Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 168
Chương 168:
- Bồ Trung Tửu -
“Iah…”
Giữa lúc yên tĩnh nghỉ ngơi, một tiếng khẽ gọi vang vọng trong cung điện.
Người hầu tiến vào, cúi mình thưa:
“Bệ hạ, tể tướng đại nhân xin được cầu kiến.”
“Ừm, cho hắn vào.”
Lahotep chống trán. Không rõ vì sao, chỉ là trong khi xử lý chính sự vốn đã nhàn hạ, hắn lại cảm thấy đầu đau âm ỉ. Mỗi khi nhắm mắt dưỡng thần, lúc tỉnh lại, nơi giữa trán liền nhói lên, như có vật gì cứng rắn đập trúng.
Hắn đưa tay xoa, lòng bàn tay trơn nhẵn, chẳng hề có vết máu. Nhưng cơn đau trên trán vẫn co rút từng đợt.
Gần đây, loại đau ẩn ẩn ấy xảy ra ngày càng thường xuyên. Ngự y kiểm tra nhiều lần cũng không tìm ra bệnh trạng, chỉ có thể đưa ra một nguyên nhân duy nhất, nó liên quan đến người em sinh đôi với hắn, người anh em ruột thịt cùng chia nỗi đau.
Chính bởi điều đó, tâm tình Lahotep càng trở nên trầm mặc nặng nề.
Tể tướng bước vào điện, dâng lên một cuộn thư viết trên giấy cói.
“Tâu Bệ hạ, sứ giả chúng ta phái đi Nubia hôm nay đã gửi công văn hồi đáp.”
Lahotep đọc nhanh như gió, đem toàn bộ nội dung thu vào tầm mắt, ánh mắt hắn dần trầm xuống theo từng dòng chữ.
Tin tức thám thính từ vương đô Nubia cho thấy tình hình rối loạn cực độ:
Lão quốc vương bệnh nặng, các hoàng tử tranh quyền đoạt vị, kinh thành rơi vào hỗn loạn. Nhưng ngay giữa cơn biến loạn đó, lại xảy ra một việc khiến người người kinh ngạc.
Một người lạ mang theo tín vật cổ xưa, tự xưng là hậu duệ chính thống của vương thất, đến xin diện kiến quốc vương.
Cả bùa hộ mệnh bằng vàng, lẫn đôi khuyên tai vàng của người ấy, đều chứng thực thân phận cao quý, dòng máu thuần khiết nhất của vương quốc Nubia.
Chỉ có điều, theo lời kể của người hầu cận bên lão quốc vương, chiếc bùa vàng ấy bị sứt mất một góc. Song, chi tiết ấy vẫn không đủ để phủ nhận thân phận của vị dũng sĩ kia, con trai của lão quốc vương và người yêu thuở thiếu thời, cũng chính là công chúa em gái ruột của ngài.
Nubia và Ai Cập vốn là láng giềng gần gũi, phong tục tín ngưỡng chẳng mấy khác nhau. Trong quan niệm của họ, còn có huyết thống nào thuần khiết hơn con của hai anh em hoàng thất? Còn ai xứng đáng kế vị ngai vàng hơn đứa trẻ ấy?
Ánh mắt Lahotep trầm hẳn xuống. Một ký ức xa xôi thời thơ ấu chợt trỗi dậy.
Nếu hắn nhớ không lầm, thì người em gái duy nhất của quốc vương Nubia khi ấy từng được gả sang Ai Cập để hòa thân.
Nàng nhanh chóng sinh hạ một đứa con nối dõi.
Nhưng khi Lahotep còn nhỏ, hắn đã nghe nói vị phi tần ấy chết bệnh trong cung,
đứa trẻ duy nhất của nàng cũng được tìm thấy chết đuối không lâu sau đó trong hồ sen.
Chuyện này năm xưa chẳng gây chấn động lớn, vì lúc đó Pharaoh Ai Cập có đến hàng trăm phi tần, hơn mười đứa con nối dõi được sinh ra sau đó. Một phi tần ngoại bang Nubia đến Ai Cập hòa thân và đứa con nhỏ bé của nàng, tất nhiên chẳng mấy ai để tâm.
Song, liệu có phải vì cái chết của công chúa Nubia trong cung Ai Cập mà suốt gần hai mươi năm sau, quan hệ giữa hai nước vẫn lạnh nhạt, thậm chí ngấm ngầm thù địch?
Nhưng nếu năm xưa đứa trẻ kia thật sự đã chết đuối, vậy người đang mang theo tín vật xuất hiện hôm nay là ai?
Lahotep tin rằng lão quốc vương Nubia không thể lú lẫn đến mức nhận nhầm chính con mình. Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất, vị dũng sĩ ấy quả thật là con trai của quốc vương, người năm xưa chỉ giả chết để trốn khỏi Ai Cập.
Đôi khuyên vàng ấy…
Lahotep bất giác nhớ đến một gương mặt người Nubia đặc biệt.
Kẻ ấy thường xuất hiện bên cạnh vị thần sứ, giữ vai trò hộ vệ, nhưng kể từ sau khi Anath bị thương nặng, hắn liền biến mất không tung tích....
Nubu.
Tên nô lệ người Nubia đã theo vị thần sứ trở về từ mỏ đá Aswan.
Lahotep chợt nhớ lại đêm đầu tiên gặp thần sứ, đêm mà tại mỏ đá Aswan đã xảy ra một vụ nổ dữ dội. Giữa cơn hỗn loạn đó, mấy tù binh Nubia đã lợi dụng bóng đêm để vượt qua biên giới, trốn về cố quốc.
Nói cách khác, Nubu có khả năng đã tham dự vào vụ nổ ấy, thậm chí còn có cơ hội trở lại Nubia ngay trong đêm đó. Thế nhưng hắn lại lựa chọn ở lại Ai Cập, đi theo thần sứ.
Điều này thật khó khiến người ta tin rằng hắn hoàn toàn vô tư, không mang trong mình dã tâm của vương tộc Nubia.
Vậy mà hắn, kẻ mang dòng máu có thể gây họa cho Ai Cập, lại ẩn náu trong hoàng cung của Iah, ngay dưới mí mắt của Pharaoh, mà không bị ai phát hiện suốt thời gian dài như thế!
Sắc mặt Lahotep càng lúc càng u ám.
Tấm gương đồng sáng bóng trên bức tường phản chiếu lại khuôn mặt tuấn tú nhưng không thể giấu nổi cảm xúc, bị lòng đố kỵ đang dần nuốt chửng lấy hắn.
Cuộn thư trên giấy cói bị hắn siết chặt đến nhàu nát, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc.
Tể tướng vẫn chưa hiểu chuyện gì, khẽ hỏi dò:
“Bệ hạ… ý ngài là sao?”
Lahotep hít sâu một hơi, ép toàn bộ cảm xúc cuộn trào xuống đáy lòng. Khi ngẩng đầu lên, gương mặt hắn đã trở lại vẻ trầm tĩnh và lạnh lùng vốn có.
Hắn trầm giọng hỏi:
“Ngươi đã đọc nội dung trong thư chưa?”
Tể tướng gật đầu: “Thần đã đọc qua.”
Lahotep nói:
“Vị ‘hoàng tử mới trở về’ kia, rất có thể sẽ là người kế thừa ngai vàng Nubia. Nhưng điều đó lại là tin tức vô cùng bất lợi cho Thượng Ai Cập.”
Rốt cuộc, mẫu thân của hắn đã chết trong cung Ai Cập. Huyết hải thâm thù ấy đâu dễ gì mà hóa giải.
Nếu trong khi Thượng Ai Cập dốc binh tấn công Hạ Ai Cập, mà Nubia bất ngờ xâm nhập từ hậu phương Thebes…
Lahotep tuyệt đối không cho phép để kẻ khác ngư ông đắc lợi khi Ai Cập đang nội chiến.
“Phái sứ giả đến thăm dò vị hoàng tử đó.”
Lahotep đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra phương bắc qua những cánh cửa sổ chớp.
“Nói rằng…”
“Thượng Ai Cập nguyện cùng Nubia lập minh ước hợp tác và sẽ nghênh đón thần sứ đang ở Hạ Ai Cập, trở về.”
Tể tướng thẳng người, tuy trong lòng vẫn còn khó hiểu, nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh của Pharaoh:
“Vâng, thần sẽ lập tức gửi hồi đáp.”
..........
Tân Hòa Tuyết, sau khi trở về từ ngôi đền thần quái dị kia, vẫn mãi trăn trở về những lời đã nghe được.
“Hương vong ưu”?
Theo những điều Tabitha nói, đó hẳn là một mùi hương kỳ lạ, khó lòng dứt bỏ.
Người dùng nó quá lâu, nếu ngừng hẳn sẽ rơi vào trạng thái điên cuồng, mẫu thân của Hồng Vương chính là đã chết vì vậy.
Tabitha từng nhắc đến “cỏ vong ưu”, chắc chắn đó chính là nguyên liệu tạo nên hương liệu ấy.
Tân Hòa Tuyết suy luận rằng Hạ Ai Cập đã âm thầm buôn bán loại hương liệu này với Assyria suốt nhiều năm.
Bằng không, không thể giải thích vì sao Hạ Ai Cập so với Thượng Ai Cập lại có những cung điện xa hoa tráng lệ, đất đai màu mỡ, và cả những chiến mã vốn không thuộc về Ai Cập.
Đất Ai Cập vốn không sản sinh ngựa. Muốn xây dựng đội kỵ binh và chiến xa hùng mạnh, họ chỉ có thể thông qua trao đổi thương mại với các vương quốc xa xôi nơi bán đảo.
Họ bán đi hương liệu kỳ lạ ấy cho người Assyria, đổi lấy vàng bạc, châu báu, ngựa chiến và cả vũ khí bằng sắt.
Người hầu đẩy chiếc thuyền nhỏ ra giữa hồ, mặt nước gợn lên từng vòng sóng.
Tân Hòa Tuyết vừa bước xuống thuyền, liền bị một bàn tay từ bờ nắm lấy.
Shamul đứng bên bờ, bóng nắng phía sau lưng khiến ngũ quan hắn chìm trong quầng sáng, sắc nét mà lạnh lùng.
Ánh mắt hắn lướt qua đám người hầu rồi dừng lại trên người Tân Hòa Tuyết:
“Ankail, em định đi đâu?”
Tân Hòa Tuyết hơi do dự một chút, rồi đáp:
“Chỉ muốn qua phía đối diện hồ Thánh Thú xem thử.”
Hai người vẫn nắm tay nhau. Dưới ánh nắng, làn da lộ ra khỏi tay áo choàng trắng bắt đầu nóng rát, hơi ngứa ngáy.
Shamul xoay cổ tay Tân Hòa Tuyết, dùng lực nắm chặt, rồi khẽ kéo. Y không kịp phản ứng, liền ngã vào vòng tay người kia. Shamul thuận thế vòng tay qua eo y, nửa như ép buộc, nửa như bảo hộ, kéo người trở lại bờ.
Tân Hòa Tuyết một lần nữa đứng trên bãi cát.
“Phía đối diện chỉ là ruộng dược liệu, chẳng có gì đáng xem cả. Ở đó còn mọc nhiều loại cây độc.” — Shamul nhìn về phía xa xa, giữa hồ là đảo nhỏ, ánh mắt dừng ở hòn đảo nhỏ giữa lòng nước, đối diện hồ là cánh đồng lớn trồng thực vật màu tím, nhóm vệ binh đi qua con đường nhỏ, hắn nheo mắt lại, trong lúc lơ đãng nói tiếp:
“Urius rất thích đến đó.”
Hắn biết Tân Hòa Tuyết không thích Urius.
Hay nói đúng hơn, y không thích rắn.
Thế nên Shamul cố ý nói vậy, để ngăn y đi về phía cánh đồng dược liệu kia.
Nhưng Tân Hòa Tuyết biết rất rõ chính nơi đó mới mọc lên thứ cỏ mà Tabitha từng nhắc đến: ‘Cỏ vong ưu’.
Còn Shamul… lại tỏ ra đặc biệt kiêng kỵ nó.
Bởi vì bị ngăn lại, Ý nghĩ tìm hiểu tận cùng chân tướng khiến Tân Hòa Tuyết tạm thời ngưng lại.
“Chẳng bao lâu nữa sẽ đến chính ngọ, mặt trời càng lúc càng gắt, điều đó không tốt cho em.”
Hắn không để tâm ánh nhìn của người khác, cúi người bế bổng Ankail lên, sải bước trên cát nóng, để lại từng dấu chân sâu in.
“Về thôi. Người hầu đã chuẩn bị bữa trưa. Xét thấy dạo này Tisses rất nỗ lực, hôm nay tôi đặc biệt cho phép cậu ta cùng chúng ta dùng cơm.”
Nói đến đây, ánh mắt Shamul dán chặt lên người Tân Hòa Tuyết. Trong lòng hắn tuy bất mãn nhưng vẫn cười, nụ cười không mang chút ấm áp nào:
“Nhưng tôi muốn cậu ta nhớ rõ, dù là ở trước mặt em, cũng phải giữ lễ nghi và sự tôn kính. Tôn kính như đối với thần linh của Hạ Ai Cập, và cũng như tôn kính Pharaoh của Ankail.”
Shamul cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên giữa trán Tân Hòa Tuyết, rồi nhẹ nhàng kéo mũ choàng của y xuống, che kín khỏi ánh nắng, bảo đảm ánh nắng không chiếu được lên người y nữa mới thôi.
Tân Hòa Tuyết im lặng tựa vào vai hắn, tư thế ngoan ngoãn ấy khiến Shamul vô cùng hài lòng.
Ánh mắt y lướt qua bờ vai Shamul, dừng lại nơi hồ nước phía xa, nơi ấy chính là điểm khởi đầu của mọi thứ, nơi Shamul đã thổ lộ tình cảm của mình với y.
........
Bữa trưa vừa kết thúc, Shamul lập tức đuổi Tisses đi, như xua đuổi một con dê hay con cừu phiền phức. Đối với người em cùng cha khác mẹ này, thái độ của hắn vẫn luôn tàn nhẫn đến mức lạnh lùng.
Tisses nén giận rời đi, bên ngoài cung điện, người hầu Kran đã chờ sẵn.
Bên trong, Shamul tiện tay cầm lên một cuộn thư viết trên giấy cói. Trên đó có mấy hàng chữ lạ, là thứ văn tự không thuộc về Ai Cập.
Nếu hắn đọc được, hẳn sẽ hiểu rằng hàng chữ Hán kia viết:
“Quân tử hoài đức, tiểu nhân hoài thổ; quân tử hoài hình, tiểu nhân hoài huệ.”
Nhưng dĩ nhiên, hắn không thể nhận ra.
Vì vậy, hắn chỉ cho rằng đó là ngôn ngữ đặc biệt của thần sứ, may mắn thay bên dưới còn có hàng chữ tượng hình Ai Cập giải nghĩa đôi phần.
Có vẻ Tân Hòa Tuyết đã thay thế vị trí của một thầy dạy thư lại, dạy chữ cho Tisses, những điều mà đám thư lại bình thường chẳng dám, cũng chẳng thể, dạy cho vị em trai của Pharaoh.
Shamul khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay.
“Em trai ngu xuẩn của tôi có gây phiền toái gì cho em không?”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, đáp:
“Xin Bệ hạ yên tâm. Điện hạ Tisses rất ngoan, hơn nữa cũng khá thông minh.”
Y ra hiệu cho người hầu thu dọn bút, mực và giấy trên bàn, để lại gọn gàng cho buổi học sau.
Shamul thỉnh thoảng vẫn nghe lỏm vài lời, nhưng không mấy bận tâm đến những gì Tân Hòa Tuyết dạy cho Tisses, ngoại trừ một câu khiến hắn đặc biệt thích thú.
Hắn bất ngờ tiến lại gần, vòng tay ôm chặt Tân Hòa Tuyết. Người kia chưa kịp tránh, khoảng cách giữa họ đã bị rút ngắn đến mức không còn chỗ cho kẻ thứ ba chen vào.
Shamul cúi đầu, mũi hắn khẽ chạm lên làn da kia, giống như một con thú lớn giống chó nào đó dí chóp mũi lại gần, đánh hơi lãnh thổ của mình. Cho đến khi hơi thở hai người hòa quyện, bầu không khí chợt trở nên đặc quánh, nặng nề mà mơ hồ, giữa họ dấy lên một thứ tình cảm không tên, mật thiết đến nghẹt thở.
Hai thân thể kề sát, tựa như hai cánh sen cùng nở rộ từ bùn sâu nơi đáy nước.
Trong tình cảnh ấy, khi ánh mắt hắn chạm vào đôi con ngươi hồng nhạt bình tĩnh kia, Shamul bỗng sinh ra một ảo giác rằng Ankail của hắn cũng yêu hắn, như chính hắn đang yêu người ấy.
Giọng Shamul khàn đặc, lẫn trong đó là hơi thở dày của d*c v*ng:
“Gọi tên tôi đi, Iah.”
Khoảng cách quá gần khiến Tân Hòa Tuyết không được tự nhiên. Y quay mặt đi, nhưng rồi lại khẽ ngước mi lên nhìn về phía đối phương, phần đuôi hàng mi cong lên như cánh quạt nhỏ vô tình câu nhân
“… Shamul.”
Shamul thử lặp lại câu mà Tân Hòa Tuyết từng nói với Tisses:
“Đánh một cái tát, rồi lại ban cho một quả hải táng ngọt để bù đắp phải không?”
Tân Hòa Tuyết khó hiểu nhìn hắn:
“Sao vậy?”
Shamul nở nụ cười mơ hồ:
“Để tôi tính xem… Ankail, em còn nợ tôi bao nhiêu ‘quả hải táng ngọt’ rồi nhỉ?”
Tân Hòa Tuyết chỉ tay về mâm trái cây trên bàn, những quả mọng nước ánh lên dưới nắng:
“Nếu ngài muốn, tự đi mà lấy.”
Đôi mày Shamul khẽ chau lại, nụ cười trên môi tắt ngấm:
“Không, tôi không nói đến những thứ đó.”
“Nhưng nếu Ankail đã cho phép tôi tự mình lấy…”
Cánh tay đang ôm lấy eo Tân Hòa Tuyết bất ngờ buông ra, chỉ để thay bằng một bàn tay nâng cằm. Ngay sau đó, nụ hôn rơi xuống, dữ dội như một cơn mưa dông đổ ập từ bầu trời mùa hạ.
Như tiếng sấm trôi theo mấy vòng mây cuồn cuộn trên bầu trời, lúc này mới ầm một tiếng, rồi mưa xối xả trút xuống, ướt đẫm cả mặt đất rộng lớn và ướt cả người Tân Hòa Tuyết.
