Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 110
Chương 110:
- Bồ Trung Tửu -
Đêm khuya, cánh cửa ký túc xá 311 phát ra tiếng "kẹo kẹt" chói tai, bị đẩy ra từ bên ngoài. Trong không gian tĩnh lặng của màn đêm, âm thanh ấy vang lên như bị phóng đại cả trăm lần, nghe thật chói tai.
Gia Kim dậy giữa đêm để đi vệ sinh, cứ ngỡ có kẻ trộm đột nhập vào ký túc xá. Trong trạng thái ngái ngủ mơ màng, cậu lảo đảo bước ra khu phòng sinh hoạt chung.
Tháo nút bịt tai loại chuyên dụng dành cho lính gác, Gia Kim cuối cùng cũng nghe rõ được tiếng người ở gần cửa.
Một lính gác cao lớn đang cúi đầu, bị quản lý ký túc nghiêm khắc khiển trách vì vi phạm nội quy. Lý do là nửa đêm trèo tường quay lại trường, bỏ lỡ giờ đóng cổng ký túc xá. Yến Cức thậm chí còn không mang theo chìa khóa.
Quản lý ký túc xá nghiêm mặt quở trách:
“Lần sau mà còn tái phạm, tôi sẽ lập biên bản gửi lên nhà trường đấy!”
Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt Yến Cức, hắn đứng ngay ranh giới sáng tối giữa hành lang và cửa ra vào, như một bức tượng đá im lặng.
Vẻ kiêu ngạo thường thấy nơi khóe môi mỏng và ánh mắt hẹp dài của hắn giờ đây đều sụp xuống, cả người trông u ám như trời đêm ngoài kia đang mưa lớn, mây đen bao phủ.
Cánh cửa ký túc đóng sập lại lần nữa.
Gia Kim ngửi thấy mùi rượu nồng đậm.
Không khí lúc đó có chút căng thẳng. Cậu thử pha trò để giảm bớt không khí nặng nề:
“Ha ha, sao trễ như này cậu mới về? Hẹn hò vui vẻ chứ?”
Gia Kim liếc đồng hồ rồi nói tiếp:
“Đã 12 rưỡi rồi, tôi còn tưởng cậu ngủ lại nhà thiếu tướng luôn cơ đấy.”
Gia Kim muốn giảm bớt bầu không khí căng thẳng này, cậu cười trêu chọc, cố tình kéo dài giọng nói:
“À à… không lẽ cậu vội quá, muốn động tay động chân nên bị thiếu tướng đuổi về?”
Theo thường lệ, nếu đúng là như vậy, Yến Cức chắc hẳn sẽ đắc ý mà vênh váo kể lể. Chỉ cần Tân Hòa Tuyết mỉm cười lễ phép thôi cũng đủ để hắn tự suy diễn ra cả trăm ý tứ, kết luận cuối cùng kiểu gì cũng là: “Thiếu tướng thích mình.”
Nhưng bước chân hắn nện trên nền gạch nặng trĩu.
Yến Cức trông như vừa ngã nhào trong hầm rượu, cả người sặc mùi rượu, như thể mới được vớt lên từ một thùng rượu ngập đến cổ.
Tình hình xem ra còn tệ hơn cả những gì Gia Kim tưởng tượng.
Cậu lo lắng nhìn hắn lê từng bước nặng nề về phòng. Phòng hai người đối diện nhau, lúc Gia Kim hé cửa ngó sang, thì thấy Yến Cức ngã vật xuống giường. Tấm nệm dưới người cũng bị trọng lượng của cú ngã làm rung lắc mạnh.
Chiếc áo khoác lông vũ thấm đầy nước mưa bị hắn tiện tay ném xuống sàn nhà.
Gia Kim nghĩ thầm:
Không lẽ… bị leo cây thật à?
Sáng hôm sau, 10 giờ có tiết lý thuyết chung.
Mới chưa tới 8 giờ, Gia Kim đã bị đánh thức bởi tiếng động lách cách.
Giáo dưỡng tốt khiến cậu kiềm chế không buột miệng chửi thề.
Từ ký túc xá đến khu giảng đường chỉ mất tầm mười lăm phút, cần gì phải dậy sớm như vậy?
Gia Kim mở cửa phòng ngủ thì thấy Yến Cức vừa tắm xong, đang bận rộn dọn dẹp, thấy Gia Kim tỉnh giấc liền hỏi:
“Trên người tôi còn mùi rượu không? Đã sạch sẽ chưa?”
Gia Kim nghi hoặc hỏi:
“Cậu dậy sớm thế làm gì? Mà tiết sáng nay là tiết lý thuyết đấy.”
Yến Cức đứng trước gương, vừa gãi đầu vừa giả vờ không thèm để ý, nói bằng giọng điệu có lệ:
“Ừ, tôi biết mà. Tôi thích học lý thuyết, không được sao?”
Gia Kim vạch trần ngay:
“Là thích tiết lý thuyết, hay là thích tiết của thiếu tướng?”
Yến Cức khựng lại. Hắn chống hai tay lên thành bồn rửa mặt, cúi đầu. Hai vai hắn bất chợt sụp xuống, rồi dứt khoát thừa nhận:
“Được rồi, tôi bị Tân Hòa Tuyết cho leo cây.”
“Hôm qua, lúc 6 rưỡi tối, anh ấy nhắn tin nói có bạn cần hỗ trợ khai thông tinh thần, bảo sau khi tăng ca xong sẽ tới.”
“Từ 7 giờ tối, tôi ngồi lì ở nhà hàng Tây đến tận 12 giờ đêm khi họ đóng cửa. Từ lúc nhắn tin đó trở đi, anh ấy không nhắn thêm gì nữa. Tôi gọi điện cũng không bắt máy…”
Yến Cức quay sang, nghiêm túc nói với Gia Kim:
“Thực ra, chuyện này cũng không nghiêm trọng lắm, đúng không? Anh ấy đâu có hứa chắc sẽ tới. Chỉ là tôi tự mình tin rằng anh ấy sẽ tới mà thôi.”
“Tôi thấy… chắc là tôi hôm qua hơi quá đáng.”
“Cậu nghĩ xem, anh ấy là một dẫn đường cấp cao, công việc hằng ngày chắc chắn rất bận, lại phải giảng bài. Gặp tình huống tăng ca cũng đâu phải lỗi của anh ấy.”
Gia Kim đứng nhìn, nghẹn họng không biết đáp gì khi thấy hắn tự “tự diễn – tự an ủi” như thế.
Cuối cùng, Yến Cức đã thành công tự thuyết phục được chính mình.
Chỉ là, vẫn còn một chuyện khiến người ta thắc mắc.
“Nhưng tại sao anh ấy lại không nghe máy của tôi? Cũng không trả lời tin nhắn của tôi nữa?”
“Cho nên, có lẽ anh ấy chỉ đang cố ý tránh mặt tôi, muốn dùng cách này để ép tôi phải tự biết mà rút lui.” Yến Cức hít sâu một hơi, giọng hơi nghèn nghẹn. “Nhưng mà… anh ấy thực sự quá đáng, tôi cũng đâu có nói gì xúc phạm hay níu kéo không biết điều đâu, ha ha… Vậy mà làm như tôi là một con chó lì lợm la l**m, bám riết không buông vậy, ha ha…”
Tiếng cười của hắn khô khốc, chất chứa sự tự giễu cùng bất lực đến nghẹn ngào.
Gia Kim không biết phải dùng lời lẽ gì để an ủi người bạn cùng phòng đang trực tiếp đối mặt với cú sốc mối tình đầu đổ vỡ.
Đúng lúc ấy, máy truyền tin của Gia Kim phát ra âm thanh thông báo.
Cậu liếc qua bảng tin, rồi nhấn mở: “Ơ…?”
“Cậu có nhận được thông báo bưu kiện không? Sáng nay thiếu tướng xin nghỉ, nói là bị bệnh cần tĩnh dưỡng, lịch học bù sẽ được sắp xếp sau và thông báo lại.”
“Nghĩa là sáng nay chúng ta không cần đến lớp…”
Gia Kim còn chưa nói hết câu, Yến Cức đã tùy tiện khoác lấy một chiếc áo khoác, lướt ngang qua cậu rồi bước đi.
Gia Kim chỉ cảm thấy một cơn gió vụt qua, đến khi quay đầu lại, Yến Cức đã biến mất khỏi ký túc xá.
Gia Kim: “?...”
.......
Cùng lúc đó, do khu ô nhiễm của gấp khu lan rộng nhanh chóng, ngay cả vùng an toàn gần biên giới cũng bắt đầu bị ảnh hưởng, tần suất các hiện tượng thời tiết cực đoan trong mấy thập kỷ gần đây ngày càng tăng.
Thành phố Đế Đô năm nay, mùa đông là chuỗi ngày giao thoa giữa tuyết và mưa, không có quy luật rõ ràng.
Lại thêm một trận mưa tuyết lớn đổ xuống.
“Dự báo thời tiết mới nhất cho thấy, khu vực trung tâm sẽ liên tục xuất hiện hiện tượng băng tuyết kéo dài, dự kiến đợt thời tiết này sẽ là mưa tuyết đợt dài và ảnh hưởng rộng nhất từ đầu đông đến nay. Khuyến cáo người dân khi ra ngoài hãy mang theo dù và giữ an toàn…”
TV trong phòng khách lầu hai vẫn đang bật.
Sau bản tin trưa là phần dự báo thời tiết, giọng nói đều đều của phát thanh viên đánh thức ý thức của Tân Hòa Tuyết.
Y miễn cưỡng mở mắt.
Mí mắt như bị dán lại bằng keo ấm, nặng trịch, khó khăn để mở ra.
Tân Hòa Tuyết vốn không có thói quen xem tin tức giờ trưa, nhưng y áng chừng hiện tại chắc là khoảng 12 giờ rưỡi, vì thường vào lúc này, sau khi chương trình bản tin trưa kết thúc, sẽ phát tiếp bản dự báo thời tiết.
Đầu y đau như muốn nứt toạc, y xoa xoa huyệt thái dương.
Khi ngồi dậy, chăn trượt khỏi vai, lộ ra chiếc áo ngủ mỏng manh.
Khóe mắt ửng đỏ vì sốt, cổ áo rộng hở lộ ra làn da trắng tái, xương quai xanh gầy gò lõm xuống, so với một con người sống động, trông Tân Hòa Tuyết lúc này càng giống như một pho tượng bạch ngọc được tạc nên.
Y không nhớ rõ mình đã về biệt thự bằng cách nào.
Tân Hòa Tuyết miễn cưỡng ghép lại những mảnh ký ức rời rạc từ đêm qua.
Đêm qua, Vệ Trạc đột ngột rơi vào trạng thái tinh thần cuồng loạn, khiến hệ thống phòng khám kích hoạt chuông báo động. Nhân viên an ninh và đồng nghiệp đã tới hỗ trợ, còn y thì buộc phải tiến hành cưỡng chế trị liệu, tiêm thuốc ổn định tinh thần cho hắn ta. Mặc dù thủ pháp hơi thô bạo, nhưng cuối cùng cũng giúp Vệ Trạc thanh lọc chiến cảnh tinh thần.
Một lính gác có sức chiến đấu cấp 3S với mức ô nhiễm tinh thần lên đến 80%, lại thêm bùng phát loạn thần… cả quá trình ấy gần như rút cạn toàn bộ tinh thần lực và thể lực của Tân Hòa Tuyết.
Sau đó, các đồng nghiệp trong tổ y tế đưa y về.
Có lẽ khi trở về phòng ngủ, y đã kiệt sức đến mức lăn ra ngủ ngay lập tức.
Toàn thân như tan thành từng mảnh, cơ thể đau nhức, cộng thêm sốt cao khiến người uể oải, nóng bừng.
Thực ra, cơn ho kéo dài hai ngày trước đã là dấu hiệu báo trước của cơn sốt này.
“Bíp bíp bíp ——”
Âm thanh máy truyền tin vang lên khắp phòng ngủ.
Tân Hòa Tuyết gượng đứng dậy khỏi giường, chậm rãi tìm bộ quần áo hôm qua vứt trên ghế sô pha, vừa cầm đến thiết bị liên lạc thì màn hình lại tắt.
Khi sáng lên lần nữa, trước mắt là hàng dài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, hơn 99+.
Tân Hòa Tuyết nhìn lướt qua, tất cả đều là của Yến Cức.
Tân Hòa Tuyết lướt qua, kéo mãi vẫn không thấy đầu tin nhắn.
Y chợt nhớ ra điều gì, lẩm bẩm: “Sáng nay 10 giờ mình có tiết học…”
Một giọng nói vang lên từ hệ thống K vốn im lặng nãy giờ:
“Sáng nay tôi đã giúp cậu gửi đơn xin nghỉ rồi.”
Tân Hòa Tuyết thở phào nhẹ nhõm, đáp khẽ: “Ừm, cảm ơn anh.”
Ngay sau đó, một cuộc gọi nữa lại tới.
Lần này, Tân Hòa Tuyết bấm nhận cuộc gọi.
Âm thanh xen lẫn tiếng mưa bên ngoài truyền vào, giọng nói lo lắng vang lên:
“Tân Hòa Tuyết? Anh tỉnh rồi à? Em thấy đèn phòng khách nhà anh vẫn sáng suốt, nhưng gọi mãi không được, mà em lại không có chìa khóa vào nhà anh…”
Cơn sốt khiến đầu óc Tân Hòa Tuyết trì trệ, cuối cùng cũng hiểu ra tình huống:
“Cậu đang ở ngoài cửa nhà tôi à?”
Y lê thân mình mệt mỏi bước đến bên cửa sổ sát đất trong phòng ngủ.
Khác với cửa sổ phòng khách, cửa sổ này chỉ nhìn được từ bên trong ra ngoài mà không ai từ ngoài nhìn vào được. Vì thế, người lính gác đứng ở cổng biệt thự không thể thấy được bóng dáng y.
Tuyết lẫn mưa, phủ lên khung cảnh ngoài ô kính như một lớp bụi trắng ẩm ướt.
Tân Hòa Tuyết cố nén cảm giác nặng nề, miễn cưỡng nhìn rõ sắc mặt đầy lo lắng của Yến Cức.
Hắn ta đang cầm ô màu đen, không biết đã đứng dưới mưa bao lâu rồi…
........
Cánh cổng biệt thự được tích hợp hệ thống mở khóa thông minh, chỉ khi nhận được lệnh của chủ nhà mới mở ra. Cánh cửa lớn từ từ mở vào trong, đón vị khách đã đứng chờ gần hai tiếng đồng hồ.
Có lẽ do mưa tuyết không ngớt, dù đã có ô che, tóc Yến Cức vẫn hơi ướt, chiếc áo khoác cũng thấm đầy nước lạnh.
May là chất liệu chống thấm, chỉ cần lau qua loa bằng chiếc khăn lông Tân Hòa Tuyết đưa, hắn đã sạch sẽ trở lại.
Yến Cức lo lắng hỏi:
“Anh bị cảm à?”
Hắn còn nhớ hôm kia, lúc hai người rời bãi đỗ xe về nhà, có bị dính chút mưa. Sau đó cả hai đều tắm nước nóng, tưởng đã ổn…
Với lính gác như hắn, kể cả có dính mưa cũng chẳng ảnh hưởng gì, vì thể chất đã được tăng cường. Tối qua dù uống nhiều rượu, dính mưa rồi quay lại trường, sáng hôm sau vẫn khỏe như thường.
Nhưng người dẫn đường thì không giống như vậy.
Yến Cức lần đầu tiên cảm nhận rõ rệt như thế.
Tân Hòa Tuyết sốt đến 39 độ 8.
Yến Cức nhìn nhiệt kế, sốt ruột hỏi:
“Đến bệnh viện nhé?”
Tân Hòa Tuyết ngồi trên giường, lưng tựa vào đống gối mềm kê cao giữa khoảng trống giường. Y cúi đầu, che miệng ho khan, càng ho càng dữ dội, không có dấu hiệu thuyên giảm.
Giống như những tác dụng phụ của việc tiêu hao tinh thần lực quá mức. Thêm nữa, là những tổn thương tích lũy từ hai năm trước ở gấp khu đang bùng phát. Y cảm giác cơ thể mình như một chiếc bình sứ đầy vết nứt như mạng nhện, chỉ cần ho một tiếng là các khe nứt lại lan rộng, cơn đau lan khắp ngũ tạng lục phủ rồi tràn ra toàn thân.
Cuối cùng y nằm nghiêng bên mép giường, tấm lưng gầy yếu không ngừng run rẩy.
Nét mặt Yến Cức căng thẳng, cứng rắn nói:
“Đi, đến bệnh viện ngay bây giờ. Em cõng anh xuống lầu. Chìa khóa xe anh để đâu?”
Tân Hòa Tuyết không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Đôi bàn tay gầy guộc đeo găng mỏng nắm chặt lấy cánh tay Yến Cức, như thể đang cố gắng bám víu vào một tia cứu mạng, lực nắm ngày càng chặt hơn, như thể muốn truyền hết nỗi đau từ cơ thể mình ra ngoài qua động tác ấy.
Cảm giác nóng rát trong ngực Yến Cức càng lúc càng bùng cháy mạnh mẽ, thiêu đến mức lục phủ ngũ tạng cũng như đang đau cùng Tân Hòa Tuyết. Vì thế giọng nói của hắn càng kiên quyết:
“Không chịu đi viện? Thế giờ phải làm sao? Anh đâu còn là trẻ con, chẳng lẽ còn sợ tiêm à?”
Yến Cức dứt khoát lặp lại:
“Đi bệnh viện!”
Tân Hòa Tuyết khẽ nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng, chậm rãi nói:
“Vô ích.”
Y ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch như giấy, hàng mi rũ xuống:
“Là thương tích tích lũy từ gấp khu, lâu rồi.”
Người dẫn đường, từ thể chất đến khả năng tự chữa lành đều thua xa lính gác. Hơn nữa, việc thanh lọc tinh thần lực của họ vốn đối nghịch với sự ô nhiễm ở gấp khu, nên giữa hai bên luôn có sự khắc chế mạnh. Nếu không chết, nó sẽ không ngừng lại. Bởi vậy trong rất nhiều thời điểm, những tổn thương ấy thường không thể chữa lành hoàn toàn, chỉ có thể âm thầm tích tụ ngày càng nhiều.
Với Tân Hòa Tuyết, chúng đã tích tụ thành bệnh mãn tính, chỉ có thể cẩn trọng tĩnh dưỡng trong sinh hoạt hằng ngày.
Y ngước mắt nhìn Yến Cức, nhẹ giọng nói:
“Tôi chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút là được. Cậu có thể giúp tôi lấy ly nước ấm không?”
Yến Cức lập tức đứng dậy, hỏi tiếp:
“Trong nhà còn thuốc hạ sốt không?”
Tân Hòa Tuyết gật đầu:
“Trong ngăn kéo bên trái dưới kệ TV ở phòng khách.”
Yến Cức nhanh chóng quay lại, mang theo thuốc hạ sốt, một ly nước ấm và cả một hộp cháo nóng.
“Không kịp nấu, tôi vừa gọi cơm hộp.”
Hắn đoán Tân Hòa Tuyết chắc chắn chưa ăn trưa, nên khi gọi điện thoại xong liền đặt một phần cháo từ cửa hàng gần đó.
Vỉ thuốc hạ sốt ấy đã thiếu hai viên, Yến Cức đoán có lẽ Tân Hòa Tuyết đã uống trước khi ngủ vào tối qua hoặc sáng nay.
Khi Tân Hòa Tuyết đang ăn cháo, Yến Cức đứng dậy, đảo mắt nhìn khắp căn phòng, giọng nói thấp nhẹ như vô tình nhắc đến:
“Bệnh nặng như thế mà không có ai chăm sóc cho anh… Nếu không phải em thấy tin nhắn thì…”
Người tối qua bận rộn chạy tới chạy lui thay quần áo, bón thuốc, xin nghỉ hộ, rồi còn đi phát tin nhắn, K im lặng không nói gì: “……”
Tân Hòa Tuyết buông bát cháo đã vét sạch đáy, ngẩng đầu lên, yết hầu lăn nhẹ dưới làn da trắng mịn.
Y nuốt viên thuốc không một tiếng động, lúc đặt lại chiếc ly, môi vẫn còn vương ướt dấu nước.
Đôi môi vốn nhạt màu hàng ngày, lúc này vì cơn sốt cao mà ửng đỏ, sắc môi rực rỡ đến mức chói mắt.
Yến Cức vô tình liếc nhìn, ánh mắt khựng lại đầy nghi hoặc, đôi tai không hiểu sao cũng bắt đầu nóng bừng lên.
Hắn cố ý lên tiếng với người bệnh cố chấp kia:
“Nếu đến chiều vẫn chưa hạ sốt, thì phải vào viện đấy, được không?”
Tân Hòa Tuyết ngồi yên lặng ở đầu giường, khẽ đáp:
“……Ừ.”
Yến Cức vừa cảm thấy tim ngứa ngáy, lại vừa thấy bản thân thật không biết xấu hổ mà cứ muốn bám lấy người ta, bèn lúng túng hỏi:
“Anh… Tối qua sao lại cho em leo cây?”
Tân Hòa Tuyết như vừa sực nhớ ra chuyện gì, nét mặt chợt như bừng tỉnh, khiến trong lòng Yến Cức dâng lên cảm giác chua chát như bị ai cào nhẹ, khó chịu đến mức nghẹn lại.
Hắn đã ngồi đợi ở nhà hàng Tây lâu đến thế, vậy mà đối phương căn bản chẳng hề để tâm, thậm chí còn quên mất sự tồn tại của hắn?
Tân Hòa Tuyết hơi hơi cúi đầu, giọng chậm rãi:
“Xin lỗi. Tối qua khi tăng ca, lính gác bất ngờ rơi vào trạng thái tinh thần cuồng loạn. Tình huống lúc đó khá nguy cấp. Tôi phải ở lại khai thông tinh thần cho đến hơn mười giờ đêm mới xong.”
“Do tiêu hao tinh thần quá mức, lại bắt đầu phát sốt từ tối qua, nên tôi quên mất phải nhắn lại cho cậu.”
Lông mày Yến Cức nhíu lại:
“Thì ra là vậy…”
Tuy hắn chưa từng trải qua tình huống ấy, nhưng cũng từng nghe kể về việc trong quá trình khai thông tinh thần cho những lính gác rơi vào trạng thái cuồng loạn, nếu không kiểm soát được sẽ dễ dẫn đến tình huống nghiêm trọng, có thể mất kiểm soát lý trí, tấn công người dẫn đường, thậm chí còn xảy ra xâm hại t*nh d*c…
Yến Cức hiểu được mức độ nghiêm trọng của việc đó.
Hắn liền sốt ruột hỏi dồn:
“Vậy anh thì sao? Lúc đó tình hình thế nào? Có bị thương ở đâu không?”
Thực ra, nhìn bề ngoài thì Tân Hòa Tuyết vẫn ổn, ngoài ảnh hưởng do sốt cao.
Tân Hòa Tuyết chậm rãi chớp mắt:
“Phòng khám của tôi có hệ thống cảnh báo. Một khi phát hiện có dấu hiệu cuồng loạn, bảo an sẽ lập tức đến hỗ trợ xử lý.”
Tảng đá trong lòng Yến Cức cuối cùng cũng được đặt xuống:
“Không sao là tốt rồi.”
Thanh niên ngồi trên giường cong môi khẽ cười:
“Cậu có muốn biết tôi đã xử lý lính gác cuồng loạn đó như thế nào không?”
Yến Cức theo phản xạ:
“Muốn chứ?”
Tân Hòa Tuyết ngoắc ngón tay gọi hắn lại:
“Lại đây, tôi nói cho cậu biết.”
Yến Cức ngoan ngoãn bước đến gần.
Tân Hòa Tuyết kiên nhẫn giải thích:
“Khi lính gác rơi vào trạng thái cuồng loạn, họ thường có xu hướng cực kỳ hung hãn. Vì vậy, trước tiên phải khống chế hành động thể chất của họ.”
Lời vừa dứt, trong chớp mắt, cổ áo của Yến Cức bị kéo mạnh về phía trước với một lực dứt khoát…
Hắn hoàn toàn không đề phòng người thanh niên trẻ đang bị bệnh kia.
Vì vậy, trong một khoảnh khắc trời đất đảo lộn, hắn và Tân Hòa Tuyết lập tức đổi chỗ cho nhau.
Một sức nặng đè lên eo hông, Yến Cức nằm ngửa trên chiếc giường mềm mại, ngước nhìn người dẫn dường đang ngồi trên người mình.
Tân Hòa Tuyết từ trên cao cúi nhìn xuống, vẻ mặt vẫn dịu dàng như cũ.
“Dường như là như vậy… có thể kiểm soát rồi.”
Người lính gác dưới thân cứng đờ như sắt.
Tân Hòa Tuyết bình thản nói tiếp:
“Chiếc giường trong phòng khám có thiết kế xiềng xích ở hai bên, có thể khóa lại thật chặt.”
“Sau đó, để tránh việc lính gác kích động cắn xé…”
Qua lớp bao tay, lòng bàn tay khẽ áp lên đôi môi mỏng của lính gác, ánh mắt Tân Hòa Tuyết dịu lại nhưng giọng nói không còn chút ấm áp:
“Ở đây, sẽ đeo rọ mõm vào.”
“Đương nhiên, với những lính gác vẫn không thể tự kiểm soát được, sẽ phải tiến hành thêm cả huấn luyện bằng miệng.”
Lớp bao tay mỏng dừng lại bên môi, hàm răng trắng cắn xuống, đầu hơi nghiêng về phía trái, chiếc bao tay rơi xuống trong lặng lẽ.
Bàn tay lộ ra hoàn toàn, thon dài, trắng sáng, thon gầy, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh nhạt như ngọc, vừa đẹp đẽ vừa mong manh.
Các đốt ngón tay thanh thoát, đường nét rõ ràng.
Tay phải Tân Hòa Tuyết nắm lấy chiếc bao tay, lớp da lạnh buốt vang lên âm thanh như roi quất, vung mạnh lên mặt Yến Cức:
“… Đồ chó hư.”
Da đầu Yến Cức tê rần, cảm giác khoái lạc như điện giật lan khắp cơ thể khiến hắn suýt chút nữa mất kiểm soát ngay tại chỗ.
