Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 135
Chương 135:
- Bồ Trung Tửu -
Vậy mà lại thả neo sao?
Tại sao y lại dùng chữ “lại”?
Tân Hòa Tuyết đưa tay day huyệt thái dương, cơn đau nhức tê dại như có luồng khí nặng nề gõ vào não bộ suốt một hồi lâu.
Mặt mày y tái nhợt, bước xuống xe, cất giọng hỏi:
“Vì sao lại đột nhiên thả neo?”
Khuê Khắc đang kiểm tra khoang động cơ, vừa dò xem có phải phanh bị rò rỉ dầu hay không, vừa trả lời Tân Hòa Tuyết:
“Quả thực rất lạ… Trước khi xuất phát, tôi còn đặc biệt kiểm tra kỹ càng rồi.”
Hạ Bạc Thiên đứng bên cạnh, thấy sắc mặt Tân Hòa Tuyết trắng bệch, gương mặt người lính gác tóc nâu lộ rõ vẻ lo lắng cho bạn đời dẫn đường của mình, liền hỏi:
“Em ổn chứ? Bị say xe à?”
Tân Hòa Tuyết lắc đầu:
“Không sao, chỉ hơi choáng váng một chút. Còn khoảng nửa giờ nữa là đến Thao Ba Khẩu phải không?”
Khuê Khắc vừa xử lý xong trục trặc liền vỗ tay một cái, vẻ mặt hãnh diện:
“Ừ, đúng vậy! Trên đường đi cậu có nghe hệ thống chỉ đường trong xe phát thông báo không? Tôi còn bảo anh Hạ rằng cậu chắc chắn không ngủ, kỳ thực vẫn luôn để tâm quan sát tình huống!”
Trong giọng nói của Khuê Khắc tràn đầy tín nhiệm, như thể đang ca ngợi sự cảnh giác của người dẫn đường.
Tân Hòa Tuyết khựng lại.
Tối hôm qua y vốn đã không ngủ ngon, nên từ lúc lên xe đến giờ, suốt dọc đường đều thiếp đi.
Vậy thì lẽ ra y hẳn không biết chính xác khi nào tới đích mới đúng. Chẳng lẽ là trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, y đã nghe thấy lời nhắc nhở kia?
Cảm giác kỳ lạ này khiến Tân Hòa Tuyết càng thêm bối rối. Khi xe đến điểm dừng, sự quái dị trong lòng y lại dâng lên tới cực điểm.
Nhìn căn nhà trệt vuông vức nơi họ đặt chân, y cứ cảm thấy quen thuộc một cách khó giải thích. Ngay cả cây long nhãn cạnh nhà cũng đem lại cảm giác như đã từng gặp ở đâu.
Có lẽ là hiệu ứng hải mã, tiềm thức từng vẽ ra hình ảnh này trong giấc mơ nào đó, khiến y thấy quen đến thế. Tân Hòa Tuyết xoa xoa thái dương đang nhức buốt.
Thao Ba Khẩu từ lâu đã thưa thớt dân cư. Sau khi ngư dân liên tiếp vớt được sinh vật biến dị từ biển lên, nhiều người đã lần lượt rời đi.
Căn nhà trệt họ ở vốn trước đây là nhà khách của làng, mang kiến trúc bốn điểm kim đặc trưng địa phương. Kết cấu xoay quanh sân giếng trời: một sảnh ngoài, một phòng khách, trước sau hai gian thính, cùng hai phòng hai bên. Cả khu quây lại thành một viện tứ giác, vì vậy dân bản địa gọi là bốn điểm kim. Nhà loại này thường không mở cửa sổ ra ngoài, chỉ xây cửa sổ hướng vào trong sân giếng, nơi được xem là hội tụ tài lộc. Sân giếng rộng vừa phải.
Nhưng vì chỉ có bốn phòng, mà người thì đông, nên khó có thể phân chia để ai cũng được một phòng riêng.
Hạ Bạc Thiên lên tiếng:
“Nếu vậy, tôi và A Tuyết ở chung một phòng. Còn lại mọi người vừa khéo mỗi người một phòng.”
Tân Hòa Tuyết nhíu mày:
“Không đủ đâu, vẫn còn thiếu một phòng phải ghép hai người.”
Hạ Bạc Thiên quay sang nhìn y, đáp ngay:
“Đủ rồi mà, chúng ta có năm người thôi.”
Theo bản năng, Tân Hòa Tuyết thốt lên:
“Còn một người nữa đâu?”
“Còn một người nữa đâu?”
Câu hỏi ấy không chỉ thoát ra thành lời, mà còn vang vọng liên tục trong đầu y, lặp đi lặp lại không ngừng.
Sắc mặt y khác thường khiến Vệ Trạc chú ý:
“Sao thế? Khó chịu à?”
Hạ Bạc Thiên cũng hỏi:
“Có phải vẫn còn say xe? Hay là… A Tuyết, em không muốn ở cùng phòng với tôi sao?”
Vì lời suy đoán ấy, đôi tai của người lính gác tựa hồ chùng xuống như con chó nhỏ bị bỏ rơi, ánh mắt chất chứa sự tủi thân ai oán.
Tân Hòa Tuyết vội phủ nhận:
“Không phải.”
Đúng vậy, tiểu đội Kim Ngân của bọn họ chỉ có năm người: y, Hạ Bạc Thiên, Vệ Trạc, Khuê Khắc và Hình Tiên Tề.
Hình Tiên Tề mới được đề bạt từ danh sách B lên danh sách A năm nay, vốn chưa quen thân với bốn người còn lại.
Thế nên, chỉ cần y ở chung với Hạ Bạc Thiên, là đã đủ rồi.
Cảm thấy mình vẫn chưa hồi phục trạng thái, Tân Hòa Tuyết tránh né ánh mắt nóng bỏng của Hạ Bạc Thiên, quay sang những người khác nói:
“Tôi vào phòng nghỉ trước.”
Mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau.
.........
Buổi tối, chính Hạ Bạc Thiên mang cơm từ đại sảnh vào tận phòng cho Tân Hòa Tuyết.
Lúc chạng vạng, y lại thiếp đi một giấc, nhưng càng ngủ đầu óc lại càng nặng nề, mơ hồ. Đến khi ăn cơm xong, rửa mặt trở về giường, y lại trằn trọc khó ngủ, có lẽ vì ban ngày đã ngủ quá nhiều.
Hạ Bạc Thiên nằm xuống phía sau, vòng tay ôm trọn eo y…
Tân Hòa Tuyết ngửi thấy trên người Hạ Bạc Thiên thoang thoảng mùi sữa tắm dịu nhẹ, hòa quyện cùng hương vải áo ngủ vừa được giặt sạch và phơi dưới nắng sớm, mang đến cảm giác trong lành, quen thuộc.
Mùi hương thân quen cùng bầu không khí an ổn khiến y miễn cưỡng thả lỏng, dịu lại đôi chút.
Đến khi phản ứng kịp, bàn tay Hạ Bạc Thiên đã luồn vào trong lớp áo ngủ.
Làn da Tân Hòa Tuyết vốn mỏng manh, lại bị bàn tay thô ráp, chai sạn của người lính gác — những dấu vết năm tháng rèn luyện và chiến đấu để lại, chầm chậm v**t v* từ eo bụng trượt lên, phủ kín phần da thịt mềm mại nơi xương sườn.
Sức lực cùng hơi ấm nóng bỏng khiến y vì mẫn cảm, không kìm được mà run rẩy, hít vào từng nhịp thở gấp gáp. Trước ngực phập phồng không ngừng, hoàn toàn lọt thỏm trong lòng bàn tay to và những kẽ ngón tay vững chắc của người lính gác. Không chịu nổi nữa, y ngửa cổ ra sau.
“Không… đừng như vậy…”
Hạ Bạc Thiên để cằm tì lên vai cổ y, giọng trầm trầm:
“Tại sao lại không? Chúng ta đã lâu lắm rồi không có làm…”
Tân Hòa Tuyết đáp:
“Em mệt rồi… Ngày mai còn phải vào thôn khảo sát. Đợi hành động lần này kết thúc, trở về hẵng tính, được không?”
Giọng điệu y tuy nhẹ nhàng mang theo ý xin phép, nhưng lại ẩn chứa sự kiên quyết không cho phép phản bác.
Người lính gác, như con thú lớn cứ bám chặt không buông, cuối cùng cũng chịu dừng lại, chỉ yên lặng ôm y từ phía sau.
Nhịn thêm một lúc, Tân Hòa Tuyết nói:
“Tay… lấy ra đi.”
Hạ Bạc Thiên cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa quấn lấy cổ hắn, trán áp vào gáy, khẽ thì thầm:
“Không, tôi muốn cứ thế mà ngủ cùng em.”
Đúng là bệnh tâm thần.
Tân Hòa Tuyết nghiến chặt răng, đôi tai đỏ bừng vì nóng, thấp giọng cảnh cáo:
“Đừng để tôi phải lặp lại.”
Cuối cùng, Hạ Bạc Thiên cũng chậm rãi rút tay ra khỏi áo ngủ của y, rồi bất ngờ cúi xuống hôn mạnh lên vành tai y một cái trước khi bò ra khỏi giường.
Tân Hòa Tuyết xoay người lại, mái tóc đen mềm xõa trên gối, đôi mắt mờ sương nhìn về phía hắn, khẽ hỏi:
“Anh đi đâu?”
Hạ Bạc Thiên quay lưng về phía y, đáp lúng túng:
“Đi nhà vệ sinh, xử lý một chút.”
Lại đ*ng d*c nữa sao?
Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày, không nói thêm, xoay người lại và nhắm mắt, chẳng buồn để tâm.
Sau một hồi bị làm phiền, y dần chìm vào cơn buồn ngủ. Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mơ, y nghe tiếng cửa mở, tiếng bước chân Hạ Bạc Thiên đi về phía nhà vệ sinh.
Cánh cửa kêu “kẽo kẹt” hai tiếng rồi khép lại, ý thức Tân Hòa Tuyết cũng bị kéo vào giấc mộng tối đen.
Hạ Bạc Thiên đi mà không bật đèn hành lang.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên trong đêm khuya, vọng ra từ cuối hành lang tối om.
Vòi nước bị vặn hết cỡ, dòng nước lạnh lẽo xối ào ào xuống bồn rửa, đập mạnh vào thành sứ, bắn tung tóe từng giọt trong suốt lên gương mặt người lính gác, chảy dài xuống gò má, cằm, bọt nước trong suốt dính đầy từng đường nét rắn rỏi.
Trong phòng vệ sinh, chỉ có một chiếc đèn tường ở góc, yên lặng tỏa sáng, hắt bóng dáng cao lớn của hắn xuống nền gạch.
Người đàn ông trẻ tuổi khom lưng trên bồn rửa, hướng về cống thoát nước của bồn rửa tay, liên tục thọc sâu tay vào họng mình.
“Lạch cạch.”
“Lạch cạch.”
“Lạch cạch.”
Những mảnh nội tạng đỏ sẫm rơi lộp bộp xuống bồn, dòng nước điên cuồng cuốn chúng đi, nghiền nát, hòa cùng mùi máu tanh nồng rồi chảy xuống cống.
Cho đến khi không còn chút thịt vụn nào bị nôn ra, từ trong cổ họng hắn lại ùn ùn trồi lên những sợi dây leo màu xanh đậm, chen chúc bò ra, vươn ra không khí, ngoe nguẩy trong im lặng.
Bóng đen cao lớn đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào gương trên bồn rửa, khóe môi cong lên thành nụ cười mơ hồ quái dị.
........
Ngày hôm sau, công tác khảo sát vẫn tiến triển thuận lợi. Bọn họ đi khắp các khu vực của Thao Ba Khẩu, vẽ phác thảo sơ đồ của ngôi làng chài nhỏ.
Một người dân địa phương còn chưa dời đi dẫn họ ra tận bờ biển, nơi từng vớt được sinh vật biến dị đầu tiên, vừa nói chuyện bằng giọng địa phương lơ lớ, vừa kể:
“Nửa năm trước vớt được nó ở đây. Bà con ai nấy sợ hãi mất hồn, bên tháp canh lập tức cấm chúng tôi ra khơi đánh cá. Trong thôn ai có chút tiền liền nhanh chóng dọn đi. Tôi sống cả đời dựa vào biển, giờ bảo bỏ quê, lại gây dựng lại từ đầu, thì sống sao nổi…”
Người dân ấy thở dài não nề, gương mặt già nua nhăn nheo vì bôn ba cùng gió biển khắc nghiệt, phảng phất nét mệt mỏi và bất lực.
Rời bờ biển, Tân Hòa Tuyết dường như có cảm giác gì đó, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Lão thôn dân kia vẫn đứng sừng sững bên bờ biển, đôi mắt đen láy dõi thẳng vào y, ánh nhìn trống rỗng mà lại như đã dõi theo y từ rất lâu, khiến người ta không biết đã bắt đầu từ khi nào.
Một cơn đau đầu nặng nề lại quét qua não Tân Hòa Tuyết. Gió biển mang theo hơi thở của thủy triều rít gào, thậm chí y còn cảm thấy trong đó ẩn chứa chút sắc nhọn.
Hạ Bạc Thiên vẫn luôn ở cạnh y, nhẹ giọng hỏi:
“Làm sao vậy?”
Hơi thở sạch sẽ, êm dịu như cỏ cây truyền đến, khiến lòng người an tĩnh. Tân Hòa Tuyết miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh:
“Không sao cả.”
Khi y quay đầu nhìn lại, bóng dáng lão thôn dân vừa mới còn đứng bên bờ biển đã biến mất, chỉ còn lại một tấm bia đá giới hạn bờ biển lặng lẽ dựng đứng tại chỗ.
………
Đoàn người cưỡi chim ưng biển số 21 hướng về đảo núi lửa. Trên đường, Tân Hòa Tuyết xuất hiện triệu chứng say sóng, hơn nữa tọa độ của đảo núi lửa đột nhiên biến mất khỏi bản đồ chỉ dẫn, tàu tuần tra nhìn quanh bốn phía chỉ thấy một màu xanh lam của biển cả. Phải mất thêm một thời gian nữa mới có thể thoát khỏi tình trạng “quỷ đả tưởng” này bên ngoài gấp khu. Y chỉ đơn giản uống vài viên thuốc chống say sóng, rồi trở về khoang thuyền nghỉ ngơi.
Lúc ấy, thời gian ở đế đô là 16 giờ 31 phút, hoàng hôn buông xuống.
Cuối cùng, họ cũng nhìn thấy một hòn đảo nhỏ hình bán nguyệt từ xa. Địa thế đảo tây cao đông thấp, vách đá phía tây vươn cao sừng sững, từng đợt sóng trắng xóa không ngừng ập vào, mài mòn bờ đá thành những vách cheo leo hiểm trở.
Ven bờ, hàng vạn khối đá đen từ dung nham núi lửa chất chồng lên nhau, có thể thấy thấp thoáng phía sâu trong là lớp đất đỏ rực.
Động tác khoác áo khoác chiến đấu của Tân Hòa Tuyết bỗng khựng lại. Một cảm giác ngột ngạt nơi lồng ngực khiến y cực kỳ khó chịu, đầu óc như bị từng nhát búa vô hình nện xuống, nặng nề đến choáng váng.
Ngay khoảnh khắc họ đặt chân lên lãnh địa của đảo núi lửa, sắc trời liền biến đổi.
Mặt trời đỏ rực như than cháy từ từ chìm xuống biển, mây đen vần vũ, mưa lất phất rơi. Trời và biển dường như mơ hồ hòa làm một.
Ngẩng đầu nhìn lên, dưới tầm nhìn u tối, Tân Hòa Tuyết cảm giác vách đá phía tây của đảo núi lửa kia như một cái miệng khổng lồ đang mở ra, chuẩn bị nuốt chửng tất cả bọn họ.
………
Trên đảo núi lửa, cái nóng không phải kiểu oi bức do mưa dầm mà là hơi thở thiêu đốt đến từ lòng đất. Dù lính gác và dẫn đường đi theo được trang bị những bộ áo chiến đấu đặc chế, chế tạo từ vật liệu cải tiến và công nghệ dệt sợi tiên tiến để thích nghi với môi trường khắc nghiệt, nhưng khi đối diện với tình cảnh trước mắt cùng sự bào mòn khốc liệt của chiến đấu, tất cả cũng trở nên bất lực.
Nhiệt độ quá cao khiến họ trong quá trình chiến đấu liên tục rơi vào tình trạng mất nước nhanh chóng.
Ba ngày…
Hay đã là ngày thứ tư rồi?
Tân Hòa Tuyết cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Trong môi trường tăm tối, ranh giới ngày và đêm trở nên mơ hồ, cảm giác về thời gian bị phủ lên một tầng kén dày, khiến mọi thứ đều trở nên rối loạn.
Vì đã sai lầm trong việc đánh giá số lượng biến chủng trên đảo nhỏ này, trận chiến bùng phát khiến bọn họ trở tay không kịp, và thậm chí đến nay vẫn chưa thể đoán được bao giờ mới kết thúc.
Từng người lính gác bên cạnh lần lượt ngã xuống.
Tiếng thở hổn hển nặng nề từ người lính sát vai truyền đến, Tân Hòa Tuyết cảm thấy hơi thở của hắn đã trở nên mệt nhọc như một chiếc ống bễ dẫn gió kiệt sức.
Tân Hòa Tuyết lập tức ý thức được Hạ Bạc Thiên sắp mất kiểm soát.
Hắn ta là trụ cột chủ lực của tiểu đội, cũng là người chịu thương tổn nặng nề nhất. Thế nhưng, ô nhiễm trên đảo núi lửa này lại quá mạnh, khiến giá trị ô nhiễm tinh thần trong cơ thể lính gác tăng vọt.
Tân Hòa Tuyết vội vàng tìm đến thuốc trị thương và túi cứu chữa bên hông.
May mắn thay, lần này thuốc men dành cho những lính gác có khả năng mất kiểm soát vẫn còn nguyên vẹn.
…… Nhưng, từ khi nào mà chúng lại biến mất vậy?
Trong mắt y lóe lên tia mê mang.
Ngay lúc ấy, vì một khắc sơ sẩy, một con côn trùng biến dị khổng lồ lao thẳng xuống, móc câu bén nhọn từ trên chĩa thẳng vào y!
Bóng đen phủ trùm trước mắt Tân Hòa Tuyết.
Hạ Bạc Thiên vung đao chém rơi đầu con côn trùng kia, nhưng chiếc móc câu độc nhọn kia vẫn cắm sâu vào cánh tay hắn ta. Độc tố tê liệt thần kinh lan ra, khiến cơ thể hắn hoàn toàn mất phản ứng với sự xâm lấn ô nhiễm.
Tất cả triệu chứng đều cho thấy, chẳng bao lâu nữa, người lính gác này sẽ hoàn toàn mất kiểm soát, đánh mất lý trí và biến thành biến chủng.
Đồng tử Tân Hòa Tuyết co rút, y hoảng hốt hét lên:
“Đừng nhúc nhích! Tiến hành khai thông tinh thần ngay bây giờ!”
Đôi cánh trắng thuần khiết bất chợt bung ra, mọc lên từ tấm lưng gầy gò của chàng thanh niên. Đôi cánh bao trùm cả y và Hạ Bạc Thiên, gần như tạo nên một không gian cách biệt, ngăn cách họ lại với địa ngục đỏ rực ngoài kia.
Tân Hòa Tuyết tháo bỏ áo khoác chiến đấu. Trang phục dẫn đường có thiết kế hơi khác với lính gác. Sau lớp áo khoác, bên trong chỉ là một chiếc áo ba lỗ trắng mỏng, để lộ những đường cong mảnh khảnh nhưng rắn rỏi trên cánh tay, phập phồng theo nhịp thở. Kiểu thiết kế này vốn để trong những tình huống chiến trường hỗn loạn, có thể tận dụng diện tích da thịt lớn hơn nhằm xúc tiến việc khai thông tinh thần tạm thời.
Y quay mặt về phía Hạ Bạc Thiên, ôm lấy hắn. Vệt máu đỏ nhạt từ thái dương lăn xuống gò má, tạo nên một vẻ đẹp khắc khổ nhưng đầy mê hoặc. Dù vậy, y vẫn dịu giọng trấn an cảm xúc của lính gác:
“Được rồi… Được rồi… Sẽ ổn thôi…”
Thương thế Hạ Bạc Thiên quá nặng, giọng khàn đặc vì đau đớn:
“A Tuyết…”
Tân Hòa Tuyết khẽ vỗ về, lặp lại:
“Không sao đâu, rất nhanh thôi… sẽ ổn cả.”
Hạ Bạc Thiên gật đầu, ánh mắt ngập tràn tin tưởng.
Một tiếng rung khẽ vang lên.
Hạ Bạc Thiên chậm rãi cúi đầu, thuốc trị thương đã được tiêm vào sau lưng hắn. Liều lượng vượt ngưỡng Clo hóa/Kali cực hạn của cơ thể, toàn bộ lực thuốc dồn ép vào trong huyết quản, đủ khiến nhịp tim hỗn loạn và cướp đi sinh mạng trong vài phút.
Trong vòng tay hắn, chàng thanh niên mà hắn tin tưởng tuyệt đối cúi đầu, hàng mi rũ xuống, thì thầm:
“Rất nhanh thôi… sẽ ổn cả.”
Hạ Bạc Thiên nghi ngờ hỏi:
“A Tuyết? Vì sao?”
Tân Hòa Tuyết nâng mí mắt. Trong đôi mắt y là cả một vùng băng giá.
Không thể phủ nhận, ngay cả trong khoảnh khắc xuống tay g**t ch*t tình nhân, chàng trai ấy vẫn đẹp đến mức khiến tim người ta loạn nhịp.
Môi mỏng tái nhợt của Hạ Bạc Thiên run rẩy:
“Vì sao? Tôi không giống sao?”
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
【??? Giá trị tình yêu đã đạt cực hạn】
Con số thứ mười ba.
Y đã giết “Hạ Bạc Thiên” thứ mười ba.
Đến lúc này, Tân Hòa Tuyết rốt cuộc đã hiểu. Những cơn đau đầu không ngừng dày vò, những tiếng ầm ào như thủy triều dội trong đầu y…
Chính là tiếng nhắc nhở của hệ thống khi giá trị tình yêu bị ngăn chặn.
Lặp đi lặp lại. Không ngừng lặp đi lặp lại.
Hạ Bạc Thiên đưa tay chạm lên má y. Bàn tay đã lạnh dần đi, nhưng trong miệng vẫn thốt ra lời dịu ngọt như mật:
“Tôi yêu em, A Tuyết… Tôi là Hạ Bạc Thiên…”
Tân Hòa Tuyết giơ tay, đặt lên mu bàn tay của lính gác, lạnh lùng thốt ra từng chữ:
“Nếu yêu tôi… thì đi tìm cái chết đi.”
………
Hương rượu nhạt xen lẫn hỗn loạn nơi đầu lưỡi. Có lẽ vì hơi nóng mùa đông ban đêm dâng quá cao, khiến người ta trong lúc hôn môi vừa thiếu dưỡng khí, vừa choáng váng đầu óc.
Tân Hòa Tuyết ngửa đầu ra sau, bị lính gác ép chặt lên cánh cửa gỗ, hơi thở rối loạn. Đôi môi nhợt nhạt vì những cái hôn quá mạnh, ép đến đỏ rực quyến rũ.
Khi môi tách rời, trong không khí vẫn còn vương sợi chỉ bạc ái muội.
“Em… đừng ở bên Vệ Trạc…”
Bàn tay to lớn của Hạ Bạc Thiên luồn xuống mông, siết lấy mông y. Tân Hòa Tuyết bất đắc dĩ, để khỏi bị đè ép quá mức, chỉ còn cách kẹp chặt hai chân quanh eo hắn.
“Được không?”
Quần áo phần trên bị kéo lên, dồn lại nơi ngực.
Sống lưng trắng gầy tr*n tr** của Tân Hòa Tuyết không áp trực tiếp lên mặt cửa gỗ, bởi bàn tay thô ráp của Hạ Bạc Thiên đã lót phía sau, lòng bàn tay to lớn như mang theo lớp hạt cát, vuốt dọc theo sống lưng y. Với một cơ thể mẫn cảm như y, đó chẳng khác nào một hình phạt tình sắc quá độ.
Mái tóc nâu của lính gác cọ vào áo lông, từng sợi rơi xuống phất qua da thịt.
Tân Hòa Tuyết khẽ nức nở, thân thể căng cứng run rẩy.
Trong khu vực công cộng của ký túc xá, không biết ai đã rời đi mà quên tắt TV.
Đêm Giáng Sinh, sóng truyền hình phát bản tin bất an.....
“Được biết, do vùng gấp khu mở rộng, dẫn đến hiện tượng nước biển chảy ngược. Đến rạng sáng 1 giờ hôm nay, toàn bộ thôn ven biển phía Đông đã bị nhấn chìm. Trong đó, khu vực Thao Ba Khẩu chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, toàn thôn bị cuốn trôi. Hai trăm mười một nhân khẩu… toàn bộ thiệt mạng, không ai sống sót. Sau đây là bản tin từ phóng viên hiện trường…”
___________
Đêm nay, cuối cùng hắn cũng cắn một miếng chiếc bánh rán của thủ trưởng mèo nhỏ.
P/s : Lời của editor.
Chương sau là chương cuối nha mn.
