Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 105
Chương 105:
- Bồ Trung Tửu -
Tựa như ném một viên đá vào mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng.
Bọt nước bắn lên, từng vòng gợn sóng lan ra từ trung tâm, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh vốn có của cả phòng học.
Những tiếng thì thầm rì rầm vang lên khắp nơi, hỗn tạp như chợ vỡ, náo loạn cả giảng đường.
Yến Cức đứng giữa giảng đường rộng lớn, giữa biển người đông đúc, cho dù không ngồi ở hàng đầu, vóc dáng cao lớn của hắn vẫn đủ để khiến người khác không thể rời mắt. Bên tai lấp lánh ánh sáng từ chiếc khuyên sắt sắc bén.
Ánh mắt hắn sáng rực, không chút né tránh, thẳng thắn đối diện với ánh nhìn của Tân Hòa Tuyết.
“Thầy có thể chia sẻ một chút không?”
Tân Hòa Tuyết thờ ơ dời mắt đi.
“Xin lỗi, tôi không trả lời những câu hỏi không liên quan đến nội dung giảng dạy.”
Khóe môi Yến Cức hơi nhếch lên.
Lúc này, lực kéo bên cạnh từ người bạn cùng phòng không ngừng gia tăng. Cuối cùng, dưới sức mạnh kiên trì đó, Yến Cức cũng chịu ngồi xuống.
“Nếu không còn câu hỏi nào khác, vậy chúng ta bắt đầu bài giảng của học kỳ này.”
Tân Hòa Tuyết bước đến máy tính trên bục giảng để điều chỉnh nội dung bài giảng. Khi y cúi đầu, mái tóc đen mềm mại rũ xuống một bên má. Ánh nắng nhạt từ ngoài cửa sổ rọi qua, chiếu lên những đường nét thanh tú của khuôn mặt và làn da trắng nhợt của y.
Toàn thân y như được phủ một lớp sương mỏng, tựa như tuyết đầu mùa đọng lại trên ngọn cây, tạo cảm giác xa cách, lạnh nhạt nhưng lại đẹp đẽ đến nao lòng.
Y không nói thêm gì, nhưng cả lớp lập tức im bặt, tiếng xì xào cũng dần tan biến.
Gia Kim ngồi bên cạnh Yến Cức, nghiến răng nghiến lợi, cố gắng hạ thấp giọng:
“Cậu điên rồi à?!”
Yến Cức quay sang nhìn cậu bạn cùng phòng, chống cằm, bình thản đáp:
“Không, tôi rất tỉnh táo. Lẽ nào theo đuổi một người dẫn đường ở chỗ các cậu là phạm pháp?”
Điên thật rồi, điên hoàn toàn rồi.
Gia Kim vừa lắc đầu, vừa nghiến răng:
“Tan học rồi tôi sẽ nói!”
Yến Cức ung dung mở sách giáo khoa của mình, dáng vẻ thảnh thơi như thể chẳng mang nhầm sách gì cả.
Thậm chí hắn còn bắt nhịp bài giảng, thi thoảng viết vẽ gì đó trong sách như đang nghiêm túc ghi chú.
Càng nhìn, Gia Kim càng cảm thấy hoang mang tột độ.
Yến Cức thổi lớp vụn tẩy trên trang sách, sau khi dời khuỷu tay sang một bên, Gia Kim cuối cùng cũng nhìn rõ thứ được vẽ trên đó.
Nét vẽ tinh tế, chỉ vài nét phác họa đơn giản đã khắc họa rõ thần thái của người thanh niên dẫn đường, sống động như đang hiện diện trước mắt.
Mà bức vẽ đó lại nằm ngay trên… trang đầu cuốn “Giáo trình Đạo đức và Pháp luật”!
Gia Kim cảm thấy tâm trí mình sắp tan vỡ đến nơi.
……
Một chàng lính gác trẻ tuổi, không hề che giấu tình cảm, thẳng thừng thể hiện tâm tư của mình ra ngoài.
Cứ thế lao đầu vào cơn lốc mối tình đầu, không chút dè dặt.
Nếu là trước kia, Yến Cức còn có thể tự dối mình dối người mà gán nhịp tim đập nhanh đó là phản ứng sinh lý do hoàn cảnh căng thẳng khi gặp nguy hiểm ở gấp khu, sinh ra hiệu ứng cầu treo thường gặp. Cũng giống như việc hắn “vô tình” từ Bắc Cảnh chạy đến tận Đế Đô nhưng qua một tháng bị huấn luyện cô lập đặc biệt, Yến Cức từng nghĩ cảm xúc của mình có thể nguội lạnh đi ít nhiều.
Nhưng không, ngay khoảnh khắc đầu tiên khi gặp lại Tân Hòa Tuyết…
Yến Cức liền hiểu rõ, mình đã sai rồi, sai hoàn toàn.
Tất cả những thứ gọi là “hiệu ứng cầu treo” đều là ngụy biện vớ vẩn. Tim hắn đập nhanh đến mức như thể có con ngựa hoang đang cuồng loạn trong lồng ngực.
Hắn chính là đã rơi vào lưới tình, một cách vô phương cứu chữa.
Trong lúc nghỉ giữa giờ, Yến Cức tranh thủ thời gian gửi tin nhắn cho Tân Hòa Tuyết:
【Yến Cức: Trưa nay, có thể cùng nhau ăn cơm không?】
Gửi xong, hắn siết chặt máy truyền tin trong tay.
Khi ngẩng đầu nhìn về phía bục giảng, Yến Cức bất ngờ phát hiện không biết từ lúc nào Tân Hòa Tuyết đã bị một nhóm lính gác vây kín xung quanh. Nhìn từ xa, bọn họ chẳng khác nào mười vạn câu “Tại sao?”, ai cũng háo hức đặt ra hàng loạt câu hỏi liên quan đến nội dung bài học.
Hỏi cái gì chứ?
Lính gác ở Đế Đô học hành kiểu gì vậy? Trí nhớ bị khuyết tật à?
Những lời giới thiệu đơn giản như vậy, ngôn ngữ phổ thông rõ ràng thế kia, cũng không hiểu nổi sao?
Ánh mắt Yến Cức khóa chặt vào đám người ấy, Tân Hòa Tuyết bị vây kín ở giữa, ngay cả đỉnh đầu cũng không nhìn thấy đâu.
Sớm biết là Tân Hòa Tuyết sẽ đến giảng bài, hắn đã chuẩn bị giáo trình tử tế, đóng vai học trò gương mẫu rồi. Ai mà không biết diễn?
Gia Kim dùng khuỷu tay huých hắn một cái, thì thầm:
“Cậu lúc nãy không phải đang nói đùa đấy chứ?”
Yến Cức nhíu mày:
“Ý là sao? Trông tôi giống như đang đùa à?”
Gia Kim bày ra vẻ mặt kính nể:
“Thiếu tướng là người duy nhất trong Đế quốc có tinh thần lực đạt cấp 3S. Số người muốn theo đuổi y đủ để lấp đầy cả Đế Đô này.”
Thiếu tướng?
Tinh thần lực cấp 3S?!
Trước đó Yến Cức cũng đoán được rằng Tân Hòa Tuyết hẳn có quân hàm không nhỏ và tinh thần lực thuộc hàng xuất sắc, nhưng không ngờ lại ở cấp độ như thế này, hoàn toàn vượt xa dự đoán.
Do thông tin ở Bắc Cảnh bị phong tỏa nghiêm ngặt, Yến Cức vẫn chưa thật sự hiểu hết điều này có ý nghĩa lớn đến mức nào.
Hắn nhướng mày:
“Điều kiện của tôi kém lắm sao?”
Gia Kim nghĩ đến kết quả kiểm tra chiến lực khủng khiếp của Yến Cức, thành thật đáp:
“Khá tốt.”
Sau đó lại bổ sung:
“Nhưng loại chuyện này không thể cưỡng cầu, không thể chỉ nhìn vào sức chiến đấu, còn phải xét đến độ tương thích giữa hai bên…”
Yến Cức thẳng thừng cắt lời:
“Tôi cảm thấy tôi và thầy có độ tương thích chắc cũng phải trên 80%.”
80% — trong giới lính gác và dẫn đường của Đế quốc, đây đã là một con số rất cao, quả thật là “duyên trời tác hợp”.
Nếu quả thật đạt được mức độ tương thích này, Đế quốc chắc chắn sẽ chủ động thúc đẩy hai người tiếp xúc để tiến tới ràng buộc chính thức, quá tuyệt vời.
Dựa vào những phản ứng của tinh thần thể sói xám, Yến Cức không cho rằng bản thân đang ảo tưởng. Hắn tin điều đó hoàn toàn khả thi.
Nếu chỉ là lính gác thông thường, thì sự thân cận của tinh thần thể có thể chỉ là phản ứng thuần phục trước tinh thần lực mạnh mẽ của người dẫn đường. Đây cũng là lý do vì sao các dẫn đường có tinh thần lực càng mạnh, quá trình khai thông tinh thần càng dễ dàng. Đây là tiền đề cho tình huống tinh thần lực của người dẫn đường cao hơn sức chiến đấu của lính gác.
Tuy nhiên, nếu tinh thần lực của hai bên ngang hàng nhau, để tinh thần thể thần phục, điều kiện then chốt chính là độ tương thích.
Suy đoán của Yến Cức không hề vô căn cứ.
80%…
Gia Kim lưỡng lự, muốn nói lại thôi.
Bởi vì, thiếu tướng đã từng có vị hôn phu, và độ tương thích giữa hai người họ là 100%.
……
Tân Hòa Tuyết vẫn chưa trả lời tin nhắn của Yến Cức.
Có lẽ do giữa giờ quá bận, không kịp xem máy truyền tin.
Dù vậy, Yến Cức vẫn may mắn được ăn cơm cùng Tân Hòa Tuyết.
Thanh niên đứng bên ngoài hàng dài trong nhà ăn, ánh mắt đảo qua từng học viên đang bê khay cơm, trên khuôn mặt lộ ra chút mơ hồ không biết nên làm gì.
Yến Cức vứt bỏ đám bạn cùng phòng, đi thẳng tới, ho nhẹ một tiếng để gây chú ý:
“Thầy không có thẻ cơm à?”
Tân Hòa Tuyết đưa mắt nhìn hắn, ngón tay khẽ sờ túi bên sườn chiếc áo khoác gió, nơi đặt chiếc thẻ IC.
Y điềm nhiên trả lời:
“Tôi được mời giảng dạy tạm thời trong học kỳ này, phía nhà trường vẫn chưa kịp cấp thẻ cơm nhân viên.”
Yến Cức nghe vậy, không chần chừ nói ngay:
“Vậy để em lấy cơm giúp thầy, dùng thẻ của em cũng được.”
Mắc câu rồi.
Khóe mắt Tân Hòa Tuyết khẽ cong, ánh nhìn trở nên mềm mại.
Ánh mắt nhướng nhẹ ấy khiến đôi mắt dài hơi nhếch lên theo một đường cong tinh tế, như loài mèo gian xảo.
Yến Cức thì chẳng để ý gì, vui đến mức suýt bay lên trời, lập tức chen vào cuối hàng xếp hàng lấy cơm.
Tân Hòa Tuyết chỉ cần tìm được một chỗ ngồi thích hợp.
Khu giảng dạy của trường quân sự tổng hợp chiếm diện tích rất lớn, có tổng cộng năm nhà ăn, phân bố ở bốn góc đông, tây, nam, bắc và vị trí trung tâm của khuôn viên. Trong miệng học sinh, chúng được gọi tắt đơn giản theo hương vị: cơm phương Đông, cơm phương Tây, v.v.
Khu nhà ăn phía đông có hai tầng, chủ thể là kiến trúc pha lê trong suốt, từ bên ngoài có thể nhìn rõ bên trong.
Tân Hòa Tuyết chọn một vị trí yên tĩnh ở gần rìa ngoài. Từ góc này, khi Yến Cức quay lại sau khi xếp hàng, cũng có thể dễ dàng nhìn thấy y.
Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, trong nhà nhờ có hệ thống sưởi nên không cảm nhận được chút nào cái lạnh băng tan ngoài kia.
Khuôn viên trường được quy hoạch xanh hóa rất tốt. Tân Hòa Tuyết nhìn xa xa, thấy trên cành cây có một con sóc đang đứng thẳng, bộ lông nâu đỏ, ôm một quả thông to chuẩn bị cho mùa đông.
“Để tôi chuyển khoản trả tiền cơm cho cậu nhé?”
Khi Yến Cức quay lại, Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lên nói.
Yến Cức lắc đầu:
“Không cần đâu, em có trợ cấp.”
Mỗi năm, Đế quốc chi tiêu một con số khổng lồ để đào tạo lính gác và dẫn đường. Ngay cả khi vẫn chưa chính thức phục vụ, chỉ cần là học sinh chưa tốt nghiệp, nếu xuất thân từ vùng biên giới hoặc gia cảnh khó khăn, đều sẽ nhận được khoản trợ cấp sinh hoạt hậu hĩnh.
Tân Hòa Tuyết không miễn cưỡng, chỉ nhẹ giọng đáp: “Cảm ơn.”
Từ nhỏ lớn lên ở Bắc Cảnh, nơi thông tin bị phong tỏa nghiêm ngặt, tính cách của Yến Cức cũng vì thế mà trở nên ít để tâm đến những điều không liên quan đến mình.
Nhưng khi nghe bạn học ở dưới lớp gọi Tân Hòa Tuyết là "thiếu tướng", hắn đột nhiên nhớ lại tin đồn mình từng nghe cách đây hai năm, có một dẫn đường vừa tốt nghiệp đã chủ động xin gia nhập quân đoàn A, trực tiếp tiến vào tuyến đầu của khu vực gấp khu, là người đầu tiên mở ra hình thức "dẫn đường theo quân".
Cũng chính nhờ hành động tiên phong đó, trong hai năm, số lượng dẫn đường tình nguyện theo tòng quân đã từ lác đác tăng lên đến con số hai chữ số.
Trước đây, Yến Cức từng cho rằng những thông tin này chắc đã bị thổi phồng trong quá trình lan truyền.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, dẫn đường tiên phong đầu tiên của Đế Quốc, chỉ có thể là Tân Hòa Tuyết.
Hắn quay sang nhìn người ấy, lại thấy Tân Hòa Tuyết đang do dự vì một món ăn có hành trong khay.
Vì quá phấn khích khi nãy, Yến Cức đã quên mất Tân Hòa Tuyết không ăn hành.
Trước đây khi nấu mì, hắn cũng từng giúp y lựa hành ra một lần.
Càng lúc càng thân quen, Yến Cức không ngại ngần mà kéo khay thức ăn của Tân Hòa Tuyết về phía mình:
“Để em nhặt hành giúp thầy, rất nhanh thôi.”
Ánh mắt xung quanh bỗng chốc trở nên nóng rực.
Yến Cức liếc một vòng, những lính gác xung quanh lập tức thu lại ánh nhìn đang đặt trên người Tân Hòa Tuyết, ai nấy đều lộ vẻ do dự muốn lại gần nhưng không dám. Mà chỉ mới vài giây trước, họ còn đang lườm hắn đầy ghen tức.
Những kẻ bất tài chỉ biết ghen ghét.
Yến Cức nhếch khóe môi, ánh mắt lạnh lùng quét từ trên xuống dưới một lính gác đang lườm mình, đầy vẻ mỉa mai.
Tên lính gác kia đập mạnh đôi đũa xuống khay, bưng cơm bỏ đi.
Họ thì biết gì?
Họ có số liên lạc của Tân Hòa Tuyết không?
Họ có từng được Tân Hòa Tuyết say rượu rồi… hôn một cái chưa?
Họ biết cảm giác đó sung sướng thế nào không?
Yến Cức đã thắng quá nhiều.
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn đối diện, thấy vẻ mặt của tên lính gác trẻ tuổi chẳng chút che giấu, tâm tư rành rành như giấy trắng, khiến người ta muốn đoán cũng chẳng cần đoán nữa.
Y chỉ có thể giả vờ không nhận ra điều gì, đợi đến khi Yến Cức gần như nhặt hết hành trong khay, mới chủ động lên tiếng:
“Được rồi.”
Tân Hòa Tuyết nói tiếp:
“Cậu ăn nhanh đi, chiều hai giờ còn có tiết học đúng không?”
Yến Cức lúc này mới nhớ ra phải kiểm tra lại thời khóa biểu. Buổi sáng chỉ có tiết lý thuyết trong lớp học, còn chiều đã cập nhật thời khóa biểu mới.
“Là tiết thực hành mô phỏng môi trường gấp khu.”
Bọn họ sẽ đến phòng huấn luyện chuyên dụng, nơi đó được trang bị đầy đủ hệ thống mô phỏng gấp khu để thực hành các tình huống chiến đấu.
Yến Cức buổi chiều gặp lại thầy giáo của tiết học thực chiến.
Để bồi dưỡng đội ngũ lính gác, giảng viên cho các tiết học thực chiến thường được mời trực tiếp từ các lính gác cấp cao trong quân khu trung ương, tranh thủ những khoảng thời gian không phải ra tiền tuyến để thay phiên nhau lên lớp giảng dạy.
Chỉ có những người từng thực sự vào sinh ra tử tại gấp khu, bảy lần vào, bảy lần ra, mới có thể truyền lại kinh nghiệm thực chiến chân thật nhất.
Và thật không may, người phụ trách lớp học lần này lại chính là tên lính gác mang khuôn mặt như thể nợ ai mấy trăm vạn, lạnh lùng, cau có, ánh mắt nhìn ai cũng giống như thiếu hắn một món nợ lớn - Vệ Trạc.
Yến Cức quay đầu nhìn Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Sao vậy?”
Yến Cức hỏi lại:
“Cái tên Vệ Trạc đó rốt cuộc có quan hệ gì với thầy? Cũng là đồng đội à?”
Tân Hòa Tuyết đặt đũa xuống, gật đầu:
“Ừ. Anh ấy cùng Khuê Khắc mà cậu từng gặp trước đó, và... chúng tôi từng là một tiểu đội, đều thuộc quân đoàn A.”
Yến Cức lập tức chú ý đến sự ngập ngừng rất nhỏ trong lời nói của Tân Hòa Tuyết.
Hắn đoán rằng người mà Tân Hòa Tuyết không nhắc tên ấy, chính là người lính gác mà Tân Hòa Tuyết từng lập mộ, chôn di vật trên đỉnh núi tuyết cao nhất Bắc Cảnh.
...........
Tại khu huấn luyện.
Buổi học vẫn chưa bắt đầu.
Các lính gác đã tập trung gần cổng lớn của khu huấn luyện. Ở đây không chỉ có một lớp mà là nhiều lớp học cùng học tiết thực chiến, chia nhóm rõ ràng theo tuyến huấn luyện, tụ lại theo từng nhóm.
Gia Kim ghé sát lại bên Yến Cức, cảm thấy bản thân có trách nhiệm phải khuyên bạn cùng phòng một lời.
Nhưng vừa mới liếc xuống máy truyền tin của Yến Cức, hắn kinh ngạc thốt lên:
“Không thể nào! Cậu thực sự có quan hệ thân thiết với thiếu tướng?”
Yến Cức nghiêng đầu, lắc lắc máy truyền tin trên tay, nở nụ cười đầy kiêu ngạo:
“Sao? Hâm mộ à?”
Gia Kim nhìn chằm chằm khuôn mặt đầy tự tin của Yến Cức, trong lòng không khỏi nhớ đến suy đoán trước đó của mình.
Tuy nói rằng thiếu tướng không phải là người dễ dàng có cảm xúc cá nhân như thế, nhưng cậu vẫn thấy cần thiết phải khuyên bạn mình một lời, để nếu có "lỡ" thật lòng, thì còn có đường rút lui.
Gia Kim vỗ vai Yến Cức, cố gắng dùng giọng nhẹ nhàng nhất có thể:
“Anh em, tôi khuyên cậu, nên sớm dừng lại thì hơn.”
“Thiếu tướng… vị hôn phu của y đã hy sinh. Người đó từng là chiến hữu thân mật nhất của thiếu tướng. Không ai có thể thay thế vị trí người ấy trong lòng y đâu.”
Yến Cức chết lặng trong giây lát.
Gia Kim thương tiếc nói:
“Người anh em, cậu không hiểu đâu, thiếu tướng và người đó...”
Yến Cức nhướng mày, cắt lời:
“Chết rồi? Còn chỉ mới là vị hôn phu?”
Tiếng nói của hai người đã thu hút sự chú ý của không ít lính gác trong khu huấn luyện, nhất là khi Gia Kim nhắc đến “thiếu tướng” với giọng hơi lớn ban đầu.
Ai nấy đều đã biết đến cậu học sinh mới Yến Cức, người sở hữu sức chiến đấu cấp 3S, tên tuổi của hắn cũng đủ khiến cho người khác chú ý.
Không ngờ được rằng, tính cách chàng lính gác trẻ tuổi này so với sức chiến đấu lại còn muốn hoang đường hơn nữa.
“Người chết rồi thì không thể sống lại. Vậy còn muốn thế nào?” — Yến Cức cười nửa miệng, để lộ răng nanh.
“Chẳng lẽ tôi phải để thiếu tướng thủ tiết suốt đời chỉ vì người đó đã mất à?”
Tiếng giày quân đội dẫm vang bước vào khu huấn luyện.
Vệ Trạc bước vào, ánh mắt lạnh như băng quét qua đám lính gác.
_______________
Quá mệt mỏi, ngày mai phải dậy sớm. Một đêm quá ngắn.
