Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 132
Chương 132:
- Bồ Trung Tửu -
Tài xế cứng họng, chết lặng nhìn chằm chằm.
Ông đã lái xe cho nhà họ Vệ suốt hai mươi năm, phải nói là chuyện lộn xộn gì cũng từng chứng kiến.
Ở đế đô, trong giới quý tộc, nhà nào mà chẳng có nhà nào mà hoàn toàn sạch sẽ?
Ngay cả nhà họ Vệ, tuy đời này thanh danh trong sạch, gia phong nghiêm cẩn, nhưng từ trên xuống dưới, từ chính mạch cho tới chi tộc, cũng khó tránh khỏi những tin đồn màu hồng phấn. Nào là cậu công tử bao nuôi tình nhân, nào là họ hàng cậy quyền thế mà cưỡng ép cướp vợ người khác…
Chỉ là, cho dù có loạn đến đâu, cũng tuyệt đối không ai dám làm ầm tới mức bày ra trước mặt gia chủ, càng không bao giờ dám chạm tới thể diện của trưởng bối.
Ấy thế mà hôm nay, chỉ trong một đêm, ông tận mắt thấy nhị thiếu gia – vị công tử tài hoa trẻ tuổi, niềm tự hào của gia chủ, lại ngang nhiên cướp đoạt góa phụ của huynh đệ thân thiết.
Mà còn nữa, cái cậu lính gác trẻ kia vừa rồi đã hét lên gì?
Người thứ tư… giả mạo?!
Hỏng rồi.
Hỏng bét cả rồi.
Sắc mặt tài xế tái nhợt như tro, trong đầu trống rỗng. Ông biết ăn nói thế nào với gia chủ, với phu nhân, và cả đại thiếu gia đây?
Nhị thiếu gia không chỉ vụng trộm yêu đương bên ngoài, mà còn để cho "tiểu tam" đánh thẳng tới cửa… Tiểu tam đánh tiểu tứ....?!
Người lính gác trẻ phẫn nộ, gương mặt căng cứng, dí sát vào cửa kính xe, bàn tay siết chặt nện lên từng nhịp dồn dập, như trận mưa to nện thẳng xuống mái hiên. Qua lớp kính trong màu trà, có thể thấy rõ lông mày kiếm sắc bén, ánh mắt rực lửa, gương mặt vặn vẹo vì tức giận đến tột cùng. Môi hắn không ngừng mở ra khép lại, chất vấn dồn dập.
Cho đến khi cửa xe bật mở, người bên trong bước xuống.
Bộ âu phục lịch lãm, giày da sáng bóng, bên trong chỉ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn gọn, để lộ bắp tay rắn chắc nổi rõ đường gân cơ. Mái tóc hắn gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng bất biến như băng.
Người xuất hiện chính là trung tướng trứ danh của đế quốc – Vệ Trạc. Vài giờ trước hắn còn xuất hiện trên sóng truyền hình trực tiếp, ai nấy đều ngưỡng mộ phẩm hạnh và uy danh của hắn. Không ai nghi ngờ con người ấy… nếu bỏ qua chiếc áo khoác âu phục bị vứt sang bên, và vệt ướt ái muội trên ống quần không cách nào che giấu.
Yến Cức thoáng nhìn thấy vết nước trong suốt mờ ám ấy, cả người liền bùng nổ, máu nóng sục sôi, lý trí tan biến. Hắn không kìm nổi, vung nắm đấm phóng thẳng ra.
Tiếng gió xé không khí rít rõ ràng.
Vệ Trạc vốn còn giữ lại ba phần lý trí, không định làm ầm ĩ ngay trước mặt Tân Hòa Tuyết. Ban đầu hắn chặn được một quyền, nhưng vì thiếu ngủ, đôi mắt lờ đờ, liền để sượt thêm một cú đấm chí mạng.
“Cậu điên rồi sao?!”
Vệ Trạc lạnh mặt, lùi một bước. Dù tránh kịp, nắm đấm vẫn sượt qua, quét ngang xương gò má hắn đỏ bừng.
Yến Cức hít sâu một hơi, ánh mắt đỏ ngầu như dã thú điên cuồng bị dồn ép, gầm lên:
“Anh còn dám vác mặt đến đây?! Sao anh có thể làm vậy với anh ấy sau tất cả những chuyện vừa xảy ra?!”
“Anh ấy đã từ chối anh, anh điếc sao?!”
“Anh ấy không thích anh! Anh chỉ là tên vô liêm sỉ bỉ ổi!”
Những lời lẽ ấy, vốn dĩ chỉ là tiếng từ người thay thế từ Hạ Bạc Thiên, không đáng để làm Vệ Trạc lung lay. Cho dù vừa rồi hắn đã dùng cách không quang minh chính đại để chiếm đoạt bạn trai trên danh nghĩa của đối phương, hắn vẫn còn có thể giữ lại lý trí.
Nếu như Yến Cức không thốt ra câu cuối cùng ấy. Nếu như trong buổi sớm hôm nay, hắn không nhẫn tâm xé toạc sự thật tàn nhẫn ấy.
Anh ấy không thích anh.
Một khắc ấy, cảm xúc bùng nổ, máu nóng dồn ập vào trái tim. Tim hắn như chiếc túi bị đâm thủng, máu nóng tràn ra cuồn cuộn, lý trí sụp đổ tan tành.
Hai người lính gác như hai con mãnh thú, kẻ tung quyền, người tung cước, lao vào nhau quyết liệt. Tiếng nắm đấm chạm vào thân thể vang lên nặng nề, dồn dập, trong buổi sớm đầu năm vốn yên tĩnh, lại đặc biệt chói tai, át cả tiếng pháo hoa mừng Tết.
Một bên điên cuồng đánh nhau bằng bản năng, một bên vừa gầm vừa chất vấn, tiếng nói nghẹn ngào đầy phẫn nộ.
“Cậu nghe lén?!”
“Con mẹ nó tôi nghe lén thì sao?! Anh còn dám ngang nhiên cướp người yêu của tôi, chẳng lẽ chỉ cho anh cướp người, còn tôi thì không được nghe lén à?!”
“Ngôn ngữ bẩn thỉu!”
“Anh còn dám nói tôi bẩn thỉu?! Chính anh làm ra cái chuyện dâm loạn hèn hạ ấy, lại còn mắng tôi ngôn từ dơ bẩn? Anh không biết xấu hổ sao, chẳng lẽ không ai quản nổi anh? Tôi muốn cho tất cả mọi người thấy rõ cái vị trung tướng mà họ sùng bái kia, thật ra chỉ là một tên lính gác xấu xa, vô liêm sỉ! Tôi nguyền rủa loại tiểu tam chen chân như các người, cả đời đoản mệnh, tuổi trẻ chết trẻ!”
Hai kẻ càng đánh càng hăng, tiếng ẩu đả khiến người ta nghe thôi đã thấy đau nhức xương cốt, còn lời mắng nhiếc thì chói tai đến mức không chịu nổi. Bọn họ thậm chí còn lôi cả chuyện cũ ra mà bới móc.
Yến Cức giận đến nỗi gân xanh nổi cộm trên cổ, gào lên:
“Nếu tôi là anh, đã từng một lần cưỡng h**p người khác một lần, thì cả đời này cũng chẳng còn mặt mũi để xuất hiện! Thế mà anh còn dám tiếp tục tái diễn? Đáng lẽ phải để Bạch Tháp nã cho anh một phát đạn, chết đi cho sạch đất!”
Vệ Trạc hơi khựng lại, đối chọi gay gắt mà phản bác:
“Tôi cưỡng h**p em ấy khi nào?! Cậu bị giáo dục thế nào mà mở miệng là vô căn cứ? Hay là chính cậu có tật giật mình, rồi lại gán ghép việc tái giá ô nhục của bản thân lên người khác để thoát tội?!”
Trong xe, thanh niên được khoác áo vest che thân vẫn đang lim dim nhắm mắt, đầu óc nặng trĩu, nhưng nghe vậy, cuối cùng cũng khẽ cử động.
Tân Hòa Tuyết vốn lo hai người sẽ đào sâu vào chuyện cũ, cuối cùng nhận ra: ngay từ đầu, cả hai lính gác này đều chỉ đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Kỳ thực dấu vết ở nơi đó, cùng với dây leo kia, vốn chẳng liên quan đến ai trong số họ.
Y gắng gượng chống khuỷu tay ngồi dậy, eo mềm nhũn, động tác chậm chạp đi rất nhiều.
Tân Hòa Tuyết gạt bỏ áo khoác Vệ Trạc đang phủ trên người mình. Áo sơ mi bên trong nhăn nhúm, mấy chiếc cúc lộn xộn, để lộ vòng eo gầy trắng nõn, hằn rõ vết ngón tay người đàn ông để lại.
Da y mỏng, chỉ cần chạm nhẹ đã hiện vết đỏ. Vì vậy, bất kể chuyện vừa rồi giữa hai lính gác kia có “kiềm chế” thế nào, kết quả cuối cùng nhìn vào, vẫn khiến người ta nghĩ y đã bị bạo hành.
Khi y đứng dậy mặc lại quần tây, từng dòng chất lỏng đặc sệt màu trắng theo khe mông chảy xuống. Tân Hòa Tuyết cau mày, không nhịn được chửi:
“Đồ khốn.”
Y ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy khăn giấy, cũng chẳng còn tâm trí quan tâm đến cảm giác ẩm ướt khó chịu kia. Y cố gắng chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề.
“Yến Cức.”
Thanh âm của y khàn khàn, mơ hồ, hơi run, chỉ gọi tên thôi cũng đủ khiến người nghe liên tưởng đến vô số cảnh tượng. Điện giật rần rật nơi đầu dây thần kinh, làm người ta mất kiểm soát.
Yến Cức lập tức quay đầu, bỏ mặc trận ẩu đả cùng với ý đồ đem kẻ địch đánh đến mức vào phòng icu, như con chó nghe tiếng chủ gọi, vội vã chạy tới bên cạnh Tân Hòa Tuyết.
“Anh…..anh bị thương sao?!”
Ánh mắt hắn lập tức rơi xuống cổ chân Tân Hòa Tuyết, nơi được băng bó kỹ lưỡng như khớp chân bị cố định.
Yến Cức hoàn toàn không hề biết chuyện này.
Hồi nãy, vì thấy hắn quá bất công nên hắn đã nhắn chia tay, sau đó không khống chế được, hắn đã đập vỡ máy truyền tin, màn hình nứt loang lổ, góc còn sứt mẻ. Đập xong mới hối hận, lỡ như Tân Hòa Tuyết gọi đến mà hắn không nghe được thì sao?
Hắn hấp tấp lắp lại, cố khởi động, miễn cưỡng khiến màn hình cảm ứng sử dụng được, rồi gọi điện cho Tân Hòa Tuyết.
Nhưng đầu bên kia, máy truyền tin của Tân Hòa Tuyết lại tuột khỏi tay, rơi xuống sàn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Yến Cức nghe rõ giọng Vệ Trạc say rượu đang báo tin cho hắn. Đáng tiếc, đúng lúc mấu chốt, chiếc máy truyền tin lại hỏng hẳn, nó rốt cuộc cũng phát huy hết số pin còn lại rồi chết lịm, hoàn toàn chết máy.
Khoảnh khắc đó, Yến Cức như chết đi một lần.
Hắn vẫn luôn đứng canh bên cửa sổ tầng hai, chờ chiếc xe đen dài dừng trước biệt thự. Nhưng ghế phụ không ai bước xuống. Lẽ nào Tân Hòa Tuyết vẫn đang nghĩ cách giải thích với hắn? Giải thích về quan hệ với Hạ Bạc Thiên, giải thích về chuyện đêm nay?
Hắn trừng mắt nhìn chằm chằm, không dám chớp, chăm chú nhìn thật lâu, mong chờ người thanh niên tóc đen, da trắng ấy sẽ bước ra từ ghế phụ.
Nhưng kết quả là người đầu tiên bước xuống… lại chỉ là một tài xế xa lạ.
Khoan đã… nếu Vệ Trạc không ngồi ở ghế lái, thì ghế phụ chắc chắn cũng không có ai.
Vậy cái tên khốn kiếp ấy đang làm gì cùng Tân Hòa Tuyết ở hàng ghế sau?!
Ý nghĩ vừa lóe lên, Yến Cức lập tức giận tím mặt, lao ra khỏi biệt thự, như kẻ điên dồn sức đập mạnh cửa kính xe phía sau.
Tình cảnh bây giờ, khiến tâm hắn như tro tàn. Điều khiến Yến Cức hối hận nhất, chính là khoảnh khắc bốc đồng thốt ra câu “Chia tay”. Nếu khi đó không nói, hắn đã có thể giả vờ như chẳng quan tâm, tiếp tục ở bên cạnh Tân Hòa Tuyết mà chờ đợi. Dù sao thì Hạ Bạc Thiên cũng đã chết, sẽ không giống như ánh trăng sáng quay về nước khiến Tân Hòa Tuyết lập tức bỏ rơi hắn. Hắn vốn dĩ vẫn còn cơ hội, chỉ cần nhẫn nhịn, sẽ có ngày chiếm được chỗ đứng.
Thế nhưng, hết thảy đều bị chính tay hắn phá hỏng.
Vẫn còn ngại cục diện chưa chưa đủ rối loạn, lại còn xuất hiện thêm một Vệ Trạc!
Yến Cức hận đến nghiến răng, chỉ muốn lập tức gọi Bạch Tháp mang súng bắn tỉa đến, kết liễu hắn ngay tại chỗ.
Tân Hòa Tuyết gạt bàn tay đang vội vàng đưa tới của Yến Cức, bình thản nhìn Vệ Trạc:
“Anh trở về đi.”
Vệ Trạc tiến thêm hai bước. Bộ dáng hắn lúc này thảm hại chẳng kém gì Yến Cức, vest dính đầy bụi bặm, gò má bầm tím, khóe môi rướm máu khô. Hai người, kẻ tám lạng, người nửa cân.
Tân Hòa Tuyết quay mặt đi. Ở phía xa, người tài xế lúng túng, không biết xử trí thế nào cho phải, đành đưa ánh mắt cầu cứu về phía y - người đang là trung tâm cơn lốc.
Nhưng Tân Hòa Tuyết không hề liếc Vệ Trạc lấy một lần, chỉ lặp lại:
“Trở về đi, bác trai bác gái sẽ lo cho anh.”
Vệ Trạc mím chặt môi, ánh mắt kiên định:
“Dù em có cự tuyệt thế nào, tôi vẫn sẽ quay lại.”
Đã đến nước này, hắn tuyệt đối không còn đường thoái lui như trước nữa. Dù có bị mắng là cầm thú, là súc sinh, hắn cũng sẽ không lùi bước.
Tân Hòa Tuyết cụp mi, bóng mờ trải dài trên gương mặt, chẳng buồn đáp lời.
Vệ Trạc đành quay lại xe, nhưng trước khi đi, vẫn dừng lại, dồn hết ánh nhìn về phía thanh niên kia, khắc sâu vào đáy mắt.
Yến Cức ngay lập tức chen vào, ngăn Tân Hòa Tuyết khỏi tầm mắt hắn, ánh mắt chất chứa d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt, đến mức như muốn móc đôi mắt của kẻ đối diện ra.
........
Trên đường chân trời, ánh vàng ấm áp của bình minh dần dâng lên, len lỏi qua những tường hoa, hàng cây trong khu biệt thự, rồi phủ xuống hai người, dịu dàng mà sáng trong.
Không nói thêm một lời, Yến Cức bế ngang Tân Hòa Tuyết, vội vã bước vào biệt thự, nhẹ nhàng đặt y xuống sofa.
Hắn cúi người.
“Anh có uống rượu không? Canh giải rượu trong bếp hình như đã nguội rồi… để em nấu lại cho anh một bát mới nhé?”
Hắn nói không ngừng, càng nói, hắn càng khẩn trương, gấp gáp như muốn xóa sạch những chuyện vừa xảy ra. Nhưng càng cố, càng lạc nhịp.
Cho đến khi Tân Hòa Tuyết khe khẽ thốt lên lời xin lỗi:
“Xin lỗi.”
Một câu ngắn ngủi, nhưng hoàn toàn phá vỡ tiết tấu của hắn. Hai người, một ngồi, một đứng, lặng im như một bức họa, bất động, chỉ có bầu không khí lặng lẽ chảy quanh.
Yến Cức khô khan trả lời:
“Xin lỗi gì chứ? Ha… thật kỳ lạ, có gì mà phải xin lỗi. Rõ ràng là lỗi của cái tên lính gác không biết xấu hổ kia! Đường đường trung tướng đế quốc, thế mà…”
Tân Hòa Tuyết chậm rãi cắt lời:
“Em biết rõ anh không nói chuyện đó.”
Đôi vai Yến Cức lập tức nặng trĩu, trầm hẳn xuống.
Hắn chỉ còn biết lắng nghe, để Tân Hòa Tuyết dùng giọng khẽ khàng mà nói:
“Ngay từ đầu, anh vốn muốn cùng em bắt đầu một mối quan hệ mới. Nhưng… xin lỗi. Như anh đã từng nói, anh chưa thể thoát ra khỏi mối tình trước. Nếu miễn cưỡng bước vào một mối ràng buộc mới, thì chẳng khác nào làm tổn thương em.”
“Anh chưa từng coi em là người thay thế Hạ Bạc Thiên, nhưng anh thực sự không thể quên được anh ấy. Vì thế, anh cũng không thể dồn hết trái tim mình cho em, càng không thể trao một tình cảm trọn vẹn.”
“Là người trưởng thành, làm vậy thực sự quá vô trách nhiệm.”
Dưới ánh mắt dịu dàng mà đau buồn của y, Yến Cức chỉ thấy nghẹn ngào, khi nghe Tân Hòa Tuyết tiếp tục:
“Anh sẽ bồi thường cho em. Nhưng chúng ta… đã kết thúc rồi. Anh không muốn kéo dài thêm.”
“Cái gì mà kết thúc?!” Yến Cức bật dậy như chó bị dẫm phải đuôi, giọng hắn gào to lên, đôi tay đang buông thỏng bên người run rẩy, “Anh nói bồi thường, nói kết thúc, là chúng ta trực tiếp kết thúc sao? Tân Hòa Tuyết, sao anh có thể tàn nhẫn như vậy?!”
Hắn gào đến khàn cả giọng, đến mức không thể tiếp tục duy trì cuộc trò chuyện này nữa. Gân xanh trên cổ nổi lên, giống như bị dồn đến đường cùng.
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một đứa trẻ vì không được ăn kẹo mà vô cớ gây rối. Hàng mi mảnh dài cụp xuống, trong mắt chỉ còn mỏi mệt nhạt nhòa:
“Huống hồ… chính em đã nói chia tay. Điều đó chứng tỏ, tình yêu này với em, nỗi đau đã nhiều hơn hạnh phúc.”
“Anh không muốn làm lỡ dở em, càng không muốn để sai lầm này kéo dài thêm. Sau này, anh sẽ làm hết sức để bồi thường cho em.”
Dẫn đường duy nhất đạt cấp 3S, lại mang quân hàm thiếu tướng, sau lưng còn có Bạch Tháp chống đỡ, tài nguyên và nhân mạch trong tay Tân Hòa Tuyết quả thực khó mà đo đếm. Một khi y đã mở miệng nói đến “bồi thường”, thì bên được bồi thường chắc chắn sẽ nhận được sự chăm sóc chu toàn trên mọi phương diện.
Nhưng Yến Cức không cần.
Từ trước đến nay, khi ở bên Tân Hòa Tuyết, hắn chưa từng coi trọng những thứ đó. Thứ duy nhất hắn muốn chính là Tân Hòa Tuyết, hắn không hề muốn chia ly.
“Anh coi em là gì chứ? Gọi em đến thì em phải đến, đuổi em đi thì em phải đi? Em là con chó cho anh bố thí sao?”
Yết hầu như nuốt phải hòn đá sắc lạnh, mỗi lời thốt ra đều khó khăn đến nghẹn ngào. Đôi mắt Yến Cức đỏ rực, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào thịt.
Tân Hòa Tuyết khẽ đưa tay ra. Yến Cức theo bản năng quỳ gối, áp má vào lòng bàn tay tinh tế ấy.
Bàn tay mềm mại lặng lẽ lau đi những giọt lệ hiếm hoi của người lính gác, giọng thanh niên dịu dàng đến tận cùng:
“Đây là lỗi của anh. Em đừng như vậy, Yến Cức… sẽ rất khó coi.”
【Giá trị ngược tâm của Yến Cức +15】
【Giá trị ngược tâm hiện tại: 75】
……
Bóng dáng người lính gác biến mất sau cánh cửa, không mang theo bất cứ thứ gì.
Hắn quay lưng lại với Tân Hòa Tuyết, giọng nói rơi xuống hố băng, lạnh lẽo đến cực độ:
“Dễ hợp dễ tan.”
Thực ra chấn thương ở mắt cá chân Tân Hòa Tuyết tối qua không nghiêm trọng, chỉ hơi sưng nhẹ. Sau khi được Vệ Trạc xử lý khẩn cấp, việc đi lại cũng không bị ảnh hưởng nhiều. Chỉ là do thể chất đặc thù, nên chỗ đó vẫn bầm tím, nhìn bằng mắt thường thì có chút đáng sợ.
Từ góc nhìn trong phòng hướng ra cửa sổ sát đất, y thoáng thấy Yến Cức vẫn còn quanh quẩn ngoài đường, cách biệt thự khoảng ba mươi mét, gương mặt như muốn hộc máu vì phẫn nộ.
…… Giống như một con chó bỏ nhà đi, nhưng không dám chạy ra khỏi vòng ba mươi mét.
Trong mắt Tân Hòa Tuyết thoáng hiện chút bất lực.
Cảm giác lành lạnh và dính nhớp nơi cổ chân vẫn chưa tan, bụng dưới vẫn còn dư âm trướng căng. Nhưng buổi tiệc kết thúc đã quá nửa đêm, lại thêm một đêm không ngủ khiến đầu óc y nặng trĩu, xương cốt toàn thân rã rời như tan chảy. Chỉ e ngay cả việc tự mình đi tắm cũng không còn sức, huống hồ là nâng bước về phía phòng tắm.
Tân Hòa Tuyết khẽ gọi: “K.”
Trước lạ sau quen, K đã tập mãi thành thói quen, liền đáp: 【Có mặt.】
Y ngả người xuống sofa, mí mắt nặng như bị keo dán, dứt khoát nhắm lại, để K lo liệu mọi việc. Cơ thể trong suốt của K khom lưng, chuẩn bị bế ký chủ vào phòng tắm.
Nhưng lúc này, trên cầu thang lại vang lên tiếng bước chân gấp gáp, nện thình thịch chạy lên.
Tân Hòa Tuyết mệt mỏi hé mắt, qua làn ánh sáng mờ nhòe, y thấy khuôn mặt kiêu ngạo của người lính gác trẻ, đôi mắt lạnh lùng, lời lẽ sắc bén:
“Bạch Tháp không hề có luật cấm lính gác tiền nhiệm hỗ trợ xử lý mọi việc.”
Hắn chỉ rời đi có mười phút, hệ thống an ninh của cổng lớn còn chưa kịp xóa dấu sinh học của Yến Cức.
Không còn sức để chống đỡ, Tân Hòa Tuyết nghiêng người ngả vào vai hắn.
Yến Cức vừa hận vừa yêu, hận đến mức muốn nhân cơ hội này xé rách Tân Hòa Tuyết, nhưng lại yêu đến mức chỉ muốn l**m m*t đối phương cho đến khi cả người đều ướt đẫm.
______________________
🌙 Đêm nay vẫn còn tiếp diễn, có lẽ sẽ bắt đầu ngay sau lúc nửa đêm.
