Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 123
Chương 123:
- Bồ Trung Tửu -
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, khu vui chơi náo nhiệt đã hóa thành địa ngục, làn sương đen ngập tràn trong không khí.
Trong không khí vương vất mùi ẩm mốc mục rữa, những bào tử cùng bụi phấn lơ lửng, lan tràn khắp nơi. Ngồi trên khoang hành khánh của vòng quay khổng lồ, bọn họ nghe rõ ràng tiếng la hét xé lòng và sự hỗn loạn phía dưới.
Một vật thể khổng lồ nào đó đang chuyển động.
Ngoài tiếng kim loại kẽo kẹt chói tai như không chịu nổi sức nặng, còn xen lẫn âm thanh ma sát rít rít, thực vật cọ xát với khung thép lạnh, phát ra thứ tiếng ẩm ướt rùng rợn.
Tân Hòa Tuyết nhìn về phương xa, sương mù đặc quánh đã tách biệt toàn bộ công viên khỏi phần còn lại của thành phố. Không còn thấy ánh sáng đèn từ các tòa cao ốc, ánh hồng rực trên nền đất cũng biến mất.
Công viên giải trí giờ đây đã trở thành một khu gấp khu hoàn chỉnh.
Dù con quái vật khổng lồ kia chưa chủ động tấn công con người, chỉ đơn thuần dựa vào bản năng tìm kiếm mục tiêu… nhưng sự hiện diện của nó đã khiến gấp khu này trở thành nguồn ô nhiễm.
Trong bóng đêm, từng con mắt đỏ rực đồng loạt mở ra, tiếng cánh côn trùng rền rĩ không ngớt.
Động thực vật trong công viên, do hít phải quá nhiều sương đen và bào tử, lần lượt biến dị.
Sắc mặt Tân Hòa Tuyết trầm xuống. Y cố gắng đẩy cửa pha lê bị sương mốc xanh lam phủ kín, ổ khóa chằng chịt bên ngoài giam chặt.
Y quay đầu hỏi Yến Cức:
“Có phá được không?”
Dưới mặt đất, đám đông vẫn hoảng loạn. Tiếng kêu gào, khóc thét chồng chéo nhau, như muốn xé nát bầu trời.
Dù Quân khu Trung ương đã phản ứng nhanh nhất có thể, thì cũng cần một khoảng thời gian để điều động đến nơi.
Ngay lúc ấy, sói xám xuất hiện trong khoang, thân hình to gấp đôi bình thường khiến không gian lập tức chật hẹp.
Lính gác cùng tinh thần thể phối hợp va chạm ba, bốn lần, cuối cùng cửa khoang cũng nổ tung, cả người họ lao thẳng xuống!
Rơi ngay về phía khối dây leo khổng lồ phía dưới!
Những sợi dây leo ấy tựa như xúc tu của một sinh vật biển cổ xưa, chính xác không sai mà chộp lấy khung pha lê khoang hành khách.
Tiếng rắc rắc vang lên, biến dạng, vặn vẹo, tan vỡ, tất cả chỉ trong chớp mắt.
Trong không trung, hai chiếc lông trắng lả tả rơi xuống, nhẹ như bông tuyết.
Mũi chân Tân Hòa Tuyết khẽ điểm, đáp xuống mặt đất.
Không chỉ có dân thường tìm đến công viên đêm nay. Giữa đám đông, còn có không ít lính gác. Dù tình huống bất ngờ này chưa từng có trong khu an toàn, họ vẫn phản ứng cực nhanh, lập tức đưa đám người sơ tán ra ba lối thoát lớn.
Gấp khu khi đã hình thành sẽ cố định như một mảnh ghép bao trùm công viên. Trừ khi nó mở rộng, bằng không quái vật biến dị sẽ không thoát ra được. Nhưng ngược lại, con người vẫn có thể tự do ra vào.
Việc cấp bách nhất là sơ tán toàn bộ dân thường khỏi khu vực, bảo đảm an toàn tính mạng, đồng thời tìm “chốt mở” của gấp khu để hoàn toàn phong tỏa nó.
Dù mối đe dọa lớn nhất ai cũng thấy ở gấp khu này là đám dây leo đang quấn lấy vòng quay, nhưng “chốt mở” chưa chắc đã nằm ở đó.
Không có la bàn dò năng lượng, họ chỉ còn cách duy nhất: giết sạch mọi biến thể trong gấp khu.
Mỗi một cơ thể biến dị giống như một chiếc hộp, chỉ khi tiêu diệt mới biết bên trong có ẩn giấu chìa khóa phong ấn hay không.
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu nhìn về phía không trung.
Một con sói xám có thể tích tăng gấp ba lần mang theo lính gác, nhảy xuống từ khung thép, tránh thoát những cú quật chí mạng của dây leo.
Cuối cùng, nó bám lên khoang hành khách cao nhất, ngay trước khoang hành khách còn sót lại, nơi một xúc tu khổng lồ đang từ từ vươn đến…
Nó phản ứng chậm chạp, phát hiện khoang hành khách kia rỗng tuếch, con mồi từ lâu đã biến mất, không biết tung tích.
Giữa bầu trời vang lên một tiếng huýt gió chói tai, xuyên thấu đến mức khiến người ta gai cả sống lưng. Tân Hòa Tuyết không chắc có phải chỉ mình y nghe thấy hay không. Không ai quanh đó dừng bước hay tỏ vẻ phản ứng, thế nhưng tiếng động ấy quả thực quá khó chịu, cứa sâu vào màng nhĩ.
Y khẽ mím môi, khóe mắt chợt bắt gặp một gương mặt quen thuộc, chính là cậu bé hồi chạng vạng đã va vào người Yến Cức, làm vấy bẩn áo hắn bằng chút kẹo bông gòn.
Ngay lúc ấy, từ phía xa, một con chó cưng đã biến dị lao tới. Hàm răng đỏ lòm há to, nó gầm rít và phóng thẳng về phía cậu bé đi lạc.
Đứa trẻ sợ đến chết lặng, đôi chân như mọc rễ, không sao nhúc nhích.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thân ảnh trắng phau vọt tới, để lại một vệt tàn ảnh trong không trung. Tân Hòa Tuyết đưa tay ôm chặt lấy đứa bé, che chắn cho nó.
Ngay sau đó, sói xám lao thẳng vào quái thú, cắn xé kịch liệt. Máu đỏ bắn tung tóe, nhuộm ướt bộ lông trắng muốt.
Tân Hòa Tuyết nhìn rõ, đó vốn chỉ là một con chó Samoyed lông trắng, không được buộc dây dắt. Nhưng khi hít phải quá nhiều bào tử và bụi phấn, nó bị cảm nhiễm, biến dị hoàn toàn thành một loài quái vật dữ tợn.
Những động, thực vật nhỏ bé vốn càng dễ biến dị. So với chúng, con người tuy khó bị cảm nhiễm hơn, nhưng ở trong gấp khu, kịch bản thường thấy nhất là họ chưa kịp biến dị thì đã bị quái vật g**t ch*t.
Ngẩng đầu nhìn lên, Tân Hòa Tuyết thấy những sợi dây leo khổng lồ đang điên cuồng siết chặt vòng quay. Không tìm thấy mục tiêu, chúng nổi giận, quấn lấy khung thép đến méo mó. Bên trong, những khoang hành khách còn sót người chỉ biết tuyệt vọng đập tay vào tường kính.
Một luồng sáng trắng ngưng tụ thành mũi tên, bén nhọn rực rỡ. Ba mũi tên sáng đồng loạt phóng ra, cắm thẳng vào đám dây leo.
Tân Hòa Tuyết không thể cược rằng khối thực vật khổng lồ kia vẫn giữ chút lý trí nào thuộc về con người. Y chọn chủ động tấn công.
Y đặt đứa bé vào tay Yến Cức, nói đơn giản nhưng dứt khoát:
“Em cùng những lính gác khác mau cứu người.”
Ngoái đầu nhìn lại lần cuối, Tân Hòa Tuyết khẽ nói:
“Còn anh… sẽ dẫn nó đi.”
Yến Cức còn chưa kịp phản ứng, thì đứa bé trong lòng hắn đã òa khóc nức nở, tiếng khóc ngây dại vang vọng giữa không gian.
Không cần vũ khí đặc chế mới mà quân đội nghiên cứu hay máu người làm mồi, bản thân Tân Hòa Tuyết đã là thứ có sức hấp dẫn trí mạng đối với lũ dây leo. Chúng lập tức quay ngoắt lại, dồn dập rượt theo dấu vết của y.
Trong khi đó, đám lính gác rải rác khắp công viên đã hợp lực miễn cưỡng mở ra một lối thoát nhỏ giữa biển quái vật giữa sự bảo vệ của hai lớp lính gác, bảo vệ người dân thoát ra ngoài.
Còn Tân Hòa Tuyết — tinh thần lực của y đã sớm kiệt quệ, chỉ vừa đáp xuống đất là đôi cánh đã tan biến, chẳng thể duy trì quá một phút.
Y không đủ sức đối đầu trực diện với đám dây leo, chỉ còn cách lừa kéo chúng về phía khu vực vắng người, cầm cự cho đến khi quân viện trợ của Quân khu Trung ương kịp tới.
Trong đầu Tân Hòa Tuyết lóe lên một ký ức. Khi đi dạo công viên ban chiều, y nhớ có một khu vực trò chơi vẫn còn đóng cửa, không xa nơi này, vốn ít người vãng lai.
........
Đại khái đó là một nhà ma mới xây, hạng mục còn chưa chính thức mở cửa đón khách.
Ban ngày, cánh cổng ra vào trông vẫn sáng sủa, màu sắc rực rỡ, nhưng khi cơn hỗn loạn trong khu vui chơi bùng lên, tất cả chỉ còn lại là một mảng sơn bong tróc, loang lổ ẩm mốc, trông vừa tàn tạ vừa ghê rợn.
Bảng hiệu nhà ma vốn làm bằng bóng đèn, nhưng sau khi mất điện thì chẳng còn nhìn rõ được gì.
Tiếng ướt át kéo lê bám sát ngay sau lưng, như hình với bóng. Âm vang ấy chẳng khác nào tiếng bước chân của Tử Thần.
Không kịp nghĩ nhiều, Tân Hòa Tuyết lập tức dẫn lũ dây leo vào tòa kiến trúc khổng lồ này.
Ngay khi y bước vào, dòng điện chập chờn khiến mấy bóng đèn lóe sáng.
Mấy chữ “Đêm xiếc kỳ ảo của đoàn rối gỗ” hiện lên lờ mờ, xen lẫn với những vết mốc xanh loang lổ. Wolfram trong bóng đèn kết tinh, tạo thành những hạt đen xám.
Ánh sáng bóng đèn nhấp nháy mấy lần, rồi khi dây leo trườn bò khắp nơi, toàn bộ bóng đèn nổ bụp, trả căn phòng về bóng tối đặc quánh.
Tân Hòa Tuyết không mang theo thiết bị chiếu sáng nào khác, chỉ còn lại máy truyền tin trong tay. Đi vào trong bóng tối, pin còn đúng 25% — đủ để bật chức năng đèn pin.
Hành lang được thiết kế thành một phòng triển lãm rối gỗ, hai bên là những quầy trưng bày bằng pha lê, từng bậc nâng lên đầy những con rối đủ hình dáng.
Có con đầu trọc, có con mắt rỗng tuếch, có con mặc váy ren trắng viền đỏ, trông quái dị khôn cùng.
Tân Hòa Tuyết chỉ liếc qua một cái, rồi lập tức quay đầu bước nhanh. Y biết đó chỉ là đạo cụ, không đáng bận tâm, việc quan trọng là phải tìm nơi tránh khỏi sự truy đuổi của dây leo.
Đi vòng vèo khắp hành lang, tiếng sột soạt phía sau dần xa, đã không còn nghe thấy. Nhưng đến một khúc rẽ, y sơ ý vấp phải thứ gì đó, suýt ngã, phải chống tay lên tường mới đứng vững.
Cúi đầu nhìn xuống, trong bóng tối, một đôi mắt trắng dã ngẩng lên, đối diện thẳng với y.
Trên khuôn mặt bằng gỗ ấy, hai vệt đỏ như máu loang từ hốc mắt chảy xuống. Nó nhìn chằm chằm kẻ xâm nhập. Cái miệng nứt toạc đến tận mang tai, giật giật như đang cười.
Tân Hòa Tuyết cau mày.
Thì ra y vừa vấp phải một con rối gỗ từ trong quầy triển lãm vỡ nát rơi xuống, chắn ngay giữa lối đi.
So với ngoại hình quỷ dị của con rối rỗ, thứ khiến y chú ý hơn chính là cảm giác dính nhớp trong lòng bàn tay.
Y cụp mắt, vừa mới đứng vững lại, y đỡ tường đứng lên.
Chỗ tường vừa chạm vào, sơn bong tróc, nước thấm loang lổ. Sẵn vết sơn đỏ còn sót lại, những vệt nước loang trông chẳng khác nào vết máu đang rỉ xuống.
Y nhíu mày, cảm giác chán ghét dâng lên.
Bỗng, con rối gỗ bị y bỏ qua nãy giờ bỗng tức giận kêu to.
“Y ở đây ——! Y ở đây ——!”
Ngay tức thì, từ cuối hành lang vang lên tiếng sột soạt ướt át. Lũ dây leo ùa đến, chen chúc tiến vào.
..........
Trong phòng hóa trang hậu trường của đoàn rối gỗ.
Một con rối ngồi trước gương trang điểm. Trên gương, ánh sáng xanh lục hắt lên gò má nhọn hoắt, đôi mắt lệch và chân mày méo mó. Hai bím tóc ngắn buông xuống, quệt ngang cổ áo váy chiffon xếp lá sen.
Trên bàn, một hộp nhạc bật sáng, bên trong con búp bê nhỏ xoay tròn trong nền tuyết giả, vang lên khúc nhạc mơ hồ, giống như giọng một người phụ nữ xa lạ đang khe khẽ ngân nga.
Không gian tủ quần áo không tính là chật chội, vừa đủ để một người trưởng thành ẩn nấp. Bên trong treo đầy tầng tầng lớp lớp váy diễn, quần hề phồng to và áo choàng pháp sư.
Cánh cửa tủ không đóng kín, để hở một khe nhỏ, lọt ra ánh sáng nhợt nhạt cùng hơi lạnh đặc quánh.
Tân Hòa Tuyết kìm nén hơi thở.
Qua biểu hiện của lũ dây leo tối nay, y đã gần như chắc chắn, thứ này đã mất đi lý trí của con người. Hoặc là ý thức của Hạ Bạc Thiên không còn đủ để khống chế con quái vật khổng lồ ấy.
“Bành!” Một tiếng động vang khắp phòng.
Cửa phòng hóa trang bật tung, đập mạnh vào vách tường.
Qua khe hở nhỏ hẹp, có thể thấy bóng tối bên ngoài tràn vào, in hằn lên tường một cái bóng khổng lồ đen kịt.
Một sợi dây leo.
Thân thể của dẫn đường vốn không được huấn luyện cho chiến đấu. Nếu đó là cả cây treo cổ, thì đơn thương độc mã chính là tự đi tìm chết.
Nhưng chỉ một sợi dây leo thôi… thì y vẫn còn nắm chắc cơ hội.
Tân Hòa Tuyết ép hơi thở xuống, vai hơi hạ thấp, chuẩn bị lao vào.
Trong không gian bức bách đến nghẹt thở, từng hơi hít vào của Tân Hòa Tuyết cũng trở nên khó nhọc. Trán y rịn mồ hôi, từng giọt to như hạt đậu lăn dài xuống gò má, thấm ướt cổ áo hoodie.
Âm thanh ẩm ướt của thực vật ma sát vang lên rõ rệt, lũ dây leo bên ngoài đang quệt qua sàn, cọ xát, mỗi lúc một gần.
Đột nhiên, màn hình máy truyền tin lóe sáng nơi góc tối, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt Tân Hòa Tuyết.
Trong tiếng nhạc hộp xoay mơ hồ, tín hiệu điện báo chấn động khẩn cấp vang lên, lấn át tất cả.
Y lập tức đưa tay tắt màn hình, nhưng trong bóng tối lại lỡ chạm sai chỗ. Ngay lúc đó, hộp nhạc cũng ngừng xoay, giai điệu đột ngột tắt lịm.
Lũ dây leo phía trước, dường như bị đánh thức, bắt đầu tách ra từ chỗ hộp nhạc.
Tín hiệu không ổn định. Trong bóng đêm, máy truyền tin truyền đến những đoạn âm thanh chập chờn, lẫn trong tạp âm:
“—— Tân Hòa Tuyết…tôi… tới rồi.”
“Em ở… đâu?”
Là Vệ Trạc gọi điện.
Chưa kịp trả lời, cánh cửa tủ trước mặt bật tung. Một nhánh dây leo vọt thẳng về phía y.
Tân Hòa Tuyết sớm đã nắm chặt con dao găm trong tay. Không chút do dự, y đâm mạnh vào thân dây leo.
Máu xanh phun trào, văng thẳng lên gương mặt tái nhợt của y. Giữa ánh sáng mờ tối, khoảnh khắc ấy hiện ra một vẻ đẹp lạnh lẽo, nguy hiểm nhưng mỹ lệ tột cùng.
Dây leo quằn quại, run bắn như trúng phải mạch thần kinh, toàn thân căng xiết. Lưỡi dao cắm quá sâu, ghim chặt nó vào vách gỗ tủ. Máu xanh ào ạt tuôn ra, loang lổ sàn nhà.
Nhưng chính cú đâm này lại như chọc giận toàn bộ cơ thể khổng lồ của quái vật. Từng dây leo đồng loạt rung lắc, cộng hưởng thành một tiếng động rùng rợn, từ xa dồn dập kéo đến.
Sắc mặt Tân Hòa Tuyết thoáng chốc trắng bệch, như một tờ giấy bị nước ngấm xuyên.
Ngay lúc ấy, con rối gỗ ngồi trước bàn trang điểm lại đột ngột há miệng, phát ra tiếng kêu the thé chói tai:
“Y ở đây ——! Y ở đây ——!”
Máy truyền tin bên tai vang lên gấp gáp. Trong tiếng gió gào thét vì đang chạy, Vệ Trạc cuống quýt gọi:
“—— Tân Hòa Tuyết! Em ở đâu?!”
Tiếng rối gỗ rít gào hòa lẫn với tín hiệu chập chờn:
“Y ở đây ——! Y ở đây ——!”
Ngay sau đó, pin máy truyền tin cạn sạch. Tất cả rơi vào im lặng.
Một dây leo quấn siết quanh miệng Tân Hòa Tuyết, chặn mất tiếng kêu, khiến y chỉ có thể giơ tay đập mạnh vào tấm gỗ tủ.
Rồi những dây leo khác ùn ùn kéo đến, cuộn trào như sóng biển, tràn ngập căn phòng, bao phủ lấy y. Chúng xoắn chặt, dựng thành một ổ kén ẩm ướt.
Trong bóng tối ngột ngạt, ý thức Tân Hòa Tuyết bắt đầu trôi dạt. Không rõ đó là ảo giác do quái vật tạo ra, là sự thiếu oxy khiến tâm trí mơ hồ, hay đơn giản là cái chết đang cận kề.
Nhưng ở ranh giới giữa thực và hư, y thấy được Hạ Bạc Thiên.
Người lính gác trôi nổi trong không trung, toàn thân lấm lem máu chiến đấu, trên ngực vẫn còn vết thương do trúng đạn.
Tân Hòa Tuyết biết mình không thể nào nhận nhầm.
Đây mới chính là Hạ Bạc Thiên thật sự.
P/s : Lời của editor
Dạo gần đây, tui cập nhập chương mới liên tục mà view vẫn giảm hoài à, hu hu.
