thẳng vấn đề đến thế.

Hồ An Hòa yếu đuối hỏi, “Vậy ngươi muốn ép bao nhiêu?”

Vi Thúy Nương nói, “Ta cũng không phải người có tâm ác, sẽ không quá hại các ngươi, chúng ta niêm yết giá rõ ràng, ta cho ngươi một thành năm phần lợi nhuận (15%), nếu chịu thì thuận mua vừa bán, không chịu thì ta cũng không cưỡng cầu, như thế nào?”

Hồ An Hòa nhìn Tiết Duyên một cái, lặp lại lần nữa, “Như thế nào?”

Tiết Duyên cười như không cười nhìn lại, “Ngươi nói xem?”

Năm phần lợi nhuận, trông có vẻ không đáng nhắc tới, nhưng nếu thật sự tính ra, đây tuyệt đối không phải là một con số nhỏ, huống chi tương lai còn dài.

Vi Thúy Nương có khuôn mặt dài, với hai hàng lông mày cong, trông cô ấy rất nghiêm túc và đáng sợ khi cười, vầng khí trông khiếp người. Tiết Duyên tựa lưng vào ghế sau, hai ngón tay nhảy tới nhảy lui trên tay vịn, một lúc lâu không nói gì, cũng không nhìn nàng ấy, vẻ mặt bình tĩnh, tựa như chuyện này không liên quan đến mình.

Chàng không có hảo cảm gì với nữ nhân này, với lại từ trước đến nay không muốn tiếp xúc với nữ nhân, dứt khoát lui về phía sau một bước, đưa áo ngoài cho Hồ An Hòa.

Hồ An Hòa cảm thấy rất áp lực, hắn vốn đã sợ Vi Thúy Nương đánh, nhưng lại không biết nói khéo, nghẹn nửa ngày mới nghẹn ra một câu, “Vi cô nương, ngươi suy nghĩ lại được không? Nể tình chúng ta ngày xưa…”

Hắn còn chưa nói hết lời thì đã bị Vi Thúy Nương đối diện ngắt lời, lạnh lẽo mấy chữ, “Ngươi là ai?”

Hồ An Hòa nghẹn nửa câu ở cổ họng, không nôn ra được mà nuốt thì lại không trôi.

Tiết Duyên liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói gì. So với Vi chưởng quầy, Vi Thúy Nương là người khó đối phó, nàng ấy chỉ biết bảo thủ quan điểm của mình, căn bản không nghe ngươi nói cái gì, cho dù ngươi nói chuyện này đủ kiểu thì vẻ mặt nàng ấy vẫn hờ hững, ngay cả khóe mắt cũng không thèm quăng cho ngươi.

Tiết Duyên biết rõ ở đây tốn sức với Vi Thúy Nương căn bản không giải quyết được vấn đề, nói không chừng còn có thể chọc cho nàng ấy ghét, chàng cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, đứng dậy chắp tay nói, “Trời không còn sớm, Tiết mỗ cáo lui trước, về phần lợi nhuận thì chưa nói được, ngày mai trả lời Vi cô nương.”

Khóe miệng Vi Thúy Nương cong lên, giơ tay lên nói, “Tiết công tử đi thong thả.”

Tiết Duyên dẫn A Lê rời đi, Hồ An Hòa cũng chậm rãi đứng lên, hắn nhìn Vi Thúy Nương một cái, vốn còn định há miệng nói chuyện, nhưng mỹ nhân lạnh lùng lại không thèm nhìn hắn, xoay người, cũng rời đi.

Cơm chiều là ăn ở Tiết gia, bữa cơm đơn giản cùng với cà tím và thịt băm nhỏ, vì để an ủi Hồ An Hòa nên A Lê còn làm ấm một bầu rượu, chuẩn bị chút chân vịt làm đồ nhắm.

Rượu trong nhắm ngon, nhưng Hồ An Hòa lại không có tâm trạng, mặt mày ủ rũ cả bữa cơm.

Tửu lượng của hắn bình thường, sau khi uống mấy chén liền có chút choáng váng, hai má hồng hồng nằm sấp trên bàn hỏi Tiết Duyên, “Chuyện của Vi cô nương làm sao đây, nàng ta còn khó chơi hơn cha nàng ta nữa, vậy chúng ta cứ quên đi thế sao?”

“Làm sao có thể.” Tiết Duyên híp mắt, nâng cổ tay rót cho mình một chén, “Đánh rắn đánh giập đầu[1], đối phó loại nữ nhân này phải hốt thuốc đúng bệnh.”

[1] Đánh rắn đánh giập đầu: Trong đấu tranh phải đánh vào nơi hiểm yếu của đối phương.

Hồ An Hòa như lọt vào sương mù, hỏi, “Ý ngươi là sao?”

Tiết Duyên nói, “Khó khăn hiện tại nhất của nàng ta là gì, nút thắt trong lòng nàng ta là gì, nếu như gỡ bỏ giúp nàng ta, ngươi sẽ lấy được lòng nàng ta.”

Hồ An Hòa chớp mắt mấy cái, giật mình phản ứng lại, thẳng lưng, “Ngươi bảo ta viết thư hòa ly cho nàng ta sao?”

Tiết Duyên vui mừng gật gật đầu, “Không sai.”

Hồ An Hòa xoa xoa tay, lại nói, “Nhưng cho dù ta có viết cho nàng ta thì nàng ta có thể nhượng bộ được không?”

“Quan tâm chuyện đó có được làm gì, làm trước rồi nói sau.” Tiết Duyên ngửa cổ uống cạn chén rượu, nghiêng đầu hỏi, “Thứ kia ngươi biết viết sao?”

Nghe vậy, Hồ An Hòa có chút đắc ý, nhướng mày nói, “Ngươi đừng thấy bình thường cách ta nói chuyện, làm việc có chút không đáng tin, không phải bởi vì ta ngu đâu, là do ta không am hiểu thôi, thật ra đó, đầu óc ta rất nhạy bén. Năm ta ba tuổi đã nhớ ngàn chữ rồi, năm tuổi thuộc lòng thơ Đường, bảy tuổi thì được học trò nhỏ[2], mười tuổi đã thi đỗ tú tài, không phải ta khoe khoang gì đâu, trên đời này, không có văn chương nào hay sổ sách mà ta không làm được cả.”

[2] Học trò nhỏ: Thời Minh Thanh gọi học trò chưa thi tú tài hoặc chưa đậu kỳ thi tú tài.

Phùng thị vốn lẳng lặng ăn cơm, đầu cũng không ngẩng lên, nhưng nghe Hồ An Hòa mặt kia không đổi sắc thì tự nhiên thổi một cái, phụt một tiếng bật cười.

A Lê cắn đầu đũa, cũng lặng lẽ vui.

Tiết Duyên uống hơi nhiều, đôi mắt vừa đen vừa sáng, chàng nhìn dáng vẻ vui vẻ của A Lê, trong lòng cao hứng, nhéo nhéo vành tai nàng, thấp giọng nói, “Chúng ta ăn cơm đi, đừng để ý tới hắn.”

Hồ An Hòa ngốn nửa chân vịt, có chút không vui, gõ bàn nói, “Sao nào, xem thường ta đúng không? Đợi lát nữa đi, ta sẽ cho các ngươi cái kiến thức gì mà gọi là khi cảm hứng sau sưa, hạ ngọn bút làm rung chuyển năm ngọn núi lớn; lúc thơ làm xong, tiếng cười cợt, ngạo nghễ vượt qua bãi xanh.[3]”

Tiết Duyên cong môi, nghiêng mặt dán vào gò má A Lê cọ cọ, cười nói, “Chậc, nàng xem bộ dạng ngốc nghếch của hắn kìa…”

Một bữa cơm rất nhanh đã ăn xong, A Lê dọn chén đũa xuống, sau đó bày bút mực và giấy ra, chờ Hồ An Hòa hạ ngọn bút làm rung chuyển năm ngọn núi lớn. Nàng không cùng ở trong phòng, sau khi chuẩn bị xong nước trà liền theo Phùng thị đến phòng bà, bóc hạt dưa nói chút chuyện.

Hồ An Hòa là người lịch thiệp, đến phòng bếp cẩn thận rửa tay vài lần rồi mới vào phòng, Tiết Duyên hiếm khi có kiên nhẫn, mang ghế đến bên cạnh bàn, im lặng nhìn.

Mười tuổi đã thi đỗ tú tài quả thật là rất giỏi, đặt bút cũng không cần suy nghĩ sâu xa, chỉ chốc lát sau đã lưu loát viết mấy tờ trang giấy lớn. Tiết Duyên cầm lấy nhìn một chút, từng câu chỉ trích lên án, như khóc như kể, thực sự cảm động, sống động như một oán phụ khuê phòng.

Chàng không nhìn lướt qua mấy lần, “Shhh” một tiếng buông giấy xuống, nổi da gà cả một cánh tay.

Hồ An Hòa nói, “Mực khô chưa mà ngươi đã đụng vào.” Hắn bĩu môi, đặt giấy đã viết xong sang một bên, “Không được di chuyển.”

Tiết Duyên chơi đùa nhìn hắn một cái, trong lòng nghĩ, sau khi cầm lấy bút, khí chất của Hồ An Hòa đều thay đổi, dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với chàng.

Hồ An Hòa không biết Tiết Duyên đang nghĩ gì, hắn ấn bút vào nghiên mực, đột nhiên thở dài, “Thật ra ta cảm thấy Vi cô nương cũng rất đáng thương. Ngươi xem dáng vẻ bây giờ của nàng uy phong lẫm liệt, nhưng rốt cuộc lại bị tổn thương bởi tình yêu, đêm tân hôn lại náo loạn với nhà chồng, một mình chạy về mấy trăm dặm đường, khổ sở biết bao. Hơn nữa cho dù ly hôn thành công thì nàng cũng khó tái giá, nghĩ vậy, lúc trước nàng và ta giương nanh múa vuốt như thế thì cũng có thể tha thứ.”

Tiết Duyên xoay ngón tay, rủ mắt nói, “Ngươi vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi, đừng quan tâm những chuyện không nên.”

Hồ An Hòa nhíu mày nhìn chàng một cái, “Vi cô nương có chọc giận ngươi à, sao ngươi lại tức giận nàng nhiều thế.” Nói xong, hắn cũng không đợi Tiết Duyên trả lời, tự thở dài, nói, “Ta có thể làm gì đây, ta cũng rất tuyệt vọng mà, ta và Giang Thúy Dung là mệnh lệnh của cha mẹ, lời bà mối, hôn thư đã được thỉnh nghiêm túc, ta thì muốn nói với người ta rằng đến bây giờ ngay cả tân nương tử cũng chưa được gặp thì có mấy ai tin đây. Luật lệnh quy định, hòa ly và hưu thê đều phải nhà gái ký tên đồng ý, nếu nhà gái không chịu, phải đem thư trình lên quan phủ, hai năm sau hôn ước mới có thể giải trừ.”

Hồ An Hòa vốn là một người nói không ngừng, sau khi uống chút rượu thì lại càng thêm cằn nhằn, rồi lại nhìn Vi Thúy Nương cùng thư hòa ly, hắn cũng có chút thấy cảnh sinh tình, “Ba mối sáu sính, cưới hỏi đàng hoàng, hôn sự đang yên đang lành mà lại thành trò cười, khiến người ta cảm thấy khó chịu…” Hồ An Hòa nói nửa ngày, nhưng chẳng thấy Tiết Duyên đáp lại, ngay cả một câu răn dạy “câm miệng” cũng không có, hắn có chút buồn bực, quay đầu đi tìm chàng, “Sao ngươi không nói lời nào?”

Tiết Duyên một lúc lâu không ngẩng đầu, Hồ An Hòa có chút bối rối, đi qua vỗ vỗ bả vai chàng, “Lão Tiết, ngươi làm sao vậy, ngươi đừng dọa ta chứ?”

“Ba mối sáu sính, cưới hỏi đàng hoàng…” Tiết Duyên lại từ từ lặp lại, đột nhiên giơ tay vỗ trán mình một cái, mắng khẽ một câu gì đó, khiến Hồ An Hòa sợ tới mức nhảy lên. Hồ An Hòa nghi ngờ, lắc tay trước mặt Tiết Duyên, “Lão Tiết, ngươi nói cái gì vậy?”

“Không phải chuyện của ngươi.” Tiết Duyên l**m l**m môi, không kiên nhẫn nói, “Viết xong chưa, mau viết xong đi!”

Hồ An Hòa bị hù dọa trước sự hỉ nộ vô thường của chàng, hắn cũng không dám ở lại lâu, bỏ bút xuống rồi chuồn đi ngay, trước khi ra cửa cũng không quên quay đầu lại nói, “Ngày mai đưa qua cho Vi cô nương, đừng quên đấy!” Hắn đứng ở cửa, nhìn mười ngón tay của Tiết Duyên c*m v** trong tóc, bộ dạng buồn bực, cũng không biết chàng nghe lọt những lời vừa rồi được bao nhiêu. Hồ An Hòa không quan tâm nhiều thế, đi chào hỏi Phùng thị và A Lê, rồi chạy bước nhỏ về nhà.

Trong phòng ấm áp, tràn ngập mùi mực cùng mùi rượu, Tiết Duyên nhắm mắt lại, trong đầu đều là câu “Ba mối sáu sính, cưới hỏi đàng hoàng”.

Lúc này chàng mới nhớ ra, ở cùng nhau sắp một năm rồi, làm bạn qua mưa giông, nhưng chàng chưa cho A Lê một cái lễ đàng hoàng nào.

Tiết Duyên cảm thấy mình chính là một tên khốn nạn, luôn muốn đem tất cả tốt nhất cho nàng, nhưng kết quả lại làm cho nàng chịu tủi thân lớn như vậy.

Tiết Duyên không biết A Lê có lén nghĩ tới chuyện này sau lưng chàng không, nàng có để ý hay không để ý, dù sao chàng lại để ý đến sắp chết.

Trước khi A Lê bị bệnh, mỗi ngày chàng đều không hỏi chuyện gia đình, chơi bời lêu lổng, thậm chí còn không nói chuyện với nàng nhiều. Sau khi A Lê bị bệnh, chàng lại vội vàng chạy ngược chạy xuôi, thiếu đi sự quan tâm dành cho nàng, bây giờ ngẫm lại, chàng thậm chí còn không biết rõ họ tên thật của cha mẹ A Lê, chứ đừng nói đến việc đi trước mộ bái hỏi, hứa hẹn.

Tiết Duyên nghĩ nếu sau này chàng có nữ nhi, nữ nhi bị một nam nhân không hiểu gì mà bắt cóc, còn vô danh vô phận lâu như vậy, cho dù chàng có chết thì cũng phải xách đao đào mộ sống dậy, đến trước cửa của tên chó rể kia chém.

Lúc A Lê đẩy cửa tiến vào, Tiết Duyên vẫn duy trì tư thế giống như một tảng đá cứng ngắc.

Nàng cảm thấy kỳ lạ, nhẹ nhàng gọi một câu “Tiết Duyên”, nhưng chàng không để ý tới. A Lê nhíu mày, nhỏ giọng ngồi xổm trước mặt chàng, ngón tay phủ lên trán chàng, lo lắng hỏi, “Uống nhiều rượu nên bị đau đầu sao?”

Tiết Duyên lắc đầu, tay nắm cổ tay nàng đặt dưới môi, nhẹ nhàng hôn một cái.

A Lê yên lòng, cười trách mắng nói, “Đang yên đang lành, chàng ở đây ngồi làm gì, cũng không sợ lạnh à.” Nàng ngửi ngửi xiêm y của Tiết Duyên, thở dài nói, “Chàng uống bao nhiêu rượu đấy, mùi nồng đến vậy. Trong phòng bếp còn có nước nóng, lát nữa ta múc một ít cho chàng, chàng tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ, chứ không nếu chờ đến sáng sớm ngày mai, sợ là đều sẽ thối đấy.”

Tiết Duyên vẫn lắc đầu, nhưng đầu rủ xuống, không chịu nhìn nàng.

A Lê cắn môi, rốt cuộc nhận ra chàng không ổn lắm, vỗ vỗ mu bàn tay chàng, nhẹ giọng hỏi, “Tiết Duyên, chàng sao thế?”

Qua một hồi lâu, Tiết Duyên cuối cùng cũng chịu ngước mặt lên, không biết có phải vì say rượu không mà đáy mắt hơi đỏ, A Lê hoảng sợ, vội vàng sờ khóe mắt chàng, “Chàng khóc sao?”

Tiết Duyên nói, “A Lê, ta còn chưa cưới nàng đấy.”

Chàng sợ A Lê nhìn không hiểu, bướng bỉnh lặp lại một lần nữa, “Ta còn chưa cưới nàng đấy. Nàng cùng ta chịu khổ nhiều như vậy, nhưng ta ngay cả một hôn lễ đàng hoàng cũng không cho nàng…”

A Lê dở khóc dở cười, xoa xoa hai má chàng, “Ngươi vì chuyện này mà cảm thấy khó chịu à?”

Tiết Duyên có chút ngượng ngùng, không mở mắt, than thở, “Đây không phải là chuyện nhỏ.”

A Lê cười ôm vai chàng, an ủi nói, “Không sao, chúng ta cứ sống tốt đi, lúc này mới là quan trọng nhất.”

“Không được.” Nét mặt Tiết Duyên nghiêm túc, “Chỉ có một lần, đời này nàng cũng chỉ có một lần làm lễ thôi, sao mà có thể không sao được.”

Rượu có tác dụng mạnh dần, đầu Tiết Duyên choáng váng, hai má vừa nóng vừa hầm, theo bản năng cọ cọ vào tay A Lê. A Lê dịu dàng vén mái tóc rủ xuống bên mặt chàng, xoa xoa khóe mắt chàng, cười nói, “Chàng đối xử tốt với ta, ta biết.”

Tiết Duyên vội vàng nói, “Chuyện đó không giống.” Mặt chàng hơi nâng lên, nhìn chăm chăm vào mắt A Lê, gằn từng chữ nói, “Ta còn muốn thích nàng cả đời, bắt đầu cả đời này, không thể không có một nghi thức được, không thể qua loa. Ta phải nghiêm túc cưới nàng vào nhà để cho tất cả mọi người đều biết nàng chính là con dâu của Tiết gia, là thê tử của Tiết Duyên ta.”

Không biết tại sao, khi nhìn bộ dạng này của chàng, chóp mũi A Lê lại hơi cay cay, nàng hôn lên mắt Tiết Duyên, dịu dàng nói, “Được.”

Tiết Duyên nhắm mắt, ôm eo nàng tiến vào lòng, viết trong lòng bàn tay nàng, “Ngày mai chúng ta đi thỉnh hôn thư, được không?”

A Lê nghiêng đầu, “Nhưng ngày mai phải truyền tin cho Vi cô nương.”

Tiết Duyên lúc này mới nhớ tới còn có chuyện này, gật đầu nói, “Đúng vậy.” Chàng lui về phía sau một chút, nhìn thẳng vào A Lê, rồi nói, “Hai thứ này không thể va chạm, thật là xui xẻo.”

Chàng nói ra hai chữ “xui xỏe” cực kỳ nặng nề, mắt A Lê cong lên.

Tiết Duyên suy nghĩ một chút, “Ngày mai ta mời nội đi tìm người xem ngày lành cho chúng ta, sau đó đi thỉnh hôn thư.”

A Lê gật đầu, nói được.

Tiết Duyên lại nói, “Lễ thành thân đầu tiên không vội, muốn làm thì tốt nhất làm, đợi tửu lâu khai trương, chúng ta sẽ tự mình làm.”

A Lê mặt mày cong cong, “Ừm, không cho người ngoài kiếm tiền.”

Tiết Duyên cuối cùng cũng thỏa mãn, ôm nàng càng chặt, si ngốc cười như một đứa trẻ.

Sáng sớm hôm sau, Tiết Duyên dẫn A Lê đi Yến Xuân Lâu tìm Vi Thúy Nương. Tiểu nhị đã quen biết chàng từ lâu, “Ê” một tiếng, nhiệt tình nghênh đón, cung kính hỏi, “Tiết công tử tới tìm Vi chưởng quầy ạ?”

Tiết Duyên nói, “Không, chúng ta tìm Vi cô nương.”

Tiểu nhị hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, cười nhiệt tình, xua tay nói, “Hai vị ngài qua bên này ngồi trước, ta đi thông báo cho ngài một tiếng.”

Mà hắn vừa dứt lời, trên lầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng cửa đóng sầm rất mạnh, Tiết Duyên nhìn lên thì thấy Vi Thúy Nương đỏ mắt chạy xuống, cầu thang gỗ phát ra tiếng vang rầm rầm.

Vi chưởng quỹ lại nhanh chóng mở cửa ra, ông nóng nảy, cũng mặc kệ còn có rất nhiều khách nhân ở đây, lớn tiếng quát, “Ngươi là nữ nhi bất tiếu, ngươi muốn chọn giận ta à!”

Vi Thúy Nương không thèm quan tâm, ra cửa như một cơn gió, vòng một cái, biến mất không thấy đâu.

——————–

Tác giả nói:

Số lượng bình luận trong chương trước … Có chuyện gì vậy, các chị em, là tôi quá tức giận sao?

Buồn đến nỗi muốn nói tiếng Anh luôn

i’m too sad and i want to go die



Thúy Nương sẽ không cãi nhau với Vi chưởng quầy và bỏ nhà đi, nàng vẫn là Vi Thúy Nương có tiền mà.

Và, sự giàu có đếm ngược hai chương!

[3] Thuộc bài thơ “Giang thượng ngâm 江上吟 • Khúc ngâm trên sông” của Lý Bạch

Giang thượng ngâm

Mộc lan chi duệ sa đường châu,

Ngọc tiêu kim quản toạ lưỡng đầu.

Mỹ tửu tôn trung trí thiên hộc,

Tái kỹ tuỳ ba nhiệm khứ lưu.

Tiên nhân hữu đãi thừa hoàng hạc,

Hải khách vô tâm tuỳ bạch âu.

Khuất Bình từ phú huyền nhật nguyệt,

Sở vương đài tạ không sơn khâu.

Hứng hàm lạc bút dao ngũ nhạc,

Thi thành tiếu ngạo lăng thương châu.

Công danh phú quý nhược trường tại,

Hán thuỷ diệc ưng tây bắc lưu.

Dịch nghĩa

Con thuyền bằng gổ sa đường, lái bằng gỗ mộc lan,

Có tiêu ngọc sáo vàng ở hai đầu.

Với ngàn hộc rượu ngon đặt bên trên,

Thuyền chở kỹ nữ, theo sóng tự do trôi đi.

Xưa kia có vị tiên chờ cưỡi hạc vàng bay đi,

Lại có người khách biển vô tâm theo chim âu trắng.

Thơ phú của Khuất Nguyên lưu truyền soi sáng cùng mặt trăng, mặt trời,

Còn lâu đài của vua Sở ngày nay chỉ còn là núi gò.

Khi cảm hứng sau sưa, hạ ngọn bút làm rung chuyển năm ngọn núi lớn;

Lúc thơ làm xong, tiếng cười cợt, ngạo nghễ vượt qua bãi xanh.

Nếu như công danh, phú quí mà còn tồn tại lâu dài,

Thì dòng sông Hán Thuỷ hẳn phải chạy lên phía Tây bắc.

(Năm 734)

(nguồn: thivien.net)