Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 107
Chương 107:
- Bồ Trung Tửu -
Tân Hòa Tuyết có thể dễ dàng nhận ra, ngoài những vết thương ngoài da, tinh thần thể của Yến Cức cũng đang gặp vấn đề không ổn định.
Dấu hiệu rõ ràng là cái đuôi của con sói xám luôn lượn quanh người Yến Cức đã không còn vẫy nhanh như trước. Lông xám trên thân nó trở nên khô khốc, xơ xác, đôi đồng tử màu xanh lục u tối cũng mờ đi, như phủ một tầng xám tro lạnh lẽo.
Vì Tân Hòa Tuyết đã quan sát khá lâu, Yến Cức trở nên ngượng ngùng, vội vàng thu hồi tinh thần thể của mình.
Khi sói xám trở lại chiến cảnh tinh thần, nó quay đầu lại, hướng về phía Yến Cức mà nhe răng cảnh cáo, nanh sắc lấp ló nơi khóe miệng.
Rất rõ ràng, giữa người và sói đã có xung đột.
Tân Hòa Tuyết giả như vô tình hỏi:
“Các người… cãi nhau à?”
Yến Cức lập tức phản ứng:
“Không, không có!”
Rồi như cảm thấy kỳ lạ, hắn lẩm bẩm:
“Làm gì có lính gác nào cãi nhau với tinh thần thể của mình chứ?”
Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi lại:
“Ừm.... Vậy cậu nghĩ là không thể xảy ra à?”
Khóe môi y khẽ cong lên, chỉ là một nét cười rất nhẹ nhưng Yến Cức, người luôn để ý đến từng thay đổi trong thần sắc của Tân Hòa Tuyết, sao có thể bỏ qua?
Sao lại có người cười lên đẹp như thế?
Có lẽ là vì sức khỏe yếu, nên môi y chỉ phớt hồng, thoạt nhìn rất mềm mại.
Yến Cức không biết phải diễn tả cảm giác đó ra sao, trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất mà hắn từng thấy trên mạng, Kiểu người như Tân Hòa Tuyết, là kiểu đặc biệt hợp để… hôn môi.
Hắn ấp úng một chút rồi đáp:
“Anh nói cũng… có lý.”
【 Giá trị tình yêu của Yến Cức +1 】
Tân Hòa Tuyết: ?
...Y còn chưa nói gì thêm mà?
Tân Hòa Tuyết dịu giọng hỏi:
“Gần đây cậu có phải rất ít giao tiếp với tinh thần thể không?”
Yến Cức:
“Em cần phải giao tiếp với nó sao? Dù gì thì… nó cũng chỉ là một con sói.”
Hắn luôn nghĩ, sói xám chẳng khác gì một con chó, chỉ cần ra lệnh đơn giản là nó sẽ nghe theo.
Thật sự nó có thể hiểu được hắn nói gì sao?
Tựa như đoán được điều Yến Cức đang băn khoăn, Tân Hòa Tuyết đáp:
“Đương nhiên là hiểu. Tinh thần thể là phần bản năng động vật trong con người cậu, tuy có hình thái dã thú, nhưng việc giao tiếp với bản thể hoàn toàn không có rào cản.”
“Trong chiến đấu, sự cộng hưởng và liên kết giữa bản thể và tinh thần thể là vô cùng quan trọng.”
Tân Hòa Tuyết dừng lại chốc lát như nhớ ra điều gì, rồi nói:
“À, xin lỗi. Cậu vẫn chưa học môn liên kết cộng hưởng tinh thần, đúng không?”
Yến Cức thậm chí chưa từng nghe qua cái tên này.
“Em không biết...”
Hắn chợt nhớ ra mấy ngày gần đây, dù không có tiết học thực chiến, chỉ cần có chút thời gian rảnh là hắn lại chạy đến phòng huấn luyện. Hắn che giấu mục đích thật sự là muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn, và kể lại cho Tân Hòa Tuyết nghe tình hình gần đây của mình.
“Chẳng lẽ là vì em luyện tập quá nhiều, nên khiến nó mệt mỏi?”
Yến Cức mới chỉ vừa trưởng thành. Tinh thần thể của hắn chỉ mới xuất hiện vào ngày sinh nhật 18 tuổi.
So với phần lớn lính gác khác, những người đã kiểm tra đo lường sức chiến đấu từ năm 14 tuổi, hắn và tinh thần thể vẫn còn rất thiếu kinh nghiệm gắn bó.
Giữa hắn và sói xám, không giống người thân, cũng không như bạn bè, mà càng không thể gọi là chiến hữu.
Nhiều lúc, Yến Cức không thể hiểu được hành vi của sói xám. Và rõ ràng, tinh thần thể ấy cũng không phải lúc nào cũng phục tùng mệnh lệnh của hắn.
Tân Hòa Tuyết nhìn ra ngoài cửa kính, nơi một khu vườn rộng phủ đầy hoa. Một cánh chim sải ngang bầu trời rồi khuất sau tán cây. Y quay đầu lại, đối diện với Yến Cức.
Ánh nắng chiếu từ phía sau, tô lên dáng người y một vòng sáng dịu dàng nhàn nhạt. Ngoài cửa kính là tuyết trắng và bụi hoa xanh thẫm, tạo nên một khung cảnh gần như phi thực.
Yến Cức nghe thấy giọng nói của thanh niên dẫn đường:
“Cậu.… có muốn đến nhà tôi một chuyến không?”
………
Chẳng lẽ làm dẫn đường, ngoài những môn bắt buộc, còn phải học thêm cả kỹ năng quyến rũ nữa sao?
Yến Cức cảm thấy chắc chắn mình đã bị Tân Hòa Tuyết mê hoặc rồi.
Nếu không, thì làm sao có thể giải thích nổi chuyện hắn đang đứng trước cửa nhà Tân Hòa Tuyết khi vừa mới hoàn hồn lại?
Bức tường biệt thự màu trắng được trồng dày đặc trúc tím, vốn trước đây lá rơi phủ kín cả lối mòn, bước lên còn phát ra những tiếng lạo xạo giòn vang của mùa đông.
Nhưng giờ thì con đường ấy đã được nhân viên vệ sinh của khu biệt thự quét dọn sạch sẽ.
Chỉ còn lại những cành dây thường xuân sau khi rụng hết lá, khô khốc như những mạch máu cằn cỗi đan xen trên bức tường, như đang chờ đến mùa xuân để một lần nữa bừng lên sức sống.
Khu biệt thự này là nơi ở của những lính gác và dẫn đường có quân hàm cao thuộc trung ương quân khu, nằm không xa tổng bộ. Trường quân đội tổng hợp cũng tọa lạc tại góc Đông Bắc của trung ương quân khu, cách đây không xa.
Từ biệt thự xuất phát, dù là đến trường giảng dạy hay đến bệnh viện của tổng bộ quân khu để trực, với Tân Hòa Tuyết, khoảng cách đều rất thuận tiện.
Yến Cức đổi một đôi dép trong ở lối vào.
Trên đầu là đèn cảm ứng ánh vàng ấm áp chiếu xuống, Yến Cức nhìn thấy tủ giày bằng gỗ tượng hồng được sắp xếp chỉnh tề, các đôi giày chia rõ từng loại theo đế bằng, cổ trung, cổ cao đến ủng gối. Chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra mỗi bên giày thuộc về người khác nhau.
Dù chủ nhân của một số đôi giày không còn cơ hội mang lại, chúng vẫn được giữ nguyên vẹn, cẩn thận đặt trong tủ, không bị thiêu hủy hay vứt bỏ. Tất cả đều sạch sẽ, ngay ngắn, không vương một hạt bụi.
Ánh mắt Yến Cức tối đi.
Tân Hòa Tuyết để ý thấy hắn đứng lặng ở cửa, thu hết phản ứng của Yến Cức vào trong đáy mắt nhưng vẫn nhẹ giọng hỏi như không có chuyện gì:
“Cho cậu dép mới đấy, sạch sẽ, chưa có ai từng mang qua. Không vừa sao?”
Yến Cức ngẩng đầu, khẽ cười:
“Không, vừa lắm.”
Xem ra cỡ giày của Hạ Bạc Thiên cũng ngang với hắn, vóc dáng hai người hẳn là không chênh lệch nhiều.
Tân Hòa Tuyết:
“Vậy thì tốt. Mời vào.”
Yến Cức đáp khẽ:
“Ừ.”
Hắn điều chỉnh nhịp bước, đi đến cạnh Tân Hòa Tuyết. Nghiêng đầu liếc nhìn, hắn nhanh chóng nhận ra, mình cao hơn đối phương cả một cái đầu.
Vai hắn vô thức căng lên, như đang chịu một áp lực vô hình.
Hạ Bạc Thiên chắc chắn có thể dễ dàng ôm Tân Hòa Tuyết vào lòng mà không cần dùng sức, giống như đang giữ gìn một món báu vật quý giá.
Yến Cức cảm thấy răng mình nhức nhối, thì ra, đó là vì hắn đang ghen đến muốn nghiến răng.
Ánh mắt của tuổi trẻ, nóng bỏng mà không hề giấu giếm, mang theo bản năng xâm chiếm và chiếm hữu của lính gác đối với người dẫn đường, như chiếc bóng dính chặt trên người đối phương.
Tân Hòa Tuyết không thể không chú ý.
Mãi đến khi y bước vào phòng ngủ, Yến Cức mới lễ phép đứng chờ trong phòng khách.
Lúc ấy, ánh mắt nóng rực ấy mới rời khỏi bóng lưng của Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết mở tủ quần áo, lấy ra bộ đồ mà trước đây Hạ Bạc Thiên mua nhưng chưa kịp mặc.
Hạ Bạc Thiên rất thích mua quần áo cho y, hơn 90% quần áo trong tủ đều do Hạ Bạc Thiên chọn. Hạ Bạc Thiên dường như coi Tân Hòa Tuyết là búp bê BJD của riêng mình, mỗi mùa lại thay cho y những bộ cánh khác nhau với đủ phong cách.
Hầu như toàn bộ tiền lương của Hạ Bạc Thiên đều dùng để mua sắm cho Tân Hòa Tuyết, và hắn ta không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.
Đương nhiên, mỗi khi mua quần áo cho Tân Hòa Tuyết, hắn cũng sẽ mua cho bản thân một bộ cùng tông, gọi là đồ đôi.
Vì mua quá nhiều, sau khi giao mùa, quần áo của năm trước chỉ còn cách dồn vào phòng chứa, chỉ giữ lại những bộ thường mặc và đồ theo mùa trong tủ chính của phòng ngủ.
Tân Hòa Tuyết đưa cho Yến Cức một bộ quần áo sạch sẽ, dành để thay sau khi tắm.
Vừa dùng khăn lau tóc ướt, y vừa nói:
“Lúc nãy bị mắc mưa, để tránh bị cảm, tốt nhất nên tắm nước ấm một chút.”
Yến Cức giật mình, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy bộ quần áo từ tay Tân Hòa Tuyết.
Lúc hai người cùng ngồi xe Tân Hòa Tuyết về từ trường, trên đường đi đến bãi đỗ xe lại gặp mưa. Cả hai đều không mang theo dù, nên khi về đến nơi, tóc và vai họ đã ướt sũng.
Thật ra, với thể chất của lính gác, dính mưa như vậy chẳng phải chuyện to tát gì.
Nhưng mà…
Chẳng phải điều này có nghĩa là Tân Hòa Tuyết đang quan tâm đến hắn sao?
Yến Cức vui ra mặt, cố nén nụ cười đang muốn tràn ra khóe môi.
Tân Hòa Tuyết chỉ về phía phòng tắm dành riêng cho khách ở hướng tây nam, nói:
“Tắm xong rồi, tôi sẽ cùng cậu nói tiếp về vấn đề tinh thần thể.”
……
Khi Yến Cức từ phòng tắm bước ra, Tân Hòa Tuyết đã tắm rửa xong từ trước, lúc này đang ngồi trên ghế sofa chơi một trò chơi tương tác cùng sói xám.
Khung cảnh ấy thật sự rất ấm áp và hòa hợp.
Bên ngoài cửa sổ sát đất của phòng khách là một khu vườn phủ tuyết trắng xóa. Chàng thanh niên khoác một chiếc chăn lông mềm trên vai, vừa nghe tiếng bước chân liền quay đầu nhìn về phía Yến Cức. Mép chăn trượt khỏi vai để lộ bên trong là chiếc áo len cổ cao màu lông dê nhạt.
Sói xám ngậm món đồ chơi bằng cao su hình xương chó, hất đầu một cái, rồi ném nó lên đùi Tân Hòa Tuyết.
Nó lè lưỡi thở hồng hộc, trông chẳng khác gì một chú chó cưng.
Yến Cức thấy Tân Hòa Tuyết chẳng những không phiền hà mà còn đưa tay xoa đầu sói xám.
Hắn vừa lau tóc bằng khăn bông, vừa bước tới liếc nhìn, ngoài món đồ chơi bằng cao su, bên cạnh Tân Hòa Tuyết còn đặt một hộp quà, trong đó lộ ra một chiếc vòng cổ.
Thoạt nhìn chiếc vòng này là loại có gắn thẻ tùy chỉnh, nếu không, hộp quà đã không được làm đẹp tinh xảo như thế.
Yến Cức nhướng mày:
“Trước đây anh từng nuôi chó à?”
Tân Hòa Tuyết ngước mắt nhìn hắn, tựa như đang nhớ lại điều gì đó:
“…Ừ.”
Yến Cức quan sát xung quanh biệt thự hai tầng, từ khi vào đến giờ hắn chưa từng thấy con vật nào thuộc họ chó, liền nghi hoặc hỏi:
“Vậy nó đâu rồi?”
Tân Hòa Tuyết trầm ngâm một lúc, rồi đáp:
“Đã tiễn đi rồi.”
Ánh mắt y khẽ liếc sang chiếc vòng cổ bên cạnh, trên thẻ bạc khắc hình một con gấu trắng. Tân Hòa Tuyết không nói gì, nhẹ nhàng đặt lại chiếc vòng vào hộp quà và đậy nắp lại.
Sói xám thấy Tân Hòa Tuyết không để ý đến mình, liền sốt ruột phát ra tiếng “ư ử”, rồi khom người xuống, ngẩng đầu nhìn đầy mong chờ.
Bất đắc dĩ, Tân Hòa Tuyết đành ném món đồ chơi hình xương đi một lần nữa.
Sói xám lập tức bật người lên không trung, chính xác ngoạm lấy đồ chơi, đuôi quẫy tít như chong chóng, rồi tung tăng chạy về trước mặt Tân Hòa Tuyết.
Yến Cức khẽ cười khẩy, khinh bỉ nhìn tinh thần thể của mình đang ra sức lấy lòng một cách không biết xấu hổ.
Thật chẳng ra gì.
Lúc ấy tóc hắn vẫn còn đang nhỏ nước.
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu hỏi:
“Cậu có cần máy sấy tóc không?”
Yến Cức:
“Không cần, lính gác thì đâu có yếu ớt đến mức ấy, không cảm lạnh được đâu.”
Sói xám lại dùng đầu húc vào tay Tân Hòa Tuyết.
Yến Cức thấy nó như vậy thật mất mặt, liền đổi chủ đề:
“Vừa rồi anh nói muốn dạy em cái gọi là liên kết tinh thần, rốt cuộc đó là gì?”
Tân Hòa Tuyết nhẹ giọng giải thích:
“Liên kết tinh thần nghĩa là lính gác và tinh thần thể có thể giao tiếp mà không cần ngôn ngữ. Thông qua kết nối đó, cả hai sẽ đạt được trạng thái cộng hưởng hoàn toàn, hiểu nhau sâu sắc. Đây là chìa khóa để có thể phối hợp tối đa với tinh thần thể trong chiến đấu, đạt đến độ đồng bộ cao nhất.”
Yến Cức nghe vậy liền hiểu ra. Không trách được mỗi lần hắn luyện tập mô phỏng ở khu huấn luyện đều cảm giác như lực bất tòng tâm(*).
(*)khả năng không đủ để thực hiện điều mong muốn
Hắn và sói xám khi chiến đấu hoàn toàn không ăn ý, nếu không làm đối phương bị thương đã là may mắn.
Nếu chỉ là cấp C thì còn có thể cố, nhưng vào các gấp khu cấp B với đám quái vật biến dị, hắn đã thấy hết sức rồi. Còn với khu cấp A, hắn chẳng trụ nổi đến một tiếng đồng hồ đã bị thương nặng và buộc phải bật ra khỏi khoang mô phỏng.
Yến Cức sốt ruột hỏi:
“Vậy làm sao em mới có thể thiết lập liên kết tinh thần với nó?”
Tân Hòa Tuyết không vòng vo, nói thẳng mấu chốt:
“Phải hiểu nó.”
Rồi ánh mắt khẽ liếc sang sói xám, nó đang dùng cái đầu to nặng húc vào đầu gối Tân Hòa Tuyết, cố gắng làm nũng.
Thân hình sói xám đã tương đương một con sói trưởng thành ngoài thiên nhiên, vì không muốn làm đau thanh niên, nó buộc phải khống chế lực khi chạm vào.
Tân Hòa Tuyết nhíu mày:
“Ngồi xuống.”
Sói xám phát ra tiếng thút thít không cam lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Cùng lúc đó, đệm sofa bên cạnh Tân Hòa Tuyết cũng hơi lún xuống một chút.
Tân Hòa Tuyết quay đầu ngạc nhiên thì ra là Yến Cức cũng vừa… ngồi xuống theo.
Yến Cức:
“…"
Hoàn toàn là phản xạ bản năng thôi.
Tân Hòa Tuyết khẽ cong môi, trong mắt ánh lên một tia ý cười, có phần như đang trêu chọc.
Ngón tay trắng trẻo thon dài nhẹ nhàng v**t v* đầu sói xám, con sói khe khẽ rên lên từ cổ họng, phát ra tiếng “ư ử” mềm mại.
Tân Hòa Tuyết dịu dàng dỗ dành:
“Ngoan nào… chó con ngoan.”
Y rõ ràng là đang khen ngợi tinh thần thể, nhưng đôi mắt trong veo như ánh trăng trên mặt hồ kia lại khẽ lướt qua Yến Cức, ánh nhìn nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm.
“Chó con ngoan.”
Tuy y không nói thành lời, nhưng Yến Cức lại hiểu rõ ràng ý nghĩa ẩn sau ánh mắt ấy.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức như muốn nổ tung, vành tai cũng nóng ran lên.
Giây phút ấy, hắn đột nhiên cảm nhận được sự cộng hưởng giữa mình và tinh thần thể.
Hắn cũng muốn gọi Tân Hòa Tuyết một tiếng “chủ nhân”.
……
Yến Cức may mắn được vị thiếu tướng dẫn đường duy nhất của đế quốc dạy kèm riêng môn học bù.
Thành tích của Tân Hòa Tuyết trong môn “Liên kết cộng hưởng tinh thần” là điểm tuyệt đối. Dĩ nhiên thôi, vốn dĩ y đã tốt nghiệp trường quân đội tổng hợp với điểm số gần như tối đa, điều này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Vết thương còn sót lại sau buổi học thực chiến cũng được xử lý thích đáng.
Trường quân đội tổng hợp không có ký túc xá riêng biệt cho từng học viên, nên không gian nghỉ ngơi của học sinh khá thoải mái, gần như không khác mấy so với các trường đại học dân sự bên ngoài.
Vì khi ấy trời cũng đã về chiều, Yến Cức liền thuận theo lời mời, ở lại dùng bữa tối và ngủ lại qua đêm.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, hắn duỗi người bước ra khỏi phòng dành cho khách, trong mắt vẫn còn chút quầng thâm, đêm qua hắn chẳng ngủ ngon được.
Bởi đây là lần đầu tiên… hắn ngủ lại trong nhà người mà hắn thầm yêu!
Yến Cức thấy Tân Hòa Tuyết đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, tựa hồ đang gọi điện thoại cho ai đó, ánh mắt nhìn ra ngoài trời.
Thính giác của lính gác vốn rất nhạy. Hắn cố gắng lờ đi, không muốn nghe trộm nội dung cuộc gọi, nhưng vẫn vô tình bắt được một đoạn giọng nói của người đàn ông từ đầu dây bên kia:
“Thay thế sao? Ha ha, tôi nói nghe khó nghe vậy à?… Được rồi, đúng là tôi nói thế. Cậu định tính sao? Nếu cậu muốn kiểm soát tình trạng bệnh của mình, tốt nhất là nên tìm…”
Câu chưa dứt, Tân Hòa Tuyết đã đột ngột ngắt máy. Sau đó anh quay đầu lại nhìn về phía Yến Cức.
Có lẽ y nhận ra rằng có một lính gác đang nghe lén.
Yến Cức như bị bắt quả tang, nhất thời luống cuống, lí nhí nói:
“Thật sự em không cố ý nghe trộm…”
Tân Hòa Tuyết lắc đầu:
“Không sao.”
Yến Cức:
“Nhưng vừa rồi anh đột ngột ngắt máy… không ảnh hưởng gì chứ? Người gọi cho anh có quan trọng không?”
Thật ra, điều hắn muốn hỏi nhất là… “anh bị bệnh gì sao?” Nhưng vì quá nhạy cảm nên không thể nói thẳng.
Tân Hòa Tuyết:
“Không sao cả. Tôi sẽ giải thích lại với anh ta sau.”
“Anh ấy là… bác sĩ điều trị chính của tôi.”
Nói xong, Tân Hòa Tuyết rũ mi, nhẹ giọng trả lời, rồi cất máy truyền tin vào túi áo bên sườn. Màn hình máy lúc đó mờ đi, hiện rõ giao diện tin nhắn ghi âm, là tin nhắn phát lại, chứ không phải cuộc gọi thời gian thực.
Chỉ là, do ngay từ đầu màn hình máy truyền tin đặt ở góc khuất, nên Yến Cức hoàn toàn không nhận ra điều đó.
Yến Cức lúc ấy còn thấy trên bàn trà có đặt một lọ thuốc.
Là đang muốn tìm loại thuốc thay thế tốt hơn sao?
……
Vì Tân Hòa Tuyết rõ ràng không muốn nói thêm về bệnh tình, chủ động chuyển chủ đề, nên Yến Cức cũng không tiếp tục hỏi.
Xe chạy vào bãi đỗ, đến khi dừng hẳn ở chỗ đậu sát mái hiên, Yến Cức rốt cuộc cũng lấy hết can đảm, dè dặt hỏi:
“Tuy có chút đường đột, nhưng… anh sẽ còn tiếp tục chọn một lính gác khác chứ?”
Sợ mình hỏi quá thẳng sẽ khiến Tân Hòa Tuyết bị dọa, Yến Cức vội vàng bổ sung:
“Chỉ là em… tò mò thôi, không có ý gì khác.”
Chính câu nói “không có ý gì khác” lại càng khiến người ta thấy rõ ý tứ giấu đầu lòi đuôi.
Tân Hòa Tuyết vẫn đặt tay trên vô lăng, chưa hề nhúc nhích.
Hàng mi dài khẽ rũ xuống, ánh mắt sâu lắng, như chứa đựng cảm xúc mông lung không rõ…
Giọng Tân Hòa Tuyết rất nhẹ:
“Tôi không biết.”
Không phải là một câu trả lời trực tiếp,
Nhưng cũng không phải là sự phủ định dứt khoát.
Điều đó chứng tỏ y không hoàn toàn khép lại khả năng ấy. Từ góc độ đó mà suy nghĩ, tim Yến Cức bất chợt đập loạn lên.
Sau khi chào tạm biệt Tân Hòa Tuyết, Yến Cức bước xuống xe từ ghế phụ, hướng về phía khu giảng đường. Hắn đã đi được một quãng khá xa, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Thế là hắn quay đầu chạy ngược lại, dọc theo con đường nhựa phủ đầy tuyết đọng.
Yến Cức mặc một chiếc hoodie xanh đậm bên trong áo khoác đồng phục, cả người toát lên vẻ trẻ trung l* m*ng, tràn đầy sức sống tuổi đôi mươi.
Hắn chạy thẳng tới, gần như không kịp thở, vội vã gõ gõ cửa kính xe của Tân Hòa Tuyết.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, luồng khí lạnh mùa đông lập tức ùa vào. Đầu mũi Tân Hòa Tuyết khẽ ửng lên sắc hồng vì lạnh.
Ngoài trời lạnh buốt, còn nhiệt độ cơ thể của lính gác thì nóng, khi nói chuyện hắn thở ra làn khói trắng, hỏi dồn dập:
“Ngày mai em còn có thể gặp anh chứ?”
Ngày mai Tân Hòa Tuyết không có tiết dạy.
Nên y không vội trả lời.
Dĩ nhiên Yến Cức biết rõ điều đó, hắn đã thuộc làu lịch dạy của Tân Hòa Tuyết như lòng bàn tay.
Hắn tiếp tục hỏi, giọng chứa đầy mong chờ:
“Ngày mai… có thể cùng anh ăn tối được không?”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn.
Yến Cức, chàng lính gác từng kiêu ngạo ngông cuồng, giờ đã bị rèn giũa đi nhiều góc cạnh trong trường quân đội, hoặc cũng có thể là bởi vì tình đầu mà trở nên dịu dàng. Giờ phút này, hắn còn cố tình tỏ ra ngoan ngoãn trước mặt người ấy.
Trông giống một chú chó nhỏ bất an, vừa khẩn thiết, vừa mong chờ.
Trong khoảnh khắc ấy, vẻ ngoài của Yến Cức thực sự khiến Tân Hòa Tuyết liên tưởng đến hình ảnh của Hạ Bạc Thiên ngày xưa.
Đôi mắt Tân Hòa Tuyết thoáng ánh lên một tia sáng lạ, ngón tay đang đặt trên vô-lăng khẽ cử động, vuốt nhẹ hai lần.
“... Có thể.”
Gương mặt bướng bỉnh Yến Cức lập tức sáng bừng, vui mừng đến mức không thể che giấu. Nếu hắn có đuôi thật, có lẽ nó đã vẫy đến sắp gãy mất.
“Được rồi.”
Hắn cười rạng rỡ, lùi lại mấy bước, giơ máy truyền tin lên.
“Vậy em sẽ chọn sẵn nhà hàng, gửi địa chỉ cho anh nhé. Tối mai gặp lại.”
Khi Yến Cức quay người rảo bước về phía khu giảng đường, Tân Hòa Tuyết cũng từ từ kéo cửa kính xe lên.
Ở một khoảng cách không xa, phía sau mấy cây bách trong bãi đỗ xe, một chiếc camera lặng lẽ chớp sáng. Toàn bộ cảnh tượng vừa rồi đều đã bị ghi lại.
……
Tân Hòa Tuyết chỉ ngồi trong xe một lúc rồi quyết định trở về nghỉ ngơi. Ngày mai ban ngày y còn phải tới trực phòng khám ở bệnh viện tổng quân khu.
Y đã hợp tác với người phụ trách bộ trị liệu được một thời gian. Với hiệu suất làm việc của mình, y hoàn toàn có thể nâng chỉ tiêu "
khai thông tinh thần từ 100 ca mỗi tháng lên 200 ca.
Giải quyết công việc ban ngày không có gì khó khăn. Việc ăn tối cùng Yến Cức vào buổi tối cũng sẽ không bị ảnh hưởng.
Khi đang suy nghĩ như vậy, Tân Hòa Tuyết nhận được cuộc gọi từ Vệ Trạc.
Sau khi kết nối, đầu dây bên kia là một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng hít thở vững vàng của lính gác truyền đến.
Tân Hòa Tuyết rất hiếm khi nhận được điện thoại của Vệ Trạc. Lúc này, đối phương dường như không biết nên mở lời thế nào.
Chính Tân Hòa Tuyết phá tan sự im lặng:
“Vệ Trạc?”
Vệ Trạc:
“Ừm.”
Tân Hòa Tuyết:
“Có chuyện gì sao?”
Vệ Trạc:
“... Hai ngày nữa tôi sẽ nhận nhiệm vụ. Khuê Khắc bảo, tốt nhất tôi nên nhờ cậu khai thông tinh thần một lần.”
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng đáp lại:
“Được thôi. Ngày mai anh đến phòng khám tìm tôi nhé, tôi sẽ dành thời gian riêng cho anh.”
Bên kia điện thoại lại chìm vào im lặng.
Một lúc sau, giọng Vệ Trạc trầm hẳn xuống, cổ họng như nghẹn lại. Lần này, hắn ta hạ giọng xuống như đang thỉnh cầu:
“... Tối mai… được không?”
Vệ Trạc rất hiếm khi dùng kiểu giọng điệu như vậy để nói chuyện với Tân Hòa Tuyết, là kiểu cúi đầu cầu xin.
P/s: Lời của editor
Sao view bộ này giảm nhiều vậy huhu
