Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 26

Chương 26:

- Lâm Thác -

Tuy nói Thượng Nghi cục quản việc dạy dỗ cung nữ và phân công chức vụ, nhưng những chức vụ quan trọng ở Ngự tiền từ trước đến nay đều do Cung Chính ti cùng Nội Vụ phủ hội ý định ra nhân tuyển, sau khi huấn luyện lại ở Kinh Văn khố mới có thể chính thức nhận việc. Triệu Vinh, sau khi đưa các cung nữ được tuyển chọn quay về Thượng Nghi cục, nghe nói Cố Uyên được triệu đến Cung Chính ti thì lập tức mừng rỡ ra mặt, liên tục hỏi Triệu Quảng Lộc, đồ đệ của mình:

"Quả nhiên là một chức vụ vinh hiển, ai đến tuyên chỉ? Có nói gì không?"

"Người đến tuyên chỉ là Ngô sư thúc," Triệu Quảng Lộc mới được chiêu vào cung hai năm trước, chỉ mới mười hai tuổi, là người Hải Châu, có khuôn mặt rám nắng, tướng mạo không đẹp lắm nhưng tâm tính lại vô cùng lanh lợi, "Con thừa lúc Hồ tiểu nương tử đang thay y phục bèn lén lút hỏi một chút, Ngô sư thúc không nói thẳng, chỉ dặn con nhắn lại cho sư phụ là nên nghĩ xem theo lệ cũ trong cung thì ở Ngự tiền bây giờ còn có chức vụ mới nào?"

"Chức vụ mới? Không phải là vị trí cũ bị trống sao? Chức trong Cung Chính ti ấy mà..." Triệu Vinh nhíu mày nghĩ một lúc lâu, đột nhiên vỗ đùi một cái. "Hay, hay lắm! Quả là một chức vụ cực kỳ hay!"

Hắn mừng rỡ đến nỗi giọng nói cũng lạc đi, cũng không thèm để ý Triệu Quảng Lộc đang há hốc mồm kinh ngạc, vội vàng chạy vào phòng trực của Thượng Nghi cục mà khoa tay múa chân với Từ Tam:

"Tam Nương, chuyện tốt, một chuyện tốt to bằng trời! Hồ tiểu nương tử kia là do cô dạy dỗ ra, cô đối tốt với nàng, giờ nàng sắp được thăng lên..."

Cung Chính ti đã gửi danh sách đến Thượng Nghi cục, Từ Tam biết chuyện sớm hơn Triệu Vinh một chút, trên mặt lại chẳng có chút vui vẻ nào: "Sao lại là chức vụ này? Ta thấy cô ấy không hợp đâu, ngươi quen nhiều người trong Cung Chính ti hơn ta, xem xem có thể nào..."

"Chỉ dụ của bề trên đã ban xuống rồi thì ai cũng không thể làm gì được cả." Niềm vui trong lòng Triệu Vinh bị nàng dội cho một gáo nước lạnh, trên mặt giờ cũng có chút ủ rũ, "Ta thấy cô là một khối ngọc quý ẩn mình, dung mạo đẹp đẽ, lại còn biết chữ, đối nhân xử thế biết tiến biết lùi, ứng đối thì rất thông minh nhạy bén, có gì mà không được?"

Từ Tam cân nhắc một lúc: "Cô ấy là người có tự tôn, rất chí khí..."

"Chính là có tự tôn, có chí khí nên mới hợp làm chức vụ này còn gì!" Triệu Vinh không cho là đúng, "Chức vụ ở Ngự tiền thì còn có cái nào tôn quý vinh hiển hơn được nữa? Nếu được Quan gia để mắt tới thì việc trở thành chủ tử cũng không phải là không thể, thật là một chuyện tốt biết bao!"

Hắn nhìn chiếc đồng hồ mạ vàng ở góc phòng, lại nhìn sắc trời âm u: "Ngày mai Thái hậu lão nương nương phải đi chùa để lễ Phật, giờ ta phải quay về sắp xếp một chút, đợi Hồ tiểu nương tử trở về thì cô hãy thay ta làm công tác tư tưởng cho cô ấy thật tốt."

Nói xong, hắn lấy chiếc áo lụa xanh treo trên tường xuống, kẹp vào nách, vội vàng rời đi.

Thái giám cả đời không thể rời khỏi cấm cung, hơn nửa đều chỉ một lòng một dạ muốn tiến thân, Triệu Vinh cũng không phải ngoại lệ, tuy bình thường hắn đối với Từ Tam cũng xem như là ân cần nghe lời, nhưng đến khi gặp chuyện này thì lại vô cùng cố chấp. Từ Tam biết tật xấu này của hắn không thể nào thay đổi được thì cũng không khuyên nữa, chỉ thở dài mấy tiếng rồi dặn dò tiểu cung nữ dọn dẹp chăn đệm của Cố Uyên, chuyển đến phòng trên nơi nàng đang ở. Ấy một là làm theo quy củ, phẩm cấp của Nữ quan tư tẩm là ngang bằng với các cô cô, không thể ở chung với các tiểu cung nữ được nữa. Hai là chỗ nàng ở là phòng hai người, đang thiếu một người, cũng vừa vặn thuận tiện để nàng an ủi, khai thông tư tưởng cho Cố Uyên.

Đang bận rộn thì đột nhiên trên đầu vang lên tiếng mưa rơi ào ào, tiếng mưa vừa dày vừa vang. Từ Tam nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những hạt mưa như tên mũi bắn xuống từ trên trời, quả nhiên là một trận mưa bão bất chợt ập đến.

"Bị mắc mưa rồi sao? Hay là có chuyện gì xảy ra?"

Từ Tam không yên lòng, ngồi bên cửa sổ phòng trực đợi mãi đợi mãi mà không thấy Cố Uyên trở về, nhìn giờ lại thấy sắp đến giờ Dậu, các cửa cung sắp hạ chốt đóng lại rồi, nàng không thể ngồi yên được nữa. Lấy một chiếc dù giấy dầu đứng dậy, nghĩ nghĩ, lại quay người lấy thêm một chiếc áo choàng lụa dầu, mang đôi guốc gỗ cao vào bên ngoài đôi giày cung đình. Nàng bước đi trên những phiến đá xanh đọng nước, ra khỏi viện, đi vào Tây Hoa môn.

Con đường từ Tây Hoa môn đến Cung Chính ti rất dễ nhớ, cứ đi dọc theo lối đi phía trước, qua Võ Anh điện, xuyên qua Quảng Phúc môn, chính là Tây giáp đạo chạy từ Nam ra Bắc, đi thẳng về phía bắc qua Nhân Trí điện, một dãy mười mấy gian phòng ở giữa Ninh Khang cung và Nhân Trí điện chính là Cung Chính ti. Từ Tam đứng ở cửa Quảng Phúc môn, nhìn về phía bắc một lúc, con đường phía Bắc vắng hoe, ngoại trừ những hạt mưa liền thành một vệt thì không có gì cả.

Cung quy lớn như trời, cho dù trời có đổ dao thì đến giờ hạ chốt, người ở các cung các ti cũng đều phải về đúng vị trí mình thuộc về, không được phép đi lung tung.

Từ Tam Nương nghĩ ngợi, liền hỏi thăm hai tiểu thái giám gác cổng: "Hôm nay Thượng Nghi cục có một cung nữ mới được Cung Chính ti triệu đến mà bây giờ vẫn chưa về, e là bị lạc đường, hai vị ở đây trông coi, có thấy người lạ nào đi qua đây không?"

"Có phải là mặc chiếc áo bông màu tuyết cùng váy lụa màu xanh không?" Tiểu thái giám chỉ về phía Nam, "Có một cung nữ lạ mặt đi về hướng Quy Cực môn, cô cô nghĩ có phải cô ấy không?"

Vào Quy Cực môn rồi đi về phía Nam thì chính là Ngọ môn, đầu Từ Tam vang lên một tiếng, trong lòng nghĩ Cố Uyên này sẽ không nghĩ quẩn rồi đi đánh trống Đăng Văn đấy chứ?

Nàng cảm ơn tiểu thái giám rồi xốc váy lên đi nhanh dọc theo giáp đạo về phía nam, đi được hơn trăm bước, thấy ở cửa Quy Cực môn có một cung nữ đứng nơi xa, không cầm dù cũng không mặc áo lụa dầu, hình như là Cố Uyên.

Khi ấy Từ Tam mới thở phào một hơi rồi nhanh chóng đi đến, thấy Cố Uyên ướt sũng từ đầu đến chân như chuột lột, không biết có phải vì dính khí lạnh không mà cả khuôn mặt trắng bệch ra như tờ giấy.

Trong lòng thương cảm, Từ Tam đưa áo choàng lụa dầu cho nàng rồi nói: "Theo ta về."

Cố Uyên ngơ ngác nhìn Từ Tam một cái rồi ánh mắt lại tập trung vào bên trong Quy Cực môn. Từ Tam nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy bên ngoài ấy, dưới mái hiên cong vút có một hội những cô nương trẻ tuổi đang đứng, xếp thành hàng lối, từng người từng người đều mặc áo bào lụa Hồ màu ngọc mới tinh, tuy bị mưa che khuất không nhìn rõ nhưng cũng vẫn có thể thấy nấy đều đứng thẳng tắp, khí thế ngời ngời.

Từ Tam âm thầm thở dài một hơi, nói với tiểu thái giám gác ở Quy Cực môn: "Những người thi Đình đều đã nộp bài rồi, không phải là phải chờ chỉ dụ ở bên trong Hoàng Cực môn sao?"

"Hôm nay mưa to, Quan gia đặc chỉ cho phép các nàng ấy ở đây để tránh mưa." Tiểu thái giám trả lời dứt khoát, lại khách khí cúi đầu với Từ Tam, "Vị đại tỷ này là người dưới trướng cô cô phải không? Cô ấy đã đứng ở đây nửa ngày rồi, hai huynh đệ chúng tôi hỏi gì cũng không trả lời, không biết là được giao nhiệm vụ gì? Sắp đến giờ hạ chốt cung môn rồi, lỡ thời gian thì không hay đâu!"

"Ta phái nàng ấy đến đây nhận tin tức, chắc là bị kẹt mưa." Từ Tam không thay đổi sắc mặt, hạ giọng trách mắng Cố Uyên, "Nha đầu này sao lại cứng đầu như vậy, cứ đứng mãi ở đây thế? Bất kể là việc gì đi chăng nữa, mưa lớn thế này, đổ bệnh thì có đáng không? Cho dù tận tâm thì cũng phải nhớ đến thân thể của mình một chút chứ, tự hành hạ bản thân như vậy, cha mẹ bên ngoài kia biết được không xót xa hay sao?"

Lúc này Cố Uyên mới như tỉnh hồn lại, thân thể run rẩy dữ dội, đôi môi cũng run rẩy, cười nhạt với nàng: "Cô cô trách mắng phải."

"Ngươi thật là..." Từ Tam thấy nàng run rẩy trong mưa như một chiếc lá cây sắp lìa cành, run đến mức tay chân dường như không còn nghe lời nữa, mới vội vàng mở chiếc áo choàng lụa dầu ra. Đột nhiên lại thấy đám nữ khoa sĩ tử kia quỳ rạp xuống đất như bị gió thổi, hoá ra, nghi trượng từ trong Hoàng Cực môn lần lượt xuất hiện trong màn mưa. Từ Tam vội kéo Cố Uyên lùi sang một bên, cũng không màng gió mưa bùn lầy, quỳ thật sâu bên dưới chân tường giáp đạo.

Hoàng đế ngự điện, dùng kiệu rồng vàng rực mười sáu người khiêng.

Bên ngoài Hoàng Cực môn có các sĩ tử đang chờ chỉ dụ, để thể hiện sự thân mật gần gũi, rèm kiệu rồng được cuộn lên cao. Hoàng đế ngồi nghiêm trang trong kiệu, dịu dàng an ủi các sĩ tử vài câu, rồi kiệu rồng liền quay về hướng Quy Cực môn, đi dọc theo giáp đạo về phía Bắc đến Ninh Thọ cung để thỉnh an Thái hậu.

Kiệu rồng trông đồ sộ nhưng đi rất nhanh.

Khi Hoàng đế đi qua Quy Cực môn, đuôi mắt liếc thấy nơi dưới góc tường cung có hai cung nhân đang phủ phục.

Khoảnh khắc ban đầu không để tâm, nhưng bóng dáng ấy cứ trôi nổi quẩn quanh ở trong lòng, Nguyên Gia bèn quay đầu nhìn lại phía sau lưng mình một lần nữa. Ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy hai bóng người nhỏ bé quỳ rạp trong mưa, vì trước Ngự giá không được phép che dù, thế nên hai người chỉ khoác trên mình một chiếc áo choàng lụa dầu đã bị gió mưa tạt bay sang một bên, làm cho dáng vẻ lại càng thêm chật vật.

"Mưa lớn thế này không cần quá câu nệ quy củ." Hoàng đế nhíu mày nói với Ngụy Phùng Xuân đang bên kiệu: "Sắp đến giờ hạ chốt đóng cung môn rồi, ngươi bảo các nàng ấy hãy mau quay về đi, không cần phải chờ nữa."

"Vâng ạ!" Ngụy Phùng Xuân đáp một tiếng, đẩy chiếc mũ rộng vàng lên, quay người chạy đến trước mặt Từ Tam và Cố Uyên để truyền chỉ: "Bệ hạ nhân từ, miễn lễ cho các ngươi, hãy mau chóng quay về làm việc cho tốt đi!"

Từ Tam lo lắng Cố Uyên sẽ va chạm với Ngự giá của Hoàng đế, lúc này thấy Cố Uyên vẫn cúi đầu không nói không động mới thở phào một hơi, nói với nàng: "Sao còn không tạ ơn?"

Nàng hối thúc hai lần, đột nhiên cảm thấy có gì sai sai, vươn tay kéo Cố Uyên một cái mới thấy nàng ấy ngã dúi về một bên, tay chân mềm nhũn.

Cố Uyên đã bất tỉnh trong cơn mưa.

—— Hết chương 26 ——