Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì - Chương 25
Chương 25: Ngoại truyện 1: Giang Mân Ngọc ước gì đó là con của cậu ta
- Diễm Quy Khang -
Phóng mắt nhìn khắp thế hệ trước trong giới, ông cụ nhà họ Lê nổi tiếng là kiểu người ngang ngược từ lâu, suốt mấy chục năm vẫn nhe vậy.
Thời trẻ đã giỏi giang, tay cứng lòng cũng cứng. Lại thêm mấy chục năm nắm giữ quyền lực trong tay, nuôi dưỡng nên một tính cách độc đoán, quen việc mọi người phải nghe lệnh mình.
Một người như vậy lại sinh ra Lê Ương cũng thích kiểm soát chẳng kém, hơn nữa theo tuổi tác tăng dần thì lòng dạ cũng càng ngày càng sâu, chuyện cha con bất hòa gần như là điều có thể đoán trước.
Mấy năm trước, đám bạn già đã hay mang chuyện này ra đùa cợt. Họ nói chờ ông cụ Lê có tuổi rồi giao lại quyền lực, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào cảnh cô độc, ngày nào cũng bị con trai chọc cho tức chết mấy bận. Quả nhiên không sai chút nào.
Thậm chí còn chưa kịp tự tay giao quyền thì vị trí đã bị con trai chủ động đoạt mất. Ông cụ Lê đành sớm trải qua những ngày ngồi xe lăn, tức đến dậm chân mà chẳng làm được gì.
Chuyện ấy bị đám người già truyền tai nhau thành trò cười.
Ông cụ Lê tử vốn là người sĩ diện. Trước kia vì không có người thừa kế nên cảm thấy mình đoạn tử tuyệt tôn, mất mặt với thiên hạ, đã rất lâu không chủ động mời ai tụ họp.
Nhưng năm nay thì khác hẳn. Một ngày nọ, ông ta đột nhiên gọi hết bạn cũ ra tụ tập, mặc kệ người khác có tiện hay không, còn mỹ miều lấy cớ nhớ bạn xưa, trân trọng từng ngày còn sống trên đời. Ai tin cho nổi!
Ngồi trên bàn tiệc, ông Vương thầm nghĩ: ai mà chẳng biết, ông ta chỉ muốn khoe khoang cuộc sống hiện tại. Không chỉ nhận lại được một đứa cháu trai lớn, còn có thêm cháu trai nhỏ; ngay cả mối quan hệ lạnh nhạt với con trai cũng dần dần được hàn gắn.
Nói ra cũng kỳ lạ. Năm ngoái, ông cụ Lê từng gọi điện cho ông, nói con trai mình tìm cho ông một vợ nam. Dù không nói thẳng là phản đối, nhưng trong lời lẽ vẫn đầy những phê bình kín đáo về xuất thân và tướng mạo của người ấy.
Không ngờ sau khi người vợ nam bị ông cụ Lê hình dung là hiền như thỏ con ấy xuất hiện thì bầu không khí nhà họ Lê bỗng chốc trở nên khác hẳn. Không còn cãi vã, sinh hoạt cũng có thêm “hơi người”.
Giờ mà ai dám nói con dâu ông ta không ra gì, ông cụ Lê lại cảm thấy người đó có ý đồ gì phía sau, chứ chẳng phải đơn thuần chê bai con dâu mình tầm thường.
Từ một “ông già góa bụa” biến thành như vậy, đương nhiên phải khoe một phen.
Ông Vương không có bản lĩnh gì nên chọn cách phối hợp.
Không ngờ bữa tiệc hôm đó, ngoài việc nhìn thấy gia đình ba người của Lê Ương trong lời đồn, còn gặp cả vị cháu trai lớn của ông cụ Lê.
Vị cháu trai ấy chính là Giang Mân Ngọc, một người đẹp xuất chúng, nổi danh trong giới trẻ.
Nổi tiếng không kém chính là mối quan hệ bất hòa giữa cậu ta và Lê Ương. Dù gặp ông cụ nhà mình nhưng cậu ta chưa bao giờ tỏ ra khách sáo.
Mọi người vốn tưởng sẽ được xem một màn sóng ngầm cuồn cuộn.
Kết quả lại chẳng có gì xảy ra.
Giang Mân Ngọc ngồi đối diện gia đình ba người của Lê Ương, nhìn Lê Ương ôm chặt đứa con trai nửa tuổi trong suốt bữa ăn, gần như không buông tay phút nào. Cả bữa cơm, cậu ta chỉ im lặng khác thường.
Ăn xong, ông Vương không nhịn được ghé sát ông cụ Lê, nói nhỏ:
“Ây da, tôi nhìn mà cũng thấy không đành. Biết là ông thương cháu nhỏ, nhưng cũng đâu nên hành hạ cháu lớn như vậy. Tim ai chẳng làm bằng thịt. Tôi còn nghe nói từ nhỏ thằng bé đã chẳng được hưởng chút tình thương của cha.”
Ông cụ Lê đang ôm cháu nhỏ trêu đùa. Đến lúc tiệc gia đình kết thúc, Lê Ương và Nhiễm Phàm như thường lệ ra ngoài tản bộ hóng gió, để lại không gian riêng cho ông với cháu. Nghe vậy ông cụ Lê quay đầu trừng mắt:
“Liên quan gì đến tôi? Là tự nó muốn đến.”
“…… Tự nó đến?”
“Không phải sao?”
“Chẳng lẽ không phải lần đầu nó đến?”
“Hễ Lê Ương đưa gia đình đến là nó đến theo!”
“Cái này…”
Ông Vương vẫn chưa hiểu ra sao thì Giang Mân Ngọc đã rửa tay xong, quay lại phòng ăn.
Ông Vương bèn dồn hết sự chú ý vào đứa trẻ trong lòng ông cụ.
Bé trai được chăm rất tốt, mặt mũi tròn trịa, đôi mắt vừa đen vừa sáng. Tuy đường nét ngũ quan có dấu vết của đàn ông nhà họ Lê nhưng khá nhạt.
Không phải là không đẹp, mà là cả ông cụ Lê, Lê Ương hay Giang Mân Ngọc đều mang nét mắt sâu mũi cao, sắc sảo, còn đường nét của đứa bé lại cực kỳ mềm mại, nhìn thoáng qua là dáng vẻ hiền lành vô hại, ngoan ngoãn.
“Tiếc thật, cháu ngoan mà ông thích nhất lại là đứa trông không giống ông nhất.”
Ông Vương cười trêu.
Ông cụ Lê còn chưa kịp nói gì, Giang Mân Ngọc ở bên cạnh bỗng lên tiếng:
“Vậy không đáng yêu sao?”
“Đáng yêu chứ, sao lại không đáng yêu.”
Giang Mân Ngọc khẽ “ừ” một tiếng, giống như một phụ huynh nhạy cảm, lo con nhà mình bị người ta ám chỉ là không xinh. Cậu ta đột ngột xen lời, rồi lại đột ngột im lặng.
Cứ tưởng cậu ta sẽ rất không thích đứa em này, nào ngờ cậu ta chẳng nói nửa câu chê bai, ngược lại còn tỏ ra “bênh”. Diễn biến bất ngờ ấy khiến ông Vương ngẩn ra.
Không lâu sau thì tan tiệc. Đám trưởng bối đều chuẩn bị rời đi, ông cụ Lê tự mình lăn xe lăn ra tiễn khách.
Quay đầu tìm người bế cháu nhỏ mà không thấy, ông liền đưa đứa bé về phía Giang Mân Ngọc.
Giang Mân Ngọc còn chưa kịp phản ứng thì đứa trẻ đã được đặt vào lòng cậu ta.
Trong khoảnh khắc ấy, như thể ông trời cố tình sắp đặt, cả căn phòng chỉ còn lại Giang Mân Ngọc và đứa trẻ trong tay.
Toàn thân cậu ta cứng đờ.
Cậu ta bảo vệ đứa nhỏ này theo bản năng vì sự dịu dàng của Nhiễm Phàm, và cũng đến dự buổi tụ họp gia đình là vì muốn được gặp Nhiễm Phàm. Nhưng từ khi đứa trẻ này ra đời đến nay, cậu ta chưa từng thật sự nhìn thẳng, quan sát kỹ nó, càng chưa từng ôm nó trong tay.
Vậy mà lúc này đây, khi không kịp phòng bị, kết tinh của tình yêu giữa Nhiễm Phàm và cha cậu ta cứ thế xông thẳng vào tầm mắt, khiến Giang Mân Ngọc không cách nào né tránh.
Gương mặt ấy mang nền tảng chung của nhà họ Lê, lại có phần dịu dàng của Nhiễm Phàm, vừa hay mài mòn đi phần khác biệt sắc lạnh giữa Lê Ương và Giang Mân Ngọc.
Giang Mân Ngọc sững sờ nhìn đứa bé. Đứa bé cũng nhìn cậu ta, đôi mắt cong cong thành hình trăng non, nở nụ cười, rồi vươn bàn tay nhỏ xíu về phía cậu ta.
Lòng bàn tay mềm mại chạm lên mặt Giang Mân Ngọc.
Cảm giác ấy xuyên qua da thịt, như thể có sinh mệnh riêng.
Không biết đã qua bao lâu.
Bên tai bỗng vang lên giọng nói quen thuộc:
“Sao chỉ có mình cậu ở đây?”
Giang Mân Ngọc quay đầu, thấy Nhiễm Phàm từ ngoài bước vào, đi cùng anh là Lê Ương.
Tuần trăng mật của hai người đã qua từ lâu, vậy mà hai người vẫn như liền thể, đi đâu cũng như hình với bóng.
“Hơi nặng phải không? Nó lớn nhanh quá, để tôi bế cho.”
Nhiễm Phàm vừa nói vừa bế đứa bé từ tay cậu ta, trên mặt là nụ cười dịu dàng, ánh mắt chẳng hề né tránh Giang Mân Ngọc.
Sự không né tránh ấy, đối với Giang Mân Ngọc mà nói, lại là một kiểu tàn nhẫn khó chịu hơn. Cậu ta không nói gì nữa, cũng chẳng chào hỏi ai, lặng lẽ đến rồi lặng lẽ rời đi.
Cậu ta tự lái xe đến, cuối cùng lại bắt taxi về nhà.
Nỗi đau dâng lên như thủy triều khiến cậu ta chẳng còn chút sức lực.
Cậu ta đã nhận rõ sự thật rằng mình vĩnh viễn mất đi Nhiễm Phàm, nhận rõ rằng cả đời này mình chỉ có thể đứng ở vị trí người ngoài, nhìn Nhiễm Phàm cùng cha mình đầu bạc răng long, thậm chí cậu ta đã chấp nhận điều đó.
Thế nhưng cậu ta vẫn không ngăn được nỗi nhớ và tình yêu dành cho Nhiễm Phàm, lần lượt muốn được nhìn thấy anh.
Ánh đèn nhân gian ngoài cửa sổ xe lướt qua không ngừng.
Giang Mân Ngọc nhìn chúng dần khuất xa, bất giác chìm vào hồi ức.
Cậu ta biết là không nên, mà vẫn không nhịn được.
Cậu ta nghĩ, nếu như cậu ta chưa từng làm tổn thương Nhiễm Phàm, chưa từng chia tay với anh, nếu ngày ấy chính cậu ta khiến Nhiễm Phàm mang thai, sinh ra đứa con của hai người thì trông sẽ như nào?
Câu trả lời đã hiện ra rõ ràng vào khoảnh khắc cậu ta ôm đứa trẻ sơ sinh ấy.
Có lẽ cũng chính là dáng vẻ đó.
Đứa bé ấy xinh đẹp và cân đối đến mức hoàn mỹ, cân đối đến mức như một sự châm biếm, nói đó là con của cậu ta và Nhiễm Phàm hẳn cũng sẽ có người tin.
Giang Mân Ngọc thật lòng ước gì đó là con của cậu ta.
