A Lê - Chương 53

Chương 53:

- Lý Tịch V5 -

Cho đến khi tiếng bước chân Tiết Duyên biến mất, Vi Thúy Nương rốt cuộc mới trút cục tức xuống cổ họng, nàng ấy ngửa đầu uống cạn một chén trà, nghiêng đầu lặng lẽ nói “Phi”.

A Lê cười khanh khách nhìn nàng ấy, giải thích, “Tiết Duyên bình thường không có như vậy, lát nữa ta sẽ nói với chàng, ngươi đừng tức giận.”

A Lê hôm nay hiếm khi đeo khuyên tai, một miếng ngọc bội nhỏ nhắn, không đắt tiền nhưng tinh xảo xinh đẹp, khiến nàng càng thêm xinh xắn lanh lẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn.

Vi Thúy Nương sửng sốt một chút, mới ý thức được lời nói của Tiết Duyên, trong lòng nàng ấy chợt co rút, nhẹ giọng hỏi, “A Lê, lỗ tai ngươi bị sao thế?”

A Lê vẫn cười như cũ, trong mắt chợt lóe sự ảm đạm, “Ta không nghe thấy.” Dừng một chút, nàng nói, “Nhưng không quan trọng, ngươi nói từ từ với ta là được, ta có thể hiểu được phần lớn.”

Vi Thúy Nương ngẩn người, nàng ấy ý thức được tai A Lê có vấn đề, nhưng lại không nghĩ nó nghiêm trọng như vậy. Ngón tay nàng ấy nhéo nhéo tay áo, chậm rãi nói, “Ta không nhìn ra.”

A Lê nói, “Ưm, ta cũng thường nói với Tiết Duyên, xem ta thích ứng tốt như thế nào, người ta cũng không biết ta đang bị bệnh như vậy.”

Nàng nói cười cười, không có biểu cảm đau lòng nào, nhưng Vi Thúy Nương chỉ cảm thấy chua xót, nàng ấy mím môi, tiến lên kéo tay A Lê, im lặng không lên tiếng.

A Lê cũng nhéo nhéo ngón tay nàng ấy, dịu dàng nói, “Đừng cứ mãi nói chuyện của ta, Vi cô nương, ngươi làm sao vậy? Nếu là thuận tiện thì giải bày với ta, nói không chừng ta có thể giúp được ngươi.”

Vi Thúy Nương nói, “Đừng có lúc nào cũng gọi ta là cô nương này cô nương nọ vậy, xa lạ quá, ngươi gọi ta là Thúy Nương đi.”

A Lê ngoan ngoãn đáp, “Thúy Nương.”

Vi Thúy Nương nở nụ cười, nhéo nhéo hai má nàng, nhỏ giọng nói, “Ngoan quá.”

Nàng ấy chậm rãi nói, “Cha ta biết ta chạy về vì chuyện cãi nhau vào đêm tân hôn của ta và Lưu gia, chúng ta cãi nhau một hồi, ta tức giận, liền đóng cửa đi ra ngoài.”

A Lê cắn cắn môi, “Vi chưởng quầy không muốn ngươi hòa ly sao?”

“Cũng không phải.” Vi Thúy Nương dùng một tay nâng má, tay kia gõ lên mặt bàn, “Cha ta tức giận ta vì tự chạy về mà không có sự đồng ý của ông. Ninh An cách nơi này bốn năm ngày đi, hai nha hoàn của ta đều không biết võ, còn muốn ta chăm sóc nữa. Cha ta nói ta không hiểu chuyện, không để ý đến sự an toàn của mình, đột nhiên tức giận, nếu là nam nhi thì không sao, mà cô nương gia làm như vậy, thật sự là quá nguy hiểm, còn nói ta muốn mạng già của ông à.”

A Lê kinh ngạc, “Vi chưởng quầy nói cũng không sai, bọn ngươi làm gì mà cãi nhau thế?”

“Tại ta.” Vi Thúy Nương nhíu mày, “Ta chống đối hắn, nói ta rõ ràng không muốn gả, mà là do ông nhìn trúng dòng dõi Nho học của Lưu gia nên mới nhất định phải gả ta qua, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, sao có thể trách ta được. Cha ta vừa tự trách vừa tức giận, suýt chút nữa đã đánh ta rồi, ta cũng không đè nén được cơn tức giận trong lòng, lời qua tiếng lại, cuối cùng thì mất khống chế.”

Nói đến đây, Vi Thúy Nương thở dài, “Đây là lần đầu tiên chúng ta giận to đến thế, trước đây cũng có cãi nhau, nhưng qua một hồi ăn cơm cũng ổn rồi, còn lúc này, ta không biết nên kết thúc như thế nào.”

A Lê nhẹ nhàng nói, “Vi chưởng quầy cũng muốn tốt cho ngươi.”

Vi Thúy Nương gật đầu, “Ta biết. Thật ra, lúc ra khỏi cửa thì ta liền hối hận, nhưng mà…”

A Lê nói, “Nói cho cùng cũng là chuyện nhỏ, ngươi về nói với Vi chưởng quầy vài lời, gở bỏ xong thì sẽ ổn thôi, ông sẽ không trách ngươi.”

Vi Thúy Nương lúc này lắc đầu, “Không được. Trông mặt cha ta hòa nhã, chứ bên trong rất bẩn đấy, chuyện lần này, nếu ta không xin lỗi hay nói lời mềm mại với ông, ông sẽ tuyệt đối không chịu thua với ta.” Nàng ấy xoa thái dương, có chút khó chịu, “Ta không thể kéo sắc mặt đó xuống được.”

A Lê cười, “Vậy ngươi đưa cho Vi chưởng quầy vài thứ, tốt nhất là thứ ông thích mà do ngươi tự tay làm, có tấm lòng rồi thì không cần nói rõ cũng được.”

“Cái này được.” Vi Thúy Nương vui mừng trong chớp mắt, rồi sau đó nhíu mày, “Nhưng ta chẳng làm cái gì cả.”

Nàng ấy thật sự không biết làm, Vi Thúy Nương gần như chưa bao giờ chạm vào những thứ mà những cô nương bình thường học được khi còn nhỏ. Mẫu thân nàng ấy mất sớm, hồi nhỏ do phụ thân nuôi nấng, từng cùng Vi gia nghèo, Vi chưởng quầy đưa nàng ấy khắp nơi bán hàng, năm Vi Thúy Nương tám chín tuổi có thể nhanh miệng cãi nhau với bề trên, hơn nữa còn học võ, cãi nhau không được thì đánh nhau, nàng ấy sẽ không để mình rơi vào thế bất lợi quá nhiều.

Về sau Vi chưởng quầy mở Yến Xuân Lâu, rốt cuộc cuộc sống cũng tốt lên nên Vi Thúy Nương bận lo việc kinh doanh, càng không có thời gian tìm hiểu những thứ về nữ công nấu ăn kia.

Hiện tại ngẫm lại, nàng ấy ngoại trừ chạy làm ăn và tính sổ, thật đúng là không có thứ gì mà nàng ấy có thể làm được.

A Lê hơi suy nghĩ, đi vào tủ nhỏ bên cạnh lấy rổ kim chỉ ra, nói, “Nếu không thì thêu một chiếc khăn tay đi, hoa văn đơn giản một tí thì cũng không khó.”

Vi Thúy Nương khoát tay áo, sắc mặt khó xử, “Ta sẽ không làm được đâu.”

A Lê cười, “Ta dạy ngươi.”

Vi Thúy Nương liếc mắt nhìn nàng một cái, trong mắt hiện lên vài phần vui mừng, nàng ấy tới chọn trong rổ, sau đó từ trên bảng kim chỉ rút ra một cây kim, cầm lấy nói, “Được!”

A Lê nói, “Ngươi chờ một chút, ta đi tìm nội xin ít vải vụn xinh xinh.”

Vi Thúy Nương cười tủm tỉm nói được, rồi kéo tay A Lê, nhỏ giọng nói, “A Lê ngoan, ngày mai tỷ tỷ mời muội ăn ngon.”

Vi chưởng quầy là thương nhân, không đọc quá nhiều sách, nhưng chỉ thích kết giao bằng hữu với những người có tri thức, sở thích cũng tao nhã, đặc biệt là trúc nên Vi Thúy Nương muốn hợp sở thích của nàng ấy nên cũng định thêu trúc. A Lê là một người thầy tốt, nàng kiên nhẫn, nhẹ nhàng tỉ mỉ, giảng giải cách thuê kim từng chút một cho Vi Thúy Nương, làm sai cũng không tức giận, Vi Thúy Nương cũng nghiêm túc muốn học, nhưng phương diện này nói thì dễ hơn làm, nàng ấy thử vài lần nhưng đều xiêu xiêu vẹo vẹo biến thành một mớ hỗn độn.

Thấy trời sắp tối, cổ tay nàng ấy đau nhức, rốt cuộc cũng làm ra một chiếc khăn tươm tất.

Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Vi Thúy Nương đem góc áo vải nhìn từ xa, hình như rất đẹp, nàng ấy vung tay, có chút cao hứng, “Dừng đến đây thôi!”

Nàng ấy vốn không phải là người có thể chịu đựng được tính nóng nảy của mình, hôm nay lại chịu khó ngồi đây cả ngày đã là cực hạn của nàng ấy rồi, nếu còn ở lại, sợ là muốn đồng quy vu tận với kim chỉ mất.

A Lê đi thắp một ngọn nến bưng trở về, chiếu sáng chiếc khăn màu lam nọ, Vi Thúy Nương lại nhìn chăm chú, “hừ” một tiếng, “Sao lại lệch thế này.”

Nàng ấy không thể tin được, nhìn kỹ lại thì tuy đã chắc chắn hơn trước rất nhiều nhưng nó vẫn xiêu vẹo, cây trúc uốn cong như một con rắn.

Vi Thúy Nương suy sụp dựa vào lưng ghế, nhào khăn tay trong tay lại, rồi ném xuống đất, thấp giọng nói, “Quả nhiên là đúng như dự đoán.”

A Lê ngồi xổm xuống nhặt vải lên, phủi bụi, nhìn ánh đèn, nghiêng đầu nhìn nàng ấy, “Sao lại mất hứng thế, đây không phải là rất đẹp rồi sao.”

Vi Thúy Nương dè dặt hỏi, “Thật sao?”

A Lê nghiêm mặt nói, “Thật sự rất đẹp.” Nàng ngồi xuống đâm một cây kim, xâu kim, dùng chỉ xanh nhạt hơn, nhanh chóng cắm thêm mấy chiếc lá vào cây trúc, động tác của A Lê rất nhanh, không qua bao lâu thì đã xong. Nàng cắn đứt đầu chỉ, đưa khăn tay cho Vi Thúy Nương xem, cười nói, “Tỷ xem, có phải đã đep hơn rất nhiều rồi không?”

Sắc mặt Vi Thúy Nương vui vẻ, “A? Hình như không còn xiêu vẹo nữa rồi.”

Mặt mày A Lê cong cong, “Xấu hay không xấu thật ra cũng không sao, Vi chưởng quầy sẽ không quan tâm đến vậy đâu, chỉ cần là tỷ có tâm làm, ông sẽ rất vui.”

Mắt của Vi Thúy Nương sáng lên, gật gật đầu.

Hai người đang nói chuyện, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng lẹp xẹp vang lên, sau đó cánh cửa bị đẩy ra, Tiết Duyên vào phòng, đang nhìn thấy Vi Thúy Nương đang ngồi ngay ngắn, đuôi lông mày chàng nhảy dựng lên, thốt ra, “Sao ngươi còn chưa đi?”

Vi Thúy Nương nghiến răng nghiến lợi, “Liên quan đến việc ngươi đánh rắm à.”

Tiết Duyên cười nhạo một tiếng, vòng qua nàng ấy kéo A Lê vào lòng, từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy đưa cho nàng, cười nói, “Thuận Tử cho nàng.”

A Lê vui mừng, nàng mở ra xem thì thấy đó là một bản Lạc Thần Phú[1] được sao chép rất công phu, tuy rằng chữ hơi xấu, nét vẽ không đúng, nhưng có thể thấy được người đó thật sự đặt hết tâm huyết vào đó.

[1] Lạc thần phú 洛神賦 • Bài phú về nữ thần sông Lạc

Nàng kéo tay áo Tiết Duyên, vui mừng hỏi, “Sao Thuận Tử biết nhiều chữ thế?”

Tiết Duyên nói, “Hắn chẳng biết chữ nào cả, chỉ là viết phỏng lại từng nét một trong sách thôi, lúc cho Hồ An Hòa xem, hắn cũng kinh ngạc không tin được.”

Vi Thúy Nương nhớ rõ cái tên Hồ An Hòa, nàng ấy cũng có hứng thú, nghiêng đầu nhìn.

Tiết Duyên cảm thấy nữ nhân này quá phiền, tìm được bất kỳ cơ hội nào cũng muốn chèn ép nàng ấy, chàng rụt tay lại, lạnh lùng nói, “Nhìn cái gì, ngươi có hiểu không?”

Vi Thúy Nương tức giận trợn trắng mắt, nàng ấy xắn tay áo lên, chỉ vào Tiết Duyên nói, “Ngươi chờ đó cho ta!”

Tiết Duyên không thèm để ý, ôm eo A Lê đi ra ngoài, nghiêng đầu hôn lên mắt nàng, cười nói, “Chúng ta ăn cơm nào.”

Cơm chiều do A Lê làm, đây là lần đầu tiên Vi Thúy Nương đến nhà, không thể chậm trễ, nàng nấu bốn cục xíu mại, rồi làm sườn heo cháy tỏi và ngô ngọt.

Trên bàn cơm, Vi Thúy Nương liên tục tán thưởng, “Sao tay A Lê lại khóe thế, tay nghề này còn giỏi hơn đầu bếp Yến Xuân Lâu nhiều lắm, nếu mở tửu lâu, nhất định phải so sánh với cửa hàng khác.”

A Lê múc cho nàng ấy một muỗng hạt ngô, cười nói, “Đang có quyết định này, chỉ là tiền vẫn chưa đủ, phải tích góp thêm.”

Vi Thúy Nương “rầm” một tiếng, “Tiền đây.”

Chủ đề này dù sao cũng có chút nhạy cảm, A Lê không nói nhiều nữa, cười cười, nói sang một chuyện khác, Phùng thị thỉnh thoảng xen vào hai câu, cả bữa cơm, ba nữ nhân nói chuyện rất vui vẻ. Tiết Duyên đã xuống bàn ăn trước, ôm A Hoàng trở về phòng, một mình gặm hai chân vịt còn lại của ngày hôm qua.

Ăn cơm xong thì giờ Dậu đã qua, bầu trời tối đen như mực, Phùng thị có chút lo lắng, muốn đưa nàng ấy về, nhưng bị Vi Thúy Nương từ chối, nàng ấy nói, “Nội cứ yên tâm đi, ở Lũng huyện này, con thật sự còn không sợ có ai dám có suy nghĩ bậy bạ với con, hoặc là muốn cướp tiền của con.”

Phùng thị vui vẻ, vỗ vỗ bả vai nàng ấy nói, “Trên đường cẩn thận.”

Vi Thúy Nương đáp một tiếng, rồi nàng ấy xoay người, chọc chọc vào mặt A Lê, nói, “Quá gầy, ăn nhiều một chút.”

Ánh sáng bên ngoài lờ mờ, A Lê cũng không thấy rõ nàng ấy nói cái gì, mơ màng chớp mắt mấy cái.

Vi Thúy Nương cười, không nhịn được lại nói một câu, “Thật sự rất ngoan.” Người mù[2] gả cho Tiết Duyên.

[2] Người mù: theo phương ngữ Đông Bắc, có nghĩa là thương hại, lãng phí, làm những việc vô ích.

Phùng thị ở đây, nửa câu sau chỉ có thể giữ trong lòng.

Gió đêm lành lạnh, khiến bộ váy đỏ của Vi Thúy Nương bay bay, nàng vén tóc mai, vẫy tay với Phùng thị nói, “Nội, con đi trước, mọi người về đi, ngày mai con sẽ lại tới.”

Phùng thị đáp, đi về phía trước vài bước rồi đưa nàng đi, chờ đến khi bóng dáng của Vi Thúy Nương biến mất dưới ánh trăng, bà mới nhớ ra, “Ngày mai lại tới” là có ý gì?

Ngày hôm sau thời tiết đẹp và hiếm khi ấm áp, bữa sáng nấu cháo, chiên một chiếc bánh trứng, còn có nửa bình sữa đậu đỏ mà Triệu đại nương đưa tới lúc trước.

Hồ An Hòa chăm chỉ như con ong nhỏ, thức dậy từ sáng sớm để ăn chực.

Hai tay hắn đặt chéo trước bụng, tay phải nhét vào trong tay áo trái, tay trái nhét vào trong tay áo phải, không nở lấy tay ra, sau đó dùng bả vai đập cửa, “Nội, Tiết Duyên? Là con đây, Tiểu Hồ đó.” Hắn hít hít mũi, “Tiểu Hồ còn chưa ăn cơm, mở cửa đi ạ!”

Một lát sau, Phùng thị cầm đũa đi ra, cười nói, “Đến rất đúng giờ nhỉ.”

Hồ An Hòa khà khà vui vẻ, “Sao không đúng giờ được ạ, búng ngón tay cái cơm vừa tới.”

Phùng thị mở cửa, nhẹ nhàng vỗ gáy hắn, nói, “Bát đũa tự lấy”

Hồ An Hòa cất cao giọng đáp, “Dạ.” Hắn xoa xoa lỗ tai, chạy nhỏ vào phòng bếp, nhưng chưa đi được hai bước thì lại nghe thấy Phùng thị nói, “Thúy Nương? Sao lại đến sớm thế.”

Hồ An Hòa theo bản năng quay đầu lại, bắt gặp khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Vi Thúy Nương, sững sờ tại chỗ.

Nàng ấy không nhìn thấy Hồ An Hòa đang run rẩy đứng trong viện, chỉ cười rồi giơ hai tấm ngân phiếu trong tay với Phùng thị, “Nội, để con nói chuyện với mọi người về tửu lâu sau này.”

——————–

Tác giả nói:

Ừm… Coi như cũng giàu đi… Mặc dù không phải là do bản thân kiếm được, nhưng cũng có hỗ trợ tài chính, đã dấn thân vào con đường cất cánh ah!

Chúng ta hãy chúc mừng Tiết tổng!