Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 112
Chương 112:
- Bồ Trung Tửu -
Rạng sáng 1 giờ.
Có lẽ do ảnh hưởng của kỳ trăng tròn tới nhịp sinh học của lính gác, nên trong khi màn đêm vốn nên tĩnh lặng và đen kịt, trên diễn đàn của tuyến đầu vẫn có gần năm lính gác đang hoạt động sôi nổi.
Các chuyên mục của diễn đàn “Biển Sâu” được đánh dấu đều lần lượt sáng đèn.
Trong đó có một chuyên mục thiết kế theo tông xám đặc biệt, khác hẳn với các khu vực trò chuyện bình thường, nơi chia sẻ kinh nghiệm, tán gẫu hay cập nhật hồ sơ quái vật ở gấp khu. Muốn vào chuyên mục này, người dùng bắt buộc phải xác nhận thân phận lính gác, đã đăng ký và đủ 18 tuổi.
【Tháng 12 sắp đến, tháng 12 sắp đến... Bắt đầu cầu nguyện... Bắt đầu thực hiện nghi thức...】
【Mỗi ngày một lần, vẫn cứ xui xẻo gặp lại. Kiên trì theo Luật Hấp Dẫn. Mỗi ngày tự niệm một câu: “Thiếu tướng là vợ tôi, thiếu tướng là vợ tôi...”】
【Suất kết nối tinh thần tháng 12 này nhất định phải có tên tôi! Nhé nhé?】
【Tôi vừa lượm được một sợi lông chim quý hiếm của thiếu tướng ——】
【Hihi, vẫn chưa thấy rơi lần nữa, lần trước sau khi kết nối tinh thần xong mới nhặt được. Không biết có phải là lông chim từ tinh thần thể của thiếu tướng không. Tôi giữ làm báu vật riêng, chỉ là lên khoe một chút thôi [nháy mắt]】
【[Bạo] Từ trên xe của thiếu tướng bước xuống, còn mời ăn tối vào ngày mai! Hắn ta rốt cuộc là ai vậy?!】
Chủ thớt: Người đang ở trường quân đội tổng hợp, vừa mới xuống phi cơ, không nói nhiều, xem hình đi.
[Đính kèm: 2 hình minh họa]
37L: Chẳng phải là học sinh mới với sức chiến đấu cấp 3S của chúng ta sao... Câu then chốt: “Tôi không muốn để thiếu tướng làm góa phụ khi tôi vẫn còn sống.”
39L: Tận tai nghe ở hiện trường, lúc cậu ta nói câu đó, thật sự quá ngông cuồng.
43L: Mặc dù cậu ta nói ra tiếng lòng tôi, nhưng nhìn vẻ mặt đó thật đáng ghét... Tôi ghét cái sức chiến đấu cấp 3S của cậu ta đến mức chỉ muốn đập nát sự bất công này... Cái thể chất gì mà như trúng số gen vậy chứ...
66L: PS nhắc lại, phân tích biểu cảm hài hước: Người này đang nói linh tinh thì Trung tướng Vệ Trạc bước vào trung tâm huấn luyện, vừa vặn nghe được, liếc chết luôn.
70L: Không chịu nổi, trung tướng không dạy cho cậu ta một bài học sao? Trung tướng Vệ Trạc với Hạ trung tướng trước giờ vốn là huynh đệ thân thiết mà? Vợ của huynh đệ lại bị tên chó nông thôn không rõ lai lịch kia mơ tưởng, nếu là tôi thì đã không nhịn nổi rồi [tức giận].
71L: Trên lầu không nhịn nổi vì cũng muốn tranh ghế của trung tướng hả? Nhìn thấy goá phụ huynh người anh em tốt để lại liền muốn lao lên l**m à? Ha ha. Nếu Vệ Trạc thật muốn xử lý thì trước tiên phải tiễn hết mấy người trên diễn đàn này đi vì dám YY thiếu tướng. Chạy đâu cho thoát?
72L: Vẫn là họ Vệ giữ được vẻ chính trực, không thì đã chẳng làm tới chức trung tướng đâu.
88L: Không ai nhớ là mấy năm trước từng có tin đồn nói thiếu tướng và Vệ Trạc đính hôn à?
89L: Tin giả đấy? Nếu Vệ Trạc thực sự có hôn ước thì đã không xảy ra chuyện sau đó. Không biết ai YY ra lời đồn đó, cậu cũng tin sao?
311L: Má ơi, cái hình này... Ai gửi cho anh Vệ đi!
312L: Ở lầu trên?
999L: Thế rốt cuộc học sinh mới này là ai? Ai có thông tin chi tiết không?
.......
Cmt: Không phải chứ? Đã hơn nửa tháng trôi qua mà ai lại đào lại bài này thế?
Phản hồi: Bởi vì tên học sinh mới vừa gia nhập quân đoàn dự bị, nên lại bị lôi lên. Tôi xem danh sách quân dự bị rồi, đợi chút... Xuất thân từ Bắc Cảnh, lính gác có sức chiến đấu cấp 3S, mới đại học năm nhất đã được vào quân đoàn dự bị... Tiểu sử này chẳng phải quá trùng hợp với một người trong quá khứ sao?
Cmt: Má ơi, tôi không muốn đọc thêm mấy chuyện “tên nghèo vươn lên cưa đổ bạch phú mỹ” nữa đâu!!!
Phản hồi: Có khi nào là chồng cũ trọng sinh đoạt xác?
Cmt: Đừng có bịa truyện thần tiên nữa! Đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy! Gỡ ngay cái phần mềm YY màu xanh đó đi!
Cmt: Vì sao chứ?! Lại là một chó rẻ rách nhà quê từ Bắc Cảnh đến chen chân? Khi nào mới tới lượt tôi - chính thất đế đô, nạm cờ hoàng kim?! Bạch Tháp các người nhìn lũ chó lai tạp là mê mệt liền à??
Phản hồi: Nghe nói tên nhóc này đã cầm được chìa khóa biệt thự của thiếu tướng rồi?!
Cmt: 12 tháng thật thật giả giả tuyên chiến với tôi : ) Vừa nãy lên hệ thống Hắc Tháp xem, lại chẳng thấy tên mình trong suất kết nối tinh thần tháng 12 của thiếu tướng...
Cmt: Aaaa tôi muốn đi chết! Có người dùng ảnh thiếu tướng để dụ tôi làm kết nối tinh thần, lúc mất mười vạn mới hiểu được: "Cậu chỉ là chưa gặp đúng kẻ biết âm mưu mà thôi!"
Cmt: Không phải chứ, có ai để ý thấy toàn bộ dữ liệu gấp khu Bắc Cảnh vừa được cập nhật lại không? Có phải bug không? Hơn 40 bản ghi cũ của khu Bắc Cảnh đều được làm mới cùng lúc với khu tây rừng mưa nhiệt đới?
Phản hồi: Có vẻ như cơn gió mong đợi cuối cùng cũng thổi đến Bắc Cảnh... Xin lỗi, chỉ là hôm nay đúng dịp tưởng niệm 3 năm tình yêu giữa thiếu tướng và trung tướng... Có chút cảm xúc. Tôi đi gỡ ngay cái phần mềm YY kia, chính nó khiến đầu tôi hỏng mất...
........
Sau khi nhìn thấy bức ảnh kia, Tân Hòa Tuyết liền hỏi Vệ Trạc rằng liệu còn hình ảnh nào rõ nét và đầy đủ hơn không.
Mặc dù từ kiểu dáng được khắc trên huân chương bạc có thể phỏng đoán rằng nó cùng loại với mẫu huân chương trong hệ thống chiến đấu của Hạ Bạc Thiên, nhưng chất lượng bức ảnh kia lại giống như màn hình tivi trắng đen bị mất tín hiệu, chỉ thấy một mảng mờ mờ như tuyết phủ, hoàn toàn không rõ ràng.
Đôi khi cũng có khả năng là do ảnh chồng ảnh, hiệu ứng ánh sáng giao thoa khiến hình ảnh bị nhòe đi.
Vệ Trạc trả lời rằng hình ảnh đó được trích xuất từ camera mini ghi hình trong lúc tác chiến, và đó là khung hình rõ nhất có thể thu được.
Hắn ta gửi toàn bộ bản ghi tác chiến từ đầu đến cuối cho Tân Hòa Tuyết.
Lúc này Tân Hòa Tuyết mới hiểu vì sao hình ảnh lại mơ hồ như vậy.
Y cau mày, ngồi xếp bằng trên giường, phóng to hình ảnh từ video lên bức tường trắng đối diện để quan sát.
Phía trước là đoạn ghi hình khá bình thường trong quá trình chiến đấu, ngoài trừ việc hình ảnh rung lắc do cử động mạnh, đôi lúc bị máu bắn lên màn hình và bị lau đi một cách qua loa, thì không có gì quá bất thường.
Không, có lẽ cũng không thể gọi là bình thường.
Tân Hòa Tuyết rất rõ Vệ Trạc đã đến Bắc Cảnh, mà hiện tại là cuối năm, giữa mùa đông lạnh giá, nơi đó rừng núi bao la, tuyết rơi dày đặc, việc tiến vào gấp khu chẳng những phải đối mặt với quái vật, mà còn có nguy cơ tuyết lở đe dọa tính mạng.
Thế nhưng trong video lại xuất hiện những loại quái vật hoàn toàn không thuộc về sinh thái bản địa Bắc Cảnh.
Bọn họ từng gặp những sinh vật này ở gấp khu rừng mưa số 22 tại Tây Cảnh.
Những bầy sâu, hộp sọ, cây sa la, vùng đầm lầy nhuộm đầy máu, cùng với cơn mưa máu đổ xuống từ trời cao...
Lúc này, trong video hiện rõ những thứ đó đang cùng tồn tại trong một không gian với vùng núi tuyết lạnh giá, cao vút và hoang vu.
Một khối thịt đỏ sẫm, như cái bướu máu khổng lồ, vỗ cánh bay vụt lên, miệng nứt ra đầy răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía ống kính camera!
Đồng thời phát ra một tiếng rít ghê rợn và chói tai ——
Một lưỡi kiếm lạnh lẽo đột ngột chém xuống, cắt đôi bướu thịt ngay giữa thân!
Ngay sau đó, ở góc màn hình, chỉ kịp lóe lên hình ảnh một cái bóng mờ rồi biến mất.
Tân Hòa Tuyết lập tức nhấn nút tạm dừng, nhưng vẫn chậm hơn một nhịp, cái bóng ấy đã biến mất hoàn toàn về phía bên phải khung hình.
Y buộc phải tua lại đoạn video, đồng thời điều chỉnh tốc độ phát còn 0.5 lần.
Một lần, hai lần, ba lần...
Tân Hòa Tuyết liên tục xem lại cảnh con quái vật bướu thịt bị chém đôi. Y vẫn chưa kịp tạm dừng ở khoảnh khắc then chốt, nên trong phòng lặp đi lặp lại tiếng rít chói tai của bướu thịt bị thương.
Trời u ám. Trong căn phòng không bật đèn, những âm thanh đó khiến người ta rùng mình như đang đứng giữa mùa đông rét buốt.
Nhưng trên gương mặt Tân Hòa Tuyết vẫn không có biểu cảm.
Y nhìn chằm chằm vào video, cho đến khi cuối cùng cũng dừng lại được ở khung hình quan trọng nhất.
Một cái bóng đen mờ mịt, không rõ là người hay quỷ.
Một đôi mắt sắc lẹm giấu sâu trong tán cây rậm rạp, dường như đang nhìn thẳng vào ngoài màn hình.
Tia chớp lóe lên, xé toạc bầu trời u ám.
Tiếng sấm đùng đoàng vang dội như muốn xé rách màng nhĩ ——
Màn hình lập tức “xoẹt” một tiếng, hoàn toàn đen thui.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa lớn bất chợt trút xuống ào ào.
Tân Hòa Tuyết cúi mắt nhìn xuống máy truyền tin.
Tín hiệu yếu, video cũng không thể phát lại.
Y nhíu mày, bước đến bên cửa sổ. Những năm gần đây, dao động năng lượng ở gấp khu ngày càng tăng mạnh, đến cả tín hiệu vệ tinh cũng thường xuyên bị ảnh hưởng.
Tín hiệu trên máy truyền tin khôi phục chập chờn.
Trong lần hành động này, Vệ Trạc được phái đến Bắc Cảnh. Nếu nhớ không nhầm, Khuê Khắc không nằm trong nhóm được phân công nhiệm vụ. Hai người lính gác đi cùng Vệ Trạc, một người từng là thành viên của tiểu đội Kim Ngân, người còn lại tên là Hình Trước Tề, Tân Hòa Tuyết chưa từng gặp mặt, chỉ nghe nói người này mới được điều từ quân đoàn B lên quân đoàn A.
Y gửi tin nhắn cho Vệ Trạc:
【Tân Hòa Tuyết】: Tôi muốn thực hiện một lần kết nối tinh thần đối với người lính gác đã đeo camera ghi hình trong lần tác chiến này. Nếu anh ta không phiền, tôi muốn trực tiếp vào ký ức nhiệm vụ để quan sát.
Có lẽ Vệ Trạc đang lái xe nên không trả lời ngay.
Khoảng hai phút sau, hắn phản hồi:
【Vệ Trạc】: Tôi đã hỏi Hình Trước Tề, cậu ta không phản đối.
【Vệ Trạc】: Tôi cũng không có ý kiến.
Tân Hòa Tuyết khép mắt lại, rồi mở ra lần nữa.
Cả hai đều ăn ý không nhắc đến chuyện đã xảy ra trong lần kết nối tinh thần trước đó.
Ngoài cửa sổ, những vệt nước mưa lăn dài trên khung kính, khiến cảnh vật bên ngoài trở nên nhòe nhoẹt.
Một tia chớp trắng lóa như tuyết lại xẹt ngang bầu trời, trong thoáng chốc chiếu sáng cả gian phòng ngủ u tối.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết hơi dừng lại, nhìn hình ảnh phản chiếu toàn cảnh căn phòng qua mặt kính pha lê lớn, ở đó, phía sau lưng y, hướng về tủ quần áo, không có bất cứ thứ gì khác thường.
Tiếng kéo lê của tấm rèm mềm mại chạm nhẹ trên sàn nhà rất nhẹ, khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy.
Tân Hòa Tuyết bước tới đứng trước tủ quần áo, bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Để tăng hiệu suất giá trị tình yêu với Yến Cức nhanh hơn, y đã gom hết tất cả những món đồ liên quan đến Hạ Bạc Thiên trong biệt thự, chuyển hết vào phòng chứa đồ lớn.
Biểu hiện ra bên ngoài là sự dứt khoát, như muốn cắt đứt hoàn toàn với quá khứ.
Cho nên nửa tủ đồ từng treo đầy quần áo của Hạ Bạc Thiên, giờ đây không còn lấy một món.
Tân Hòa Tuyết không biểu lộ cảm xúc, lặng lẽ kéo cửa tủ lại.
........
Vệ Trạc rất hiếm khi đặt chân đến căn biệt thự này.
Nơi đây vốn là Hạ Bạc Thiên đặc biệt xin quân đội cấp riêng để cùng Tân Hòa Tuyết sống chung sau khi kết hôn.
Khi trước vì chuyện chọn nhà, vì Vệ Trạc là người địa phương tại đế đô, Hạ Bạc Thiên còn từng đích thân tìm hắn để xin ý kiến.
Sau khi Tân Hòa Tuyết độc lập tách khỏi Bạch Tháp, chính quyền cũng cấp cho y một căn hộ mới, tọa lạc ở phía tây thành phố, phong cảnh hữu tình, nhưng lại khá xa trung tâm hoạt động quân sự, nơi có tần suất lính gác hoạt động cao.
Sau đó, quân đội lại phân thêm cho vị sĩ quan dẫn đường này một căn nhà khác.
Cuối cùng, Tân Hòa Tuyết chỉ chọn ở lại bất động sản do Hạ Bạc Thiên để lại.
Đây là lần thứ ba Vệ Trạc đặt chân tới nơi này.
Lần đầu tiên là vào ngày diễn ra lễ tang của Hạ Bạc Thiên, khi cấp trên quân đội cử hắn đến để kiểm tra tình hình của Tân Hòa Tuyết.
Lần thứ hai là sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Bắc Cảnh, hắn đưa Tân Hòa Tuyết trở về đây.
Lần đầu tiên vào nhà, Vệ Trạc được quân đội giao quyền hạn đặc biệt từ sở chỉ huy, dù không có chìa khóa cũng có thể mở cửa và tiến vào.
Lần này, Vệ Trạc gọi điện cho Tân Hòa Tuyết để thông báo.
Chàng thanh niên dẫn đường trong bộ đồ ở nhà xuất hiện sau khung cửa kính tầng hai.
Hình Trước Tề có phần căng thẳng, đứng chỉnh sửa lại trang phục, dáng người thẳng tắp, vẫn không quên rụt rè hỏi Vệ Trạc:
“Trung tướng, hôm nay trông tôi có ổn không? Mấy hôm nay ngủ không đủ giấc, không biết có làm tôi trông kém sắc không?”
Vệ Trạc thậm chí không thèm liếc mắt nhìn lấy một lần, lạnh lùng đáp:
“Với lính gác, thứ quan trọng nhất là năng lực chiến đấu.”
Hình Trước Tề khựng lại, “...Rõ, thưa trung tướng.”
Tuy nhiên, khi cánh cửa lớn đã nhận lệnh từ chủ nhân và mở rộng sang hai bên đón khách, Hình Trước Tề vẫn không quên chỉnh trang lại dung mạo một lần nữa.
Vừa bước vào trong, hắn ta vừa cảm thán:
“Thiếu tướng đúng là đẹp thật đấy…”
Hắn ta vừa đi vừa tiếp lời: “Hoa trong vườn chắc sang năm sẽ nở rộ, có vẻ được chăm sóc kỹ lưỡng lắm.”
Những khóm hoa đó đều do Hạ Bạc Thiên cùng Tân Hòa Tuyết cùng nhau chọn giống, và chính Hạ Bạc Thiên là người chăm bón, vun trồng.
Khóe môi Vệ Trạc thoáng cứng lại. Hắn nghiêm giọng:
“Lắm lời. Đừng quên nhiệm vụ hôm nay của cậu.”
Hình Trước Tề lập tức nghiêm mặt, “Rõ! Thưa thủ trưởng ! Tôi nhất định sẽ mở rộng chiến cảnh tinh thần hết sức mình trước thiếu tướng, không giữ lại chút gì!”
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Hình Trước Tề dường như thấy trung tướng Vệ Trạc khẽ nhíu mày, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo…
.........
