Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 35

Chương 35:

- Lâm Thác -

Nhìn Cố Uyên lặng lẽ lui ra khỏi điện, Hoàng đế đổ người xuống long sàng, lòng trống rỗng như vừa bị khoét đi một mảng lớn. Nàng giơ tay lên, giật mình thấy cuốn Nam Hoa Kinh vẫn còn nằm trong tay, tấm lụa mỏng bị nàng siết đến biến dạng, dòng chữ 'thần Tiết Hiếu Thông cung tiến' trên bìa cũng nhàu nhĩ.

Việc hôm qua Cố Uyên đọc thuộc lòng mà làu làu điển tích Trang Tử đã nhắc nhở Hoàng đế rằng cứ che giấu Cố Uyên khỏi triều thần không phải là cách tốt, tài văn chương và tư duy của Cố Uyên không hề thua kém những người trong khoa Loan Nghi, nếu nhờ thực lực đó mà được triều thần tôn trọng, thì chẳng phải là việc phong phi lập Hậu sau này sẽ dễ dàng hơn sao?

Tiết Hiếu Thông là thầy khai tâm của Hoàng đế, một vị đại nho lừng danh thiên hạ, mặc dù Tiết Hiếu Thông kịch liệt phản đối việc nghị lễ lập Hậu, cũng từng tranh luận long trời lở đất với Hoàng đế ngay trước ngự tiền, nhưng Hoàng đế biết ông là một người chính trực, làm việc gì cũng đều xuất phát từ tấm lòng công chính, thái độ nghiêm khắc nhưng nội tâm lại nhân từ. Tiết Hiếu Thông rất yêu tài, Cố Uyên từng chép lại tập văn bình thế sự của ông, sau lại luyện chữ theo thư pháp của ông, xem như đã có một phần tình nghĩa thầy trò. Đến lúc đó, Hoàng đế nghĩ, mình chỉ cần cùng Cố Uyên đến tận Tiết phủ xin ủng hộ thì chắc chắn sẽ thể nào bị thầy đuổi ra ngoài đâu.

Thế nhưng, những tâm tư sâu xa và tính toán khổ sở ấy, hóa ra cũng chỉ là một trò đùa thôi. Hoàng đế đưa tay, viết một chữ 'Cố' vào không trung, rồi lại bất lực mà buông tay xuống. Nỗi lo lắng ngày ấy nay đã trở thành sự thật, Cố Uyên rõ ràng là đã ở bên cạnh nàng, nhưng trong lòng chỉ mong ngóng ngày có thể rời đi. Những khoảnh khắc Nguyên Gia thầm vui trong lòng, trong mắt Cố Uyên chẳng qua cũng chỉ là một công việc phải làm, một nhiệm vụ phải nhận, như bao cung nhân khác, thế thôi; và dù Nguyên Gia có dụng tâm để chiều chuộng và lấy lòng thế nào cũng vô ích – đơn giản là người ấy không thích nàng. Mọi thứ nàng trao đi dường như đều trở thành gánh nặng cho người, vậy thì nàng có thể làm gì nữa, ngoài việc thuận theo ý người muốn mà dừng việc quan tâm quấn quýt?

Dù là bậc chí tôn cửu ngũ, những việc có thể làm cũng chỉ có giới hạn, lòng Hoàng đế đầy sự bất lực và cảm giác thất bại nhưng cũng không còn cách nào khác. Người đã quen khắc kỷ và tự kiềm chế quá mức, thường sẽ kém hơn người khác trong chuyện tình cảm đôi lứa. Nguyên Gia không thể học được sự khéo léo ngon ngọt của Tuỳ Vương, cũng không thể ngang ngược bá đạo muốn gì được nấy như Dụ Vương. Nàng chỉ biết dốc hết sức mình để trao đi những gì mình có, mong đổi lại sự tự nguyện của Cố Uyên, nhưng Cố Uyên trước sau vẫn hờ hững câu nệ và rạch ròi với những gì nàng trao, nàng lại trở nên lúng túng bối rối, không biết phải làm sao.

Nghĩ đến đây trái tim Nguyên Gia bỗng đau như cắt, chỗ này từng là nơi nàng vừa mới nghe bên tai giọng nói của người ấy để chìm vào giấc ngủ, nhưng giờ đây sự êm dịu và ấm áp trong giọng nói ấy lại như liều thuốc độc quết lên tim khiến nàng đau thấu tâm can.

Hoàng đế thấy không thể ở lại đây thêm một khắc nào nữa, bèn đứng dậy truyền Tư y vào điện thay triều phục, rồi lên kiệu đến Chiêu Nhân điện để xử lý chính vụ.

Hoàng đế xưa nay sinh hoạt rất có quy củ, từ năm 5 tuổi đến giờ, trừ một vài đại lễ bất đắc dĩ thì việc ngủ trưa gần như là bất biến, không thể thay đổi. Việc bỏ nghỉ trưa này là lần đầu tiên xảy ra, Ngụy Phùng Xuân vịn vào thành kiệu, nhìn sắc mặt bất động như không của Hoàng đế mà lo lắng, bèn thỉnh thị: "Quan gia nghỉ ngơi không ổn sao ạ? Có cần truyền thái y không? Hay là, nô tài lại cho mời Cố tiểu..."

Hoàng đế chặn lời hắn, giọng nói nhàn nhạt, không có chút sức sống nào: "Từ nay về sau, canh an thần trước khi ngủ, ngươi hãy cho người khác dâng lên đi."

Ngụy Phùng Xuân đánh cái rùng mình. Hoàng đế vẫn tinh tường như thế, nhìn thấu hết, chỉ là không chấp những trò vặt của hắn. Hắn không dám nói gì thêm, thành thật lui ra một bên, rồi câm như hến.

Ngày hôm đó, Hoàng đế xử lý chính sự lâu hơn thường lệ rất nhiều, thậm chí còn dùng bữa tối ngay tại Chiêu Nhân điện, đến khi về Thanh Hòa điện để nghỉ ngơi thì đã gần canh hai. Trong điện, các thái giám và cung nữ vẫn theo lệ thường để chuẩn bị, ai nấy tất bật một cách trơn tru: Tư dũ, Tư y hầu hạ Hoàng đế vào bồn tắm và thay y phục, Tư sức ôm hộp ngự y phục kiểm tra rồi cất những bộ đồ đã thay ra, gửi về Nội Tứ Chấp khố để phân loại xử lý. Điển thiết làm ấm đệm chăn bằng bình giữ nhiệt, thay hương an tức hương trong lư hương. Tư dược kiểm tra canh an thần do Ngự thiện phòng mang đến, đối chiếu với phương thuốc của thái y. Những việc này đều do Ngự tiền Tổng quản điều hành toàn cục, mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương để trông coi mọi việc.

Thôi Thành Tú thấy Tư dũ, Tư y lần lượt lui ra, đúng lúc đến phiên Tư thiết vào điện hầu hạ, ánh mắt đảo qua những người trong phòng một lát rồi suy nghĩ: "Công việc trà nước ngự tiền sắp phải đổi người rồi, bây giờ cũng nên để người mới tập dượt nhiều hơn, tránh sau này xảy ra sai sót thì khi ấy lại không có người chỉ điểm cứu vãn. Tục ngữ có câu 'muốn biết là lừa hay ngựa thì cứ kéo ra mà chạy một vòng', phải không? Quan gia đã cho phép Lý nữ sử nhận công việc này rồi, vậy thì đêm nay, chén canh an thần này cứ để Lý nữ sử dâng lên đi!"

Công việc ngự tiền xưa nay vốn theo thứ bậc, vì Cố Uyên còn chưa học xong, theo lẽ thường thì Lý Uyển không nên vượt. Trình Tứ nhìn Vận Nương và Cố Uyên, thấy một người ngồi bên chậu than củi thiu thiu ngủ như thể chẳng nghe thấy gì, còn một người thì ngồi yên lặng bên lò trà nhỏ thong dong quạt lửa như thể dù có nghe thấy thì cũng chẳng bận tâm. Nàng nghĩ, hai thầy trò này hay thật, một người giả ngu một người giả ngơ, thế thì việc gì mình phải làm kẻ ác, bèn hào phóng gật gật đầu: "Hai vị tổng quản chiếu cố cái thân già này, cứ toàn để người mới ra mặt làm thay ta, ta có ý kiến gì đâu?"

Thôi Thành Tú cười với nàng: "Tứ Nương là người ở Ngự tiền đã đủ lâu để lão luyện rồi, hẳn hiểu biết mọi lẽ. Không nói nhiều làm gì, vài hôm nữa tuyết rơi, ta mời bà ăn lẩu gà rừng." Nói rồi hắn quay người đưa chiếc khay sơn mài vào tay Lý Uyển, nghiêm túc dặn dò: "Hôm nay Quan gia không ngủ trưa lại còn bận rộn đến giờ này, chắc hẳn đã rất mệt rồi. Thái y đã dặn nếu có thể không dùng canh an thần thì đừng dùng, ngươi cứ đặt chén canh vào lồng than rồi tìm cách hầu chuyện Quan gia vài câu, nếu Quan gia thực sự không cách nào ngủ được thì hãy dâng canh an thần lên, biết chưa?"

Lý Uyển cúi mình hành lễ với Thôi Thành Tú, vẻ mặt vô cùng biết ơn: "Nô tỳ ghi nhớ tấm lòng của Đại tổng quản."

Thôi Thành Tú giữ phong thái tổng quản uy nghi của mình, tiễn Lý Uyển Nương vào điện rồi liếc mắt nhìn gương mặt Ngụy Phùng Xuân đang lộ rõ vẻ phức tạp ở bên cạnh, trong lòng thầm khinh bỉ.

Gần đây, Thôi Thành Tú không hề xu nịnh Cố Uyên gì nữa, hầu hết thời gian đều đứng ngoài quan sát. Một là vì Ngụy Phùng Xuân rất để mắt đến Cố Uyên, không dễ để ra tay lôi kéo. Hai là vì một trở ngại khó nói, những lần sóng gió trước đây hắn vẫn còn nhớ rất rõ – Cố Uyên là người dễ dàng để cho người khác điều khiển và suy chuyển như vậy sao? Bát tự của người phụ nữ này không hợp với ngự tiền, nếu cứ cố sức nghịch ý trời để mà đẩy lên, e rằng sẽ gây phản tác dụng, tự rước họa vào thân mà thôi! Qua những chuyện trước, đã hiểu ra rồi, Thôi Thành Tú quyết tâm đứng ngoài cuộc, quả nhiên chỉ hơn mười ngày nửa tháng mà thái độ của Hoàng đế đã thay đổi. Giờ thì Ngụy Phùng Xuân hoang mang ê chề, cũng không uổng công mỗi tối Thôi Thành Tú đều thắp thêm một nén nhang cho Phật tổ gia gia.

Thấy trong điện không có động tĩnh gì bất thường, sắc mặt Ngụy Phùng Xuân càng lúc càng tối om như đưa đám, mà Thôi Thành Tú chỉ ung dung khoanh tay đứng ở hành lang trực phòng, thi thoảng liếc mắt nhìn trộm, trong lòng như đã nở hoa, thầm quyết định tối nào cũng dâng nén nhang thơm cho Phật tổ. Tục ngữ nói văn luyện ba trống, võ luyện ba canh, việc dâng nhang e cũng thế chăng?

Theo thói quen của Hoàng đế, bất kể là nghỉ ngơi hay thức trắng, hễ đến canh ba là Ngự tiền sẽ rõ, nhưng đêm nay thời gian Lý Uyển ở lại hầu hạ trong điện lại lâu bất thường. Thấy nửa canh ba đã qua mà đèn trong điện vẫn chưa tắt, bấc trong phòng vẫn chưa dập, người trong trực phòng đều bắt đầu lăn tăn, thầm thì bàn tán.

Ngụy Phùng Xuân là người đầu tiên lên tiếng, liếc xéo Thôi Thành Tú một cái bén như dao, rồi cười lạnh: "Chẳng lẽ Lý nữ sử chỉ mải hầu chuyện với Quan gia mà quên dâng canh an thần? Làm Quan gia mệt mỏi không nghỉ ngơi được, chuyện mà truyền đến tai Thái hậu nương nương thì chúng ta ở đây chẳng ai yên ổn được đâu!"

"Ồn ào cái gì?" Dù trong lòng Thôi Thành Tú cũng đã dấy lên nghi ngờ nhưng hắn vẫn giữ vững phong thái Tổng quản, "Chắc hẳn hôm nay bận rộn chính sự, Quan gia chưa thể nghỉ ngơi được. Các ngươi..." Hắn chỉ vào Vận Nương và những người khác, "không cần phải thức khuya đợi nữa, chỉ để lại những người trực ban là được rồi, còn lại thì nghỉ ngơi hết đi, tránh ngày mai lỡ việc."

Thấy mọi người tản đi rồi Thôi Thành Tú mới vào phòng trà, tự rót cho mình một chén trà đặc, nhăn mặt lại uống cạn rồi lại đi ra, hướng về phía Thanh Hòa điện nhìn. Thấy đã gần canh bốn, hắn đang lo lắng thì đột nhiên đèn trong điện tắt phụt, đèn tắt rồi hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hắn chờ, chờ một lúc lâu vẫn không thấy Lý Uyển lui ra, bấy giờ trong Thanh Hòa điện đã tĩnh mịch trong một màn đen kịt. Bên trong thì tối, tối mà không hề có động tĩnh gì thêm, Thôi Thành Tú chợt bừng tỉnh, kinh ngạc há hốc mồm: chẳng lẽ lần này mọi người đã lầm hết cả rồi, Lý Uyển mới là người đầu tiên chiếm được Thánh sủng, chỉ hầu chuyện một hồi rồi đã lên được cả long sàng ư?

Khi Lý Uyển bước vào điện, Hoàng đế đang ngồi sau ngự án đọc tấu chương, không hề để ý đến sự hiện diện của nàng. Nàng đặt chén canh an thần vào lồng đồng, cẩn thận đứng một bên, lẳng lặng đưa mắt, nhìn lên Hoàng đế qua đuôi mắt của mình. Tội nghiệp thay, nàng đã ở trong cung bảy tám năm, đến Ngự tiền cũng đã nửa tháng trời, vậy mà đây là lần đầu tiên được thấy Thánh nhan. Giờ nhìn rồi mới thấy lời các ma ma ở Ninh Thọ cung rất đúng, dung nhan của Hoàng đế thực là đẹp nhất hạng, ngũ quan của ngài thực đúng là của cửu ngũ chí tôn. Giờ đây ngài mặc một bộ thường phục, trên đỉnh đầu là chiếc trụ kim quan giữ búi tóc, vai khoác chiếc áo sa tanh màu thiên thanh thêu chỉ vàng, thắt lưng là đai ngọc khảm hổ phách, đi đôi hài quan bằng vải trắng, tất cả càng làm nổi bật nét tinh xảo của đôi môi đỏ và hàm răng trắng trên khuôn mặt. Dù thần sắc nhàn nhạt, thái độ bình đạm coi người khác như không khí, ấy thế mà đôi mắt ấy vẫn khiến người ta vừa nhìn đã động lòng.

"Quan gia." Hoàng đế không hề nâng mí mắt, Lý Uyển chờ một lát bèn tự lên tiếng, "Thần thiếp là Lý Uyển Nương, xin khấu đầu thỉnh an Quan gia."

Hoàng đế vẫn không ngước mắt lên, chỉ đáp một tiếng: "Đưa canh lên đây."

"Bẩm, Thôi đại tổng quản đã dặn dò nếu Quan gia có thể không cần dùng canh an thần thì không nên dùng. Hay là..." Lý Uyển Nương mạnh dạn lên tiếng, "Cho thần thiếp hầu Quan gia thay y phục trước ạ?"

Hầu hạ Hoàng đế thay y phục trước khi ngủ là bổn phận của Tư thiết.

Nhưng lúc này Hoàng đế lạnh mắt liếc nhìn nàng: "Trẫm tự có tay có chân, chuyện này không cần người khác hầu." Rồi đứng dậy, bước vào gian ấm, một lúc sau giọng nói từ trong đó mới truyền ra: "Vào đi."

Mấy bộ y phục đã được đặt trên chiếc bàn nhỏ ngoài ngự trướng.

Lý Uyển thu dọn từng món, trong lòng thầm đoán: Chẳng lẽ mấy hôm trước Cố Uyên cũng gặp phải tình huống như thế này, nếu phải đối mặt với thái độ lãnh đạm như thế này thì việc cô ấy bị khước từ cũng không khó hiểu. Nhưng tại sao hai vị tổng quản đều ra sức nịnh bợ cô ấy? Chẳng lẽ Hoàng đế càng lạnh nhạt với ai thì trong lòng lại càng coi trọng người đó sao?

Trong trướng có tiếng động nhỏ, Hoàng đế dường như đang trằn trọc khó ngủ.

Lý Uyển không dám suy nghĩ miên man nữa, khẽ giọng hỏi: "Quan gia liệu có cần gì không?"

"Ngươi..." Hoàng đế trầm ngâm một lát, "Cầm kỳ thi họa, ngươi thích món nào?"

Xuất thân của Lý Uyển không tốt, vào cung rồi bắt đâu từ vị trí một tiểu cung nữ cấp thấp, cũng từ ấy mà học quy củ, rèn bản lĩnh. Trong cung này, đi sai một bước cũng bị các cô cô quở phạt, mấy thứ cầm kỳ thi họa này nàng mới chỉ được học qua loa cho có lệ sau khi được chọn làm Tư tẩm.

Trong lòng sốt ruột, suy nghĩ một lúc, liền chọn một thứ được người trong cung đồn là thứ Hoàng đế yêu thích nhất: "Thần thiếp thích thư pháp."

"Thư pháp?" Giọng Hoàng đế vẫn lạnh nhạt, "Ngươi thích chữ của ai?"

Xưa kia nàng đã để ý thấy các ma ma có nhắc, Hoàng đế từng thích chữ của Nhị Vương. Lần này, Lý Uyển đáp không chút do dự: "Thần thiếp thích chữ của Nhị Vương."

"Chữ của Nhị Vương?" Hoàng đế khẽ cười, tiếp tục nói mà ngữ điệu không lộ ý gì, "Hiếm có người cùng sở thích với trẫm. Trẫm thích 'Đỗ Thống thiếp' nhất, ngươi cũng vậy chứ?"

"Phàm đã được Quan gia yêu thích, đương nhiên không gì khác sánh bằng. 'Đỗ Thống thiếp' rất hay, thần thiếp cũng rất thích..."

Lời của Lý Uyển còn chưa kịp dứt thì một bên rèm ngự trướng đã được vén lên.

Hoàng đế nhìn nàng: "'Đỗ Thống thiếp' được viết bằng chữ của Trương Húc, ngươi nói ngươi thích chữ Nhị Vương?"

Vẻ lạnh lùng và chán ghét trên gương mặt trẻ trung trước mắt khiến Lý Uyển kinh hãi, theo bản năng vội vàng dập đầu sát đất: "Quan gia minh xét! Thần thiếp... thần thiếp chỉ là muốn hầu chuyện giúp Quan gia vui vẻ, tuyệt nhiên không cố ý lừa dối. Thần thiếp xuất thân bần hàn, vốn dĩ không được học đọc sách, người nhà giờ cũng không còn ai nữa..." Nàng nghẹn ngào, quỳ rạp xuống, "Ba năm trước có nạn lũ lụt và dịch bệnh, cả làng nơi quê nhà thần thiếp đều đều không còn ai sống sót, chỉ còn lại một mình thần thiếp mà thôi! Cầu xin Quan gia thương tình thần thiếp giờ không còn nơi nương tựa..."

"Ba năm trước có nạn dịch bệnh? Cả làng không có ai sống sót?" Hoàng đế xoay người, ngồi hẳn dậy trong trướng, giọng nói lộ ra vẻ kinh ngạc và tức giận, "Ở đâu?"

"Thần thiếp là người ở phủ Xương Lạc, Hải Châu."

"Hải Châu?" Hoàng đế đứng dậy khỏi ngự tháp, nhìn Lý Uyển Nương: "Ngươi theo trẫm đến đây."

Như đang trong cơn mơ, Lý Uyển cũng mơ màng đi theo sau Hoàng đế ra khỏi gian ấm, thế rồi ở lại hầu hạ bên ngài đến gần canh tư. Hoàng đế chỉ mặc trung y, ngồi sau ngự án, một tay ngài cầm tấu chương, tay kia buông thõng để rơi tấm bản đồ và đống công báo, để cho chúng trượt khỏi bàn là lặng lẽ rơi xuống tấm thảm.

Lý Uyển đứng bên giường, nhìn khuôn mặt đang ngủ mà vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng và bất bình của Hoàng đế, trong lòng vừa thấy có gì đó hài hước, vừa thấy một trận thê lương. Trăm phương ngàn kế toan tính và kỹ nghệ lấy lòng của nàng đều không lọt vào mắt Hoàng đế, cũng không có cơ hội thể hiện, cuối cùng câu chuyện thật thà về thân thế bi thảm của nàng lại khiến cho Hoàng đế thức trắng gần cả đêm để xem bản đồ và lật tấu chương.

Thực ra, vị trí Tư tẩm này, đối với nữ đế, thật là có chút gì đó rất lúng túng. Người ở trong cấm cung phải có phúc khí, phải thăng tiến từng chút một, nhưng rõ ràng không thể sinh hoàng tự, cũng không thể danh chính ngôn thuận để lên đến Phượng vị, ngoại trừ mong ngóng sủng ái của Hoàng đế thì không còn gì khác. Vì thế, cái chức Tư tẩm này cũng không còn được trọng vọng và ngưỡng mộ như đời trước nữa. Có điều, vẫn là ở bên Quân thượng đấy, bây giờ nàng thực sự chỉ muốn đánh đổi tất cả để có được một cuộc sống phú quý vẻ vang, không ai có thể coi thường. Một người chẳng còn gì để mất thì còn gì phải lo lắng nữa?

Thế nhưng, khi đến Ngự tiền mới biết mọi thứ lại hoàn toàn khác với những gì nàng nghĩ.

Lý Uyển nhẹ nhàng dập tắt nến rồi ngồi xuống một góc phòng: Chỉ cần thức trắng một đêm trong điện này, thân phận của mình sẽ lập tức thay đổi hoàn toàn. Hoàng đế tuy thông minh, tuy nhìn thấu người ta, nhưng tâm sức đã dồn hết vào việc xử lý chính sự rồi, chỉ cần mình không khoa trương phách lối thì có lẽ trong thời gian trước mắt chút mưu kế này cũng sẽ không bị chú ý đâu.

Quả nhiên, sớm ngày hôm sau, Thôi Thành Tú vừa nhìn thấy mặt nàng đã cười tươi như hoa như ngọc: "Tiểu nương tử vất vả rồi!"

Lý Uyển mỉm cười, nụ cười dịu dàng: "Cũng chỉ là hầu hạ Quan gia một đêm thôi mà, Quan gia còn vất vả hơn nô tỳ nhiều lắm, nô tỳ thì có gì mệt mỏi chứ?"

Nàng không kiêu không ngạo, rất khiêm cung cúi người chào Thôi Thành Tú rồi bước xuống bậc thềm. Thôi Thành Tú nhìn chằm chằm theo bóng lưng nàng rất lâu, đột nhiên sờ cằm mà khẽ cười: "Có ý tứ. Quả nhiên là một viên ngọc đây mà!"

Xưa tới nay, những người nhận được sủng ái lâu bền trong cung cấm, đa phần đều là nhờ vào mưu kế và sự cẩn thận, chứ chưa chắc đã phải là người mà Hoàng đế thực sự yêu thương. Vị Lý nữ sử này đây chẳng phải cũng vậy sao, xem ra tương lai có thể sẽ vô cùng xán lạn!

—— Hết chương 35 ——

Chị Uyên phũ Quan gia thì chị Uyển lên sàn gài Quan gia, Quan gia là vị Vua khổ nhất trên đ



i

🥹