Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 191
Chương 191:
- Bồ Trung Tửu -
Trên mặt Hà Thanh Hồng hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ biểu cảm gì, vẫn y như thường ngày, lạnh nhạt, khó dò.
Chỉ có bàn tay đang nâng chiếc bể cá pha lê hình vuông là thoáng siết chặt hơn, gân xanh và khớp xương nổi rõ trên mu bàn tay khẳng khiu.
Sắc mặt Tân Hòa Tuyết vẫn không đổi, nhịp tim không hề dao động. Ngược lại còn mỉm cười nhạt:
“Trẻ con mà, nói năng không kiêng kị là chuyện bình thường.”
Hà Thanh Hồng hơi gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Đợi Tân Hòa Tuyết nắm tay Minh Châu bước đi song song với hắn, Hà Thanh Hồng cúi mắt xuống, hỏi cô bé:
“Hai người ‘bạn trai’ khác là ai?”
Minh Châu chớp mắt liên tục.
Câu này….cô bé có thể nói không?
Lỡ khiến cô Tân với bạn trai thầy ấy cãi nhau thì sao?
Hà Thanh Hồng không chờ cô bé trả lời, lại ngẩng đầu nhìn Tân Hòa Tuyết, khóe môi rất khẽ nhếch lên thành một đường cong nhỏ đến mức người thường khó nhận ra:
“Tôi trêu cô bé thôi.”
Thế mà lại nghiêm túc giải thích.
Ở đầu hẻm, gió tụ lại, hất tung vạt áo.
Tân Hòa Tuyết kéo chặt áo khoác:
“Hà tiên sinh, ang đúng là… khá có khiếu hài hước.”
Hà Thanh Hồng khiêm tốn đáp:
“Cũng tạm.”
Tân Hòa Tuyết giới thiệu:
“Đây là Minh Châu, học sinh lớp mẫu giáo. Người nhà chưa kịp đến đón nên tôi đưa cô bé về.”
“Dạo gần đây anh hay ra ngoài, nên chắc không biết. Trước đó tôi nhìn thấy nhà trẻ Hoa Đóa đang đăng thông báo tuyển dụng. Chu Liêu thì mất tích không rõ tung tích. Tôi mới đặt chân đến nơi này, cũng chưa có nguồn thu nhập ổn định, nên muốn tìm một công việc… có lẽ sẽ khá hơn một chút…”
Hàng mi y cụp xuống, đôi lông mi dài khẽ run. Môi hơi mím lại. Gương mặt trắng nõn nghiêng sang bên, mong manh như một cánh hoa vừa trải qua trận mưa đêm, mỏng manh mà tinh khiết. Thân hình vốn thanh mảnh lại càng như muốn gập vào nhau.
Hà Thanh Hồng hé môi, dường như muốn nói gì. Nhưng khóe mắt lại lướt qua bóng dáng cô bé nhỏ bên cạnh, khiến lời nói nghẹn lại.
Cuối cùng hắn chỉ khô khốc nói:
“Ừ. Làm giáo viên cũng… rất tốt.”
Tân Hòa Tuyết bỗng quay đầu nhìn hắn:
“Hà tiên sinh hình như rất thích trẻ con?”
Hà Thanh Hồng thường ngày luôn giữ gương mặt lạnh lùng, khóe môi hơi cụp xuống, trông không dễ gần. Thực tế lại càng khó tiếp xúc hơn bề ngoài.
Ngoại trừ lần trước, lúc đến sửa ống nước, hắn có kể một chuyện cười hiếm hoi chứ thường thì chẳng bao giờ thấy hắn chủ động hài hước, đừng nói là trêu trẻ con.
“… Ừ.” Hà Thanh Hồng đáp, giọng trầm tĩnh. “Trẻ con thuần khiết hơn người lớn.”
Hắn bị tổ chức thu nuôi từ khi còn rất nhỏ. Từ lúc ấy đã bắt đầu những ngày huấn luyện triền miên không phân biệt ngày đêm, cuối cùng trở thành cỗ máy giết người hoàn hảo khiến tổ chức vừa ý: không thất bại, không phạm sai sót, đến cả góc độ viên đạn bay đi cũng không sai lệch nửa ly.
Có một điều hắn chưa từng làm là giết trẻ con. Đó là quy tắc bất thành văn của tổ chức.
Nhưng họ lại có thể giao khẩu súng ngắm vào tay một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Bên trong tổ chức, việc huấn luyện người mới thường được thực hiện theo kiểu “người cũ dạy người mới
Mục tiêu đầu tiên Hà Thanh Hồng được giao là một chủ nông trại, kẻ không giữ lời hứa, lén buôn giao dịch hàng cấm. Ông chủ hợp tác với hắn muốn trừ khử rắc rối này nên nhờ tổ chức.
Hà Thanh Hồng đã không bắn trúng mục tiêu. Khi ấy hắn quá căng thẳng. Chủ nông trại vừa lúc đứng dậy và phát đạn của hắn lại bắn trúng con dê con mới sinh phía sau người đó.
Tiền bối đứng cạnh bắn thêm một nhát. Thân thể đồ sộ của chủ nông trại đổ xuống như cả ngọn núi sụp.
Hà Thanh Hồng vẫn còn nhớ cảm giác con dê con áp vào lòng bàn tay mình, nhỏ bé, ấm áp, chiếc mũi ẩm ướt run rẩy.
Lòng bàn tay hắn lúc này hơi đổ mồ hôi, trong cơn hoảng hốt như thể còn vương lại vệt máu nào đó. Hắn có chút bức bách muốn nhanh chóng trở về phòng để tẩy rửa sạch sẽ.
“Tôi thấy,” Tân Hòa Tuyết buột miệng nói chuyện phiếm, “Hà tiên sinh biết đâu sẽ trở thành một người cha rất tốt.”
Đầu xuân, trong gió lẫn chút hương lạnh mơ hồ, là hơi thở phảng phất từ chàng trai bên cạnh.
Hà Thanh Hồng khẽ siết lòng bàn tay, bỗng dưng cảm thấy tâm trạng mình lắng xuống một cách kỳ lạ. Nhiều năm lăn lộn giữa vùng sáng tối đầy những sắc xám mịt mù ấy, hắn đã trải qua vô số ranh giới sinh tử, nhưng chưa từng bao giờ có cảm giác rung động như lúc này.
“Người cha tốt?”
Hà Thanh Hồng không ngờ mình lại bị gắn cho cái danh xưng như vậy.
“Cậu có biết phần lớn cư dân sa mạc chết vì nguyên nhân gì không?”
Hà Thanh Hồng đột nhiên hỏi.
Minh Châu lập tức giơ tay, cô bé rất thích những trò hỏi đáp nhanh như trên TV, nên vội vàng giành trả lời:
“Con biết! Sa mạc thiếu nước, nên mọi người sẽ… khát mà chết?”
Hà Thanh Hồng lắc đầu:
“Là chết đuối.”
Tân Hòa Tuyết hơi sững sờ trước đáp án ấy.
Sa mạc quanh năm thiếu nước, nhưng chỉ cần gặp mưa lớn đổ xuống đột ngột, người sống trong đó thậm chí chẳng biết ứng phó. Thứ họ khao khát nhất, lại thường mang đến lũ lớn và cát chảy đáng sợ.
Vừa giải thích, Hà Thanh Hồng vừa ra hiệu cho Tân Hòa Tuyết nhìn vào túi áo khoác của mình:
“Trong đó.”
Tay hắn đang bê bể cá nên không thể lấy đồ.
Tân Hòa Tuyết thò tay vào, lấy ra ba viên kẹo.
Giấy gói kẹo rực rỡ sắc màu.
Hà Thanh Hồng nói:
“Phần thưởng tham gia.”
Tân Hòa Tuyết liền chia kẹo cho những người “chơi” trong cuộc trò chuyện.
Minh Châu reo lên:
“Là kẹo trái cây!”
Cô bé cắn một miếng, má phồng lên mềm mại, rồi quay sang nói với Hà Thanh Hồng:
“Cảm ơn anh trai! Anh phải cố lên đó nha, em thích anh nhất, tuyệt đối sẽ ủng hộ anh!”
Hà Thanh Hồng liếc qua Tân Hòa Tuyết, nhưng vẫn không đính chính hiểu lầm gì với Minh Châu:
“…… Ừm, cảm ơn.”
Gần 5 giờ chiều, mặt trời ngả về Tây, thứ ánh sáng mơ hồ ấm áp bao phủ khắp nơi. Học sinh đạp xe leng keng tiến vào đầu hẻm, trước các cửa tiệm hơi nước bốc lên từ nồi mì trắng đục, tiếng nước sôi lách tách, tất cả hòa vào nhau tạo nên cảm giác yên bình khó tả.
“Ba ba ơi——”
“Về nhà ăn cơm thôi!”
Âm thanh của những gia đình lẫn trong tiếng bước chân hối hả, rộn ràng.
Ánh mắt Hà Thanh Hồng lướt qua từng người lớn và trẻ nhỏ hai bên đường.
Mỗi đao phủ đều xem những từ ngữ dính dáng đến "gia đình" bằng thái độ khinh miệt.
Nghề này định sẵn phải cô độc. Một khi tay đã nhuốm quá nhiều máu, đêm đến cũng không thể ngủ yên, không phải vì áy náy, mà vì thù oán chất chồng. Mày sẽ không bao giờ biết viên đạn của kẻ thù sẽ xuyên qua ngực mình lúc nào.
Vậy nên, ngay cả việc nằm ngủ thẳng người cũng không dám, vì như thế quá dễ chìm vào mộng đẹp, và rất có thể trong mơ sẽ chết mà không hay biết.
Mày phải luôn căng dây thần kinh từng giây từng khắc.
Một khi trong lòng bắt đầu xuất hiện sự mềm yếu, khi thân và tâm được thả lỏng… tức là cái chết đang đến gần.
Giống như kẻ thiếu nước lại chết vì nước, kẻ thiếu tình lại chết vì tình.
Chu Liêu chính là ví dụ sống sờ sờ.
Trong chuyến ra ngoài này, Hà Thanh Hồng đã giải quyết hai mục tiêu nhiệm vụ, tiện thể xác nhận tin Chu Liêu đã chết. Hắn mang tư liệu về, nhưng chỉ cần liếc qua tấm ảnh thi thể thôi cũng đủ biết người nhà khó lòng chấp nhận nổi. Nỗi đau trực diện như thế có thể khiến thân thể mảnh khảnh sụp đổ.
Vì vậy đến giờ, Hà Thanh Hồng vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào với Tân Hòa Tuyết.
Cũng may, mọi chuyện ít nhất sẽ không tệ hơn nữa.
Dù sao Tân Hòa Tuyết là đàn ông, cho dù bạn đời nam giới của y có chết đi, y cũng sẽ không rơi vào cảnh quả phụ cô nhi như phụ nữ.
“Tôi đưa Minh Châu về nhà trước.”
Ngay lúc Hà Thanh Hồng định mở miệng nói gì đó, Tân Hòa Tuyết lên tiếng trước:
“Làm phiền anh giúp tôi mang bể cá về. Có thể nhờ anh sắp xếp tạm giúp một chút không? Sau tôi sẽ trả tiền lại cho anh.”
Một chùm chìa khóa đồng thau được đặt vào tay Hà Thanh Hồng.
Dưới lầu khu nhà Cư An Lâu, Tân Hòa Tuyết ngắn gọn chào tạm biệt:
“Cảm ơn anh trước.”
Hà Thanh Hồng lặng lẽ nhìn món đồ trong tay.
………
Minh Châu mời Tân Hòa Tuyết đến nhà làm khách.
Nhà cô bé ở hướng ngược lại với Cư An Lâu, cách khá xa.
Con hẻm dọc đường ẩm thấp, âm u, rêu xanh loang lổ bám đầy tường. Nước bẩn chảy dọc theo khe hẹp, trên các dây điện giăng ngang còn phơi lủng lẳng những chiếc giá áo, treo đầy nội y rẻ tiền nhỏ giọt.
Dù sống trong thành trại, điều kiện sinh hoạt vẫn phân chia nhiều cấp bậc. Khu vực nhà Minh Châu tuyệt đối thuộc loại kém nhất trong số đó.
Nhà cô bé ở tầng hai.
Cánh cửa gỗ sơn đỏ bong tróc mở ra, Tân Hòa Tuyết vừa vào đã đá trúng một bình rượu gần cửa, lăn lóc trên sàn. Góc tường chất đống túi rác, ruồi nhặng bu kín; thức ăn thừa và hộp đựng chưa buộc kín trào cả ra ngoài.
Minh Châu mím môi, vội kéo Tân Hòa Tuyết vào căn phòng cô bé và mẹ dùng chung:
“Cô ơi, chờ một lát nhé, con dọn chút thôi, rất nhanh sẽ xong. Con còn có quà muốn tặng cho cô.”
Tiếng bước chân của cô bé lạch bạch rời xa gian phòng.
Tân Hòa Tuyết quan sát căn phòng nhỏ. So với bên ngoài thì chỗ này xem như sạch sẽ hơn nhiều. Trước bàn trang điểm dán đầy những tấm ảnh chụp cận mặt, một album ố vàng mở sẵn trên bàn.
Y đưa tay lật nhẹ một trang.
Mẹ của Minh Châu thời trẻ là một người phụ nữ cao gầy, rạng rỡ, đeo kính gọng cóc, nụ cười tươi sáng. Quần áo bà mặc mang phong cách thời thượng của thời đó.
Bên cạnh bà là đồng nghiệp hoặc bạn bè, ăn mặc gần giống nhau, ánh mắt đều cong lên cười vui vẻ.
Hoàn toàn khác với người phụ nữ gầy đến hóp cả hai má bây giờ. Còn những người bạn thuở trước, về sau không thấy xuất hiện trong bất kỳ tấm ảnh chung nào nữa.
Minh Châu quay lại, trên tay bưng một ly nước ấm:
“Cô ơi, uống nước.”
“Cảm ơn Minh Châu.”
Y nhận lấy và ngồi xuống ghế.
Minh Châu kéo khóa cặp sách nhỏ, lấy ra một bức tranh đưa cho Tân Hòa Tuyết:
“Đây là quà của con tặng cho cô.”
Là bức tranh cô bé đã hí hoáy vẽ từ lúc ban đầu.
Dưới gốc một cây lớn, hai người,một lớn một nhỏ nắm tay nhau.
“Người này là cô Tân, còn người này là con.”
Cô bé nói rồi giang hai tay ôm lấy eo Tân Hòa Tuyết, chôn đầu vào người y, khe khẽ:
“……Cô Tân giống cô Anne lắm. Rất dịu dàng, con thích cả hai.”
Tân Hòa Tuyết sờ tóc cô bé:
“Bím tóc có phải bị bung rồi không?”
Minh Châu nhìn lên đồng hồ treo tường:
“Mẹ không biết khi nào về. Cô giúp con tết lại được không?”
Tân Hòa Tuyết hơi bối rối.
Y chưa từng biết tết tóc, dù chỉ là kiểu ba sợi đơn giản, y cũng chưa từng học.
Nhưng… có lẽ không khó đến mức không làm được?
Tân Hòa Tuyết cúi đầu nói:
“Cô thử xem.”
Y tháo dây buộc nhỏ nơi đuôi tóc cô bé hai bím tóc bung ra thành những lọn rối mềm. Nhưng dựa vào dấu vết còn lại, y cũng đoán được cách chúng từng được đan vào nhau.
Dùng chiếc lược gỗ, y chải tóc cô bé từ đỉnh đầu xuống tận ngọn.
Sau đó cẩn thận chia tóc làm hai theo đường giữa gáy, phân đều từng bên.
Trong gương phản chiếu những ngón tay thon dài của y xen giữa những sợi tóc đen mượt như mây.
Kết quả là hai bím tóc hơi cong sang hai bên vai.
“Được rồi.”
Minh Châu sung sướng áp sát vào gương ngắm, nhưng bỗng nhiên, thân người cô bé run lên. Cô bé chạy nhanh đến cửa sổ.
Ở tầng hai có thể nghe rõ tiếng bước chân nặng nề vang lên từ sân nhỏ đi vào cầu thang.
Trực giác Tân Hòa Tuyết lập tức cảm thấy có điều không ổn:
“Làm sao vậy?”
Minh Châu nhất thời không trả lời. Một lúc sau, cô bé nhỏ giọng nói"
“…… Ba ba đã về.”
Tân Hòa Tuyết nhớ cô bé từng nói cha ruột đã mất:
“Cha dượng?”
Minh Châu gật đầu:
“Cô ơi, con phải đi vo gạo nấu cơm ngay. Nếu để ba ba thấy chưa chuẩn bị bữa tối, con sẽ bị mắng. Cô chờ trong phòng nhé.”
“Khoan đã, Minh Châu——”
Tân Hòa Tuyết vừa đứng dậy, thì ngay lập tức bang! một tiếng, Minh Châu đã đóng cửa phòng lại.
.......
