Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 184
Chương 184:
- Bồ Trung Tửu -
Vòi sen tí tách tí tách ch** n**c, hơi nóng bốc lên phủ mờ lớp kính mờ của phòng tắm bằng một tầng ánh nước mỏng.
Tân Hòa Tuyết ngửa đầu, vuốt mái tóc ra sau gáy, để lộ vầng trán trơn bóng.
Phòng tắm được thiết kế tách biệt khu khô và ướt, tấm kính mờ chia cách khu bồn rửa, nơi đặt ly súc miệng và gương với khu tắm vòi sen.
Bồn rửa tay sau khi đã thay mới vòi nước và ống dẫn, quả nhiên không còn phát ra những tiếng nhỏ giọt âm u như trước.
Tân Hòa Tuyết lau nước trên mặt.
Hà Thanh Hồng…
Hắn có nghe được đoạn đối thoại liên quan đến thông tin phó bản giữa mình và Dư Tinh Châu không?
Tân Hòa Tuyết không rõ trò chơi này có chức năng tự động che giấu các đoạn hội thoại mấu chốt khỏi NPC hay không.
Nhưng đối phương đã đồng ý sẽ giúp y tìm tung tích Chu Liêu trong mấy ngày tới.
Theo hiểu biết của Tân Hòa Tuyết về Chu Liêu trong quãng thời gian ngắn sống chung, người đàn ông kia gần như không có khả năng cả đêm không về, lại càng không thể không nói một lời mà biến mất.
Vì vậy…
Tân Hòa Tuyết chợt nhớ đến lần ám sát bất ngờ từng trải qua ở thành S.
Chu Liêu rất có thể đã bị tấn công, sinh tử chưa rõ.
Kết hợp với câu hỏi thứ ba vừa xuất hiện trên bảng thân phận… “Ai là kẻ khoác da dê ẩn mình trong đàn cừu để hành đao?”
Tân Hòa Tuyết chỉ đang hợp lý hoài nghi người hàng xóm bên cạnh một chút.
Lúc Hà Thanh Hồng ngồi xổm sửa ống nước cho y, y đã quan sát qua, người này sử dụng công cụ bằng tay trái, tức là hắn thuận tay trái, hổ khẩu có dấu vết chai bạc, đốt ngón trỏ đoạn đầu có một lớp kén.
Tân Hòa Tuyết từng dùng súng, lại từng làm dẫn đường, vốn đã rất quen thuộc với dấu vết của người sử súng hay các loại vũ khí, nên mới dễ dàng nhận ra những chi tiết đó.
Vị trí chai sạn trên tay Hà Thanh Hồng, rất giống vết dày lên do thao tác cò súng nhiều lần.
Cơ thể hắn tuy cao lớn rắn chắc, bất chấp đã cố dùng áo quần đen rộng che giấu đường nét, chỉ cần cởi áo khoác, kéo tay áo lên một chút là lộ sơ hở.
Tự xưng là thanh niên thất nghiệp ngồi không chờ việc, nhưng rõ ràng khác hẳn đám nam giới gầy yếu suốt ngày ru rú trong phòng đeo kính dày cộp.
Tân Hòa Tuyết đã từng thử trực tiếp ghi tên Hà Thanh Hồng vào phần trả lời ở mặt trái câu hỏi trên bảng thân phận.
Mực chữ rất nhanh bị hấp thu, không hề có phản ứng gì.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa đáp án sai.
Có lẽ chỉ vì hệ thống dựa vào suy đoán mà phán định đây không phải đáp án hợp chuẩn, nên không tính điểm.
Vì vậy…
Y cần tìm bằng chứng rõ rệt hơn từ những sơ hở mà Hà Thanh Hồng để lộ.
Tân Hòa Tuyết chậm rãi thở ra.
Nước ấm cuốn trôi lớp bọt trắng trên da thịt và mái tóc. Y bỗng cảm thấy tầm nhìn hơi mờ đi.
Do hơi nóng phả lâu quá sao?
“Ô… ồ ô…”
Âm thanh sụt sùi, nghẹn ngào.
Hội chứng hoang tưởng bị hại dai dẳng để lại ảnh hưởng nhỏ nhưng sắc bén, khiến thần kinh Tân Hòa Tuyết nhạy cảm hơn trước rất nhiều.
Một tiếng động khẽ, một sự bất thường nhỏ cũng đủ khiến y giật thót, cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Y căng tai lắng nghe chốc lát.
Hẳn là tiếng gió mạnh rít qua ống thông gió bên ngoài tòa nhà Cư An Lâu.
Tân Hòa Tuyết treo vòi hoa sen lên giá, vừa rời khỏi dòng nước ấm thì liền cảm thấy toàn thân lại lạnh buốt. Hơi ẩm trên nền gạch cứ từng chút thấm dần vào mắt cá chân rồi lan lên.
Điều kỳ lạ là công tắc vòi sen phía dưới rõ ràng đã khóa lại, thế nhưng nước vẫn từ đầu sen nhỏ xuống, loang ra những vệt màu đỏ nhạt lờ mờ trên mặt sàn ướt.
Tân Hòa Tuyết chỉ còn cách tháo vòi xuống, thử bật tắt lại một lần nữa.
Vòi sen lập tức phun mạnh.
Dòng chất lỏng nóng hổi đỏ sẫm dội thẳng lên hai tay y.
Hơi thở Tân Hòa Tuyết nghẹn lại. Y lập tức tắt công tắc.
Thứ chất lỏng ấy hệt như dòng máu phun ra từ một cổ tay bị cắt trúng động mạch. Nước ngừng thì chúng cũng theo khe ngón tay y rỉ xuống, dính đặc và nóng hổi.
“Tí tách.”
Như có một mũi nhọn sắc ngọt gõ thẳng vào não. Đau nhói khiến mi mắt y co giật trong khoảnh khắc. Nhưng khi nhìn lại, sắc đỏ hoàn toàn biến mất, và thứ vừa phun ra chỉ là nước ấm trong suốt.
Ảo giác do hội chứng hoang tưởng để lại.
Thần kinh đang căng thẳng dần thả lỏng đôi chút.
Ngày mai phải bảo Hà Thanh Hồng đến sửa lại.
Tân Hòa Tuyết với lấy khăn tắm, lau đi những giọt nước trên tay. Tuy biết là ảo giác, song cảm giác nhớp dính của “máu” vẫn như còn lưu lại trên da, khiến y vô thức dùng khăn thô chà mạnh thêm vài lượt.
Ánh mắt y đột nhiên khựng lại trên công tắc vòi sen.
Đó là một núm xoay dạng nút ấn, dùng để điều khiển dòng nước. Khi đóng hoàn toàn, nó dựng thẳng góc với mặt sàn, giống như một giọt nước úp ngược. Lớp mạ sáng bóng phản chiếu hình người méo mó, biến dạng như soi qua chiếc gương vênh.
Dù hình ảnh vặn vẹo, sắc độ vẫn rõ ràng.
Có một bóng đen đứng ngay sau lưng y.
Rất gần, gần đến mức hai bàn tay nó đang đặt trên vai y.
Tân Hòa Tuyết lập tức xoay người, cảnh giác căng thẳng đến mức tê dại.
Không có gì cả. Chỉ là phòng tắm hẹp, trống trải.
Y trấn tĩnh lại, nhận ra bản thân đã quá đa nghi, biến những mảng nấm mốc trên tường thành bóng người lúc nào không hay.
“... Thần hồn nát thần tính.”
Y thở ra một hơi dài.
Thu dọn xong, Tân Hòa Tuyết bước ra khỏi phòng tắm, ném quần áo vào giỏ đồ dơ.
Hơi nước ngưng tụ nhỏ xuống mặt gương bồn rửa tay.
Bóng đen vẫn đứng sau lưng chàng thanh niên, im lặng bám vào, theo y cho đến tận cửa phòng tắm.
………
Phòng tối tắt đèn phảng phất mùi ẩm mốc, khó chịu như bốc lên từ những mảng tường thấm nước lâu ngày.
Đã đến giờ y thường ngủ theo đồng hồ sinh học, nhưng Tân Hòa Tuyết trở mình mãi vẫn không chợp mắt được.
Lòng bàn chân vẫn lạnh buốt. Chiếc giường rộng thế nhưng nằm thế nào cũng không ấm, gió lại len vào qua khe chăn.
Ngày đầu tiên Chu Liêu mất tích, Tân Hòa Tuyết đã bắt đầu thấy nhớ hắn.
Chủ yếu… là không còn ai ủ ấm bàn chân cho y nữa.
Lò xo giường mỗi lần xoay người lại kêu lên một tiếng nhỏ. Càng trở mình, y lại càng tỉnh táo. Cuối cùng, Tân Hòa Tuyết đành ngừng lại, ép mình nhắm mắt đi ngủ.
Ngủ được rồi, chắc sẽ thấy ấm hơn.
………
Khe cửa từ từ mở ra, nhả vào trong phòng một khối vật chất đen đặc sền sệt.
Nó cố gắng chui vào trong căn phòng này, không quên dùng miệng kéo theo miếng vải nhung từ ngoài cửa vào.
Miếng vải vốn mềm mại, theo nó bò đường xa mà trở nên bẩn thỉu, nhuốm đủ thứ ô uế.
“Kỉ… kỉ…”
Lết đi.
Nó trườn như một con sên không vỏ, chậm rãi bò về phía nguồn nước.
Để bổ sung năng lượng, nó đã ăn dọc đường vài thứ “người” đáng ghét, nhờ đó mới đủ sức bò từ khu rác đến tận nơi này.
Người ở phòng bên cạnh phòng mẹ chính là kẻ nó muốn ăn nhất.
Không phải vì ngon miệng.
Mà bởi vì người đó từng tấn công nó.
Dùng một thứ vũ khí đen sì b*n r* vài viên đá.
Ba viên đá ấy khiến nó đau đớn.
Vì vậy, chỉ cần có cơ hội… nó nhất định phải ăn người đó.
Thực tế thì, loài người vốn không phải là loại thức ăn tối ưu mà chủng loài nó được di truyền để lựa chọn. Nếu dùng logic của con người mà xét, chúng giống như một món khai vị nhỏ nhoi, hoàn toàn không thể cung cấp lượng dinh dưỡng dồi dào như thịt thật sự.
Nó vẫn chưa hiểu được, cảm giác dành cho con người kia được gọi là “thù hận”.
Tiếng nước sùm sụp vang lên trong phòng tắm.
Nó duỗi hai chiếc râu nhỏ, chà xát lớp lông nhung trên tấm vải.
Trên đường quan sát con người, nó đã học được từ việc bắt chước, biết rằng hành động ấy được gọi là “rửa”, mà thứ đã được rửa thì gọi là “sạch”.
Vì vậy, nó cũng phải rửa sạch chính mình.
Dù đồng loại của nó có thể ăn bất cứ thứ gì, thậm chí còn cắn nuốt lẫn nhau, nhưng đồ ăn sạch sẽ, hợp vệ sinh thì bao giờ cũng ngon hơn.
Theo bản năng thúc giục, nó chậm rãi bò đến trước giường của “mẹ”.
Khi những người kia lôi nó ra khỏi cơ thể mẹ, nó còn chưa đến tuổi được sinh ra.
Nó lẽ ra phải tiếp tục được dưỡng nuôi trong bụng mẹ.
Vì vậy, bây giờ… nó phải quay về.
“Mẹ…”
Hãy ăn con đi…
Mẹ không hề phản ứng.
Quái vật nhỏ ấy ngửa cái đầu vốn chẳng tồn tại của mình lên, ngo ngoạy đầy bối rối.
Không sao. Nó có thể đút cho mẹ ăn chính nó mà.
………
Một bóng dài từ dưới gầm giường bò lên. Trông nó tựa như một tấm giấy mỏng dựng đứng, lặng lẽ đứng bên mép giường. Cơ thể co quắp, chỉ còn lớp da khô quắt bọc ngoài, lớp mỡ đã sớm bị ăn mòn.
Những sợi tơ máu như mạng nhện giăng đầy trong cặp mắt đen sẫm.
Mỗi con mắt đều chuyển động linh hoạt, cuối cùng đồng loạt chăm chú nhìn về người đang nằm trên giường.
Tân Hòa Tuyết nhắm đôi mắt nặng trĩu. Có vẻ trước khi ngủ vì lạnh mà kéo chăn kín người, nhưng nửa đêm lại thấy nóng, hai chân liền hất khỏi chăn.
Đôi chân thon dài, đường cong mềm mại, làn da trắng nõn, trơn bóng, mắt cá chân khẽ nhô, mang sắc hồng nhạt.
Kẻ toàn thân cháy đen đứng ở đầu giường đưa tay ra, nhưng rồi bàn tay lại dừng lơ lửng giữa không trung.
Một mối đe dọa vô hình khiến nó không dám hành động liều lĩnh.
Ánh trăng từ cửa sổ tràn vào, bóng đen phập phồng rồi trườn trở lại dưới gầm giường.
………
Khi tỉnh dậy, Tân Hòa Tuyết phát hiện mình đang sốt cao.
Hai ngày nay thời tiết ẩm ướt lại thêm gió lớn, có lẽ y bị cảm lạnh.
Đêm qua toàn thân lạnh run, vừa mệt vừa rét, đó rõ ràng là dấu hiệu báo trước. Lẽ ra trước khi ngủ, y nên uống một liều thuốc hạ sốt với nước ấm.
Ngủ một mạch đến sáng, bệnh đã nặng hơn thấy rõ.
Y đến quầy tivi, lục lọi trong ngăn kéo để tìm thuốc.
Y nhớ chắc chắn là để ở đây.
Nhưng lật tới lật lui, chỉ toàn thấy vài món linh tinh vô dụng.
Cuối cùng Chu Liêu đã cất hộp thuốc đi đâu rồi chứ?!
Cơn sốt khiến tính tình y càng thêm khó chịu. Bàn chân trần đạp lên sàn lạnh buốt. Hết cách, Tân Hòa Tuyết quay lại giường, mang tất và giày, rồi tiện tay kéo ngăn thứ hai của tủ đầu giường ra.
… Sao lại để ở đây?
Chu Liêu lúc dọn dẹp mộng du hay sao?
Có lẽ chính y bỏ vào mà không nhớ, nhưng khi bệnh, người ta yếu ớt và vô lý một cách tự nhiên.
Hôm nay, tất thảy mọi chuyện đều xui xẻo, y đều đổ hết lên đầu Chu Liêu, đợi đến lúc đối phương về nhà thì y sẽ bắt xin lỗi cho bằng được.
“Hạn sử dụng: đến 1990/4/1.”
Đầu tháng đã hết hạn rồi.
Thái dương Tân Hòa Tuyết giật giật.
Lại là lỗi của Chu Liêu, hắn còn vô dụng hơn cả K.
Chu Liêu phải nhanh chóng trở về, vì y đang định trực tiếp thông báo cho người kia biết: anh ta bị sa thải.
Tân Hòa Tuyết hộc ra một hơi nóng, cổ họng như có lửa đốt, khô rát khó chịu.
Mang đôi dép bông, y rót nước từ bình trà vào ly. Một ly nước lạnh chảy xuống bụng.
Sắc mặt y lập tức tái nhợt. Y vội chạy vào phòng tắm, vịn bồn rửa tay mà nôn khan.
Tối qua không ăn gì, chỉ nôn ra chút nước lạnh vừa uống.
Nước từ vòi rửa trôi đi mọi thứ. Y vốc một vốc nước, úp vào mặt.
Tân Hòa Tuyết ý thức được bản thân phải ăn chút gì đó, rồi mua thuốc hạ sốt mới, hoặc dứt khoát đi khám bác sĩ.
Sọt đồ dơ còn chất đống quần áo hôm qua, bình trà cũng toàn nước để qua đêm.
Tân Hòa Tuyết khép cửa phòng lại.
.........
Không khí Tết Thanh Minh dường như vẫn chưa tan hẳn.
Dưới mái hiên vẫn phảng phất mùi hương khói nồng đậm. Trên con đường nhỏ hẹp của khu thành trại, chỉ cần đi vài bước là lại thấy những tờ giấy tiền vàng mã từ trên lầu bay xuống, rơi trúng vũng nước loang lổ. Thậm chí có tờ còn vướng luôn vào những dây điện giăng như mạng nhện lơ lửng giữa không trung.
Tân Hòa Tuyết kéo chặt áo khoác, khẽ ho mấy tiếng.
Có vẻ còn khá sớm.
Trên đường chợ sáng của khu thành trại, bóng người qua lại nhộn nhịp. Người lớn tất bật dựng những quầy hàng nhỏ bên miệng cống, các tiệm đồ ăn sáng còn sớm hơn thế, hơi nóng bốc mù mịt từ những nồi cháo và các loại bánh hấp. Bên đường, người lớn lôi theo lũ trẻ đã ăn sáng xong nhưng lại khóc quấy vì không chịu đi học.
“Không! Con không muốn đến nhà trẻ!”
Đứa trẻ đứng đầu con ngõ, òa khóc tức tưởi. Người cha bất lực cầm chiếc cặp nhỏ của con, dỗ mãi không được.
“Được rồi mà… Con không đi thì ba cũng trễ làm đó.”
Tân Hòa Tuyết đi ngang qua hai cha con họ, dừng lại trước một quán cháo.
Ánh mắt y hướng về tấm thực đơn đã ố vàng dán trên tường. Gió xuân hơi lạnh thổi qua con hẻm, một tờ thông báo bị gió cuốn từ bảng tin bên đường vấp vào mắt cá chân y.
“Hửm?”
Tân Hòa Tuyết cúi xuống nhặt.
【 Thông báo tuyển dụng – Nhà trẻ Hoa Đóa, khu thành trại Nam Loan 】
【 Nhà trẻ Hoa Đóa gắn bó với khu thành trại Nam Loan nhiều năm, luôn mang lại sự ấm áp và niềm vui cho các bé. Nay do nhu cầu phát triển, trân trọng mời những giáo viên tràn đầy yêu thương cùng nhiệt huyết gia nhập đại gia đình của chúng tôi! 】
【 Vị trí tuyển dụng: Giáo viên mầm non 】
【 Nội dung công việc: Phụ trách giảng dạy thường ngày, hướng dẫn các bé chơi trò chơi, làm thủ công, ca hát và duy trì trao đổi với phụ huynh. 】
【 Yêu cầu: 1. Chiều cao 1m77. 2. Biết chơi violin. 3. Sống trong khu thành trại, đã lập gia đình. 4. Ưu tiên nữ. 】
Đọc xong những yêu cầu quá mức tinh vi, Tân Hòa Tuyết hơi nheo mắt.
Y gấp tờ giấy làm đôi, rồi nhét nó vào túi áo khoác.
Tân Hòa Tuyết đẩy cửa bước vào quán cháo. Bàn ghế đơn sơ, y tìm một góc rồi ngồi xuống:
“Ông chủ, cho tôi một phần cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo.”
………
Bên ngoài một căn phòng khám nhỏ, tấm biển lớn đề “Tây y – Cố Mịch Phong” dựng ngay trước cửa, nhưng cánh cửa gỗ sơn đỏ đã khóa chặt.
Ba tấm ảnh bị người đàn ông ngồi sau bàn đẩy sang trước mặt Hà Thanh Hồng.
“Đây. Mục tiêu mới.”
Lính mới mà tổ chức đào tạo lần này thoạt nhìn chẳng giống bác sĩ chút nào.
Áo sơ mi vải bông, tóc xoăn màu nâu, sau cặp kính râm là đôi mắt phượng hẹp dài ôm lấy sống mũi thẳng tắp.
Hắn gác chân dài lên mặt bàn, giày da bóng lưỡng, cả người ngả ngớn dựa vào ghế, đong đưa nhịp nhàng.
Hà Thanh Hồng liếc đối phương một cái, đáy mắt thoáng hiện vẻ khó chịu. Hắn dùng hai ngón tay kéo mấy tấm ảnh về phía mình, cúi mắt xem qua.
Cố Mịch Phong thì như đang nằm phơi nắng trên ban công, ngón tay gõ nhịp lúc được lúc không.
“Nghe nói người môi giới đưa hắn vào nhờ vào người số 7. Ở ngay khu thành trại này. Bảo anh để ý nhiều hơn.”
Số 7 chính là Chu Liêu.
Bảy, tám, chín — đều là những đứa trẻ năm đó được nhận nuôi cùng nhau trong cùng một đợt.
Số 8 đã chết. Số 7 cũng đã chết. Giờ chỉ còn lại số 9.
Hà Thanh Hồng nhìn tấm hình người môi giới đưa.
Hắn từng thấy người này rồi, hôm trước trên báo đặt trong taxi.
Ảnh ở đây rõ hơn ảnh trên báo, từng nét mặt đều có thể nhìn rõ.
Người thanh niên ôm violin trên vai, gương mặt dịu dàng trong trẻo, hàng mi rũ thấp khiến cả biểu cảm phủ một tầng u tối nhạt.
“Hiện tại y là ưu tiên số một.”
Cố Mịch Phong nhắc nhở.
Nói rồi, hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ nhựa vàng nhạt treo trên tường.
“Ai da… Tới giờ đi mua đồ ăn rồi.”
Chân dài thu về khỏi mặt bàn, Cố Mịch Phong đứng dậy, chậm rãi vươn vai:
“Vậy nhé. Anh bận chuyện anh, tôi bận chuyện tôi.”
Hắn mở ngăn kéo, lấy ra một chùm chìa khóa.
Trên chùm chìa khóa ấy còn móc thêm một chiếc móc nhỏ tinh xảo.
Hà Thanh Hồng để ý đến nó chính vì món móc khóa đó hoàn toàn không hợp logic.
Một miếng acrylic hình mèo lông dài trắng như tuyết, phong cách Q-version, toàn thân trắng muốt, lại còn có đôi cánh thiên sứ.
Hà Thanh Hồng vốn không xem hoạt hình, có lẽ nó là nhân vật nào đó thuộc kiểu mỹ thiếu niên bay lượn khoa trương trong phim hoạt họa.
Cố Mịch Phong xoay xoay chùm chìa khóa trong tay:
“Tôi muốn khóa cửa.”
Hà Thanh Hồng không nói gì, trực tiếp xoay người định rời đi.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ nhẹ từ cánh cửa gỗ đỏ vang lên.
Một thanh niên sắc mặt tái nhợt đứng bên ngoài, mái tóc đen rối nhẹ đến tận xương quai xanh. Y liếc bảng hiệu treo phía ngoài, rồi khẽ ho, đuôi mắt mang theo hơi ửng hồng vì bệnh:
“Xin hỏi bác sĩ Cố Mịch Phong có ở đây không?”
“Hả…? Hà tiên sinh, anh cũng bệnh rồi sao?”
Giọng điệu đầy kinh ngạc.
Hà Thanh Hồng chạm phải ánh mắt Tân Hòa Tuyết, lập tức siết chặt mấy tấm ảnh trong tay rồi nhét nhanh vào túi, theo bản năng che giấu.
“Ừm… tôi bị cảm nhẹ.”
Hà Thanh Hồng né tránh ánh mắt, bước chân khẽ dịch chuyển, nhưng đương nhiên hắn không thể thật sự ngăn được Tân Hòa Tuyết bước vào.
“Thì ra hai người quen biết nhau?”
Giọng Cố Mịch Phong vang lên, khóe môi hơi nhếch. Hắn bước ra từ phía sau bàn làm việc.
Tân Hòa Tuyết không hiểu vì sao lại dùng từ “thì ra”, như thể người đàn ông mặc áo sơ mi vải bông, tóc xoăn, đeo kính râm này không chỉ biết Hà Thanh Hồng, mà còn biết cả y nữa.
Nhưng lục lại ký ức, Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không nhớ nổi gương mặt hay kiểu ăn mặc như vậy.
Vượt ngoài mong đợi, Hà Thanh Hồng lại bước đến cạnh y, trong tư thế nửa ôm mang cảm giác bảo hộ hoặc là tuyên bố chủ quyền, ôm lấy eo y.
“Xin lỗi.”
Tân Hòa Tuyết nghe bên tai vang lên một tiếng thì thầm nho nhỏ, nhỏ đến mức chỉ hai người họ nghe thấy.
Ngay sau đó, Hà Thanh Hồng nói:
“Đúng vậy. Chúng tôi… đang yêu nhau say đắm.”
Lông mày Cố Mịch Phong khẽ nhướng. Sau cặp kính râm, ánh mắt hắn liếc Tân Hòa Tuyết rồi chuyển sang Hà Thanh Hồng, đầy hứng thú:
“Những người kia biết chuyện này chưa?”
Số 9 lại cùng bước chung dòng nước với số 7?
Hắn có nên báo cáo không đây?
Đón lấy ánh mắt ngầm uy h**p của Hà Thanh Hồng, Cố Mịch Phong cong môi, cười nhạt:
“Nhưng tôi nghe nói hình như không phải vậy. Vị phu nhân này chẳng phải đã có chồng rồi sao?”
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết di chuyển giữa hai người bọn họ. Sắc mặt y bình thản, không để lộ cảm xúc.
Thậm chí còn phối hợp mà tỏ ra hơi bất an:
“Thanh Hồng…”
Cảm giác được hơi ấm bên hông, Hà Thanh Hồng siết chặt cằm:
“Đúng vậy, nên bọn tôi… đang ngoại tình.”
Cố Mịch Phong: “…”
Hắn bật cười thoải mái.
“Nếu đã náo nhiệt như vậy, hai người có ngại cho tôi tham gia cùng không?”
Như chẳng nhìn thấy sắc mặt sầm xuống của Hà Thanh Hồng ra gì, Cố Mịch Phong thong thả bước đến gần Tân Hòa Tuyết:
“Phu nhân, đừng căng thẳng. Tôi không tham lam. Một tuần có bảy ngày, như vậy, tôi chỉ cần hai ngày cuối tuần với thời gian linh hoạt là đủ.”
