Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 29

Chương 29:

- Lâm Thác -

Hoàng đế như chết đứng.

Lần đầu tiên trong đời, Nguyên Gia bị sự kinh ngạc, hoảng sợ, xót xa, giận dữ và cả sự đau buồn lẫn tự trách, tất cả tuôn trào cùng một lúc, tựa như một cơn lũ không thể đặt tên bỗng quét qua và nhấn chìm mọi thứ.

Nàng vô thức giật lùi lại một bước, ánh mắt quấn chặt lấy gương mặt Cố Uyên, ấy thế mà sự lạnh lùng đến vô cảm và thờ ơ đến khinh thường trong đáy mắt Cố Uyên lại khiến nàng thấy nghẹt thở, tức ngực, một tay phải đè lên nơi trái tim.

"Quân phạm thượng!" Ngụy Phùng Xuân, đang há hốc ra vì kinh ngạc, là người đầu tiên kịp lập tức phản ứng, nghiến răng nghiến lợi thét lên ra lệnh: "Người đâu, tống ả vào Thận Hình ti!"

"Không được động tay!" Giọng Hoàng đế khản đặc, ho khan một tiếng rồi mới cất lời nổi thêm lần nữa, "Không được động tay. Nàng..." Nguyên Gia gắng gượng lấy lại bình tĩnh để nhìn vào Cố Uyên, "Nàng vào cung bằng cách nào?"

Mặt mày tái nhợt mà ánh mắt Cố Uyên lại sắc sảo và mạnh mẽ đến bức người: "Chẳng lẽ Quan gia thực sự không biết?"

"Ngươi... Ngươi vô lễ! Ngươi to gan!"

Ngụy Phùng Xuân nổi cơn thịnh nộ thực sự, vừa kinh hãi vừa giận sôi máu lên, nhưng Hoàng đế dường như lại không bận tâm đến sự bất kính lộ liễu của Cố Uyên.

Giọng Nguyên Gia bình tĩnh đến mức có chút cứng đơ: "Trẫm không biết. Nếu nàng muốn trẫm cho một phán quyết công minh, vậy hãy viết rõ từng việc nàng đã trải qua ra cho trẫm xem." Nói rồi chỉ tay vào trong điện, chợt lại nhận ra có điều không phải, lại chuyển hướng ngón tay chỉ vào dãy nhà bên cạnh: "Đưa cô ấy về, đưa giấy bút cho cô ấy viết cho rõ ràng." Rồi nàng đột nhiên lớn tiếng, giọng đanh lại như thể đang nghiến răng để thốt ra từng chữ, "Không được gây khó dễ, chăm sóc trà nước cho thật tốt!"

Mặt Hoàng đế tuy bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến mức toát ra vẻ vô cảm khiến người ta lo sợ.

Ngụy Phùng Xuân run cả tay chân đưa Cố Uyên về phòng, Thôi Thành Tú thì rón rén vọt từ phòng trực ra, theo hầu long liễn di giá Ninh Thọ cung thỉnh an Thái hậu, một tay đỡ kiệu, một tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Hắn đứng trước cửa sổ phòng trực đã chứng kiến toàn bộ sự việc, không hề cảm thấy hả hê mà ngược lại còn thấy mình như vừa thoát chết: Rõ ràng Cố cô nương này có vận số khắc với người trong cung, lần nào đụng phải là cũng xảy chuyện tày đình. Nhìn bộ dạng thất sắc của Quan gia xem, lần này hẳn tột cùng khó chịu trong lòng rồi, nhất định sẽ gây ra chuyện lớn. Nếu không phải là nhờ dạo này hắn chăm chỉ dâng hương cho Phật tổ, nếu cơn tai họa này mà đổ xuống đầu hắn, liệu hắn có còn đứng vững được không?

Tuy nhiên, khác với dự đoán của Thôi Thành Tú, khi đến cổng Ninh Thọ cung Hoàng đế đã trở lại vẻ điềm đạm thường ngày, thỉnh an Thái hậu một cách trang nghiêm, cũng không vội cáo lui mà ở lại trò chuyện.

Hiển nhiên có người đã bẩm báo cho Thái hậu rồi, Thái hậu hơi do dự rồi cất lời:

"Tư tẩm hôm qua hầu hạ không được tốt sao? Nghe nói Hoàng đế phạt cô ta quỳ trước cửa điện?"

Hoàng đế sững lại một chút rồi khẽ cười: "Mẫu hậu cũng biết rồi? Không phải là hầu hạ không tốt, là nhi thần không muốn được hầu hạ thôi. Đôi lúc phải thật sự trải nghiệm thì mới rõ được lòng mình, nhi thần cảm thấy mình không thích hợp với Tư tẩm, chi bằng bãi bỏ thì hơn."

"Hoàng đế còn trẻ, nhầm tưởng như vậy cũng là bình thường." Thái hậu thở phào nhẹ nhõm, nói với Hứa ma ma: "Quả nhiên lời của Ai gia lúc đó là đúng, nữ lang dù sao cũng khác nam nhi, Tư tẩm có chút... không phù hợp với Hoàng đế. Vậy thì Hoàng đế cũng không cần phải bãi bỏ, cứ giữ họ lại Thanh Hà điện, đợi khi nào Ngự tiền có chức vụ trống thì để họ vào bổ khuyết hầu hạ như cũ là được."

"Vâng." Hoàng đế đầu với Thái hậu, "Mẫu hậu sắp xếp rất chu đáo, nhi thần xin tuân mệnh."

"Ôi..." Thái hậu có chút cảm khái, "Không giống nhau thì muôn đời là không giống nhau, đàn ông tam thê tứ thiếp, tay trái ôm người này, tay phải ôm người kia, ngay cả người thật thà nhất mà sau lưng cũng tơ tưởng chuyện đó thôi. Còn phụ nữ ấy à, hầu như tất cả đều muốn một đời một kiếp chỉ một người, ước gặp được một người toàn tâm toàn ý để sống trọn đời với mình. Hoàng đế cũng đừng sốt ruột, con cứ nghĩ xem thế nào thì hợp ý mình, đằng nào cũng còn thời gian, chúng ta từ từ mà chọn."

"Vâng." Hoàng đế dường như đã mệt rồi, nụ cười dần gượng gạo, lời đáp cũng có chút chậm chạp.

Thái hậu ra hiệu cho nữ quan bưng chén trà dâng lên trước mặt Hoàng đế: "Đây là trà Dương Tiễn mới pha, dùng nước suối Hán Minh để pha đấy, Hoàng đế uống trà rồi sớm về Thanh Hà điện nghỉ ngơi đi. Hôm qua vất vả rồi, hôm nay các đại thần được nghỉ, Hoàng đế cũng đừng xem tấu chương nữa, cứ nghỉ ngơi một ngày thật thảnh thơi."

"Nhi thần quả thực ngủ không ngon, hôm nay có chút mệt." Hoàng đế dường như mệt mỏi rã rời, nhìn chén trà mà trầm tư một lúc rồi mới cầm lên uống cạn. Nụ cười trên môi cũng lộ vẻ lơ đãng: "Người bên mẫu hậu khéo tay quá, trà pha ngon, lát nữa nhi thần sẽ cho người ở Thanh Hà điện đến học hỏi."

Nàng nói rồi đứng dậy, cáo lui.

Trời vẫn còn sớm, không khí nơi nội cung vấn vương những màn sương trong veo mà lạnh lẽo. Hoàng đế là kiểu người việc hôm nay chớ để ngày mai, hiếm khi cho phép mình nghỉ ngơi, bình thường giờ này là giờ thượng triều hoặc chuẩn bị Nhật giảng, nên ngay cả khi quan lại được nghỉ thì Hoàng đế vẫn sẽ sai người mang tấu chương đến Thanh Hà điện mà thôi.

Thôi Thành Tú thấy Hoàng đế đứng trên bệ trăng thất thần bèn cẩn thận hạ giọng hỏi: "Quan gia thực sự mệt mỏi rồi, nghỉ một ngày cũng tốt. Nô tài có nên cho người chuẩn bị không? Hay là theo lệ cũ, nô tài truyền nữ quan Tấu sự đến Đông noãn các hầu hạ?"

Nói mệt thì đúng là rất mệt, các nghi thức trong tiết Vạn Thọ không phải để làm cảnh. Trai giới, tế cáo liệt tổ liệt tông, lễ cập kê, ban yến cho tông thất trọng thần, còn mệt hơn cả buổi đại triều. Lại thêm một đêm không ngủ ngon, lúc này Hoàng đế cảm thấy thái dương như có một chiếc búa đang gõ liên tục, bên trong có một cơn đau âm ỉ dai dẳng.

Nàng xoa trán, lẩm bẩm một tiếng: "Trẫm không muốn về Long Hy quán."

"Vậy thì... nô tài cho người chuẩn bị Chiêu Nhân điện ạ?" Chiêu Nhân điện là cung phụ của Chiêu Càn điện, Hoàng đế đôi khi cũng đến đó gặp người khác và phê tấu chương.

Nhưng lần này Hoàng đế vẫn lắc đầu: "Nơi đó xa quá."

Chiêu Nhân điện bị chê 'quá xa' là lần đầu tiên.

Thôi Thành Tú chớp mắt suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên chợt hiểu ra: "Vậy nô tài chuẩn bị Tây Noãn các? Nơi đó ấm áp, lại gần khu nhà bên cạnh, Quan gia nếu muốn truyền người hỏi chuyện cũng tiện."

Hoàng đế gật đầu.

Nàng không muốn ngay triệu Cố Uyên đến hỏi chuyện ngay lập tức. Mặc dù ngày thường không mấy bận tâm đến việc trong nội cung nhưng Nguyên Gia dù sao cũng lớn lê ở trong cung, nàng nhớ lại lý lịch của Hồ Uyển Nương đêm qua vừa nghe và toàn bộ quá trình hạ chỉ lập Tư tẩm, từ đó có thể suy ra một vài manh mối.

Lấy lại tinh thần để bước lên long liễn, đợi khi ra khỏi Ninh Thọ cung mới cất lời: "Về, việc đầu tiên là truyền chỉ của trẫm, từ hôm nay trở đi, mọi chuyện ở Thanh Hà điện, tuyệt đối không được phép truyền ra ngoài, ngay cả ở chỗ Thái hậu cũng không được phép truyền đi. Người của bên ngươi và Ngụy Phùng Xuân hãy giám sát lẫn nhau, nếu có ai tiết lộ chuyện Ngự tiền thì, sư phụ, đồ đệ và sư huynh đệ, tất cả cùng chịu trách nhiệm. Xem ra có kẻ thấy trẫm ôn hoà mà muốn giở trò." Nàng cười nhạt, "Nói không chừng trong chính Thanh Hà điện cũng có kẻ như vậy. Chẳng qua cũng chỉ là mấy mánh khóe thế này, trẫm đang chờ để xem đây! Truyền chỉ xong thì ngươi đi triệu Trịnh tiên sinh, Lâm Đề đốc và Lữ Phượng của Nội Vụ phủ, bảo họ, trẫm sẽ đợi ở Thanh Hà điện."

Hoàng đế nói với giọng điệu như sắp có bão lớn, Thôi Thành Tú nghe mà mồ hôi lạnh chảy dài sau lưng, trong lòng thầm kêu khổ: Càng sợ điều gì thì điều đó lại càng dễ đến, lần này Quan gia thực sự nổi giận rồi!

Vì sự cố bất ngờ vào buổi sáng mà bữa sáng hôm đó của Hoàng đế bị muộn giờ, phải đến khi về Thanh Hà điện thì mới dùng bữa. Theo lệ thường là tám hộp nhỏ đựng đồ ăn, tám món điểm tâm, và bốn món canh hoặc cháo.

Ngụy Phùng Xuân hầu hạ cẩn thận gấp bội thường ngày, dẫn Hoàng đế đến bàn ăn lại chợt nghe Hoàng đế hỏi:

"Nàng ấy đã ăn chưa?"

Không cần nói cũng biết là ai, Ngụy Phùng Xuân vội vàng cúi người: "Bẩm Quan gia, Hồ nữ sử, không..." Hắn tự tát vào mặt mình một cái, "Nô tài tự lo liệu, đã chuẩn bị cho Cố cô nương phần ăn theo lệ: bốn món thức ăn, bốn món điểm tâm và hai món cháo. Cố tiểu cô nương không động đũa mấy, nô tài nghĩ chắc là do mệt quá rồi, nên khuyên cô ấy uống hai bát canh an thần, vừa rồi kiểm tra thì thấy có vẻ đã ngủ rồi. Nếu Quan gia muốn triệu thì nô tài sẽ sai người đi gọi ngay."

Hoàng đế không nói gì, chỉ ăn qua loa vài miếng rồi đứng dậy ra khỏi Noãn các, chắp tay sau lưng đi xuống bệ trăng, hơi chần chừ một chút rồi bước vào khu nhà phía tây.

Cố Uyên thức trắng một đêm, vốn đã mệt mỏi lại thêm hai bát canh an thần có pha thêm dược liệu thì không thể chống đỡ nổi nữa, gục xuống bàn mà ngủ say, không hề hay biết bước chân của Hoàng đế đang đi vào. Hoàng đế đi rất nhẹ nhàng, cẩn thận từng bước đi đến đứng đối diện với Cố Uyên, ánh mắt chăm chú mà nhìn vào khuôn mặt.

Vừa rồi là một trận vội vàng và hoảng loạn, giờ đây quan sát kỹ hơn, Nguyên Gia mới thấy sự khác biệt rõ rệt so với lúc chia tay: Cố Uyên gầy đi nhiều, cằm như nhọn ra, quầng thâm dưới mắt rõ ràng đến không lớp phấn nào che được, vẻ tiều tuỵ khiến nàng vừa nhìn đã thấy xót xa.

Do dự một lúc lâu thật lâu mới đưa tay chạm rất nhẹ vào sườn mặt Cố Uyên. Hơi ấm lan truyền từ da thịt, là thật, không phải mơ, cũng không phải ảo giác, Cố Uyên thực sự đang ở ngay trước mắt nàng, và giống như nàng, cũng đang ở trong nơi cung cấm này. Rõ ràng là ước nguyện bấy lâu không thể đạt được giờ đã thành hiện thực nhưng trong lòng Hoàng đế lại không hề có chút vui vẻ nào, ngược lại, trong lòng còn dần dâng lên một nỗi buồn giận và chua xót.

Đau lòng, Nguyên Gia lặng lẽ siết chặt tay, cẩn thận rút tờ cung từ dưới tay Cố Uyên ra, xem đi xem lại vài lần rồi quay trở lại Đông Noãn các.

Ba vị trọng thần của Loan Nghi ti đã đợi sẵn ở trong. Hoàng đế đưa tờ cung trạng cho Trịnh Loan, ra hiệu cho mọi người lại xem, còn mình thì đi đi lại lại trong Noãn các, quét mắt nhìn một lượt những gương mặt đang hoặc thì trầm ngâm hoặc thì kinh ngạc.

Hoàng đế gắng bình tĩnh cất lời: "Trong cung xảy ra chuyện như thế này đây, các khanh nghĩ sao?" Nàng dừng lại một chút, cuối cùng cũng không nhịn được ngọn lửa giận đang bùng lên trong lòng, đột nhiên cao giọng nói lớn: "Bao nhiêu năm nay vẫn luôn có vài kẻ không ngừng tính kế, tính kế triều đình, tính kế trẫm, trẫm không chấp, giờ đây bọn chúng, ngay cả cô ấy mà chúng cũng tính kế! Nội các, nội thần, cả tông thất, chỗ nào cũng đối xử với một cô nương yếu đuối không sức phản kháng như vậy!" Nàng cười lạnh, "Các khanh nói xem, kiếp trước trẫm đã gây ra nghiệp chướng gì, kiếp này đã làm điều ác gì, mà để người khác chà đạp người trẫm thương đến vậy?"

Hoàng đế nói thẳng như vậy, đủ thấy nàng vẫn còn tin tưởng Loan Nghi ti. Ba vị đại thần nhìn nhau, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, rồi đều tạ lỗi với Hoàng đế.

"Những lời sáo rỗng đó thôi không cần phải nói." Hoàng đế dứt khoát xua tay, "Bây giờ các khanh chỉ cần nói phải làm thế nào."

"Trong cung xảy ra chuyện khuất tất như vậy, Loan Nghi cục quả thật không còn thể diện nào nữa." Lâm Viễn nói đầu tiên, "Thần sẽ dốc sức, Quan gia cứ đợi ít lâu, dù ai cũng không thể thoát."

Hứa Phượng phụ họa, Trịnh Loan lại trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu: "Thần lại cho rằng căn nguyên thực sự không nằm ở đây."

Hoàng đế nói: "Chẳng lẽ là ở chỗ trẫm yêu thích nàng ấy?"

"Không phải." Trịnh Loan khẽ cười, "Thần lại cho rằng là do hậu cung buông lỏng quản lý, mặc dù là trách nhiệm của Loan Nghi cục thật, nhưng cũng có liên quan đến việc hậu cung không có người chấp chưởng. Vốn dĩ việc nội cung là do Hoàng hậu hoặc Hoàng phu chấp chưởng, Loan Nghi cục và Nội Vụ phủ đều tuân lệnh bề trên mà làm việc thôi, nhưng từ cuối thời Tiên đế trở đi, ngôi Trung cung đã bị bỏ trống hai mươi mấy năm, mặc dù có Thái hậu lo liệu nhưng Lão nương nương tuổi cao rồi, cũng có lúc sơ suất."

"Trẫm không lập Hoàng phu." Hoàng đế mím chặt môi nố thẳng, "Chuyện Trung cung để sau này hãy nói, các khanh hãy điều tra rõ chuyện này, cũng không cần phải vội, kẻo đánh rắn động cỏ." Nàng cúi đầu suy nghĩ, "Một năm, trẫm cho các khanh một năm mà từ từ điều tra lần theo manh mối, bất kể kẻ đứng sau tất cả chuyện này là ai thì không được để lọt một kẻ nào."

"Vâng ạ."

Hoàng đế không vội muốn kết quả, vẫn cho thời gian hợp lý để xoay sở, Lâm Viễn giãn mày mà cười: "Thần nhất định sẽ cho Quan gia một câu trả lời thỏa đáng."

"Còn nữa." Hoàng đế hơi trầm ngâm, "Cố Uyên, nàng ấy... Trẫm định tạm thời giữ nàng ở Ngự tiền để tránh có kẻ làm hại đến nàng. Các khanh hãy làm lại một bản lý lịch nhập cung cho nàng đi, phần trợ cấp lương thưởng trong cung cũng gửi hết về cho Cố gia, nhưng không được phép lấy danh nghĩa trong cung. Lời khai của nàng, trẫm đã đưa cho các khanh rồi, sau này tra án đừng có triệu tập nàng để hỏi cung, có gì cần biết, muốn biết, cứ đến hỏi trẫm. Hơn nữa, nàng vì bị oan khuất nên mới phải bôn ba vào cung tìm sự thật, trẫm thấy việc này có thể coi như một trường hợp thích đáng để đánh trống Đăng Văn, các khanh nghĩ sao?"

Mạo danh nhập cung và đánh trống Đăng văn mà được coi là cùng một việc, vậy thì Hoàng cung có khác gì chợ phiên người ra người vào không? Hoàng đế thiên vị một cách trắng trợn như vậy, mấy vị đại thần nhìn nhau, đều có chút dở khóc dở cười.

"Nhìn Quan gia như thế này, khả năng cao rồi đây Trung cung sẽ là một vị Hoàng hậu rồi." Hứa Phượng ra khỏi Thanh Hà điện, vừa đi vừa thở dài: "Sóng gió triều đình e rằng sẽ không dứt."

"Sao mà đến mức đó?" Trịnh Loan đưa bản cung trạng của Cố Uyên vào tay nàng, "Bản cung trạng này trình bày rõ ràng, lập luận gãy góc, văn phong nhã nhặn nhưng sắc sảo cứng cáp, so với bài luận của vị Nữ trạng nguyên năm nay thì không hề thua kém chút nào cả. Điều đáng quý, đáng kinh ngạc hơn là trong hoàn cảnh bị hàm oan chịu bao tủi nhục như vậy mà lời lẽ vẫn không hề có sự thiên lệch, không hề có thiên kiến hay oán hận, vẫn giữ được khí độ trung dung chừng mực. Quan gia thương người như vậy thì mắt Quan gia cũng không tệ chút nào. Mà biết đâu..." Nàng khẽ cười, "Chính là Quan gia của chúng ta có phước gặp được một vị Thánh Văn Hoàng hậu, thì sao?"

—— Hết chương 29 ——

Hoàng hậu: Quắc mắt nạt Hoàng đế.

Hoàng đế: *ôm tim đau tim*

Quy củ



đâu?



đâu??? :)))