Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 115

Chương 115:

- Bồ Trung Tửu -

Tân Hòa Tuyết tiến lên một bước, đón lấy bó hoa từ tay Yến Cức.

Những đóa hoa trắng tinh khôi ôm trọn trước ngực y, phối cùng chiếc khăn quàng cổ trắng muốt, càng tôn thêm vẻ thanh khiết. Y đứng đó, trông chẳng giống một người phàm nơi trần thế, mà như vị thần linh thoát tục bước ra từ những trang thần thoại.

Ánh mắt Yến Cức không thể nào rời khỏi người đối diện dù chỉ trong chốc lát.

Trong cơ thể hắn, adrenaline dâng trào dữ dội. Hắn không phân rõ rốt cuộc đó là phản ứng sinh lý từ nhịp tim dồn dập, hay do cảm giác bị cái chết rình rập nơi đỉnh Bạch Tháp, khi một dấu ngắm đỏ nhắm vào hắn, đem đến sự k*ch th*ch đầy hiểm nguy. Có lẽ, là cả hai.

“Cảm ơn.” – Tân Hòa Tuyết khẽ nói, hàng mi nhẹ rũ xuống, ánh mắt dừng lại nơi bó hoa trước ngực. Giữa sắc trắng tinh khôi, nh** h** vàng nhạt ẩn hiện, dường như gợi lên trong y một ký ức nào đó. Giọng y nhẹ như gió thoảng:

“Tôi thật sự rất thích.”

Yến Cức bỗng thấy có điều gì đó kỳ quái.

Vẻ mặt Tân Hòa Tuyết như chìm trong một cảm xúc xa xăm.

Hắn vẫn chưa biết rõ về quá khứ của người này, chưa từng chạm tới những chi tiết sâu kín nhất. Nhưng niềm vui vẫn ùa lên, choáng ngợp trong đầu. Hệ thần kinh giao cảm của hắn đang hoàn toàn hưng phấn, lòng bàn tay không ngừng rịn mồ hôi.

“Cái kia, kia tôi…”

“Chúng ta…”

Tân Hòa Tuyết mỉm cười với hắn.

Yến Cức bỗng im bặt, chỉ cảm thấy đầu óc như bị xoay vòng, mê mẩn đến mất phương hướng.

Bàn tay ấm áp của Tân Hòa Tuyết khẽ chạm lên vết bầm xanh nơi gò má Yến Cức, giọng đầy quan tâm:

“Vết này… là lúc ở gấp khu bị thương sao?”

Người lính gác đáp khẽ: “Ừm.”

Yến Cức không muốn bộc lộ sự yếu ớt trước mặt Tân Hòa Tuyết. Một vết thương trên mặt sẽ khiến hắn trông kém mạnh mẽ. Hắn vốn đã nhỏ hơn Tân Hòa Tuyết ba tuổi, mà gần như tất cả các lính gác đều mang trong mình sự kiêu ngạo, điều này ở hắn lại càng rõ rệt. Yến Cức càng hy vọng để lại trong mắt Tân Hòa Tuyết ấn tượng vững chãi, đáng tin, là người có thể dựa vào.

Bởi vậy, khi Tân Hòa Tuyết chạm khẽ vào gò má mình, ánh mắt Yến Cức thoáng hiện vẻ lạ thường.

Tân Hòa Tuyết thu trọn phản ứng ấy vào mắt, ánh cười khẽ cong nơi khóe mắt.

Y buông tay: “Nhớ xử lý vết thương một chút.”

Từ khi Tân Hòa Tuyết nhận bó hoa kia, chấm laser đỏ từ Bạch Tháp cũng biến mất.

Dù vậy, y đã rời khỏi đó một lúc, hẳn bọn họ đã có kết quả cần thiết. Y phải quay lại.

Tân Hòa Tuyết lùi lại hai bước, giơ tay phải lên bên má làm động tác như cầm điện thoại, khẽ lắc:

“Về trước đi nhé? Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”

Yến Cức nghiêm túc gật đầu, dõi theo bóng y quay lại Bạch Tháp.

Trong bộ trang phục chiến đấu, hắn đứng giữa tiết trời đông giá lạnh như một cây tùng vững chãi, so với nửa năm trước, cái tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, nay đã cao thêm hai phân, mái tóc đen lòa xòa trên hàng lông mày, ánh mắt đã dần mang vẻ trưởng thành.

Từ góc nhìn bề ngoài, hắn càng giống Hạ Bạc Thiên hơn.

Thang máy ngoài trời chậm rãi nâng lên. Qua bức tường pha lê của Bạch Tháp, Tân Hòa Tuyết cúi mắt, liếc nhìn Yến Cức một lần nữa.

【 Giá trị tình yêu của Yến Cức +5 】

【 Giá trị tình yêu hiện tại: 85 】

Ra khỏi thang máy, Tân Hòa Tuyết chạm mặt Quý Ngọc Sơn.

Người đàn ông cao gầy, sống mũi thẳng, đeo kính, ánh mắt lạnh lẽo sau tròng kính trong suốt. Ánh nhìn hai người chạm nhau.

Quý Ngọc Sơn chậm rãi nói:

“Xem ra cậu đã tìm được kẻ thay thế phù hợp.”

Giữa hàng mày của Tân Hòa Tuyết khẽ chau lại. Y vốn không muốn tiếp xúc với người này.

“Anh nói chuyện… thật khó nghe.”

Ánh mắt y rũ xuống, lướt qua Quý Ngọc Sơn rồi tiến vào dãy hành lang bên sườn.

.......

Tân Hòa Tuyết chưa bao giờ thật sự xem Yến Cức là “thế thân của Hạ Bạc Thiên”.

Dù trong kịch bản viết như vậy, hơn nữa đôi khi y còn cố ý thể hiện thái độ mập mờ, để lại cho Yến Cức những manh mối lẫn lộn, không rõ ràng.

Nhưng nói một cách nghiêm túc, Hạ Bạc Thiên đối với Tân Hòa Tuyết vốn không quan trọng đến mức ấy, ít nhất là không quan trọng đến nỗi người đã chết rồi vẫn phải tìm một thế thân để tưởng nhớ.

Mà nói cho cùng, việc tìm thế thân chẳng phải cũng chứng minh rằng Hạ Bạc Thiên vốn dĩ không phải là người “không thể thay thế” hay sao?

Tân Hòa Tuyết không thể hiểu nổi logic của kịch bản này.

Nếu một người thật sự không thể thay thế, thì sao lại cần tìm người thế thân? Mà nếu đã tìm được thế thân, tức là người ban đầu cũng không quan trọng đến mức “không có họ thì không được”.

Dù vậy, y sẽ không phí tâm trí vào những chuyện vụn vặt như thế. Điều y cần làm, chỉ là đạt được đủ giá trị tình yêu và giá trị ngược tâm từ đối tượng mục tiêu, hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn mỹ, rồi rời khỏi thế giới nhỏ này.

Tân Hòa Tuyết vốn nắm rõ toàn bộ hướng đi của cốt truyện. Cái chết của Hạ Bạc Thiên cũng nằm trong dự liệu. Trong điều kiện ấy, những “mục tiêu” như Yến Cức, Hạ Bạc Thiên hay Vệ Trạc… với y chẳng qua chỉ là những “gói dữ liệu” mà công việc buộc phải tiếp xúc.

Không ai lại dành trọn vẹn tình cảm 100% thật cho một tập dữ liệu, cho dù bề ngoài chúng có máu thịt, có đủ mọi thứ mà một con người nên có.

Nhưng trong mắt Tân Hòa Tuyết, họ vẫn chỉ là những thực thể thuộc về một thế giới khác. Thậm chí có thể nói, y chỉ xem họ như một dạng “sinh vật con người”.

Ngay cả trong những lúc gần gũi nhất, y cũng không tránh khỏi cảm giác như đang vượt qua ranh giới loài.

Cảm giác ấy có lẽ bắt nguồn từ việc các “mục tiêu” thường thể hiện bản tính cầm thú, khiến Tân Hòa Tuyết theo tiềm thức cảm thấy họ phiền phức.

Còn hệ thống K thì khác, đó là người máy, tất nhiên không thể đặt chung một loại.

Tân Hòa Tuyết ngồi bên cửa sổ, ánh sáng trắng nhạt của mùa đông phủ lên người y.

Giống như một con mèo nhỏ lạc vào thế giới xa lạ, ở nơi này chỉ tồn tại hai loại sinh vật: “sinh vật con người ” và “người máy” đóng vai người chăm nuôi.

Mỗi ngày, nhân viên Bạch Tháp đều đến quan sát y, có chuyên gia phụ trách toàn bộ sinh hoạt thường nhật, từ ăn uống, quần áo đến giải trí. Nếu y muốn, có thể sống theo kiểu “giơ tay là có áo mặc, mở miệng là có cơm ăn”. Khi buồn, sẽ có người đến trêu chọc y vui lên, dẫn y đi dạo trong khu giải trí bên trong Tháp.

Bên trong Bạch Tháp, tất cả khung cảnh vẫn như dừng lại ở thời điểm trước tận thế: tiếng cười nói rộn ràng, người qua kẻ lại, bình yên và trật tự.

Nơi này được xây dựng như một xã hội không tưởng, một “vườn địa đàng” cuối cùng của nhân loại.

Bạch Tháp từ lâu đã là trung tâm của kế hoạch tương lai của đế quốc.

Khi đất cư trú bị thu hẹp chỉ còn một phần mười, hàng trăm triệu người bị dồn vào các gấp khu, hy vọng sống gần như tắt lịm. Lúc ấy, phe bảo thủ nắm quyền, và những dự luật mới được thông qua hằng năm đều đủ để thấy rõ màu sắc của ý thức hệ.

Cho đến nay, vẫn chưa tìm ra cách tiêu diệt hoàn toàn các gấp khu, ngoại trừ phương án dùng tinh thần lực của dẫn đường để thanh lọc.

Đó vốn là định hướng mà đế quốc lựa chọn ngay từ những năm đầu tận thế.

Họ huy động toàn bộ số dẫn đường còn sót lại tiến vào các gấp khu, tìm ra từng nguồn ô nhiễm để thanh lọc. Nhưng kết quả cuối cùng cho thấy, tỷ lệ thất bại cao hơn rất nhiều so với thành công.

Các gấp khu vẫn phân tán, tách biệt, và gia tăng dân số nhanh chóng. Số nguồn ô nhiễm tăng nhanh hơn nhiều so với tốc độ tăng của dân cư dẫn đường. Dù những người dẫn đường và lính gác đã liều mạng phối hợp, lãnh thổ loài người vẫn bị thu hẹp lại chỉ còn một phần mười ban đầu.

Những năm đầu tận thế, một nửa số dẫn đường chết trong các gấp khu, nửa còn lại chết trên bàn thí nghiệm khai phá tinh thần lực, hoặc bị lính gác mất kiểm soát sát hại trong cơn cuồng loạn. Đến khi dân số dẫn đường và lính gác chỉ còn tỷ lệ 1:100, quá khứ ấy dần bị phủ bụi, không ai còn nhắc tới.

Ngày càng nhiều người nhận ra, trước sự hao tổn hữu hình ấy, tương lai của loài người trở nên xa vời.

Phe bảo thủ tin rằng, khi thời khắc cuối cùng đến, chỉ cần những người dẫn đường ở bên trong Bạch Tháp cùng số nhân loại còn sót lại tụ họp, hợp lực ngưng tụ tinh thần lực để dựng nên một kết giới, thì đó sẽ là bức tường cuối cùng, kín đến mức không để lọt bất cứ kẽ hở nào.

Họ đã đưa toàn bộ tinh hoa trí tuệ của loài người vào bên trong Bạch Tháp.

Nhờ tiếng nói mạnh mẽ của phe bảo thủ, địa vị của những người dẫn đường cũng theo đó mà nâng cao, đi kèm là những dự luật bảo vệ nghiêm ngặt, nhằm bảo đảm khi “ngày cuối” thật sự đến, số lượng dẫn đường vẫn được duy trì.

Những người dẫn đường được kỳ vọng vô cùng lớn. Những kẻ ủng hộ cuồng nhiệt tin rằng họ chính là con đường tiến hóa đúng đắn của loài người, chỉ có những ai sở hữu năng lực thanh lọc mới có thể thích ứng với tương lai.

Đặc biệt là từ khi đế quốc xuất hiện một dẫn đường cấp 3S hiếm có.

Giờ đây, người dẫn đường đang được đặt trọn niềm kỳ vọng ấy đang sử dụng thuốc.

Không rõ Quý Ngọc Sơn và các đại biểu của Bạch Tháp, Hắc Tháp đã bàn bạc điều gì. Chỉ biết rằng, gần một tuần sau khi ở lại Bạch Tháp tĩnh dưỡng, Tân Hòa Tuyết đã được chấp thuận đơn xin rời Tháp về nhà.

Điều kiện kèm theo là mỗi tháng, y bắt buộc phải trở lại Bạch Tháp để kiểm tra và tái khám.

Nhân viên Bạch Tháp tỏ rõ sự lưu luyến, không nỡ để y đi.

Ngày Tân Hòa Tuyết rời Tháp, thời tiết y hệt hôm y lần đầu bước ra ngoài: không gió, không tuyết, ánh nắng trắng mờ, dịu và không lạnh.

Y chú ý tới trước cổng lớn của Bạch Tháp treo một tấm biểu ngữ đỏ:

“Nhà của dẫn đường và mèo nhỏ”

Một nét nghi ngờ thoáng lướt qua mắt y.

Nghiêng đầu, y hỏi người nhân viên đi cùng:

“Dòng này nghĩa là gì? Sao tự nhiên lại treo lên?”

Nhân viên Bạch Tháp giải thích:

“À, trước đây vì chúng ta quy định lính gác và chó không được vào Bạch Tháp, nên bên đại biểu Hắc Tháp đã kiện lên Hội tổng hợp Lính gác – Dẫn đường. Họ cho rằng chúng ta kỳ thị lính gác, gây bất lợi cho tình đoàn kết giữa hai bên.”

Tân Hòa Tuyết:

“... Vậy nên?”

Người nhân viên chỉ vào biểu ngữ, mỉm cười:

“Chúng tôi sửa lại khẩu hiệu: Dẫn đường và mèo nhỏ được hoan nghênh tiến vào.

Nơi này mãi mãi là nhà của ngài.”

Một câu nói dịu dàng của Bạch Tháp.

........

Tân Hòa Tuyết từ chối đề nghị của Bạch Tháp muốn cử xe đưa y về.

Y đi thẳng ra ngoài, nơi một lính gác trẻ tuổi đang chờ sẵn.

Yến Cức hơi bối rối hỏi:

“Ờ… vừa rồi là động tác gì vậy?”

Tân Hòa Tuyết quay đầu, nhìn lại đoàn người tiễn y. Có người cúi đầu lau nước mắt, có người vẫy tay chào, lại có vài người đứng trong bóng tối làm động tác gì đó khó đoán.

“Cậu vẫn không biết thì hơn.”

Y khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt.

Đại khái là dấu hiệu.....

Tạm ngừng bắn, khóa chặt mục tiêu, tiếp tục quan sát.

.........

Yến Cức đưa Tân Hòa Tuyết về nhà, nhưng Tân Hòa Tuyết chỉ để hắn tiễn đến ngã ba rồi thôi.

Mùa đông, hoàng hôn buông xuống thật nhanh. Ánh hoàng hôn cam hồng vừa rút đi, màn đêm mơ hồ đã nhẹ nhàng trùm xuống bầu trời cao.

Đèn đường nối tiếp nhau sáng lên, thắp rực con phố.

Khi Tân Hòa Tuyết đi vào bên trong khu biệt thự, Yến Cức bỗng gọi với theo.

Người lính gác cao lớn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt ban đầu hướng xuống mặt đất, rồi thoáng liếc qua khóm cây ven phố.

“Cái kia… tuần sau là lễ Giáng Sinh.”

Hai giọng nói đan vào nhau, một trầm khàn, một dịu ấm:

“Cậu có muốn cùng tôi đón lễ không?”

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu nhìn hắn, khóe môi khẽ cong, mang theo ý cười.

Đôi mắt Yến Cức lập tức mở to đầy ngạc nhiên và vui sướng, nhìn chằm chằm đối phương, đáp dứt khoát:

“Đương nhiên rồi!”

Tân Hòa Tuyết gật đầu, “Ừm…”

Y cố ý kéo dài giọng như cái đuôi mèo khẽ đong đưa, khiến Yến Cức chỉ biết trông mong chờ đợi câu trả lời.

Giọng Tân Hòa Tuyết nhẹ như gió, “Vậy thì được.”

“Đến lúc đó gặp.”

“Đến lúc đó… gặp.”

Yến Cức ngẩn người, ngốc nghếch vẫy tay chào bóng lưng chàng thanh niên đang rời đi.

Không thể tin được, hắn sắp được cùng Tân Hòa Tuyết đón lễ Giáng Sinh.

Điều này… có phải là dấu hiệu quan hệ của họ lại tiến thêm một bước không?!

Hơn nữa, Tân Hòa Tuyết còn nhận bó hoa mà hắn tặng.

Trong đầu, con sói xám ở đỉnh núi chiến cảnh tinh thần gào một tiếng dài.

Nếu không vì kìm nén, Yến Cức đã suýt tru lên giữa phố vì quá phấn khích rồi.

Trên đường trở về trường, hắn không để ý rằng phía sau khu biệt thự, gần căn nhà của Tân Hòa Tuyết, có một chiếc đèn đường chớp tắt bất thường.

Ánh sáng lập lòe, kỳ quái, nhấp nháy hai lần trong bóng đêm.

......

Một bó hoa tiên nữ mộc được ép khô đặt trên bàn.

Những dây leo xanh thẫm uốn lượn từ sàn nhà bò lên, đầu nhọn khẽ nâng, chạm vào bông hoa.

Hoàn toàn trùng khớp với tín vật trong ký ức.

Dây leo khổng lồ rung mạnh, như vừa hưng phấn vừa kinh ngạc.

Nhà......

Về… nhà…

Nhà của bọn họ…

Một ý niệm mơ hồ hiện lên trong đầu nó.

Đồ của nó…

Ly sứ, giày, quần áo…

Đồ của nó ở đâu…?!

Bóng đen khổng lồ, từng sợi dây leo quấn lấy nhau, điên cuồng vung vẩy trong tủ quần áo.

Ngăn tủ này… trống rỗng.

Đồ của nó ở đâu…?!

Trong phòng tắm, tiếng nước ào ào vang vọng.

Sương trắng mờ mịt phủ lên cánh cửa kính.

“Ừm…?”

“Mất điện sao?”

Nước ấm xối xuống người, Tân Hòa Tuyết bỗng dừng mọi động tác giữa không gian tối om.

_____________

Chồng trước âm u bò sát…

Chồng trước phát hiện đồ đạc của mình lẫn đồ đôi tình nhân cũng chẳng còn…

Chồng trước càng thêm âm u mà bò sát…

Chồng trước bắt được một con mèo nhỏ…

Chồng trước đến tiệm bánh rán của mèo nhỏ…

Chồng trước đến tiệm bánh rán của mèo nhỏ suốt bảy ngày…