Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 125

Chương 125:

- Bồ Trung Tửu -

Trợ thủ của Quý Ngọc Sơn cũng đang chờ ngoài hành lang.

So với những đồng nghiệp thường phụ trách trọng điểm nghiên cứu và công tác thí nghiệm, nhiệm vụ của hắn đơn giản hơn nhiều, chủ yếu lo các việc lặt vặt: tiếp đón, hồi đáp, thăm hỏi những lính gác và dẫn đường có tên trong danh sách điều trị của viện nghiên cứu. Chính nhờ vậy mà hắn nắm khá rõ tư liệu của hầu hết lính gác, dẫn đường cao cấp từ tiền tuyến.

Thấy nghiên cứu viên lỡ lời, trợ thủ không nhịn được, dùng khuỷu tay huých đồng nghiệp ra hiệu đừng nói tiếp nữa.

Đẩy nghiên cứu viên qua một bên, hắn hạ giọng nhắc nhở:

“Hạ Bạc Thiên trung tướng… đã hy sinh rồi.”

Nghiên cứu viên chấn động, sắc mặt biến đổi:

“Chuyện xảy ra từ khi nào?!”

Trợ thủ nhìn đồng nghiệp, như khó tìm được lời thích hợp:

“… Tầm nửa năm trước, cô không nghe sao?”

Trên gương mặt nghiên cứu viên thoáng hiện vẻ bàng hoàng, đó là sự rỗng không của người vừa mới kết thúc một dự án thí nghiệm đóng kín, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Trợ thủ khẽ lắc đầu.

Khó trách… khó trách vừa rồi cô lại nhận nhầm. Lính gác kia thoạt nhìn trẻ tuổi, rõ ràng chưa mang khí chất trưởng thành, ổn trọng.

Nghiên cứu viên xấu hổ cười gượng, còn chưa kịp mở miệng xin lỗi Yến Cức thì cửa phòng bệnh bật mở.

Quý Ngọc Sơn bước ra. Trong tay hắn là một tập hồ sơ màu xám, kẹp chặt các biểu mẫu ghi đầy số liệu. Hắn tùy ý kẹp chúng dưới khuỷu tay, tay còn lại thong thả cài lại bút nước vào túi áo blouse trắng. Động tác tao nhã, từ tốn.

Ánh mắt hắn quét qua, vẫn không buồn để ý đến những câu hỏi nóng vội từ lính gác, chỉ chậm rãi giải thích:

“Tân Hòa Tuyết tiêu hao tinh thần lực quá mức. Hiện tại đang ở trạng thái cạn kiệt. Cần phải tiến hành giao hòa chiến cảnh tinh thần với lính gác để hỗ trợ trị liệu.”

“——Giao hòa chiến cảnh tinh thần.”

Với những lính gác trẻ mới thức tỉnh chưa đến một năm, đây quả thực là một khái niệm xa lạ.

Yến Cức thậm chí còn không hiểu rõ ý nghĩa, chỉ lờ mờ nghĩ nó tương tự với khai thông tinh thần”.

Ngược lại, Vệ Trạc trầm giọng lên tiếng trước:

“Tôi có thể.”

Đôi mắt hắn cụp xuống. Vai vẫn còn đang dần hết tê sau cuộc tiểu phẫu, cơn đau bỏng rát lan ngược về tim. Thế nhưng hắn vẫn bình tĩnh đưa ra lý do:

“Bốn mươi tám ngày trước, em ấy từng giúp tôi tiến hành khai thông tinh thần. Vẫn chưa vượt quá kỳ hòa hợp năm mươi ngày.”

Giữa lính gác và dẫn đường, sau khi hoàn thành một lần khai thông tinh thần, sẽ có một kỳ hòa hợp kéo dài năm mươi ngày, gần hai tháng. Trong khoảng thời gian này, tinh thần lực song phương giữ được sự quen thuộc nhất định, có thể dễ dàng tiếp xúc và hòa hợp hơn. Bất kể là khai thông hay giao hòa, xác suất thành công đều sẽ cao hơn nhiều.

Lời của Vệ Trạc rõ ràng là một lý do hợp tình hợp lý, có thể khiến hắn danh chính ngôn thuận tham gia trị liệu, trở thành đối tượng tiến hành giao hòa cùng Tân Hòa Tuyết.

Nếu không có đôi bàn tay đang căng thẳng siết chặt bên cạnh, e rằng ai nhìn vào cũng sẽ thấy hắn như một chiến sĩ hiên ngang lẫm liệt.

Khóe môi Quý Ngọc Sơn lại nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. Sau cặp kính, trong mắt hắn thoáng lóe một tia châm biếm.

“Đáng tiếc thay… chuyện tinh thần giao hòa này, lại chẳng liên quan gì đến thứ tự trước sau.”

Nói xong, hắn cố ý lia mắt quanh một vòng rồi hỏi:

“Ai là Yến Cức?”

Thực ra, tư liệu về người này đã sớm nằm trên bàn hắn.

Giờ đây hắn chỉ thong thả đối diện:

“Nghe nói cậu đang… qua lại với Tân Hòa Tuyết?”

Yến Cức không hề chần chừ, dứt khoát gật đầu thừa nhận.

“Lát nữa cậu vào, chú ý dụng cụ. Đừng có vụng về làm hỏng chuyện.”

Quý Ngọc Sơn cũng chẳng có vẻ gì hòa nhã với Yến Cức. Âm điệu dửng dưng như thể coi toàn bộ lính gác đều là một đám kẻ chỉ biết gây rắc rối.

“Cậu sẽ nằm vào khoang trị liệu bên trái phòng bệnh. Tôi ở phòng giám sát bên cạnh, tiến hành đo lường số liệu. Mọi thứ đều phải làm theo lời tôi.”

Đẩy gọng kính, ánh mắt không thèm nhìn tới ai kia:

“Còn về phần nhị công tử nhà họ Vệ… vẫn nên tuân thủ quy tắc, quay về tĩnh dưỡng thì hơn.”

Rõ ràng trước đó còn chỉ đích danh Vệ Trạc cùng Yến Cức chờ ngoài hành lang, vậy mà giờ hắn thản nhiên tống khứ Vệ Trạc, cố tình loại bỏ hắn ra khỏi cuộc.

Nghiên cứu viên và trợ thủ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên một nỗi khó tả.

Vệ Trạc thậm chí ngay cả tư cách chờ ngoài phòng bệnh cũng không có.

Bởi lẽ, sau khi nhận lệnh, lính gác trấn giữ Bạch Tháp đã lập tức ra hiệu “mời”, ý tứ xua đi rõ ràng, không để lại chút khoảng trống nào cho sự từ chối.

.........

So với việc dẫn đường có thể chủ động tiến hành khai thông tinh thần, lính gác lại rất khó để chủ động xâm nhập vào chiến cảnh tinh thần của dẫn đường, bởi điểm mạnh trong sự tiến hóa của họ nằm ở sức chiến đấu.

Một lính gác có thể đưa tinh thần lực tiến vào chiến cảnh tinh thần của dẫn đường, thường chỉ rơi vào hai tình huống.

Một là khi người dẫn đường ấy đã vô cùng suy yếu, mất đi ý chí và khả năng chống cự trước sự xâm nhập của tinh thần lực từ bên ngoài, khiến lính gác có thể dễ dàng xâm nhập.

Hai là khi dẫn đường và lính gác đang ở trong trạng thái kết hợp.

Khi thân thể chạm tới mức độ thân mật cao nhất, đạt đến cảnh giới hòa hợp giữa thể xác và tinh thần, thì việc xâm nhập trở nên vô cùng dễ dàng.

Yến Cức vừa nghe xong phần phổ cập khoa học qua tai nghe của trợ thủ.

Hắn bước vào căn phòng bệnh trắng toát, nơi Tân Hòa Tuyết mặc bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh, đang nằm trong khoang trị liệu. Lông mi đen dày rũ xuống như cánh quạ, gương mặt y bình thản, thoạt nhìn chỉ như đang ngủ say.

Mặt Yến Cức ửng đỏ, vành tai nóng bừng:

“Đúng là chúng tôi đang quen nhau thật, nhưng tôi tuyệt đối không phải cái loại lính gác lợi dụng lúc người khác yếu ớt mà hôi của lúc nhà cháy như vậy……”

“Giữa ban ngày ban mặt, cậu lại mơ mộng cái gì thế?”

Quý Ngọc Sơn châm biếm, ánh mắt sắc bén ẩn sau thấu kính gần như không che giấu nổi sự khắc nghiệt.

Hắn ngồi trong phòng giám sát bên cạnh, dõi theo hình ảnh trực tiếp từ phòng bệnh, rồi qua tai nghe chỉ huy Yến Cức:

“Làm theo tôi đã nói, nằm vào khoang trị liệu bên cạnh. Tình trạng của Tân Hòa Tuyết hiện tại vô cùng suy kiệt, chúng ta sẽ hỗ trợ cậu xâm nhập vào chiến cảnh tinh thần của y.”

“Hãy chú ý đến những đường dây và thiết bị dưới đất. Đừng trách tôi không nhắc nhở, nếu dẫm hỏng cái gì, thì trước khi tốt nghiệp cậu đã phải gánh một khoản nợ khổng lồ của Bạch Tháp rồi.”

Giọng điệu của Quý Ngọc Sơn nghe ra lại có mấy phần sung sướng khi thấy người khác gặp họa, rõ ràng mang vẻ “ngồi xem kịch hay”.

Yến Cức cẩn trọng bước qua những thiết bị chằng chịt.

Mỗi sợi dây mảnh đều kéo dài, nối về phía khoang trị liệu bên phải.

Khoang trị liệu khá rộng, đủ để một lính gác trưởng thành nằm vào vẫn dư chỗ. Qua lớp màn chắn pha lê xanh nhạt, Yến Cức có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Thanh niên ấy môi trắng bệch, mái tóc đen mềm mại xõa xuống vai và cổ, quần áo bệnh nhân càng làm lộ rõ sự yếu ớt đến cực hạn.

Toàn thân tựa như một chiếc ly thủy tinh mỏng manh, chỉ khẽ chạm vào cũng có thể vỡ nát.

Ánh mắt Yến Cức chợt tối đi.

Hắn từng bước tiến lại gần khoang trị liệu.

Nếu bỏ qua những điện cực dùng một lần dán trên người Tân Hòa Tuyết, cùng ống tiêm đang truyền dưỡng chất, thì trông khoang trị liệu này chẳng khác nào một chiếc khoang ngủ.

Khi Yến Cức nằm vào khoang trị liệu bên trái, cảm giác ấy càng trở nên rõ rệt.

Giọng Quý Ngọc Sơn vang lên bình tĩnh, truyền qua tai nghe mệnh lệnh:

“Nhắm mắt lại.”

“Hãy tưởng tượng bản thân quay về trận chiến gần đây nhất, sau đó —— thả tinh thần thể của cậu ra.”

Yến Cức khựng lại: “Ngay ở đây sao? Thả tinh thần thể à?”

Khoang trị liệu này rõ ràng không đủ chỗ cho một lính gác cùng một con sói xám.

“Bớt nói nhảm.”

“Làm theo đi.”

........

Cánh cửa khoang trị liệu khép lại, Yến Cức làm theo chỉ dẫn, từng bước tiến hành các thao tác.

Vốn đang tưởng tượng bản thân trở lại trận chiến với gánh xiếc rối gỗ trước đó, nhưng ngay khoảnh khắc phóng thích tinh thần thể, toàn bộ hình ảnh chiến đấu lập tức tan biến.

Hắn có cảm giác ý thức mình rơi vào một miền quang ảnh mơ hồ.

Đó là một cánh đồng tuyết vô tận, hư vô đến cực độ, mênh mông, yên tĩnh một cách quạnh quẽ, trống rỗng đến đáng sợ.

Ngoài màu trắng ngút ngàn và bầu trời xanh thẳm, nơi này không có bất cứ thứ gì khác.

Vạn vật chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối.

Yến Cức bước lên phía trước.

Chỉ khi bàn chân dẫm lên lớp tuyết dày nặng, hắn mới nghe được tiếng sàn sạt vỡ ra. Đó là âm thanh duy nhất tồn tại trong cả thế giới này.

Nhưng không đúng.

Yến Cức chợt nhận ra điểm kỳ lạ khiến hắn cảm thấy bất an.

Hắn đột nhiên cúi đầu.

Trên đôi chân mình phủ kín một lớp lông xám bạc dày rậm, đủ để chống chọi với giá lạnh khắc nghiệt.

Hắn nâng móng vuốt lên.

Cuối cùng, Yến Cức hiểu ra, hắn và tinh thần thể đã hoàn toàn hợp nhất, ngay khoảnh khắc tiến nhập vào chiến cảnh tinh thần của Tân Hòa Tuyết.

Dù tinh thần đã bước vào thế giới cánh đồng tuyết ấy, hắn vẫn nghe được giọng Quý Ngọc Sơn truyền qua tai nghe trong cơ thể thật đang nằm trong khoang trị liệu:

“Lính gác, báo cáo tình hình bên đó.”

Yến Cức mô tả rõ ràng khung cảnh quanh mình.

“Ừm, cứ tiếp tục tìm kiếm, trước hết phải tìm được Tân Hòa Tuyết.”

Không biết đã chạy trong cánh đồng tuyết bao lâu, sói xám lao đi vun vút, nhưng cho dù cố gắng thế nào, bốn bề vẫn chỉ là một màu trắng vô tận. Đường chân trời dường như mãi mãi xa vời, không thể nào chạm tới.

Thời gian trong cảnh giới tinh thần dường như trôi khác với bên ngoài. Khi Quý Ngọc Sơn nhắc nhở đã qua nửa giờ, ở đây, ban ngày dài vô tận đã biến thành đêm cực dạ.

Bầu trời tối đen, ánh sáng ngũ sắc tràn ra, cực quang xanh biếc như dải lụa huỳnh quang mềm mại, lấp lánh vắt ngang đường chân trời.

Và rồi, Yến Cức cuối cùng cũng nhìn thấy Tân Hòa Tuyết.

Vô số loài chim trắng bí ẩn, như tinh linh, bay thành từng đàn qua vùng cực quang.

Chúng đáp xuống một mặt hồ.

Cái hồ đã hoàn toàn đông cứng trong băng giá quanh năm.

Khi sói xám bước tới gần, đàn chim hoảng loạn tung cánh bay lên. Chính nơi chúng vừa tản ra, giữa hồ, hiện ra một thiên sứ bị thương.

Sở dĩ gọi là thiên sứ, bởi vì đôi cánh trắng xòe rộng, ôm lấy thân thể gầy gò của người thanh niên.

Nhưng đôi cánh ấy đã mất đi ánh sáng rực rỡ vốn có, bộ lông mềm mại từng tuyệt mỹ giờ trở nên ảm đạm, rách nát. Thậm chí, vài sợi lông vũ còn vương máu đỏ rỉ ra từ gốc cánh.

Thanh niên chìm trong hôn mê.

Yến Cức thoáng chốc không biết nên làm gì.

Hắn chưa từng có kinh nghiệm, sợ rằng chỉ cần sai lệch một chút sẽ khiến chiến cảnh tinh thần, thậm chí thân thể của Tân Hòa Tuyết, bị tổn thương nghiêm trọng.

Vì thế, hắn báo cáo lại tình hình cho Quý Ngọc Sơn.

Giọng Quý Ngọc Sơn truyền tới, lạnh lùng đến khắc nghiệt:

“l**m cậu ấy đi. Cái này mà còn cần tôi dạy sao?”

Hắn nói với thái độ bực bội như muốn tự tay làm thay, khiến trợ thủ và nghiên cứu viên trong phòng đo lường số liệu cũng không nhịn được mà liếc nhìn nhau.

……

Trong khi đó, ký ức của Tân Hòa Tuyết lại quay về.

Y nhớ rõ bản thân bị dây leo bao trùm trong căn phòng hóa trang, ngạt thở rồi rơi vào hôn mê.

Có lẽ không hẳn là hôn mê. Có lẽ ngay khi dùng chút tinh thần lực cuối cùng công kích dây leo nhưng thất bại, y đã bị lôi thẳng vào thế giới tinh thần của chúng.

Đó là một vùng đỏ thẫm, như tận cùng địa ngục.

Từ nơi rất xa, y vẫn có thể nhìn thấy một cây cổ thụ che trời, trên thân cây ấy, Hạ Bạc Thiên bị treo khảm vào trung tâm.

Khó có thể nói tình trạng hiện tại của Hạ Bạc Thiên còn có thể gọi là con người.

Nửa thân trên trông như người, nhưng từ thắt lưng trở xuống lại mọc ra vô số dây leo, chen chúc bò trườn không ngừng.

…… Biến thành một kẻ nửa người nửa thực vật.

Thật nực cười và chua chát. Trong giây phút ấy, Tân Hòa Tuyết chỉ có thể nghĩ —— cảnh tượng này trông chẳng khác nào một trò hề của địa ngục.

Nhưng chính điều đó khiến y ý thức được, trước đây những gì y thấy, từ dây leo cho đến bộ rễ, tất cả đều chỉ là những nhánh phụ thoát ra từ “cây treo cổ” trong gấp khu.

Nói cách khác, bản thể chân chính của nó vẫn còn ẩn sâu trong gấp khu.

Còn Tân Hòa Tuyết, chẳng qua là vô tình kết nối với nhánh dây leo trong thế giới tinh thần, tương đương với việc trở thành một “điểm nối” trên mạng lưới thần kinh khổng lồ của cây treo cổ, từ đó thông qua nhánh phụ mà liên hệ trực tiếp với bản thể, nhìn thấy toàn bộ thế giới gấp khu.

Thế nhưng, theo hình ảnh vệ tinh, gấp khu số 22 vốn đã được ghi nhận là đã bị “thanh lọc”, hoàn toàn không còn dao động năng lượng.

Vậy thì, rốt cuộc cây treo cổ đang ẩn giấu ở đâu?

Cảnh tượng địa ngục đỏ thẫm kia, thực chất tồn tại nơi nào?

Khát vọng tìm hiểu của y quá mãnh liệt, không thể che giấu, đến mức ảnh hưởng đến điểm nút trên mạng lưới thần kinh.

Rốt cuộc, toàn bộ dây leo đều nhận ra sự xuất hiện của người khách không mời mà đến.

Hạ Bạc Thiên đột ngột mở mắt. Bởi đã bị cây treo cổ đồng hóa, đôi đồng tử đen của hắn nay biến thành một sắc xanh đặc quánh, cả người toát ra khí tức hoàn toàn phi nhân loại.

Với vẻ cảnh giác, hắn khàn giọng gọi:

“A Tuyết, chạy mau!”

Trong thế giới ý thức của cây treo cổ, một khi bị dây leo bắt giữ, thần kinh ý thức của Tân Hòa Tuyết sẽ bị nghiền nát thành hư vô.

Từ cơ thể Hạ Bạc Thiên, vô số dây leo vươn ra, dốc sức ngăn cản và chém phá những nhánh dây leo đến từ bản thể.

Những chiếc lá nhỏ li ti xoắn vặn, quấn lấy nhau trong trận tàn sát dữ dội.

Tân Hòa Tuyết chỉ còn cách tận dụng khoảng trống ngắn ngủi ấy để quay lưng bỏ chạy, cố gắng rời xa nơi bản thể cây treo cổ ẩn ngụ.

Nhưng y hoàn toàn không biết mình đang chạy về đâu.

Dưới chân là mảnh đất đỏ thẫm, khô nứt và kéo dài vô tận đến tận chân trời.

Sắc mặt Hạ Bạc Thiên hiện lên nỗi thống khổ tột cùng, gân xanh bên thái dương giật liên hồi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.

Ý thức hắn đang kịch liệt đối đầu với bản thể của cây treo cổ, tranh giành quyền kiểm soát thân cây, nơi chi phối vô số dây leo tràn ngập khắp thế giới đỏ thẫm này.

Hạ Bạc Thiên khản giọng gào lên:

“Chạy đi! Đừng quay đầu lại!”

……

Lưỡi nóng bỏng của loài sói xám nhẹ nhàng lướt qua từng lớp lông vũ trắng muốt, từng đường từng đường một.

Từ lớp lông ngoài cùng, ẩm ướt l**m dần vào tận sâu bên trong, ngay cả vùng cánh mỏng yếu cũng không bỏ sót.

Từng nhịp, từng đợt, từng chút một...vỗ về, chữa lành.

Tân Hòa Tuyết vốn là một dẫn đường khuyết tật, không có tinh thần thể độc lập, đôi cánh kia chính là sự biến hóa đặc thù của tinh thần thể.

Loại tiếp xúc thân mật quá mức này trực tiếp chạm đến tận cùng ý thức và linh hồn, khiến y sinh ra ảo giác như đang bị một thực thể không phải con người xâm phạm.

Làn da trắng nhợt dần dần ửng lên một sắc hồng mỏng manh, như áng mây đỏ thắp sáng đỉnh tuyết, đẹp đến kinh tâm động phách(*).

(*) nghĩa giống kinh thiên động địa.

Trên môi y còn hằn dấu răng do chính mình vô thức cắn chặt. Tiếng nấc nhỏ bé, khàn khàn lọt ra từ kẽ môi, như tiếng khóc nén lại.

Đầu lưỡi ấm nóng len vào tận gốc cánh, khiến cả đôi cánh mọc ra từ bờ vai khẽ run rẩy dữ dội.

Tân Hòa Tuyết cố nuốt ngược tiếng r*n r*, nhưng không hề nhận ra âm thanh nức nở như mèo con bật ra càng khiến người nghe tim loạn nhịp.

Vẫn giữ nguyên dáng vẻ thiên sứ mới chào đời, tr*n tr** mong manh, đôi cánh bất lực co rút từng cơn.

Lông vũ run lên xào xạc, từng mảng lông rơi xuống, để mặc sói xám khẽ hôn qua.

Chưa kịp hoàn toàn tỉnh lại, trong tâm trí Tân Hòa Tuyết vẫn còn vết ấn quá sâu từ địa ngục trong thế giới tinh thần cây của treo cổ, khiến phản xạ vẫn trong trạng thái ứng kích.

Vậy nên từ môi răng khẽ bật ra một cái tên ——

“Hạ Bạc Thiên…”

Thanh âm nhẹ bẫng, khàn đặc, như thì thầm, lại như bản năng nũng nịu.

Yến Cức lập tức cứng đờ.

Hắn đã cực khổ dốc hết sức l**m lông, thế mà Tân Hòa Tuyết lại còn nhớ tới tên người chồng ma quỷ kia?

Yến Cức tức muốn hộc máu:

“Anh…!”

Hắn phải thừa nhận, Tân Hòa Tuyết lần này thật sự chọc hắn nổi giận.

Cho nên, bây giờ hắn sẽ l**m y đến mức cả người xù lông mới thôi.

___________________

Không thể buông tha mèo nhỏ hư hỏng này được.

P/s: Lời của editor

Còn 10 chương nữa thôi là hết thế giới này nha mn.