Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác - Chương 69
Chương 69:
- Lâm Thác -
Ngôn từ của Hoàng đế tuy cứng rắn nhất mực nhưng hành động lại cẩn trọng như sợ làm tổn thương Cố Uyên.
Nguyên Gia khẽ chạm lên môi Cố Uyên một cái nhẹ như chuồn chuồn chạm nước, thấy Cố Uyên khẽ nhíu mày, nụ hôn thứ hai bèn chuyển xuống gò má, rồi lại ghé vào tai Cố Uyên, thì thầm thủ thỉ như đang làm nũng: "A Uyên, trẫm nhớ nàng."
Tục ngữ có câu 'anh hùng khó qua ải mỹ nhân', mà kể cả không phải anh hùng đi chăng nữa, với người mình thương thì làm gì có ai lại không mềm lòng? Hoàng đế đã hạ mình như vậy rồi, Cố Uyên cũng không thể nào tiếp tục giận dỗi hay căng thẳng nữa, thân thể khẽ lùi về sau, nắm chặt lấy tay Hoàng đế: "Thần cũng... thần cũng nhớ Quan gia. Chỉ là thần đã xuất cung, chi bằng Quan gia hãy để thần an phận làm một lương thần, nay quân thần tri ngộ một lần, xin Quan gia đừng nhắc tới chuyện lập Hậu nữa."
Một nét hoảng sợ lướt qua đôi mắt Hoàng đế, ngài siết chặt tay Cố Uyên: "A Uyên, nàng không tin trẫm ư? Nàng... không muốn ở bên trẫm ư?"
"Nếu thần không muốn ở bên Quan gia thì thần đã chẳng đến Loan Nghi cục làm thư lại." Ánh mắt Cố Uyên không hề né tránh, không hề nao núng hay hoảng loạn: "Thời gian qua thần đã ở nhà và suy nghĩ rất nhiều, Quan gia gánh trên vai xã tắc giang sơn, nay lại đã thân chính, chính là lúc nên dốc lòng trị quốc, không nên vì thần mà khổ tâm phí sức. Thần nay đã vào Loan Nghi cục, từ nay về sau cũng sẽ thường xuyên túc trực trong cung, khi Quan gia muốn thần, thần vẫn có thể ở bên hầu hạ Quan gia..."
Nàng nói những lời ấy một cách bình thản như không, nhưng nàng càng nói thì gương mặt Hoàng đế lại ngày càng tái xanh đi, hơi thở cũng dồn dập như bị tức ngực, chỉ có thể thốt ra: "A Uyên!"
"Cứ như thế này đi, như thế này thần cũng vẫn có thể ở bên Quan gia." Cố Uyên có vẻ như không hiểu phản ứng của Hoàng đế: "Năm xưa ở am Từ Thọ chẳng phải chính Quan gia cũng đã đề cập chuyện này với thần, muốn chúng ta như vậy hay sao? Nay thần cam tâm tình nguyện đồng ý, Quan gia cũng bớt lao tâm khổ tứ về chuyện lập Hậu, há chẳng phải là mọi sự đều rất tốt sao?"
Hoàng đế nghẹn lời trong ngực, hơi thở tắc nghẽn, mặt mày tái xanh, giọng nói cũng trở nên yếu ớt như hết hơi: "Lúc đó là trẫm sai, trẫm sai rồi. Giờ đây trẫm nhất định không để nàng phải chịu thiệt thòi nữa."
"Nếu thần không cảm thấy thiệt thòi thì sao?" Cố Uyên vẫn lắc đầu: "Sao Quan gia cứ cương quyết phải lập Hậu?"
"Nàng không thấy thiệt thòi?" Giọng Hoàng đế bắt đầu lớn dần: "Vậy trẫm thấy thiệt thòi thay cho nàng!" Ngài dừng lại, giọng nói dịu xuống đôi chút, nhưng vẫn đầy vẻ đau khổ và hổ thẹn: "A Uyên, trẫm biết, lúc đó trẫm đã không bảo vệ được nàng, còn nghi ngờ nàng, ấy là trẫm có lỗi với nàng, trẫm biết mình sai rồi, nàng oán trẫm cũng là lẽ phải. Nhưng nàng... nàng không chịu tin trẫm thêm một lần nữa hay sao?"
"Thần không oán Quan gia, thần chỉ thấy bằng cách ấy thì thần và Quan gia, đôi bên đều vẹn toàn..."
Hoàng đế không thể nghe thêm được nữa, lực siết ở cổ tay Cố Uyên dần mất kiểm soát, cho đến khi thấy vết bầm nổi lên trên tay nàng mới bừng tỉnh, vội vàng luống cuống buông ra tức thì. Nhìn thấy vết hằn đỏ chói mắt kia, lại đối diện với vẻ mặt bình thản của Cố Uyên, những lời quan tâm cứ nghẹn lại trong cổ họng, tim như bị ai đó khoét đi một mảng, đau đến tột cùng, chẳng còn thiết tha biện bạch, chỉ còn lại sự chán nản cùng cực.
"Trẫm đã nói rồi từ lâu rồi, giữa chúng ta không có quân và thần, chỉ có ta và nàng." Ngài đứng dậy, nhìn xuống Cố Uyên, nhìn nàng vẫn quỳ đoan đoan chính chính, hành động dáng vẻ ấy vẫn không có bất kỳ một chút sai sót nào, điều ấy lại càng khiến ngài thêm chán nản: "A Uyên, 'đôi bên đều vẹn toàn' của nàng, là đối với quân và thần, hay là giữa ta với nàng?"
Giọng Hoàng đế đã chẳng còn vẻ kiên quyết hay mạnh mẽ nữa, giờ đây yếu ớt bạc nhược đến đáng thương. Cố Uyên cúi mình, dập đầu thật sâu trước Hoàng đế, trán chạm lên sàn, cố gắng để không nghĩ đến vẻ mặt lúc này của người trước mắt, dùng hết sức bình sinh để giữ giọng nói cho được bình tĩnh: "Quan gia là Thiên tử, còn thần chỉ là một thường dân. Thần và Quan gia, hai chúng ta ngay từ đầu chẳng phải đã định sẵn phận quân thần rồi đó sao?"
Đôi giày màu vàng trước mặt nàng dần lùi ra xa, dường như Hoàng đế đã lùi lại mấy bước.
"Ngay từ đầu đã định sẵn phận quân thần? Hóa ra, hóa ra đối với nàng chúng ta là như vậy sao? Được, được... Giờ trẫm, trẫm đã biết tấm lòng của nàng rồi. Trẫm... trẫm..."
Hoàng đế run rẩy, bỗng nghẹn lời, im bặt đi, trong điện vang lên một sự im ắng chất chứa nỗi bất an. Cố Uyên ngẩng đầu lên, thấy Hoàng đế đang đứng bên án thư, dường như không thể chống đỡ nổi sức nặng của chính bản thân mình, phải một tay vịn án thư, một tay nắm chặt thành nắm đấm. Ngài nhìn nàng, mắt đã đỏ hoe.
"Giờ trẫm mới biết, là chính trẫm vẫn luôn ép buộc nàng, đường đột với nàng." Hoàng đế quay mặt đi, hít sâu một hơi, cố nuốt xuống để nén tiếng nức nở đang trào lên, rồi quay lại sau án thư để ngồi xuống, xua xua tay về phía Cố Uyên như không có chuyện gì xảy ra: "A Uyên, nàng cứ yên tâm, khi nàng còn ở trong cung trẫm cũng đã nói rồi, trẫm tuyệt đối sẽ không ép buộc nàng. Nàng muốn giữ phận quân thần, trẫm cũng không ép. Nàng... " Ngài dừng lại để hít sâu một hơi, xua tay với Cố Uyên: "Nàng lui xuống đi."
Sắc mặt và giọng nói Hoàng đế đều có vẻ trấn tĩnh, nhưng hành động lại đầy sự hỗn loạn và hoang mang, chỉ mới quơ tay một cái đã đánh đổ chén trà trên án thư. Chiếc chén sứ men xanh rơi xuống nền gạch lát vàng, vỡ tan một tiếng giòn giã, khiến trái tim Hoàng đế lại quặn thắt một lần nữa.
Thất bại thảm hại. Làm sao mà ngay cả chút sĩ diện cuối cùng cũng mất sạch thế này? Nguyên Gia cúi đầu, giơ tay, xua về phía Cố Uyên: "Lui xuống..."
Một bàn tay nắm lấy cổ tay Nguyên Gia.
Hoàng đế ngước mắt lên mới thấy Cố Uyên đã đứng ngay trước mặt từ lúc nào, lại còn rất tự nhiên và thuần thục xắn tay áo cho ngài. Nàng nhìn thấy vết đỏ loang lổ ra trên làn da trắng, động tác trên tay khựng lại và khẽ hít một hơi, rồi lập tức quay người lại, lớn tiếng quát lên một câu truyền triệu rất tự nhiên và đầy phong phạm: "Bay đâu! Truyền thái y!"
Nhờ có lời dặn dò của Ngụy Phùng Xuân từ trước đó, Ngụy Liên dù nghe thấy tiếng rơi vỡ mà cũng không dám tự ý vào điện, bồn chồn phát điên mà chỉ dám hé đầu vào cửa điện nghe ngóng, giờ nghe thấy tiếng quát vang vọng của Cố Uyên thì như được đại xá, vội vàng xông vào, nhìn thấy cổ tay Hoàng đế là tức thì biến sắc. Nguỵ Liên hoảng loạn chạy vọt ra ngoài, sai tiểu thái giám vào dọn dẹp, rồi lại đến Ngự Dược phòng mời Ngụy Phủ đang phiên túc trực.
Sự quan tâm này là thương hại cho vẻ hoảng loạn đến thê thảm của mình, hay chỉ là bổn phận trách nhiệm giữa quân và thần?
Hoàng đế cắn chặt hàm răng, giận dữ giật cổ tay ra khỏi lòng bàn tay Cố Uyên: "Trẫm không sao, không có gì mà phải nhìn nữa. Nàng lui xuống đi."
Ánh mắt Cố Uyên vẫn cứ dán chặt vào cổ tay ngài: "Xin Quan gia hãy cẩn thận..."
"Trẫm đã bảo lui xuống!" Hoàng đế liếc nhìn Đông Thuần đang dẫn cung nữ bưng thuốc mỡ vào, rồi quay mặt đi không nhìn Cố Uyên nữa, giọng nói trở nên lạnh lùng: "Bên cạnh trẫm có nhiều người hầu hạ như vậy, một vết thương nhỏ có đáng ngại gì đâu? Khanh là ngoại thần, những chuyện nhỏ nhặt trong hậu cung thì không cần bận tâm."
Người ta thường nói cầu được ước thấy, nhưng tại sao khi Hoàng đế nói những lời này, Cố Uyên lại đột nhiên thấy trái tim đau đớn đến mức tưởng chừng không đứng vững nổi thế kia? Nàng mỉm cười cay đắng, hành lễ rồi lui khỏi Chiêu Nhân điện, vừa lúc lại chạm mặt Ngụy Phùng Xuân đang vội vã chạy tới.
Ngụy Phùng Xuân bước nhanh vào điện rồi lát sau lại đi ra, nhăn nhó với Cố Uyên đang đứng đợi trên bậc thềm đá: "Giờ đã là giờ giới nghiêm rồi, để nô tài đưa ngài đến chỗ Loan Nghi ti."
Thấy Cố Uyên vẫn còn đang không muốn đi, hắn liếc mắt vào trong điện, hạ giọng giải thích: "Vết thương của Quan gia đã có Ngụy đại nhân xem xét, có Đông cô cô chăm sóc rồi, sẽ không sao đâu. Giờ đêm đã khuya rồi, nếu nô tài không sắp xếp ổn thỏa cho ngài rồi để cho Quan gia trách tội thì không ai gánh nổi đâu."
Vừa nói hắn vừa dẫn Cố Uyên xuống thềm đá, rồi lại thở dài: "Cố đại nhân, chúng ta là người quen cũ, giờ ta cũng chẳng khách sáo với ngài nữa, ta chỉ cậy nhờ chút tình xưa nghĩa cũ mà khuyên ngài một câu thôi. Chuyện an bang định quốc của các đại nhân ngoài kia, những người hầu hạ trong cung như bọn ta đây không hiểu lắm, nhưng tấm chân tình của Quan gia đối với ngài thì ai nấy đều thấy cả rồi. Đại nhân thứ cho ta nói một lời không nên nói, ngày trước Tiên đế đối với Lý Thị quân, hay lão Bắc Vương đối với Bắc Vương phu, đều là nhất đẳng thịnh tình, nhưng ta thấy, ân sủng phú quý mà họ nhận tuy có thể sánh được, nhưng sự chu đáo, sự trăn trở, sự nỗ lực, tóm lại là cả tấm lòng mà Quan gia đã bỏ ra cho ngài, không ai có thể sánh bằng đâu! Chẳng nói gì xa xôi..." Hắn trầm ngâm cười khổ: "Quan gia trời sinh thông minh, từ nhỏ đã già dặn hơn tuổi, tính tình thì lại cẩn thận, từ lúc lên ba đến giờ... đừng nói là một chén trà nhé, ngay cả một nghiên mực, một chiếc chặn giấy dùng hằng ngày, ngài cũng chưa từng làm rơi làm vỡ cái nào đâu!"
Cố Uyên không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng v**t v* vết hằn đỏ của mấy ngón tay trên cổ tay mình. Cơ thể nàng nhạy cảm, rất dễ để lại dấu vết, dù nhìn tưởng nghiêm trọng nhưng thật sự là không đau lắm. Nghĩ đến vết thương trên cổ tay Hoàng đế và ánh mắt hoảng loạn mông lung lúc đó của người kia, nàng thấy tim mình lại quặn thắt. Hoàng đế từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm cẩn, lại quen ứng phó với những tình thế giương cung bạt kiếm, dù nổi giận hay bi thương thì vẫn luôn giữ phong thái và khí độ, làm gì có chuyện làm vỡ cả chén trà mà không hề hay biết?
Ngụy Phùng Xuân liếc nhìn vẻ mặt của Cố Uyên rồi lại thở dài: "Nói thêm một câu nữa, ta thấy ngài đối xử với Quan gia như thế thì ắt là không thể nào lại không có tình cảm. Ngài có phúc phận lớn như thế, sao ngài... sao ngài lại cứ cố chấp, cứ nhất quyết đẩy ra xa như vậy?"
"Không phải là đẩy ra xa..." Cố Uyên lắc đầu đầy tâm trạng, tiếng gõ của bản gỗ vang lên từ nơi xa khiến cho nàng giật mình, khi ấy gương mặt như đã khôi phục sự thanh tỉnh, chỉ thở dài, không nói thêm.
Ngụy Phùng Xuân âm thầm tiếc nuối, thấy đã đến trước phòng trực của Loan Nghi cục thì cũng không nói thêm nữa, cúi người dẫn Cố Uyên vào phòng trực, truyền chỉ với nữ quan túc trực, rồi cáo từ rời đi.
Sau khi giới nghiêm, việc kiểm tra rất phức tạp. Nữ quan nhận lấy thẻ bài cá nhân của Cố Uyên để xem xét, rồi đến chiếc tủ lớn, lục tìm văn thư để đối chiếu cẩn thận.
Cố Uyên bình tĩnh chờ đợi, bỗng phía sau lưng nàng vang lên tiếng bước chân, ấy là vì có người vén rèm đi vào.
Nàng còn chưa kịp quay người lại, nữ quan kia đã cúi mình ngay trước tủ lớn, cung kính hành lễ: "Tham kiến Ty chủ."
"Không cần đa lễ." Trịnh Loan miễn lễ cho nữ quan rồi mỉm cười nhìn Cố Uyên: "Ngươi đã tiếp kiến rồi?"
"Dạ."
"Tốt. Khi ngươi thi tuyển, A Viễn đã từng hỏi ngươi một câu. Hôm nay ta cũng sẽ hỏi lại ngươi chính câu ấy. Cố Uyên, lần này ngươi vào cung là vì điều gì? Giờ ngươi đã gặp Quan gia rồi, có muốn thay đổi câu trả lời không?"
Cố Uyên chầm chậm lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Câu trả lời của thần vẫn thế."
Quang minh chính đại đứng bên cạnh Quan gia, cùng ngài kiến tạo một thời thái bình thịnh thế — Trịnh Loan thầm nhai lại hai câu này trong lòng, giấu đi vẻ tán thưởng trong lòng mình: "Lời suông ai cũng nói được, nhưng đại sự thì không phải ai cũng làm được. Nói cho ta biết, bây giờ ngươi muốn như vậy thì định sẽ làm thế nào đây?"
——— Hết chương 69 ———
Chị Uyên chỉ ngầu
🥹
Chỉ quát một tiếng là biết chỉ sinh ra để làm Quốc mẫu
🥹
