Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 21

Chương 21:

- Bồ Trung Tửu -

Nửa giờ trước.

Đồng hồ quả lắc cổ được mạ vàng, đặt trang trọng nơi góc tường trong trang viên, hàng ngày người hầu lau chùi cẩn thận, không để bụi bẩn bám vào. Chiếc đồng hồ kêu tích tắc theo nhịp chuỗi xích nặng nề, đều đặn đánh dấu từng giây phút, kim đồng hồ dần dần chỉ về vị trí số tám, đầy uy nghi và trọng trọng.

Gerard khởi đầu sự nghiệp chính trị với sự giúp đỡ của lão gia Bùi, tiến vào Cục An toàn Liên bang. Từ một nhân viên cấp thấp, hắn thăng tiến đến chức vụ Phó Giám đốc bộ phận An toàn Kinh tế. Bao nhiêu năm qua, Gerard luôn trung thành và tận tụy với gia tộc Bùi. Nếu không vì tuổi tác và đã có gia đình, lão gia Bùi có lẽ đã sắp đặt gả một cháu gái trong gia đình cho hắn ta.

Là thân tín, là cánh tay đắc lực, Gerard còn có một phòng nghỉ riêng biệt trong trang viên nhà Bùi, đủ để thấy được địa vị của hắn ta.

Hiện tại, Gerard vẫn còn trẻ trung và đầy phong độ giữa giới chính trị. Không giống những vị Giám đốc hay Phó Giám đốc tuổi cao tóc đã bạc, hắn chỉ mới 45 tuổi, tương lai đầy triển vọng. Con trai trưởng của hắn, tên là Khắc, cũng vừa tròn hai mươi.

Kho Khắc...

Nghĩ đến đứa con trai trưởng đã mất, Gerard buông lơi vai, sống lưng thẳng chùng xuống. Hắn cầm ly rượu, ngồi phịch xuống sofa, gương mặt như già thêm hai mươi tuổi. Kho Khắc là con của người vợ đầu đã qua đời, một đứa con mang nhiều giá trị tinh thần, khác biệt hoàn toàn với những đứa con sau này từ người tình hoặc vợ kế. Dù người tình có thể đẹp đẽ đến đâu, trong lòng Gerard, họ không thể nào sánh được với người vợ đầu.

Gerard không biết có phải mình đã sai khi ủng hộ kế hoạch diệt chủng những kẻ biến dị để củng cố quyền lực cho gia tộc Bùi hay không. Chính kế hoạch đó đã khiến con trai hắn gặp họa sát thân.

Dù trở lại tuổi hai mươi, Gerard có lẽ vẫn sẽ tôn sùng Cừu thị(*), và ủng hộ các nghiên cứu trong phòng thí nghiệm Prometheus. Dù đó là những thí nghiệm tàn nhẫn, thậm chí là kết hợp con người và động vật để tạo ra giống loài mới, Gerard tin rằng vì tương lai của họ, những người tham gia thí nghiệm, dù tự nguyện hay không, đều đã hy sinh vì một mục tiêu lớn lao: khám phá một khả năng tiến hóa mới của con người, thậm chí có thể đạt được sự bất tử.

(*) ở trên nhắc Bùi gia, chỗ này lại ghi Cừu thị, không chắc có phải lỗi sai hay không

Con đường phủ đầy gai nhọn này, chắc chắn phải được trải bằng máu và sự hy sinh.

Thật đáng tiếc khi dự án nghiên cứu đã bị hỏa hoạn phá hủy giữa chừng, những thực thể cải tạo chỉ mới ở giai đoạn nửa chừng đã trốn thoát. Họ không đủ giác ngộ và trở thành những dị chủng điên cuồng, gây thù oán khắp nơi, buộc người ta phải đẩy họ ra khu vực ngoài biên giới.

Gerard tựa lưng vào ghế.

Nếu không phải vì vụ hỏa hoạn chấm dứt thí nghiệm đó, có lẽ trung tâm thành phố đã sớm được hưởng lợi từ tiến hóa và trường sinh, và hắn ta sẽ có thể chia sẻ chút ít vinh quang trong các buổi tiệc.

Đắm chìm trong những suy tưởng xa vời, Gerard xua đi nỗi đau mất con, rồi châm một điếu thuốc, bình thản chờ đợi người tình mới của mình đến trễ.

Ánh sáng từ đèn trần chiếu sáng khắp căn phòng.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh, một bóng đen khổng lồ, trầm mặc, tựa như bóng tối của đất trời đổ ập xuống phía sau.

Đồng tử Gerard co lại khi nhìn thấy bóng dáng dị dạng dưới đất, một sự cảnh báo vang lên trong đầu hắn. Độ tuổi ngày càng cao khiến phản ứng của hắn chậm đi nửa nhịp, và chính khoảng khắc đó đã khiến hắn bỏ lỡ cơ hội.

Hắn vừa kịp rút súng ống ra, nhưng cũng giống như chủ nhân của nó, vô lực ngã xuống thảm.

Một đường chém sắc lẹm lướt qua cổ, Alpha trung niên nằm bất động, đôi mắt căng ra nhìn vào khoảng không, máu đỏ tuôn xối xả, thấm đẫm tấm thảm.

Cắt giả rời đi, đối mặt với một xúc tu quái dị.

Hai sinh vật dị chủng gặp nhau nhưng không nói gì.

Xúc tu được điều khiển bởi một phó não, và ngôn ngữ của nó chỉ có đầu não và phó não khác có thể hiểu. Do đó, dù chúng cố gắng giao tiếp, cũng không thể đạt đến sự thấu hiểu mục đích lẫn nhau.

Chúng chỉ lướt qua nhau.

Cắt giả không bận tâm xúc tu sẽ đi về đâu. Hắn trở về chiếc phi thuyền, bóng tối một lần nữa bao phủ khung máy.

Ngay lập tức, Nhất Hào cảm nhận được một tín hiệu định vị từ Tân Hòa Tuyết xuất hiện trong hệ thống máy móc.

Không chần chừ, hắn lựa chọn tiến về phía đó.

......

Ùng ục, ùng ục, ùng ục.....

Tân Hòa Tuyết bị sặc nước, ho khan hai tiếng, vùng vẫy cố thoát ra, khiến bọt nước bắn tung tóe ra khỏi bồn tắm.

Càng cố gắng thoát ra, vòng xoáy quanh eo lại càng siết chặt như con rắn quấn lấy con mồi, thân mặt dán sát vào người y không chừa một kẽ hở.

Hơi thở của thanh niên trở nên hỗn loạn, những âm thanh đứt quãng mơ hồ, ái muội không khách khí lọt vào màng tai.

Phần lưng y nổi lên cơ bắp căng cứng, để lộ ra đường nét cơ thể hấp dẫn. Xương sống được xúc tu bám chặt, cảm giác ẩm ướt không ngừng ve vuốt, tựa như môi lưỡi không ngừng xâm phạm lên làn da tr*n tr**.

Làn da thanh niên trắng mịn và mềm mại, vân da tinh tế, xương cốt đẹp đẽ, cân đối , còn mang theo sự ấm áp.

Xúc tu có thể cảm nhận được nhịp đập của sự sống từ lồng ngực y, từng nhịp đập trầm ổn vang lên.

“*&&%…¥%#¥#@”

“##¥*……%@#@ ( *&% )”

Âm thanh của dị chủng phát ra tựa như từ một vùng biển xa xôi lấp lánh ánh trăng xanh u ám, nhưng Tân Hòa Tuyết không hiểu được gì.

Một trong các xúc tu nhẹ nhàng bò dọc theo mắt cá chân y.

Nó tự xưng là xúc tu quan trọng nhất trong số tám xúc tu, vì nó là “cổ tay giao tiếp,” mang chức năng sinh sản.

Hiện tại, nó tuần theo sự chỉ dẫn của linh hồn, đã tìm thấy người bạn đời duy nhất trong cuộc đời mình—

Ô… Nó nói, "vợ"…

Nó chưa từng có một người bạn đời trước đây…

Nó sẽ dâng hiến hy vọng sống của mình cho người bạn đời thân yêu này, không ngừng tìm kiếm khoang sinh sản ấm áp của bạn đời.

Trên đường tìm kiếm, nó bị dẫm vài lần, nhưng vẫn rất thích…

Vợ…

“&@*…&# )”

Tay vợ thật nhỏ, da trắng mịn…

Vợ thật thơm

“*&…%&%…%#”

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, k giật điện 10.000 vôn, đánh trúng hai chiếc xúc tu.

Y ngửi thấy mùi thức ăn bên ngoài thơm phức.

Y nghĩ, từ nay về sau sẽ không bao giờ đụng đến hải sản nữa.

Quá ghê tởm hải sản.

K giải thích: 【xin lỗi, kỹ năng vừa hồi phục xong】.

Nghe có vẻ như đây là một Pokémon nào đó, thậm chí có kỹ năng điện giật cũng phải hồi chiêu.

Tân Hòa Tuyết, người vẫn còn mềm yếu, cố gắng đứng lên, khoác áo choàng tắm lên người. Nhân lúc thuốc còn đang phát tác, y nhanh chóng dọn dẹp phòng tắm hỗn độn.

Y không hiểu sao nhà họ Bùi lại có nhiều dị chủng đến thế.

Kịch bản diễn ra từ góc nhìn của nhân vật, thông tin hạn chế, đa phần bối cảnh thế giới cũng chỉ sơ lược.

Theo tình tiết định sẵn, “Tân Hòa Tuyết” sẽ gặp dị chủng, và kết cục cuối cùng là pháo hôi phải lưu lạc đến biên giới, chết dưới tay dị chủng.

Tân Hòa Tuyết nhíu mày, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, không chút do dự kéo mạnh xúc tu yếu ớt do vừa bị thương ra khỏi cơ thể, ném vào cống thoát nước trong bồn rửa tay, vọt xuống dưới.

À, hy vọng rằng không làm tắc ống dẫn.

Tân HòaTuyết ra khỏi phòng tắm, cơn ho bất chợt kéo đến khiến cổ họng y đau nhói, mùi vị tanh của máu xộc lên. Cơn đau phổi bùng phát khiến ngực y rung lên đến eo, toàn thân như đổ sụp, tay chống đỡ mặt bàn để giữ thăng bằng.

Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì y cũng phải nhập viện.

Vô tình, Tân Hòa Tuyết làm rơi thứ gì đó.

Khung ảnh bằng pha lê vỡ tan trên sàn.

Do vừa ho khan, tay y run rẩy mạnh, làm tấm ảnh rơi ngửa lên.

Trong ảnh là một cậu thiếu niên, một đứa trẻ, một người đàn ông và một phụ nữ.

Tân HòaTuyết bị mù mặt, không nhận ra bất kỳ ai.

Nhưng vì đây là nhà họ Bùi, sẽ không có ai khác xuất hiện không rõ danh tính trong ảnh chụp gia đình.

Rời phòng tắm, Tân Hòa Tuyết vô thức đi một vòng quanh nhà nhưng không nhận ra mình đang ở đâu.

Khi vào một căn phòng, y nghĩ đó là phòng khách nhân nghỉ ngơi.

Tấm ảnh gia đình trong phòng khách làm y chú ý, khiến y nhìn lại xung quanh.

Phong cách trang trí căn phòng không khác biệt mấy với phòng Bùi Quang Tế ở biệt thự Nam Thành, và y cũng thấy những cuốn sách quen thuộc trên kệ.

Đây là phòng của Bùi Quang Tế sao?

Tân Hòa Tuyết chăm chú quan sát bức ảnh gia đình lần nữa, đoán rằng đây có thể là lần đầu tiên Bùi Quang Tế và Bùi Ảnh xuất hiện bên ngoài. Trên tường còn treo rất nhiều bức ảnh khác nhau.

Có những bức được chụp vào thời điểm tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, dựa trên chữ nhỏ in đỏ trên ảnh mà phán đoán.

Trong đó, có một bức với khung cảnh là hoa viên lớn ở lối vào nhà họ Bùi. Ba đứa trẻ nhỏ và một thiếu niên lớn hơn vài tuổi xuất hiện trong bức hình.

K nhận thấy Tân Hòa Tuyết cau mày, liền hỏi: 【Cần nhắc nhở không?】

Tân Hòa Tuyết đáp: 【Ừ.】

Y chỉ có thêt phán đoán dựa vào màu tóc và màu mắt, y đoán người đứng bên trái đại khái là Bùi Quang Tế, người thứ hai bên phải là Tịch Chính Thanh, nhưng hai người còn lại y không nhận ra.

K: 【Từ trái qua phải: Bùi Quang Tế, Tịch Chính Thanh, Tả Vĩnh Ngôn.】

Lời K nói đã xác nhận phỏng đoán của Tân Hòa Tuyết.

Tân Hòa Tuyết thở ra một hơi nóng, khi hiệu lực của thuốc bắt đầu trỗi dậy lần nữa: 【Người còn lại thì sao?】

Dựa theo tuổi, không phải là Cừu Viễn, và đây cũng không phải một bức ảnh của bốn đứa trẻ khi còn nhỏ.

K: 【Người đó không xuất hiện trong cốt truyện.】

Ngoài ra, K còn tra cứu nhưng không tìm được thông tin gì về người này trên mạng, tựa như dấu vết đã bị xoá sạch một cách có chủ ý.

Tân Hòa Tuyết cố gắng bình ổn hơi thở nóng bỏng của mình, y nhắm mắt lại để kiểm soát cơ thể.

Y cảm giác được K trong suốt nhẹ nhàng ôm lấy y từ phía sau.

Tân Hòa Tuyết, với hàng mi đen nhánh run rẩy, đôi môi vẫn còn phảng phất vị tanh của máu, khàn giọng nói: “Tôi chưa đến mức không đứng nổi, cảm ơn anh đã quan tâm, cộng sự tốt.”

K im lặng.

Không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng biến mất vào không gian.

Có lẽ vì Tân Hòa Tuyết không gọi K là “anh trai” và cũng vì câu nói uyển chuyển cự tuyệt nhắc nhở, khiến K yên lạnh quay lại vị trí cũ của mình.

Hắn nhìn thấy người phỏng máy sinh đẩy cửa bước vào.

Ký chủ nắm lấy cổ áo phục vụ của người kia, kéo mạnh và đẩy xuống ghế sofa.

Khi người máy phỏng sinh chưa kịp phản ứng, Tân Hòa Tuyết đã ngồi lên, trao cho hắn ta một nụ hôn bất chợt.

K tự hỏi, không biết người máy phỏng sinh có cảm nhận được mùi vị tanh ngọt rỉ sắt của máu hay không?

Nhưng các tính toán của K không cho hắn câu trả lời.

Chàng thanh niên cưỡi lên người máy phỏng sinh, trong lúc c** q**n áo ra, mặt không biểu tình, lạnh nhạt nắm lấy kích cỡ bộ phận không thích hợp (*) , nói với người kia: “Thay cái khác.”

......

(*) ca giủ :))) vcl đéo ngờ tác giả thiết lập thế giới hiện đại đến mức ng máy có c*

Nhất Hào không thể diễn tả chính xác chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn ta hoàn toàn thiếu kinh nghiệm trong chuyện này, dù người máy phỏng sinh có ưu thế là học tập và phân tích nhanh chóng, hắn vốn dĩ có thể thông qua trình tự tính toán cực hạn của chủ thân thể này, nhưng hắn không phải người phỏng sinh thật sự.

Hắn chỉ là một sinh vật điều khiển cơ thể của người phỏng sinh.

Vòng eo chủ nhân run lên, tựa như cành liễu mềm mại trong gió xuân, cơ thể con người vừa yếu ớt vừa dẻo dai. Rõ ràng trông có vẻ dễ gãy khi gặp lại nhưng thể hiện độ dẻo dai đáng kinh ngạc.

Nhất Hào cảm thấy như mình chạm phải một thứ gì đó mềm mại, tựa như trái cây chín mọng vỡ ra, nước sốt trong suốt chảy xuống từ đốt ngón tay.

Tân Hòa Tuyết cắn vào gối, từ cổ họng không kìm được phát ra âm thanh như tiếng mèo kêu khẽ.

Chiếc gối đã bị nước mắt làm ướt đẫm.

Y nhấc mí mắt hồng lên, lạnh nhạt nói: "Cậu muốn đem tôi làm hỏng rồi.”

Nhất Hào gấp đến độ trán toát mồ hôi.

Tân Hòa Tuyết trợn mắt, rõ ràng không hài lòng với biểu hiện của hắn ta.

Nhất Hào rất muốn chứng minh bản thân, nhưng đến thời điểm lần thứ ba thì chủ nhân đã ngất đi.

Sau khi hiệu lực thuốc tan đi, đôi tai đỏ bất thường của thanh niên dần trở lại bình thường.

Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.

Nhất Hào trực giác cảm nhận được rằng mình không nên có mặt ở đây.

Ngoài ra, hắn ta nhận được tin từ Cừu Viễn và cần phải rời đi.

Số Một trốn trong đường ống thông gió và nhìn người bước vào.

Hắn nghĩ rằng hôm nay mình đã cảm nhận được nhiều loại cảm xúc của con người, và cuối cùng là cảm giác không cam lòng.

Tác giả có lời muốn nói :

Gân bị viêm tái phát, chỉ có thể viết một chút ngắn ngủi, tác giả cảm thấy bất lực ô ~ ô