Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 127
Chương 127:
- Bồ Trung Tửu -
Yến Cức là người có tư duy cực kỳ linh hoạt, hơn nữa khả năng hành động của hắn cũng hiếm ai sánh kịp. Trước những người lính gác quen kiểu nói một đằng làm một nẻo, tâm khẩu bất nhất, hắn đã gặp quá nhiều nên càng thêm chán ngán.
Vì thế, chỉ cần Tân Hòa Tuyết đồng ý nắm tay, hắn liền trực tiếp kéo vào lòng để ôm. Khi Tân Hòa Tuyết cho phép được ôm, hắn liền thừa thế nhào tới, hôn hít khắp nơi. Mà nếu đối phương đồng ý cho hôn môi, đối với Yến Cức, điều đó cũng đồng nghĩa hắn có thể thử tiến thêm một bước, chạm tới khoảng cách thân mật sâu hơn.
Bởi hắn nhận ra rằng, một khi hỏi thẳng ý kiến, thanh niên mặt mỏng kia chỉ biết mím môi nói “Không được”. Nhưng nếu hắn hành động trực tiếp, miễn là không đi quá giới hạn, Tân Hòa Tuyết cũng sẽ không thật sự nổi giận.
Cho nên, Yến Cức lúc nào cũng “được một tấc lại muốn tiến một thước”, luôn tranh thủ cơ hội mà lấn tới.
“Đừng cắn…”
Ngón tay Tân Hòa Tuyết luồn vào mái tóc ngắn cứng cáp của lính gác. Tóc của Yến Cức không mềm mại, giống hệt cả dáng vẻ bên ngoài của hắn: trầm lặng, ít lời, khuôn mặt luôn mang theo vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng. Vài ngày trước hắn mới đi cắt tóc, phần mái ngắn càng chọc vào lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết, như một lưỡi dao bén nhỏ, khiến y siết chặt hơn.
Yết hầu mảnh khảnh bị hàm răng nanh khẽ cắn, dù lực đạo không mạnh, cảm giác ấy vẫn như một trận nghiền ép kịch liệt. Ngón tay thon dài của Tân Hòa Tuyết bất giác co quắp, khe hở giữa những ngón lại bị tóc ngắn cứng cáp của hắn quét qua, ngưa ngứa khó chịu.
Cổ y ngửa ra sau, khóe mắt ửng đỏ rớm lệ. Nước mắt trong suốt không ngăn được mà lăn dài trên khuôn mặt vốn vô cảm, chảy xuống từng giọt.
Cảm giác khoái lạc dồn dập, vô phương trốn tránh, chẳng khác nào thủy triều giữa đêm khuya tràn ngập, nhấn chìm tất cả.
Mỗi đợt sóng dâng lên đều mang theo vô số mảnh vỡ, phù du hỗn loạn, bờ cát cũng bị cuốn tung. Giống hệt như giờ phút này, cảm quan của Tân Hòa Tuyết bị xáo trộn, hỗn độn không cách nào kiểm soát.
Vì sao… lại đồng ý để Yến Cức bước vào phòng ngủ cơ chứ…
Trong cơn mơ hồ, Tân Hòa Tuyết nghĩ như thế.
Y còn nhớ rõ… là hai ngày trước, hay sớm hơn một ngày?
Đêm đó vốn chỉ định đơn thuần là ngủ. Nhưng dưới sự khẩn cầu dai dẳng của lính gác, cuối cùng Tân Hòa Tuyết cũng mềm lòng. Thế nhưng, y không nên trót dành cho hắn chút mong chờ hay ảo tưởng nào vượt quá giới hạn của một cái ôm.
Không ổn rồi.
Thật sự không ổn.
Không ổn đến mức sáng hôm sau, trên mặt Yến Cức còn in dấu bàn tay, quần áo còn chưa kịp mặc vào, đã bị Tân Hòa Tuyết lạnh lùng đuổi thẳng ra ngoài cửa.
“Lần trước là em quá khẩn trương… chưa phát huy tốt.”
Yến Cức khàn giọng giải thích.
Rõ ràng hắn đã chuẩn bị rất kỹ, vậy mà kết quả lại giống như khiến Tân Hòa Tuyết bị thương.
Cho nên lần này, khi được “ôn cũ biết mới”, Yến Cức rút kinh nghiệm, kéo dài màn dạo đầu hơn hẳn.
Hắn nhất định phải làm tốt hơn cả Hạ Bạc Thiên!
Yến Cức nghiến răng, trong lòng hạ quyết tâm.
Hắn tuyệt đối không cho phép Tân Hòa Tuyết khi cùng mình l*m t*nh lại nhớ tới một người đàn ông khác!
Răng nanh sắc bén lại cắn khẽ yết hầu Tân Hòa Tuyết. Cơ thể rắn chắc của hắn phủ trùm lên, bờ vai rộng chắn mất gần như toàn bộ ánh sáng, để lại bóng tối dày nặng bao phủ Tân Hòa Tuyết.
Trong khoảnh khắc này, hình ảnh tinh thần thể và con người hắn hòa làm một, giống như một con dã thú săn mồi, đang vờn quanh trước khi lao tới.
Hắn hôn dọc theo đường cong chiếc cằm thanh tú, rồi chậm rãi ngậm lấy vành tai trắng mịn, tinh xảo giữa mái tóc đen mượt mà kia.
Trước kia, Yến Cức gần như chẳng có khái niệm gì về chứng bệnh hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt. Hắn chỉ nghe nói qua đôi chút, cho đến khi tiếp xúc với Tân Hòa Tuyết mới thật sự biết được rằng, có những người lại mẫn cảm đến mức ấy chỉ vì một cái chạm.
Ngay cả một nụ hôn tưởng chừng đơn giản, hay chỉ khẽ lướt môi qua vành tai tinh xảo ấy, cũng có thể nhuộm lên sắc thái ái muội, khiến người ta tim ngứa ngáy. Không hề khổ sở như dị ứng, mà là một thứ run rẩy đỏ ửng đầy mê hoặc.
“A Tuyết…”
“Em có thể gọi anh như vậy không?”
Tân Hòa Tuyết hơi ngẩng lên, dù tránh thế nào cũng chẳng thể né được. Trên cổ còn in dấu răng đỏ nhạt mới để lại. Giọng nói y run run, lẫn chút bất ổn:
“Không… không phân biệt lớn nhỏ.”
“Chỉ là kém nhau ba tuổi thôi mà.”
Yến Cức bật cười, răng nanh trắng sắc lóe lên. Hình ảnh ấy khiến Tân Hòa Tuyết nhớ ngay tới khoảnh khắc khi nãy bị cắn dữ dội đến run rẩy cả người, dấu vết kh*** c*m còn khắc sâu trong tâm trí, khiến y vô thức lại rùng mình.
Làn da Tân Hòa Tuyết vốn mỏng manh. Chỉ một thoáng hôn môi ở vành tai thôi mà bên dưới đã rớm lên vài tơ máu li ti, nhuộm đỏ nhẹ.
“Vì sao lại mềm thế này…”
Yến Cức khẽ lẩm bẩm, thở dài một tiếng rồi dời đi.
Hắn điều chỉnh tư thế, từ chống đè lên người y chuyển sang quỳ gối, hắn cúi đầu, đúng là một bộ dáng cần cù, chăm chỉ.
Bờ vai rắn chắc, cánh tay cuồn cuộn gân cơ căng chặt, đủ để nhìn ra được Yến Cức tại giờ phút này có áp lực cảm xúc như sóng trào dữ dội trong lòng. Bàn tay nóng bỏng, ấm áp khẽ ôm lấy cổ chân Tân Hòa Tuyết, đôi chân dài chẳng chút kháng cự, bị đặt lên bờ vai của hắn.
Tân Hòa Tuyết vừa tắm xong, trên người chỉ khoác tạm áo choàng lỏng lẻo, dây lưng buộc hờ chẳng khác gì buông thả. Nửa vạt áo lệch xuống, để lộ mảng ngực trắng mịn. Đôi chân dài nâng cao, từ góc nhìn của Yến Cức mà nói không gì có thể che giấu.
Ấy vậy mà hắn lại cố tình không tháo bỏ sợi đai lưng kia.
Ánh mắt hắn dừng lại ở khuôn mặt đang vùi vào gối. Trong khoảnh khắc nửa che nửa hở ấy, Tân Hòa Tuyết thậm chí còn mang một vẻ đẹp quyến rũ hơn ngày thường. Với một người vốn nghiêm túc, chỉnh chu như vị thiếu tướng này, sự buông thả ấy lại mang đến một sức hấp dẫn khó cưỡng.
Nhận ra ánh mắt hắn, đuôi mắt Tân Hòa Tuyết đỏ bừng, liếc ngang một cái mang theo cả thẹn thùng lẫn bực bội, thúc giục:
“…Nhanh lên.”
Yết hầu Yến Cức khẽ chuyển động, đầu lưỡi cọ vào hàm răng trên, đáp mơ hồ:
“Được.”
Hắn cúi người xuống, mái tóc ngắn cứng chạm vào mặt trong đùi trắng muốt, khiến Tân Hòa Tuyết nắm chặt lấy gối, trong cổ họng tràn một tiếng th* d*c rất nhỏ:
“Ưm…”
Khó trách.... mấy ngày nay, trong thùng rác biệt thự toàn là cuống anh đào…
Ý nghĩ mơ hồ thoáng lóe qua đầu y khi ánh mắt ngước nhìn lên trần nhà trống rỗng.
Như có luồng điện xẹt qua, toàn thân y run lên, ngực ưỡn về phía trước, vòng eo siết chặt tạo thành một đường cong như trăng rằm đầy cuốn hút.
“A Tuyết, A Tuyết, A Tuyết…”
Tiếng gọi dồn dập, lặp đi lặp lại, cố chấp không biết lớn nhỏ gọi nickname Tân Hòa của người lính gác trẻ tuổi khiến y không thể không bật lên tiếng ngăn lại:
“Câm miệng.”
“Không đâu.”
Yến Cức bật cười, càng thêm ngang ngạnh.
Hắn cúi xuống, thì thầm bên cổ Tân Hòa Tuyết, đúng lúc y còn đang run rẩy trong dư âm, cố ý trêu chọc:
“Anh không muốn em gọi ‘A Tuyết’, vậy thích em gọi gì hơn?”
“Thủ trưởng?” Yến Cức cười khẽ, tay lần xuống sống lưng Tân Hòa Tuyết, men theo từng đốt xương cột sống của y, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự run rẩy truyền từ lớp da mỏng manh ấy, tầm mắt đảo một vòng.
“Hay là… thầy giáo?”
Đồng tử Tân Hòa Tuyết giãn ra vì bị k*ch th*ch, khiến Yến Cức cảm thấy đáng yêu đến mức phát cuồng.
Hắn thậm chí muốn giấu Tân Hòa Tuyết trong túi áo, hoặc mang vác trên lưng suốt không buông.
Một lần nữa hắn cúi xuống, thì bị Tân Hòa Tuyết bất ngờ đá một cú vào vai. May thay, thân thể rắn rỏi của Yến Cức chẳng hề hấn gì.
Ngẩng đầu lên, hắn nhìn thẳng vào y, tò mò hỏi:
“Hửm?”
Mím chặt môi, Tân Hòa Tuyết rốt cuộc bật ra một tiếng khẽ:
“…Được.”
Yến Cức coi như chẳng nghe thấy gì, ba ngón tay chậm rãi tiến vào nơi ấm áp mềm mại, tìm đúng điểm, rồi ấn xuống.
Tân Hòa Tuyết kêu lên một tiếng, giống như con mèo xù lông bị chọc giận, lực chân đạp trên vai hắn càng mạnh, ngón chân cũng co rút lại.
Giọng nói vỡ thành từng mảnh vụn, run rẩy nghẹn ngào:
“Tôi nói rồi… có thể!”
Yến Cức trầm giọng, nghiêm túc đáp:
“Chưa được, anh sẽ bị thương.”
Lần đầu tiên, chỉ mới đưa vào ba ngón tay, hắn đã vội vàng muốn tiến thẳng, khiến Tân Hòa Tuyết chịu không ít khó chịu.
Lần này, hắn nhất định phải làm tốt, giống như một học sinh đang trải qua kỳ thi đại học, từng bước, từng câu hỏi đều phải điền cho cẩn thận, không thể qua loa bỏ sót.
Thiếu tướng lại hung hăng đạp hắn một cú.
Trên gương mặt lạnh lùng của Tân Hòa Tuyết, nước mắt không kiềm chế được tuôn trào, men theo khóe mắt chảy xuống, để lại những vệt trong suốt dưới ánh đèn, đẹp đến mức khiến lòng người rung động.
Không biểu lộ cảm xúc, y hạ mệnh lệnh:
“Hoặc là tiến vào, hoặc là cút ra ngoài.”
Ngón tay Tân Hòa Tuyết chỉ thẳng ra cửa.
Yến Cức cảm thấy tim mình như một con trâu đực điên cuồng, không ngừng đập vào lồng ngực.
“Tuân lệnh, thủ trưởng.”
Giọng hắn trầm thấp, nghẹn ngào đến mức khiến người ta sợ hãi.
.......
Khi Tân Hòa Tuyết tỉnh lại, y biết bản thân đã gây ra chuyện lớn. Người lính gác kia đang ra sức lấy lòng, còn mơ mộng được sớm kết hôn với y.
Tân Hòa Tuyết tát hắn một cái, đẩy ra:
“… Cút ra xa một chút.”
Cú tát không mạnh, chỉ dừng lại trên mặt.
Xác định rằng Tân Hòa Tuyết không thực sự tức giận, Yến Cức bèn lén hôn lên má y một cái, vui vẻ đến mức soi gương cũng nở nụ cười.
Trong góc phòng ngủ có một tấm gương lớn. Trước kia, khi bị trói bằng dây leo, mặt quay về phía gương, Tân Hòa Tuyết từng muốn đập vỡ nó. Nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, y liền quên bẵng đi.
Giờ nhìn Yến Cức đứng trước gương, chỉ mặc chiếc quần đùi, tươi cười soi ngắm dáng mình từ phía sau, ký ức kia lại bị gợi về. Tân Hòa Tuyết nhắm mắt, không muốn nhìn, rồi mở ra, giọng hơi mất kiên nhẫn hỏi:
“Em đang làm gì?”
Với cơ thể của một lính gác cấp 3S, cơ thể Yến Cức chẳng khác nào minh chứng cho thiên phú và sự rèn luyện khắc nghiệt: vai rộng, eo thon, đôi chân rắn chắc, khung xương cường tráng mà vẫn uyển chuyển.
Trên tấm lưng vạm vỡ, cơ bắp ấy, chi chít những vết cào, chằng chịt lên nhau, trên vai còn hằn sâu dấu răng.
Qua gương, Yến Cức ngắm nghía những dấu vết ấy, thích thú nhếch miệng cười, rồi hỏi ngược lại:
“Xấu lắm sao?”
Tân Hòa Tuyết thật sự không hiểu nổi kiểu suy nghĩ ấy. Trong mắt hắn, Yến Cức lại xem những dấu vết đó như huân chương, như chiến tích chỉ có kẻ mạnh mới có thể sở hữu.
“… Xấu đến mức muốn chết.”
Yến Cức vẫn soi thêm vài lần, mỉm cười mãn nguyện:
“Em cảm thấy đẹp lắm, cào rất tuyệt.”
Tân Hòa Tuyết quay đi, không muốn nhìn nữa:
“Mặc quần áo vào đi, hôm nay còn phải ra ngoài.”
Yến Cức nhận lấy quần áo y ném tới.
Mặc mà chậm chạp, gần như cố ý kéo dài. Một cái quần suýt nữa bị hắn xé thành bốn mảnh, vậy mà vẫn không quên liếc nhìn tấm lưng mình trong gương thêm vài lần.
Mèo nhỏ thể hiện tình yêu bằng móng vuốt và dấu răng.
Thật trùng hợp, bạn trai hắn cũng vậy.
Yến Cức ngây ngô cười thành tiếng.
.......
