Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 181

Chương 181:

- Bồ Trung Tửu -

Tân Hòa Tuyết đột nhiên mở mắt. Trước mắt y chỉ là một màu đen mờ mịt.

Y trở mình. Chiếc giường lò xo dưới thân phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ. Y đẩy đẩy Chu Liêu bên cạnh, mãi đến khi người đàn ông đang ngủ say bị lay tỉnh:

“Anh… có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không?”

Trong bóng tối dày đặc, gương mặt sâu đậm đường nét của Chu Liêu khẽ lắc đầu. Yết hầu hắn không thể phát ra âm thanh để trả lời câu hỏi ấy, ngay cả an ủi người yêu cũng không làm được, thế nên chỉ có thể cúi xuống, khẽ chạm môi vào khóe môi Tân Hòa Tuyết.

Giống hệt như một chú chó đen nho nhỏ dí mũi vào để lấy lòng.

Có vẻ Chu Liêu muốn tiến thêm, định hôn sâu hơn nhưng trước khi kịp làm thế, động tác vụng về của hắn lại chạm thẳng vào khớp hàm của Tân Hòa Tuyết.

“...Ah.”

Tân Hòa Tuyết cau mày, đẩy đầu Chu Liêu ra, nhìn hắn với ánh mắt trách móc.

Chu Liêu vội dùng tay làm động tác.

Để tôi nhìn xem, có chảy máu không?

Trong căn phòng chỉ có chút ánh sáng xanh nhạt lọt qua khe rèm, Chu Liêu trông chẳng khác nào một cái bóng người màu đen đang loay hoay trước mặt.

Bị hắn cắt ngang như vậy, Tân Hòa Tuyết cũng chẳng còn lòng dạ để phân biệt xem lúc nãy là trẻ con lầu trên khóc, hay chỉ do y gặp ác mộng trước khi tỉnh.

Dưới tấm chăn màu nhạt, một đôi chân dài vươn ra, đá Chu Liêu một cái:

“Đi bật đèn.”

Chu Liêu ngoan ngoãn xuống giường, dò dẫm về phía công tắc. Bóng đèn dây tóc trên tường nhấp nháy hai lần rồi mới ổn định.

Bóng đèn công suất rất thấp, ổ đèn bên ngoài còn phủ một lớp mạng nhện cùng xác côn trùng khô đen. Khí hậu nơi này nóng ẩm, sâu bọ nhiều, chuyện này cũng bình thường.

Hôm qua dọn dẹp, họ còn bỏ sót phần trần nhà; đến khuya lại mệt nên không kịp xử lý.

Ngẩng đầu lên, Tân Hòa Tuyết thấy ngay giữa trần có một mảng lớn màu trắng đang bong ra thành từng lớp, để lộ phần gạch tường đỏ thẫm và dấu vết thép bên trong. Ở vài chỗ nhỏ còn có khe nứt, dây điện chằng chịt rơi thõng xuống như lọn tóc rối.

Chu Liêu kéo mạnh rèm cửa.

Bên ngoài, tiếng sấm, tiếng gió, tiếng mưa đều đã ngừng. Chỉ còn bầu trời lam mờ như khói, mang theo chút sắc xám nhạt của buổi sớm tinh mơ.

Trời đã sáng.

Tân Hòa Tuyết nâng chăn đứng dậy. Làn da lộ ra dưới ánh sáng mờ, phủ những dấu đỏ đậm nhạt khác nhau, đặc biệt là eo, mông và ngực, toàn là dấu vết bị x** n*n.

Ánh mắt y trượt xuống ngực mình, thái dương giật giật. Chu Liêu… tối qua sau khi tắm xong lại nhân lúc y ngủ mà cắn trộm y à?

Đang nghĩ ngợi, đối phương đã tự giác mang quần áo lại bên mép giường: một bộ sơ mi trắng và quần dài, bộ còn lại là…

Một chiếc sườn xám.

Tân Hòa Tuyết đang kéo thẳng mép áo lót, nhưng động tác khựng lại. Y cầm lấy chiếc sườn xám cổ đứng, vạt lệch.

Đối với y, quần áo chỉ là thứ che thân và tô điểm bề ngoài. Nghiêm túc mà nói, hình thức lẫn chủng loại không quá quan trọng. Rốt cuộc xét theo truyền thống y phục cổ Ai Cập, đàn ông mặc váy ngắn vốn là chuyện bình thường.

Vậy nên với sườn xám, y cũng không câu nệ.

Cánh tay trắng ngần như tuyết luồn vào tay áo, tà váy từ eo nhẹ rũ xuống đến tận mắt cá.

Y hơi ngẩng cằm, chỉnh lại khuy áo ở cổ trong gương. Cổ áo đứng cao vừa đủ che đi quả yết hầu. Qua mặt kính, y nhìn Chu Liêu rồi nói:

“Hôm nay ra ngoài, nhớ thuê ai đó về sửa lại trần nhà một chút.”

[Bị nhốt trong phòng tối bao lâu, cuối cùng cũng được thả ra rồi!]

[Meo meo meo, một đêm không thấy, tôi nhớ phát điên!!]

[Tên đàn ông thúi kia làm eo bé cưng Tuyết mềm như bún luôn!! Cho tôi sờ eo với!!]

[Tân Hòa Tuyết, người muốn lột quần áo em thì nhiều. Người hỏi han ân cần em thì cũng nhiều. Có người tặng than giữa trời tuyết cho em không? Người theo đuổi em rất nhiều? Có người thật lòng lo lắng, chăm sóc cho em không? Người mạnh miệng thì vô số, nhưng gặp chuyện thì có ai giúp em không? Bởi vậy, hãy dùng tâm mà cảm nhận xem ai mới thật sự đáng quý, đáng trân trọng. Còn tôi thì không phải loại người đó… Tôi chỉ muốn lột quần áo em thôi