Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 119

Chương 119:

- Bồ Trung Tửu -

Từ khi Yến Cức thành công gia nhập quân đoàn dự bị, cuộc sống của hắn liền trở nên bận rộn đến mức chẳng còn thời gian thở.

Trước kỳ nghỉ Giáng Sinh, trường học sắp xếp một loạt các giai đoạn thi cử: ngoài môn mô phỏng thực chiến chiếm nhiều tín chỉ nhất, còn có ba môn lý thuyết khác. Nhưng trước đó, vì phải vào gấp khu để chấp hành nhiệm vụ, Yến Cức đã bỏ lỡ không ít nội dung học. Dù đã mượn vở ghi chép của bạn cùng phòng Gia Kim để bổ sung, nhưng nhìn vào vẫn thấy như một mớ rối rắm, chỉ khiến hắn càng thêm đau đầu.

Lộ trình sau khi tốt nghiệp của học viên trường quân sự tổng hợp liên quan trực tiếp đến kết quả học tập và điểm số. Cho dù trọng tâm của trường là rèn luyện thực chiến và nâng cao sức chiến đấu, thì ba môn lý thuyết ấy cũng tuyệt đối không thể xem nhẹ. Yến Cức muốn sau khi tốt nghiệp có thể được phân thẳng vào Quân đoàn hạng A, ít nhất phải đảm bảo điểm trung bình không dưới 3.5. Vì thế, bảy ngày vừa qua hắn gần như không ngủ, dồn toàn bộ thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi.

Có khi từ phòng huấn luyện trở về, mồ hôi trên người hắn đầm đìa, vừa lúc gió lạnh thổi tới khiến mái tóc đen rối bời dính ướt, bết lại thành từng sợi lạnh ngắt. Nhưng hắn chẳng còn hơi sức để bận tâm đến vẻ ngoài của mình.

Trở về ký túc xá khi trời mới chạng vạng, hắn liền vội vã vào phòng tắm xối nước nóng, rửa sạch mồ hôi và bụi bẩn trên người. Mái tóc đen xõa xuống, rối như lông sói hoang lâu ngày chưa chải chuốt, phần tóc mái rũ lòa xòa nơi thái dương. Cũng may Yến Cức vốn mày rậm mắt sáng, đường nét ngũ quan sắc bén, vài sợi tóc lòa xòa ấy không khiến hắn trông lôi thôi, ngược lại còn làm nổi bật khí chất mạnh mẽ, khó thuần phục.

Trong đám lính gác đang mệt mỏi đến hốc mắt thâm quầng vì kỳ thi, hắn vẫn nổi bật một cách đặc biệt.

Yến Cức đi thẳng tới nhà ăn, nhanh chóng dùng bữa tối qua loa, rồi tiện thể gói thêm một phần mang về cho Gia Kim để cảm ơn cậu ta đã cho mượn ghi chép.

Khi hắn đặt phần ăn xuống bàn, Gia Kim đang dùng phương pháp “truyền sóng tốc độ lượng tử” để ôn tập, liền ngẩng đầu lên:

“Cảm ơn, bao nhiêu tiền?”

Đợi một lát vẫn chẳng nghe Yến Cức trả lời, Gia Kim bèn thu dọn hộp cơm, tiện tay vứt đôi đũa dùng một lần, rồi quay đầu lại.

Chỉ thấy Yến Cức đang chăm chú nhìn máy truyền tin, vẻ mặt căng thẳng.

Gia Kim gọi mấy tiếng, hắn vẫn không phản ứng.

Đến khi vai bị vỗ một cái, Yến Cức mới bừng tỉnh:

“Sao vậy?”

Gia Kim nhắc lại: “Bao nhiêu tiền?”

Yến Cức ngẩn ngơ, mất hồn đáp:

“À… để tôi xem… Mười ba đồng.”

“Được, tôi chuyển cho cậu.” Gia Kim nhìn bạn cùng phòng có vẻ khác thường, trong lòng không yên, lại hỏi thêm:

“Cậu sao thế? Trông tinh thần chẳng ổn chút nào. Ôn tập cũng đừng gắng quá sức.”

Yến Cức không đáp, chỉ cúi đầu, im lặng.

Gia Kim vỗ vai hắn, dịu giọng an ủi:

“Cậu chẳng phải đã gia nhập quân đoàn dự bị rồi sao? Dù điểm số có chưa đủ, sau khi tốt nghiệp phân vào Quân đoàn hạng B, ở đó rèn luyện thêm một hai năm kinh nghiệm, rồi sau này chắc chắn cũng sẽ được điều lên thôi.”

Khóe môi Yến Cức mím chặt, rất lâu sau mới xoay đầu lại, trầm giọng hỏi:

“Cậu nói xem… Tân Hòa Tuyết vì sao lại không trả lời tin nhắn của tôi?”

Gia Kim nghe vậy thì lập tức bị sặc cơm.

Phải mất một lúc mới nhớ ra, bạn cùng phòng của hắn là một kẻ có não yêu đương, hơn nữa hiện tại e rằng vẫn đang đơn phương tương tư.

Gia Kim trợn mắt, khó hiểu đáp:

“Tôi làm sao biết được? Tôi còn chẳng có cách nào liên lạc với thiếu tướng đâu.”

Đôi mắt Yến Cức lập tức nheo lại, ánh nhìn nguy hiểm:

“Cậu còn định thêm cách liên lạc với anh ấy nữa sao?”

Gia Kim: ???

Hắn đâu có nói như vậy!

Cổ họng nghẹn lại, cuối cùng Gia Kim chỉ có thể miễn cưỡng đáp:

“Chắc chẳng có ai là không muốn chứ?”

Dù sao đó cũng là tinh thần lực cấp 3S, liên tục nhiều năm liền đứng đầu bảng “Đối tượng ảo tưởng” trong lòng mọi người…

Bất đắc dĩ, Gia Kim đành phải kiên nhẫn phổ cập kiến thức cho Yến Cức, vị lính gác trẻ tuổi đến từ Bắc Cảnh này quả thật sống quá khép kín, thông tin bị phong tỏa đến mức ngay cả việc con trai thứ nhà họ Vệ cũng chẳng dám tin vào sức hút của chính mình.

Gia Kim thao thao bất tuyệt nói xong, lại đưa cho đối phương xem một khối bảng màu xám của “Diễn đàn Biển Sâu”.

Trên đó tràn ngập những mẩu giấy màu hồng phấp phới cùng vô số phế liệu màu vàng, hàng ngàn hàng vạn tấm thiệp, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một cái nào ghi tên Tân Hòa Tuyết.

Lúc này, Yến Cức mới thực sự ý thức được người mình đang theo đuổi được hoan nghênh đến mức nào.

Hoặc có thể nói, hắn vốn biết Tân Hòa Tuyết rất xuất sắc, nhưng chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng đến thế.

Diễn đàn ấy chỉ cho phép lính gác mới thành niên đăng ký mới có thể vào, vì vậy lời lẽ trong đó thậm chí có phần quá mức lộ liễu.

Trước đây, Yến Cức từng thấy một lần. Khi ở Bắc Cảnh, trước lúc gặp Tân Hòa Tuyết, hắn nhặt được di vật máy truyền tin trên người một lính gác đã ngã xuống ở tiền tuyến biên giới. Khi ấy, góc trái màn hình truyền tin hiển thị tín hiệu chập chờn, nhưng lại ngừng đúng ở một đoạn tin nhắn giả tưởng mà chàng lính trẻ kia từng gửi đi ——

“Rất mong đợi nhìn thấy thiếu tướng với gương mặt lạnh băng, mắng ta là đồ chó, tốt nhất còn dùng ánh mắt như nhìn chó mà nhìn ta.”

Cổ họng Yến Cức nghẹn lại, không thể không thừa nhận, ngay cả hắn cũng từng có những tưởng tượng đầy cuồng nhiệt như thế.

Thế nhưng đọc được những dòng chữ từ những lính gác khác lại khiến hắn nổi giận. Cảm giác ấy chẳng khác nào bản năng tranh đoạt của loài động vật giống đực khi chạm trán tình địch trong cuộc giành bạn đời.

“Đám này chẳng có vợ sao?” Yến Cức liếc qua màn hình truyền tin của Gia Kim, cực kỳ khó chịu, buông một câu khinh bỉ: “Không biết xấu hổ.”

Gia Kim nhún vai:

“Dù một số lính gác chọn ở bên người thường hoặc gắn bó cùng đồng loại, thì trong đế quốc vẫn có hơn một nửa lính gác trẻ tuổi còn độc thân.”

Hắn lướt mắt qua rồi cũng chẳng muốn nhìn nữa, dứt khoát tắt máy truyền tin.

Cũng may, người sáng lập Diễn đàn Biển Sâu vốn là lính gác, lại đặt hạn chế chỉ cho lính gác dùng giấy chứng nhận thân phận để đăng nhập. Nếu không, một khi Bạch Tháp phát hiện nội dung trong bảng màu xám này, chắc chắn sẽ tóm hết mấy gã lính gác ấy, đưa lên Tòa án Lính gác Dẫn đường xét xử với tội danh cưỡng ép t*nh d*c. Bằng chứng chính là những lời lẽ vô pháp vô thiên, nồng nặc hormone lính gác trên diễn đàn kia.

Gia Kim kéo đề tài trở lại:

“Vậy tức là thiếu tướng không trả lời tin nhắn của cậu? Trước đó đã xảy ra chuyện gì?”

Trong mắt hắn, thiếu tướng hẳn sẽ không vô cớ mà im lặng.

Gia Kim đưa ra một phỏng đoán hợp lý hơn:

“Có lẽ y chỉ không muốn làm phân tán sự chú ý của cậu, sợ ảnh hưởng đến kỳ thi.”

Yến Cức liền kể lại mọi chuyện trước đó.

Gia Kim nghe xong gật đầu tỏ ý đã hiểu:

“Vậy là cậu tặng hoa, rồi gửi tin nhắn, thậm chí còn hẹn y cùng đón Giáng Sinh.”

Hắn hiếu kỳ hỏi:

“Khi cậu gửi tin nhắn, thiếu tướng lúc ấy có đồng ý không?”

Yến Cức hồi tưởng cẩn thận, rồi đáp:

“Anh ấy không trực tiếp đồng ý, nhưng cũng không từ chối. Anh ấy chỉ nói thật sự rất thích hoa.”

Gia Kim thuận miệng hỏi tiếp:

“Cậu tặng hoa gì?”

Yến Cức đáp:

“Là tiên nữ mộc. Tôi mang về từ gấp khu. Trước kia y từng nhắc đến, thoạt nhìn rất yêu thích.”

Vừa nói, hắn vừa nhướng mày, tràn đầy tự tin:

“Nếu hoa là tôi tặng, mà anh ấy lại nói thích hoa, thì chẳng phải là thích tôi sao?”

Các dẫn đường vì có tinh thần lực mạnh mẽ, nên cảm xúc cũng nhạy cảm, tính cách thường khá khép kín.

Không cần Tân Hòa Tuyết phải nói ra rõ ràng, Yến Cức đã chắc chắn đối phương nhất định có cảm tình với mình.

Từ trước tới nay, Yến Cức luôn giữ cho mình một tâm thái lạc quan.

Giống như một con chó lang thang chỉ biết tiến lên, vì trong tay vốn chẳng có gì. Cho nên, chỉ cần nhận được một chút xíu thương xót từ Tân Hòa Tuyết thôi, cũng đủ để hắn tiếp thêm ý chí chiến đấu, mong thoát khỏi thân phận “chó hoang lang bạt”.

Nhưng Gia Kim lại như mang một gánh nặng trong lòng, thần sắc giằng xé. Cuối cùng, hắn vẫn nói ra:

“Tiên nữ mộc là tín vật đính ước giữa thiếu tướng và trung tướng Hạ Bạc Thiên.”

Hai người bọn họ từng cùng nhau tiến vào gấp khu đầu tiên, nơi khắp nơi đều nở rộ tiên nữ mộc.

Thậm chí, loài thực vật này còn bén rễ rất sâu trong chiến cảnh tinh thần của Hạ Bạc Thiên.

Con chó lang thang ấy, nơi khúc quanh, đột ngột không kịp đề phòng mà va sầm vào bức tường cứng ngắc, ầm ầm một tiếng.

Ý cười trong mắt Yến Cức chợt tắt, gương mặt hắn trong thoáng chốc trở nên trống rỗng, chẳng còn lấy một biểu cảm nào.

Gia Kim không biết có nên nói với Yến Cức về việc mình đã từng hoài nghi đối phương chỉ là một “thế thân” hay không.

Từ đầu đến cuối, Yến Cức vốn chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó.

Thế nhưng, nhìn thấy vẻ thất vọng đã hiện rõ trên khuôn mặt Yến Cức, Gia Kim lại không nỡ mở miệng, sợ chẳng khác nào rắc thêm muối vào vết thương.

Bạn cùng phòng của hắn, hẳn là lần này có thể hiểu ra… biết khó mà lui?

Người yêu khi còn niên thiếu, chỉ còn một bước nữa là có thể cùng nhau bước vào thánh đường hôn nhân, vậy mà lại chết ngay trước mắt y trong gấp khu, chỉ vì muốn bảo vệ mình… Làm sao có thể dễ dàng thay thế được?

Gia Kim cảm thấy Yến Cức nên dần dần nhận ra sự thật ấy.

Hắn vỗ nhẹ vai Yến Cức, dịu giọng an ủi:

“Đừng quá đau buồn. Hãy sớm lấy lại tinh thần đi, ngày kia còn có kỳ thi nữa.”

.........

Tin nhắn cuối cùng Yến Cức gửi cho Tân Hòa Tuyết là từ ba ngày trước.

Tân Hòa Tuyết lướt nhanh màn hình, xem qua nội dung.

Trước đó, mỗi ngày Yến Cức đều gửi cho y hơn hai mươi tin nhắn mà như thế chắc chắn là đã cố gắng kiềm chế lắm rồi.

Đa phần chỉ là những lời vụn vặt: “ngủ ngon”, “ăn cơm chưa”, hay chia sẻ những điều nghe thấy, trông thấy trong ngày.

Nhưng vì Tân Hòa Tuyết mấy hôm liền không hề trả lời, đến ngày thứ tư, đối phương rõ ràng bắt đầu sốt ruột, liên tục chất vấn vì sao y lại im lặng.

Ba ngày trước —

【22 tháng 12, 0:13】

【Yến Cức: Lần trước em tặng hoa, anh nói ‘rất thích’. Vậy rốt cuộc là ——】

【Yến Cức: Thích em, thích hoa, hay là thích cái người từng tặng anh loài hoa ấy trước kia?】

【Yến Cức: Em không muốn tự mình đa tình, như vậy chẳng khác nào quá hèn mọn.】

【Yến Cức: Vì vậy, đừng treo em lơ lửng nữa, hãy cho em một đáp án rõ ràng.】

【Yến Cức: Tân Hòa Tuyết, anh hoàn toàn có thể từ chối em thẳng thắn. Nếu anh lo sợ em sẽ bám riết không buông thì yên tâm.】

【Yến Cức: Em còn chưa đến mức chẳng biết tự trọng đến vậy.】

Sau đó, bởi vì Tân Hòa Tuyết vẫn bị buộc phải bỏ qua tin nhắn, lạnh lùng xử lý, nên đến nửa đêm hôm sau, Yến Cức lại gửi thêm.

【23 tháng 12, 0:14】

【Yến Cức: Vì sao anh không thèm để ý tới em?】

【“Yến Cức” đã thu hồi một tin nhắn】

【“Yến Cức” đã thu hồi một tin nhắn】

【Yến Cức: Nếu anh không định cho em một câu trả lời chính diện, vậy thì thôi, cứ để vậy đã. Em nghĩ cả hai chúng ta đều cần suy nghĩ cho rõ ràng.】

Lúc này, Tân Hòa Tuyết đang sai khiến đám dây leo.

Y đẩy bát cháo ra trước mặt, nhàn nhạt nói:

“Lạnh rồi, nấu lại đi.”

Không biết có phải vì đã hút quá nhiều máu hay không, Tân Hòa Tuyết cảm giác rõ ràng sức mạnh của đám dây leo đã suy yếu. Thậm chí, chúng không còn đủ khả năng ngưng tụ thành hình dáng của Hạ Bạc Thiên nữa.

Thật ra, ngay cả chính y cũng không chắc chắn. Y không biết sinh vật đang đứng trước mặt mình rốt cuộc có thật sự là “Hạ Bạc Thiên” hay chỉ là thứ quái vật đã nuốt trọn thi thể hắn, rồi học cách bắt chước loài người để ngụy trang.

Đây đã không còn là vượt qua giới hạn chủng loài nữa, mà là quá mức khủng khiếp.

Tân Hòa Tuyết mím chặt môi.

Y thật sự khó mà chấp nhận được việc chính mình lại phải cùng một thứ vốn chẳng có cả kết cấu não bộ cơ bản mà… làm chuyện đó.

Tuy hiện tại đám dây leo không thể ngưng tụ thành hình người, nhưng khi phân tán, từng nhánh vẫn cực kỳ linh hoạt.

Loại cấu trúc tựa như xúc tu này, vốn thường xuất hiện trong các văn tự hay truyện tranh kỳ dị, đôi khi còn khiến người ta tò mò và hứng thú. Nhưng điểm khác biệt chính là: mỗi dây leo ở đây đều mang ý thức độc lập như cánh tay riêng biệt.

Bởi vậy, khi chúng không tranh giành lẫn nhau, chúng có thể phối hợp vô cùng ăn ý.

Lúc này, hai nhánh dây leo tiến lên, bưng bát cháo vào bếp, bắt đầu nấu lại một nồi khác.

Ngoài ban công, dưới ánh nắng tự nhiên, chăn bông được phơi phóng, tỏa ra hơi ấm dễ chịu, hòa quyện cùng mùi hương sạch sẽ còn vương lại của nước giặt.

Dây leo cẩn trọng thay thế vị trí vốn thuộc về người máy quét rác.

Nước trà từ bình sứ được rót ra, sóng sánh chảy vào trong chén.

Tân Hòa Tuyết nhấp một ngụm, khẽ nhàn nhạt buông lời:

“…… Quá nóng.”

Dây leo chẳng thể mở miệng, bởi vì nó không có khả năng thổi gió làm mát, chỉ biết cuống cuồng xoay vòng vòng.

Gương mặt Tân Hòa Tuyết vẫn dửng dưng, chẳng hé lộ lấy một tia thương hại.

Từ vị trí bàn này nhìn qua, trong gian bếp khói lửa nghi ngút, khí thế hừng hực.

Loài thực vật kia dường như chẳng hề sợ hãi ngọn lửa.

Những sợi dây leo này, nguyên bản chính là loài dây của cây treo cổ mà họ từng chạm trán ở gấp khu số 22.

Tân Hòa Tuyết không rõ, rốt cuộc thứ quái vật này đã thoát ra khỏi gấp khu bằng cách nào.

Sau khi bị biến dị bởi ô nhiễm, dây treo cổ đã khác hẳn loài Philodendron hay Monstera trong thế giới bình thường. Ngoại hình vẫn có vài nét tương đồng, nhưng tập tính lại chẳng khác mấy.

Loài thực vật treo cổ này nằm giữa hình thái nửa dây leo, nửa phụ sinh, được hồ sơ quái vật trong gấp khu xếp vào loại: “Bán phụ sinh thực vật – biến chủng thuộc họ đa.”

Bộ rễ của nó sẽ theo thân cây ký sinh mà cắm xuống đất, chiếm đoạt dinh dưỡng, nước và ánh sáng vốn thuộc về cây chủ. Những chùm rễ con, rễ khí mọc chen chúc đan thành mạng lưới dày đặc, ép chặt vỏ cây và hệ thống dẫn nhựa, cho đến khi chặn đứng toàn bộ sự vận chuyển chất dinh dưỡng.

Những dây leo ấy sinh trưởng trong bóng tối và ẩm ướt, ngày càng lớn mạnh, thúc đẩy cái chết của cây chủ.

Dựa vào sức sống ngoan cường và hệ thống rễ khí phát triển, chúng được xem như những kẻ sát thủ trong thế giới thực vật.

Tân Hòa Tuyết nhạy bén cau mày, nhận ra rằng suốt bảy ngày qua, cây treo cổ vẫn không ngừng vận chuyển “dinh dưỡng” cho y thông qua dây leo.

Tuy cách truyền dẫn kỳ quái, nhưng kết quả hiển nhiên đúng như vậy.

Đây rõ ràng là hành vi trái ngược với bản tính của loài treo cổ.

Bởi vậy, Tân Hòa Tuyết mới ngờ rằng, có lẽ ý thức của Hạ Bạc Thiên đang điều khiển những sợi dây đằng này.

Nếu trong chúng thật sự còn tồn tại ý thức của Hạ Bạc Thiên……

Ánh mắt y dừng lại trên sợi dây leo đang muốn quấn lấy mình sau khi làm xong việc, cố gắng tỏ ra thân cận.

Màu xanh thẫm, tua tủa như chòm râu, khe khẽ chạm vào tay y.

Tân Hòa Tuyết cúi mắt, giọng nói lạnh lùng, gằn từng chữ rõ ràng:

“…… Ghê tởm.”

【??? Giá trị ngược tâm +5】

Âm thanh thông báo trị số vang lên bất ngờ, chứng thực phỏng đoán của Tân Hòa Tuyết.

Đồng thời, âm thanh thông báo từ máy truyền tin cũng vang lên ——

【 Vệ Trạc: Tôi có chuyện cần bàn với cậu. 】

【 Vệ Trạc: Liên quan đến công sự về dao động năng lượng ở gấp khu. 】

【 Vệ Trạc: Hôm nay cậu có thời gian không? Tôi sẽ tới tìm cậu 】

K: 【 Hắn vừa đi ngang qua ba căn biệt thự phía trước. 】

Tất cả đều được camera an ninh ở cổng lớn ghi lại.

Có vẻ như sau ba lần không vào được, cuối cùng hắn cũng tìm ra cái cớ chính đáng để tới gặp Tân Hòa Tuyết.

Điều chỉnh tư thế ngồi một chút, dù phía sau lưng và dưới ghế đã lót đệm, gương mặt Tân Hòa Tuyết vẫn trắng bệch.

Ngay cả nhịp gõ chữ cũng đủ để nhận ra tâm tình y chẳng hề dễ chịu.

【 Tân Hòa Tuyết: Được. 】

【 Tân Hòa Tuyết: Trên đường, có thể mua giúp tôi một lọ thuốc mỡ không? 】

Y tìm trên mạng một loại thuốc mỡ có thể dùng cho mọi vết thương ngoài da, bất kể vị trí nào, rồi gửi hình ảnh cho Vệ Trạc.

【 Tân Hòa Tuyết: Phiền anh hỏi thử tiệm thuốc xem có không. 】

Sau đó, y lại gửi một tin nhắn cho Yến Cức, người đã bị y lơ đi mấy ngày qua.

【 Tân Hòa Tuyết: Xin lỗi, trước đó tôi không để ý tới tin nhắn của cậu. 】

Y còn chưa kịp gõ xong câu tiếp theo, khóe mắt bỗng thoáng thấy dây leo bên cạnh, bỗng nhiên ngón tay khựng lại.

Bởi vì sự xuất hiện của con quái vật này, mọi chuyện dường như càng trở nên rắc rối hơn.

Trước đó, Tân Hòa Tuyết vẫn luôn cho rằng Hạ Bạc Thiên đã chết hoàn toàn, nên trong kế hoạch của y vốn chẳng hề có chỗ cho người kia. Nhưng hiện tại, có lẽ y vẫn có thể tạm thời lợi dụng một chút.

Y khẽ nheo mắt, ánh nhìn như vẽ thêm mực, đẹp đến mức mang theo vẻ nguy hiểm, giống như đang âm thầm ủ mưu một ý nghĩ xấu xa nào đó.

K im lặng, không nói gì.

Sau bảy ngày tẩy lễ, con mèo nhỏ đã từ một chú sư tử con trắng muốt hóa thành đen, biến thành một con mèo Xiêm hung hãn. Móng vuốt đen sì, ra tay tuyệt không lưu tình.

“Bịch ——!”

Tiếng xẻng sắt nện nặng nề xuống đám dây leo vang lên chắc nịch, nghe qua liền biết đã đánh gãy chúng.

Vườn hoa phía sau biệt thự, có một tầng hầm ngầm vốn để trống, từ trước đến nay chưa từng được sử dụng.

Lúc này, Tân Hòa Tuyết chỉ tiện tay lôi ra chiếc vòng cổ từng đưa cho Hạ Bạc Thiên, rồi thản nhiên ném vào bóng tối sâu hun hút trong tầng hầm. Đám dây leo lập tức điên cuồng lao vào tranh đoạt, đấm đá lẫn nhau.

Một hai sợi thông minh hơn dường như đã nhận ra ý đồ của Tân Hòa Tuyết.

“Bịch ——!”

“Bịch ——!”

“Bịch, bịch, bịch ——!”

Đôi mắt Tân Hòa Tuyết chẳng hề chút cảm xúc gì, xẻng sắt trong tay y liên tục bổ xuống đám dây leo, chẳng khác nào đang chơi trò “đập chuột chui lỗ”. Vì đập đám dây đằng, con mèo nhỏ đánh dồn dập, “bịch bịch bịch” liên hồi.

Một tiếng “cụp” khẽ vang.

Tân Hòa Tuyết khóa chặt cửa vào tầng hầm ngầm, sau đó xoay người bước ra khỏi vườn hoa.

Chẳng ngờ lại phát hiện một chàng lính gác trẻ đang thở hổn hển đứng ở cổng lớn.

Yến Cức, hình như đã chạy suốt một mạch đến đây.

Thực ra Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp gửi xong tin nhắn cho hắn.

Yến Cức th* d*c, ánh mắt cố tình lảng đi nơi khác:

“Em… chỉ là chạy bộ buổi sáng, tiện đường ngang qua.”

Nhưng lúc này rõ ràng đã quá trưa, ngay cả bản thân hắn cũng thấy cái cớ ấy thật khiên cưỡng.

Vì thế, Yến Cức vội lảng sang chuyện khác:

“Vừa rồi… âm thanh đó là gì vậy?”

Tân Hòa Tuyết thản nhiên vứt xẻng sắt trong tay đi, rồi phủi nhẹ lớp bùn đất và tro bụi dính trên tay, ra vẻ như chẳng có gì xảy ra.

“…… Không có gì đâu.”

K chỉ lặng lẽ nhìn con mèo nhỏ, thấy rõ móng vuốt đen ngòm của nó vẫn còn đang khẽ run lên, ẩn giấu những ý nghĩ chẳng lành.

______________

Khúc ca của mèo hư, một hai ba cất giọng.

Nhanh chóng tăng nhịp, kẻ mạnh miệng và kẻ thẳng thắn, khi gặp mặt, tất sẽ phân cao thấp.