Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 145

Chương 145:

- Bồ Trung Tửu -

Nubu bước lên một bước, chắn ngang giữa Anath và Tân Hòa Tuyết. Hắn vốn vẫn đứng canh ở ngoài đình viện trung tâm trong suốt buổi yến tiệc, với thân phận thị vệ, không có tư cách bước vào đại điện. Vì thế, hắn hoàn toàn không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì giữa hai người kia.

Nhưng điều đó không ngăn được hắn cảm nhận được sự l* m*ng, khinh thường rõ rệt từ hành động vô lễ, hấp tấp của Anath khi đối diện với Tân Hòa Tuyết.

Nubu đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng nếu người trước mặt có bất kỳ cử động mạo phạm nào, hắn sẽ lập tức rút kiếm.

Bàn tay ấy bỗng bị bao phủ bởi một luồng hơi ấm mềm mại.

“Đừng lo, Nubu.”

Giọng nói dịu dàng kia khiến toàn thân Nubu lập tức cứng đờ, như hóa thành tượng đá, không dám nhúc nhích.

Thấy hắn vẫn đứng yên không phản ứng, Tân Hòa Tuyết khẽ ấn nhẹ lên mu bàn tay hắn, lực ấn vừa đủ để hắn cảm nhận được ý tứ: “Được rồi.”

Nubu lập tức thả lỏng, thu tay khỏi chuôi kiếm, lùi lại một bước, lặng lẽ đứng sang bên, nhường ra khoảng trống giữa hai người.

“Đại nhân Anath, ngài có chuyện gì muốn nói sao?”

Cảm xúc trên khuôn mặt Tân Hòa Tuyết vẫn không vẫn không thay đổi, giống như không muốn tiến hành truy cứu hành động mạo muội của vị hoàng tộc kia, giọng nói y tuy rét lạnh nhưng không lạnh đến mức thấu xương.

“Nếu không có gì, thì đêm đã khuya, tôi phải trở về nghỉ ngơi rồi.”

Trong khoảnh khắc đôi môi hồng nhạt ấy khẽ mở trên khuôn mặt quá mức mỹ lệ ấy, Anath lại vô thức nhớ đến lớp rượu sót lại lấp lánh trên môi đối phương trong yến hội khi nãy, thứ ánh sáng ẩm ướt ấy, so với vẻ lạnh nhạt hiện giờ, dường như càng thêm diễm lệ.

Chỉ là môi người kia… lúc này trông lại càng đỏ hơn.

Trong đầu Anath “bùm” một tiếng, cả khuôn mặt đỏ bừng, hai tai nóng rát.

Tân Hòa Tuyết vẫn chưa nhận được câu trả lời từ đối phương, chỉ thấy người kia bỗng nhiên nhìn mình như y… quái vật. Giống như gặp được sinh vật lạ trong thần thoại, sau đó xoay người bỏ chạy như thể chỉ cần nhìn thêm một cái thôi là sẽ bị hóa đá.

Tân Hòa Tuyết: “?...”

Xem ra hoàng tộc Ai Cập này… có vẻ chẳng ai bình thường cả.

Giọng nói thầm kín của K vang lên trong đầu y, như lời của chương trình giới thiệu game:

【Thần mèo nhỏ tỏa ra uy nghiêm khiến kẻ địch kinh sợ. Niềm tin dân chúng +1, uy tín +10.】

Dưới ánh đèn dầu hai bên hành lang, hoa văn hoa sen lam trên những cột đá lấp lánh phản chiếu ánh sáng dịu vàng.

Tân Hòa Tuyết khẽ phất tay áo: “Đi thôi, Nubu. Trở về.”

…………

Cái gọi là uy tín mà K nói, quả thật không phải lời nói đùa.

Từ K, Tân Hòa Tuyết biết được hiện giờ mình đã tích lũy được 321 điểm, trong đó một phần đến từ tín ngưỡng của cư dân bản địa trong thế giới này nhỏ. Tình cảm sùng kính đó được chuyển hóa thành giá trị uy tín, từ đó biến thành điểm tích lũy, chỉ là hiệu suất chuyển đổi vẫn chưa cao.

“Ý anh là cái ngôi miếu đổ nát kia đã bị biến thành đền cầu phúc, tượng tôi… vẫn đang được người dân thắp hương quỳ lạy, cúng bái sao?”

Sắc mặt của Tân Hòa Tuyết có chút khác thường, tưởng tượng hình ảnh ấy mà trong lòng có chút vi diệu khó nói.

Chẳng lẽ y thật sự trở thành Bồ Tát cá chép chuyên phù hộ sĩ tử đi thi trong truyền thuyết dân gian rồi sao?

Tân Hòa Tuyết lắc đầu, không dám nghĩ sâu hơn về dáng vẻ của mình trong truyền thuyết nơi này.

Thêm nữa trước kia khi y làm dẫn đường trong thế giới nhỏ, y đã tự sát thông tinh thần lực để tiêu diệt cây treo cổ trong gấp khu. Nhờ đó mà thanh lọc cho nhân loại mở rộng phạm vi an toàn, không đến mười năm sau, họ đủ khả năng có thể hoàn toàn quét sạch các khu vực gấp khu đó. Tên của y, có lẽ cũng được lưu lại trong nhiều tài liệu ghi chép về thời kỳ đó.

K tiếp lời nhắc nhở:

“Bởi vì nền tôn giáo của thế giới nhỏ này có tín ngưỡng mạnh, nên hiệu suất chuyển hóa uy tín sẽ cao hơn trước.”

“Kiến nghị ký chủ chủ động gia tăng uy tín.”

Dù sao thì chẳng ai lại chê điểm tích lũy quá nhiều cả. Mà dù Tân Hòa Tuyết phần lớn thời gian không cần dùng đến, y cũng không định từ chối.

Quả nhiên, chỉ hai ngày sau khi y nghỉ ngơi điều dưỡng, tể tướng Vizier đã không thể chờ được nữa, tự mình dẫn theo mấy thợ thủ công bậc cao đến bái kiến, mong học phương pháp chế tác pha lê.

Vị quan lớn này tuy không hứng thú với việc cải tiến rượu nho, nhưng lại đặc biệt say mê chất liệu trong suốt, không phải kim loại ấy.

Hắn ta còn đích thân chọn lựa vài người thợ khéo tay nhất, đều là những bậc thầy từng phục vụ cho hoàng thất.

Ở Ai Cập cổ đại, hầu hết nghề nghiệp và kỹ nghệ đều được cha truyền con nối, bí quyết chế tác quý giá được lưu giữ qua từng thế hệ trong cùng một dòng tộc.

Tân Hòa Tuyết ghi lại toàn bộ phương pháp chế tác pha lê lên giấy cói, rồi truyền lại cho bọn họ. Bản công thức đổi từ cửa hàng hệ thống chỉ có một, y phải tự tay sao chép và dịch lại bằng chữ tượng hình Ai Cập cổ thì người nơi đây mới có thể hiểu được. Ngoài ra, có không ít khái niệm hóa học vốn không nên tồn tại trong thời đại này, y cũng phải khéo léo dùng cách diễn đạt khác để thay thế.

Tể tướng Vizier cẩn thận tiếp nhận tờ giấy, ánh sáng mặt trời xuyên qua khung cửa cung điện, rọi xuống mặt giấy cói. Nét bút của vị thanh niên thần sứ uyển chuyển như dòng Nin, từng vệt mực phảng phất ánh lên sắc nước.

Một nhóm thợ thủ công ghé đầu bàn bạc sôi nổi. Sau khi nghe họ trình bày nghi vấn, Vizier lại quay sang hỏi Tân Hòa Tuyết:

“Tôi nghĩ họ đã hiểu đại khái phương pháp đúc mà ngài nói, đem cát thạch, tro kiềm và vôi theo tỷ lệ ghi lại mà hòa trộn... Sau đó cho hỗn hợp ấy vào nồi nung, đặt trong lò lửa cực nóng để nấu chảy thành pha lê lỏng, rồi đổ vào khuôn, để nguội cho đông đặc, cuối cùng là đánh bóng và điêu khắc.”

Người Ai Cập vốn đã có phương pháp khai thác và sử dụng vôi hiệu quả, nên không cần thêm lời chỉ dẫn của y.

Riêng cát thạch, chỉ cần lấy từ dọc bờ sông Nin là đủ.

Nhưng rồi Vizier lại hỏi:

“Vậy cái ngài gọi là kiềm tự nhiên là thứ gì?”

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu hỏi lại:

“Gần Thebes có hồ nước mặn nào không?”

Vizier sững sờ, chưa kịp trả lời.

........

Mặt trời vàng rực nướng cháy vạn vật. Đôi khi, vài tán lá cọ rũ xuống, rải chút bóng mát hiếm hoi. Nước sông Nin dâng cao, lan tràn qua những cánh đồng hai bờ, lớp cát vàng óng ánh dưới làn nước màu xanh biếc trải dài vô tận.

Dưới chân, từng hạt cát mềm mịn cuốn lấy bước đi, còn tiếng gió thổi qua đám cói sậy cũng đủ che lấp tiếng người. Cát dưới nắng phản chiếu lấp lánh như rắc bạc.

Vì quãng đường không xa, Vizier và Tân Hòa Tuyết không chọn xe ngựa, chỉ dẫn theo vài hộ vệ và tùy tùng.

Rời khỏi hoàng cung Thebes, họ đi về hướng đông, nơi có thể nhìn thấy hình dáng hùng vĩ của một ngôi đền khổng lồ đang dần hiện ra.

Tân Hòa Tuyết giơ tay, Nubu liền bước tới che dù, tua vàng nơi mép dù khẽ đung đưa, để lộ rõ cổng đền uy nghi và hai tòa tháp cao đối xứng bên ngoài.

Dù công trình này vẫn đang trong quá trình xây dựng kể từ khi pharaoh mới đăng cơ, nhưng quy mô đã đủ khiến người ta tưởng tượng đến vẻ huy hoàng mà cát vàng nghìn năm sau cũng chẳng thể che lấp.

Bức tường thành cao bao quanh, ngăn cách không gian thần thánh với trần thế. Hai bên cổng chính dựng những tượng nhân sư thân người mặt thú, cơ thể đầy hoành tráng, dáng nằm phủ phục, tứ chi như sẵn sàng bật dậy, toát lên vẻ uy nghiêm khiến kẻ phàm không dám nhìn lâu.

Dọc đường đi, không ít người nhận ra Vizier cùng vị thần sứ khoác áo trắng bên cạnh, đồng loạt cúi đầu, khom lưng chào kính cẩn:

“Thần sứ đại nhân, ngài có lẽ đang tìm hồ nước mặn…” Vizier vừa nói, vừa dẫn Tân Hòa Tuyết đi vào phía sau ngôi đền, nơi được tường cao che nắng, tạo thành một khoảng bóng râm mát dịu.

“Nơi này chính là đền thờ Thần Sông.”

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu nhìn đền thờ Thần Sông theo lời tể tướng Vizier.

Trước mắt là mặt hồ phẳng lặng như gương, soi rõ sắc xanh của bầu trời trong lành và những cột đá khắc hoa văn hai bên. Ánh nắng len qua kẽ cột chiếu xuống mặt nước, tạo nên từng gợn sóng lấp lánh.

Ánh sáng phản xạ chói mắt khiến y hơi nheo hai mắt lại.

Giữa hồ nổi lững lờ vài con thuyền nhỏ, trang trí bằng vải màu và hoa văn tinh xảo, nạm vàng khảm ngọc, rõ ràng được dùng cho các nghi lễ tế thần và các ngày hội, ngày lễ.

Nếu coi một hồ nước mang tính linh thiêng như vậy là hồ muối để khai thác kiềm tự nhiên, e rằng thật không thích hợp.

Tân Hòa Tuyết còn đang suy tính nên mở lời thế nào, thì từ xa vang lên tiếng hô đồng thanh mạnh mẽ, dội vọng giữa không trung.

Vizier chú ý đến ánh mắt y, liền nói:

“Là đội cận vệ chiến xa hoàng kim, họ đang luyện tập.”

Tiếng kim loại va chạm và vó ngựa dồn dập hòa thành âm thanh trầm hùng, vọng khắp bãi huấn luyện rực nắng.

Quan chỉ huy liên tục hô vang hiệu lệnh, đội quân nhanh chóng điều chỉnh đội hình, thực hiện những pha xung phong và phản kích trong buổi huấn luyện mô phỏng chiến trường. Ngựa phi vun vút, bánh xe xoay tròn như lốc, toàn bộ đội chiến xa tựa một dòng sáng màu vàng kim lướt đi trên nền cát bỏng rát của sa mạc.

Đội cận vệ chiến xa hoàng kim là lực lượng tinh nhuệ nhất trong kinh đô, gần như quy tụ toàn bộ những chiến binh xuất sắc nhất của Thượng Ai Cập.

Bỗng nhiên, từ bên rìa sân huấn luyện, một thân ảnh cao lớn bước ra giữa đám bụi mù do chiến xa để lại. Người đó đeo mặt nạ đen che nửa khuôn mặt, đôi mắt màu nâu vàng kim lạnh lẽo nhìn thẳng vào vị chiến xa đang dẫn đầu:

“Anath, pharaoh đã ra chỉ dụ cách chức anh khỏi vị trí Thủ tịch Ngự giả. Từ nay, anh phụ trách việc xây dựng tháp bia bên ngoài đền thần.”

Anath siết chặt dây cương, bánh xe chiến xa rít mạnh rồi dừng hẳn.

Hắn đứng trên xe, ngược sáng khiến khuôn mặt khó thấy rõ, giọng nói trầm và lạnh:

“Chỉ cần chiếu chỉ của Pharaoh chưa được ban xuống, tôi vẫn là Thủ tịch Ngự giả.”

Thực ra, hắn hoàn toàn không có năng lực trong lĩnh vực xây dựng. Việc pharaoh điều hắn đi làm quan xây dựng chẳng qua là giam hắn vào một chức vụ hữu danh vô thực, chỉ còn biết nghe lệnh đám quan lại dưới quyền mà thôi.

Lahotep vừa trở về Thebes từ chuyến tuần du trên sông Nin, còn đang bận xử lý đống công vụ chất cao như núi trong cung điện. Làm sao có thể nhanh chóng hạ lệnh chính thức được?

Saito lạnh lùng nhìn hắn.

Anath biết rõ, Saito chính là cánh tay phải đắc lực của Lahotep, địa vị chẳng khác nào nửa vị tể tướng Vizier, thậm chí quyền hạn còn vượt qua cả Vizier. Những gì hắn nói hôm nay, chắc chắn sẽ được Saito mang về thuật lại bên tai Lahotep.

“Cậu chỉ biết chạy về méc pharaoh sao, Saito?” – Anath nheo đôi mắt màu nâu lại, giọng khinh khỉnh. – “Hay là, cậu không dám cùng tôi phân thắng bại ngay tại đây?”

Lahotep là con trai trưởng của vương hậu, mang dòng máu vương thất thuần khiết, việc kế vị vốn là điều hiển nhiên. Nhưng tại sao một kẻ như Saito — con của một nữ nô, kẻ từng ăn thịt sống uống máu thú, nhưng chức quyền của Sato sao lại có thể cao hơn hắn?

Saito không hứng thú với trò khiêu khích vô nghĩa ấy.

Anath nhếch môi cười lạnh:

“Ra là sợ rồi sao?”

Nhưng đột nhiên, ánh mắt Saito khựng lại. Hắn liếc qua hàng binh lính đang đứng ngay ngắn, rồi nhìn thấy một bóng áo trắng đang tiến về phía này.

Hắn xoay người, bắt gặp Anath đang nhìn mình, chỉ nói một câu:

“... Được thôi.”

........

Bên cạnh sân huấn luyện, bia ngắm làm bằng bó cỏ khô, giữa có vẽ một vòng tròn đỏ làm hồng tâm. Gió nhẹ lay động từng cọng cỏ, hai chiếc chiến xa ánh vàng lấp lánh lao vun vút trên cánh đồng cát, vó ngựa dồn dập, bụi bay mù trời.

Ánh nắng phản chiếu trên bánh xe và giáp sắt chói lòa.

Saito đứng vững trên chiến xa đang nảy xóc, nâng tay kéo cung. Dây cung căng như sắp đứt, mũi tên dừng lại cách mặt nạ đen trên gương mặt hắn chỉ hai tấc. Những hoa văn mạ vàng trên mặt nạ phản chiếu ánh sáng rực rỡ, rồi tiếng dây cung bật ra một tiếng “vút” sắc lạnh!

Mũi tên như một tia sao băng, xé gió lao đi.

Không thèm nhìn xem mũi tên có trúng hồng tâm hay không, Saito chỉ đưa mắt về phía Tân Hòa Tuyết.

Anath vốn đang định kéo cung, nhưng ánh nhìn khác lạ của Saito khiến hắn bất giác liếc theo. Trong tầm mắt, tấm áo choàng trắng nổi bật giữa nắng vàng. Cánh tay kéo cung của hắn chợt run lên, cơ bắp căng lại như co giật.

Ngựa hí vang, trục bánh chiến xa phát ra tiếng rền.

Anath nhắm mắt, trấn định lại, rồi trong tiếng xóc nảy dữ dội, hắn giương cung lần nữa. Ánh sáng mặt trời lóe lên nơi đầu mũi tên.

“Vút—!”

Mũi tên rít gió lao đi, cắm thẳng vào bia ngắm nơi xa!

Bánh xe lăn một vòng rồi dừng lại, giống như có thể cắt ngang cả không khí. Cả hai cùng lúc nhảy khỏi chiến xa, không biết vì điều gì mà tiến lại gần dường như đều muốn phân rõ cao thấp trước mặt vị thần sứ áo trắng.

Anath ngẩng cằm, có chút ghét bỏ mà mở miệng:

“Thần sứ đại nhân không thể nhìn thẳng vào ánh sáng của Thần Mặt Trời sao?”

Mồ hôi trong suốt lăn dọc cổ Saito, hắn nhìn về phía Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ gọi một tiếng:

“Nephthys…”

Tân Hòa Tuyết không đáp, ánh mắt vẫn dõi về phía bia ngắm nơi xa.

Anath tưởng y đang đánh giá kết quả, bèn kiêu ngạo hừ lạnh:

“Không cần nhìn tôi chắc chắn trúng hồng tâm.”

Ánh mặt trời nóng chói chang gay gắt, giống như có ngọn lửa từ cát và nắng khiến đống cỏ khô ở xa như đang bốc cháy.

“Tro tàn,” Tân Hòa Tuyết quay sang Vizier mà nói.

“Tôi nghĩ ra thứ có thể thay thế kiềm tự nhiên rồi.”

_________________

Không ai buồn để ý đến hai con chó kia nữa.