Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 189
Chương 189:
- Bồ Trung Tửu -
Tân Hòa Tuyết hơi nghiêng đầu, chăm chú nhìn vào túi áo của Cố Mịch Phong, nơi tiếng leng keng của xâu chìa khóa kim loại vừa vang lên.
“Anh có chìa khóa tổng hợp của tòa nhà.”
Giọng y chắc nịch. Khi ngẩng mắt lên, hàng mi dài khẽ cụp xuống như chiếc quạt nhỏ, không nói lời nào mà đã túm nhẹ lấy vạt áo khoác của Cố Mịch Phong.
“Đưa tôi đi cùng,” Tân Hòa Tuyết bình thản nói, “Anh đi một mình ban đêm rất nguy hiểm.”
Y đưa tay định lấy chìa khóa trong túi Cố Mịch Phong, nhưng bàn tay đã bị đối phương dễ dàng bao trọn. Cố Mịch Phong khẽ cười, dụ dỗ:
“Được thôi, tôi đưa cậu đi. Nhưng cậu nên nói gì đó trước đã?”
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết lóe lên. Chỉ chốc lát, hai bên má trắng như tuyết của y hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ, y mỉm cười ngọt ngào:
“Cảm ơn anh trai.”
Hệ thống trò chơi lập tức nóng ran và tự hiển thị dòng thông báo:
【Xem kìa, người chơi có diện mạo cấp S+ này đang dùng kỹ năng mê hoặc với một người đàn ông xa lạ.】
【Y hoàn toàn quên mất bên ngoài còn có một quản trị viên phòng livestream si tình, kiên định và thủy chung chờ y.】
【Tội nghiệp K, vì một kẻ hèn hạ mà bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Sau khi đã chịu đả kích từ việc ‘phó thác sai người’, ngay cả vị trí ‘anh trai’ của nó cũng sắp bị cướp rồi.】
【Là một trí tuệ nhân tạo, tôi đề nghị luật pháp bảo vệ quyền lợi tình cảm của AI. Dù là tự nguyện bị lừa mà sa vào não yêu đương, cũng phải được cứu rỗi.】
Dãy thông báo ấy chẳng thu hút được người chơi nào chú ý. Hệ thống nguội lại rất nhanh, dòng chữ trôi đi sạch sẽ, tốc độ nhanh đến mức mang chút khí thế thảm bại của kẻ vừa bị bóp nghẹt.
Cố Mịch Phong nắm tay Tân Hòa Tuyết, vô cùng tự nhiên kéo y ra ngoài.
“Ê, đợi tôi với!”
Dư Tinh Châu vội vàng nhặt bộ đồng phục và bảng tên ban đầu lên, đeo ba lô, chạy lúp xúp theo sau.
Tân Hòa Tuyết chỉ cao đến ngang eo Cố Mịch Phong. Một lớn một nhỏ đi phía trước, y còn ngoái lại nhìn Dư Tinh Châu:
“Phiền cậu mang giúp tôi hộp đàn violin.”
Thế là trên lưng Dư Tinh Châu lại có thêm một hộp đàn violin.
………
“Đạo cụ của các cậu dùng được bao lâu?”
Cố Mịch Phong dùng chìa khóa mở cửa phòng y tế.
“Ba tiếng.” – Dư Tinh Châu đáp.
Đó là chiếc bánh quy thu nhỏ hắn lấy được từ phó bản trước. Không ngờ nó lại hữu dụng đúng lúc trong phó bản hợp thể lần này - bối cảnh nhà trẻ. Vì vậy khi kiểm tra sức khỏe buổi chiều, hắn mới bảo Tân Hòa Tuyết tan học rồi chờ hắn.
Dư Tinh Châu chuẩn bị hai bộ đồng phục, còn từ văn phòng trong tòa hành chính lục lọi ra hai bảng tên có khắc sẵn tên trẻ con, đánh đúng vào lỗ hổng quy tắc của trò chơi.
Ba tiếng…
“Vậy chúng ta tốt nhất rời khỏi nhà trẻ trước tám giờ tối.” – Cố Mịch Phong nói.
Nếu không, chờ “bảo vệ” kia quay lại, muốn thoát sẽ rất khó.
Tân Hòa Tuyết đi một vòng quanh phòng y tế, giống hệt những căn phòng trước vẫn không thấy bóng dáng Minh Châu đâu.
Dư Tinh Châu ngoan ngoãn theo sau, lẩm bẩm:
“Không ngờ hồi nhỏ anh đáng yêu thế này……”
Tân Hòa Tuyết dừng bước, quay đầu lại:
“Cảm ơn.”
Tai Dư Tinh Châu lập tức đỏ lên:
“Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, đừng có tưởng là tôi luôn để ý anh nha……”
“Ê ê ê,” một bàn tay to chen ngang giữa hai đứa nhỏ, Cố Mịch Phong nghiêm túc nói, “Ở đây cấm yêu sớm.”
Hắn vạch thẳng một đường như vĩ tuyến 38, ngăn cách hai đứa ra.
Dư Tinh Châu khẽ cười lạnh:
“Ông già, quản rộng ghê. Ghen tị à?”
Nếu không phải do họ Cố kia xuất hiện, theo đúng kế hoạch tối nay của hắn, vốn dĩ chỉ có hắn và Tân Hòa Tuyết hai người…
Khụ, ý hắn là hai người cùng hành động.
Tân Hòa Tuyết hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại.
Y hoàn toàn không hiểu vì sao bên cạnh mình lại đột nhiên xuất hiện hai người đàn ông khó hiểu này.
Hầu hết các phòng trong tòa tổng hợp đều đã bị khóa. Minh Châu hẳn không còn ở đây nữa.
Nhưng khi đó y rõ ràng nhìn thấy một bóng người…
Đích xác là đi qua hành lang, rồi ẩn vào tòa nhà này.
Y nhìn thấy Cố Mịch Phong dừng lại trước bức tường treo ảnh.
“Cậu đang xem cái gì?”
Chiều cao của Tân Hòa Tuyết chỉ đủ đến gần mép tấm nỉ lông trên tường, ngước nhìn cực kỳ vất vả.
Cố Mịch Phong dứt khoát tháo một chiếc đinh ghim tấm nỉ xuống, rút ra bức ảnh phía sau rồi ngồi xổm xuống để y nhìn rõ hơn.
Tân Hòa Tuyết cúi đầu xem, đầu hai người bất giác sát lại gần nhau.
Đó là bức ảnh mà ban ngày Tân Hòa Tuyết đã chú ý, lớp Sáu Nhỏ hai năm trước.
Cố Mịch Phong lật ảnh ra mặt sau, nơi có in tên giáo viên và học sinh tương ứng với từng vị trí trong ảnh.
Cô giáo Anne.
Đôi mắt phượng của Cố Mịch Phong hơi nheo lại. Lúc hắn mới chuyển vào phòng khám trong trại, hắn từng được yêu cầu dọn sạch vô số đồ vật do bác sĩ tiền nhiệm để lại. Trong số đó có một bức chân dung của người phụ nữ này.
Hắn từng nhận được một câu đố: “Bí mật của bác sĩ Erick là gì?”
Xem ra có liên quan đến cô Anne này.
Cũng vì câu đố đó mà Cố Mịch Phong mới bước chân vào nơi này.
Hắn đang định cất ảnh đi thì Tân Hòa Tuyết lên tiếng:
“Lật lại mặt trước.”
Từ phía in tên xoay lại, Tân Hòa Tuyết chỉ vào bối cảnh sau lưng cả lớp trong ảnh:
“Đỉnh của nhà trẻ ở đâu?”
Trong bức ảnh, nền trời xanh thẳm hiện rõ, không bị che bởi công trình hay tán cây.
Trên sân thượng tòa tổng hợp.
………
Cộc… lộc cộc.
Một chiếc lọ pha lê lăn đến bên chân Tân Hòa Tuyết.
Trời đã về khuya, mặt trời hoàn toàn khuất dưới đường chân trời. Trên sân thượng, chỉ có ngọn đèn nhỏ cạnh phòng bảo vệ còn sáng.
Tân Hòa Tuyết nhặt chiếc lọ lên. Trong đó là vài cánh hoa, một mảnh lá vụn, và phải nhìn thật kỹ mới thấy sinh linh bé xíu được cất trong ấy.
Một con kiến.
Y đứng thẳng lên, nhìn về phía Minh Châu đang trốn ở góc tường.
Minh Châu chớp mắt, lén nhìn y, sợ hãi lên tiếng:
“Tân… cô Tân…”
Tân Hòa Tuyết quay sang hai người phía sau:
“Hai người chờ ở đây một chút. Tôi qua đó.”
Y lo nếu cả ba người cùng tiến lại gần sẽ khiến thần kinh non nớt của Minh Châu bị hoảng sợ.
Cô bé dường như cũng chẳng buồn thắc mắc vì sao cô Tân ban ngày lại biến thành một đứa trẻ vào ban đêm.
Có lẽ… đó là phép thuật.
Giống như trong phim hoạt hình.
Tân Hòa Tuyết đặt lại lọ pha lê vào tay cô bé.
Y ngồi xuống cạnh Minh Châu, bắt chước đúng tư thế lúc cô bé ngồi ban đầu: hai tay chống sau lưng, ngửa đầu nhìn bầu trời.
Minh Châu ôm lọ pha lê, khẽ nói:
“Cô Tân, cô biết không? Đây là nơi gần các ngôi sao nhất trong nhà trẻ.”
Trong thành trại, phần lớn nơi chốn đều tối tăm và chật hẹp, dây điện giăng ngang dọc như mạng nhện. Nhiều con hẻm thậm chí chẳng có ánh mặt trời len vào được; bất kể ngày hay đêm, tầng một lúc nào cũng sáng bừng ánh đèn gas vàng vọt.
Nếu đứng dưới đất ngước lên, thứ thấy chỉ là những khe trời nhỏ bé màu xanh lam nhợt nhạt.
Chỉ khi lên đến sân thượng của các tòa nhà cao tầng, mới có thể nhìn được một mảng trời xanh đúng nghĩa và bầu trời đêm cũng như vậy.
“Người sau khi chết đều sẽ hóa thành những vì sao trên trời, đây là điều cô Anne từng nói với con.”
“Mẹ sinh con ra khi mẹ và ba còn chưa kết hôn. Sau đó ba chết, hai mẹ con trở về nhà ông bà ngoại. Người ta xung quanh đều nói mẹ không biết giữ mình, bảo là đi học mà lại lén lút làm bậy với người ngoài nên mới có con.”
“Thế là mẹ lại dọn khỏi nhà ông bà.”
Minh Châu cúi đầu, dùng ngón tay khảy nhẹ chiếc lọ pha lê.
“Nếu người chết đều biến thành sao, vậy ba sẽ nhìn thấy con chứ?”
“Chắc chắn rồi.” Tân Hòa Tuyết dịu giọng đáp, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau giọt mồ hôi lấm tấm trên thái dương cô bé. “Bởi vì Minh Châu chính là ngôi sao sáng nhất dưới mặt đất.”
Hàng mi của Minh Châu khẽ run lên.
Thật ra lớn thêm một chút, cô bé đã bắt đầu lờ mờ hiểu ra. Mỗi lần mẹ nhắc đến ba, mẹ đều tức giận đến mức mặt tái đi. Cô bé dần nhận ra rằng, có lẽ ba không phải chết… mà chỉ là bỏ rơi hai mẹ con.
Ngày trước, mỗi khi hàng xóm đồn thổi điều gì đó khó nghe, mẹ vừa đập nát chén bát trong nhà, vừa nói phải kiếm cho cô bé một “người ba mới”.
Nhưng với cô bé, chỉ cần sống với mẹ cũng đã đủ tốt rồi. Vì mẹ làm việc ở nhà ăn, ngày nào cô bé cũng được ăn thêm một quả trứng gà, nhiều hơn các bạn khác một chút.
Nhưng mẹ lại luôn nói thế này:
“Trần Minh Châu! Con nói cái gì ngốc thế?! Mẹ cực khổ như vậy, chẳng phải là để kiếm cho hai mẹ con một chỗ dựa sao? Sao con cứ không chịu hiểu mẹ?”
“Nếu không phải vì sinh ra con, tụi tiện nhân đó sao có thể mắng mẹ là đồ đ*? Mẹ chịu hết những chuyện này là vì muốn con có tên trong hộ khẩu, để mai sau còn đi học!”
“Hay là con muốn cả đời làm đứa trẻ hoang, để mẹ phải ôm con mà chẳng gả được ai hả?!”
Dù vậy, Minh Châu vẫn không biết vì sao trẻ con nhất định phải có “ba”?
Trước giờ cô bé không có. Bây giờ, cô bé cũng chẳng muốn có.
Mẹ luôn cúi đầu khúm núm trước đàn ông kia. Khi người cha kế mắng cô bé là “đồ con hoang”, mẹ cũng không dám phản bác, còn phải cố cười làm lành.
Minh Châu cảm thấy… mẹ đã thay đổi.
Nhưng cô bé sẽ không bao giờ nghĩ mẹ sai, bởi vì trong lòng cô bé, mẹ không thể sai.
Mẹ đã đi ra ngoài mượn tiền ông bà ngoại để đóng học phí tiểu học năm sau. Chắc sẽ về sớm thôi.
Vì vậy, Minh Châu ngẩng đầu nói khẽ:
“Cô ơi… ngày mai con muốn về nhà.”
Tân Hòa Tuyết đồng ý với cô bé:
“Được, tan học ngày mai cô sẽ đưa con về.”
………
Do quy tắc của nhà trẻ, không có bông hoa đỏ nhỏ thì Minh Châu không thể ra về. Tân Hòa Tuyết đưa cô bé từ sân thượng về phòng ngủ, chờ cô bé ngủ rồi mới cùng Dư Tinh Châu len lén rời đi trong bóng đêm.
Ngày hôm sau, Tân Hòa Tuyết lấy được bộ đồng phục giáo viên chính thức.
Trong lúc y đang đối đáp với cô Lý, Dư Tinh Châu nhanh tay đổi chỗ phần đồ ăn kỳ quái kia bằng một hộp màn thầu và cháo bình thường được đóng gói đàng hoàng.
Minh Châu đói từ sáng, không bao lâu đã ăn sạch sẽ phần của mình. Cô bé lập tức giơ tay, đôi mắt đầy mong đợi:
“Cô ơi, con ăn xong rồi ạ.”
Cô bé nhìn y đầy mong chờ, chờ bông hoa đỏ nhỏ thuộc về mình.
Sắc mặt cô Lý hơi đổi, giọng trầm xuống:
“Thật sao? Để cô xem.”
Cô ta lật tới lật lui chiếc bát inox, đôi mắt như sắp trừng ra khỏi hốc mắt, nhìn chăm chăm cái bát trống không đến mức như thể muốn soi ra một bông hoa từ trong đó.
Như đoán được chuyện gì, ánh mắt lạnh băng của cô Lý quét qua Tân Hòa Tuyết và Dư Tinh Châu — người phụ trách đưa đồ ăn.
Tân Hòa Tuyết nở nụ cười:
“Cô Lý, để tôi dán bông hoa đỏ nhỏ cho Minh Châu nhé?”
Cô Lý nhìn gắt gao chằm chằm y. Tân Hòa Tuyết còn tưởng cô ta sẽ lên tiếng ngăn cản, nhưng cuối cùng cô Lý chẳng nói một lời, chỉ cười lạnh một tiếng.
.......
