Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 23
Chương 23:
- Bồ Trung Tửu -
Lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết lạnh run.
Ngoài cửa sổ, từng hạt mưa phùn rơi xuống mênh mông, kéo theo một bầu trời xám xịt, trống trải từ tầng lầu cao nhìn ra. Tịch Chính Thanh kiên nhẫn chờ đợi phán quyết, nhưng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp, bàn tay ấm áp của hắn còn thấm nhẹ chút mồ hôi.
Hắn bao bọc lấy bàn tay của Tân Hòa Tuyết, cảm nhận làn da mềm mại, mát lạnh của y.
Đôi tay của Tân Hòa Tuyết rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhưng không quá to. Những ngón tay mảnh khảnh xinh đẹp cuộn gọn trong lòng bàn tay hắn.
Điều này khiến lòng Tịch Chính Thanh trào dâng một cảm giác thỏa mãn vô bờ. Dường như chỉ cần hắn nắm chặt đôi tay của Tân Hòa Tuyết như thế, thêm một chút nữa, nắm bắt quyền sở hữu của y trong lòng bàn tay mình, là y đã thuộc về hắn.
Tiếng mưa rơi ngày càng nặng nề hơn, và giọng nói hơi khàn của thanh niên vang lên.
“Anh đang đùa sao?”
Tịch Chính Thanh nghiêm túc đến mức người ta khó có thể tin hắn đang bịa đặt nói dối.
“Tối qua, quả thực tôi có uống một chút rượu, cậu bị tác động, không đủ tỉnh táo, đáng lẽ tôi phải giữ lý trí và kiềm chế hơn.”
“Nhưng…”
“Tôi thực sự xin lỗi.”
Tịch Chính Thanh cúi đầu: “Tôi không phải là một Alpha tùy tiện. Ý tôi là, tôi chưa bao giờ nắm tay người khác. Chính sự thiếu lý trí của tôi đã gây ra tổn thương cho cậu, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu. Nếu cậu đồng ý, tôi nghĩ chúng ta có thể đính hôn trước.”
Hắn ngước mắt lên, nhìn về phía Tân Hòa Tuyết với ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Nhà họ Tịch có một nhà thiết kế trang sức riêng. Tôi có thể gọi người ấy đến đo kích thước nhẫn vào buổi chiều, chúng ta có thể cùng bàn bạc về thiết kế của nhẫn cưới.”
Tân Hòa Tuyết: “……”
Nếu không biết rõ chỉ số tình yêu của Tịch Chính Thanh chỉ mới đạt 65, y đã tưởng rằng đối phương là người si mê trong tình yêu, muốn nhanh chóng tiến đến hôn nhân.
Ở giai đoạn trước mắt, Tịch Chính Thanh chưa đạt điều kiện đến mức có thể hứa hẹn chuyện kết hôn.
Quả nhiên.
Thấy Tân Hòa Tuyết không nói gì, Tịch Chính Thanh tiếp tục thử: “Em(*) có thể cảm thấy tiến triển này quá nhanh, chúng ta cũng có thể bắt đầu từ việc hẹn hò, tìm hiểu nhau từng bước một.”
(*) Đổi xưng hô khúc này là hợp lý nha các tình yêu, Tịch cẩu muốn cầu hôn nà ~
Hắn đang dò xét mức độ chấp nhận của Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết chỉ im lặng nhìn hắn diễn.
Ngay cả một cái chạm xx thoáng qua cũng đã xảy ra, giờ chỉ thay đổi thân phận là đã có thể đường hoàng mà nói “tìm hiểu từng bước” sao?
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng nói: “Tịch tiên sinh, xin hãy giữ đúng mực. Chúng ta chỉ mới gặp nhau vài lần, hơn nữa, tôi còn có Bùi Quang Tế…”
Y ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Hành động của anh như vậy, thực sự không phù hợp.”
Tân Hòa Tuyết cụp mi xuống: “Chuyện này, hy vọng anh có thể giữ bí mật, coi như chưa từng xảy ra, đặc biệt là không cần nhắc đến trước mặt Quang Tế.”
Tịch Chính Thanh đã sớm điều tra, ngay sau khi phát hiện bản hợp đồng kia trong phòng làm việc của Bùi Quang Tế, hắn thậm chí còn tra cứu sự cố tai nạn trong chuyến bay và cùng Bùi thị bồi thường bảo hiểm cho vụ tai nạn lao động của trợ lý Giang Kinh.
Hắn biết về quá khứ của Tân Hòa Tuyết, xuất thân từ khu nghèo, vì cha nuôi nghiện cờ bạc mà bị bắt phải ký một hợp đồng tình nhân không công bằng với Bùi Quang Tế.
Thực lòng mà nói, nếu biết những điều này trước khi gặp Tân Hòa Tuyết, Tịch Chính Thanh sẽ không hề có chút hứng thú nào với cậu.
Nhưng hiện tại không giống nhau.
Sau khi Tịch Chính Thanh tiếp xúc với Tân Hòa Tuyết, khí chất dịu dàng mà lạnh lùng mâu thuẫn của thanh niên đã hoàn toàn cuốn hút tâm trí hắn.
Dựa vào đâu mà Bùi Quang Tế được hưởng niềm hạnh phúc như vậy?
Tịch Chính Thanh đứng dậy, thân hình cao lớn, hắn cố tình tỏ ra mạnh mẽ để giao tiếp với Tân Hòa Tuyết, “Có phải vì Bùi Quang Tế yêu cầu em chung thủy tuyệt đối với anh ta trong thời gian hợp đồng không?”
Sắc mặt thanh niên thoáng tái đi chớp mắt, rõ ràng là nghĩ đến bản hợp đồng bất công đó, như vết sẹo chưa bao giờ lành, lại bị xé ra, rướm máu. Y hỏi: “Chuyện này anh ấy cũng nói với anh sao?”
Tịch Chính Thanh nghĩ mình đoán không sai.
Ngay từ đầu, hắn đã cho rằng tình cảm giữa Tân Hòa Tuyết và Bùi Quang Tế không tốt đẹp như vẻ ngoài, mối quan hệ này không bền vững. Có lẽ Tân Hòa Tuyết có chút thiện cảm với Bùi Quang Tế, nhưng tình yêu không thể xuất phát từ một bản hợp đồng giao dịch.
Tịch Chính Thanh bắt đầu chửi bới.
Lại là Bùi Quang Tế sao, “Em còn chưa nhìn rõ con người hắn sao? Hắn ta chưa bao giờ coi em là một cá thể độc lập mà chỉ là một món đồ. Thậm chí, từ khi em nhập viện đến giờ, hắn ta còn chưa đến thăm em.”
Tất nhiên là không thể thăm được, vì Bùi Quang Tế hiện đang nằm trên lầu ICU.
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, thoáng lộ vẻ không hiểu.
Thật nực cười khi thấy Tịch Chính Thanh chó chê mèo lắm lông.
Tình yêu không thể bắt đầu từ một hợp đồng giao dịch, nhưng hiển nhiên cũng chẳng thể tồn tại trên cơ sở dối trá.
Chỉ là, dường như Tịch Chính Thanh hoàn toàn không nhận thức được điều này, hơn nữa lại quá mức tự tin.
Tạm thời, Tân Hòa Tuyết sẽ không nhắc nhở hắn ta, y chỉ mệt mỏi, nhẹ nhàng ra hiệu tiễn khách: “Tịch tiên sinh, tôi cần nghỉ ngơi. Dù sao đi nữa, mong anh giữ kín chuyện này.”
Tịch Chính Thanh không ép buộc Tân Hòa Tuyết quá mức, để lại không gian yên tĩnh cho y và rời khỏi phòng bệnh.
Hắn hoàn toàn nắm chắc rằng lòng hảo cảm của Tân Hòa Tuyết dành cho Bùi Quang Tế đã dao động. Ở đối phương chịu nhiều tổn thương, Tịch Chính Thanh sẽ chăm sóc cẩn thận, và cuối cùng y sẽ chấp nhận hắn.
.......
Kể từ đó, Tịch Chính Thanh bắt đầu theo đuổi rõ ràng, như một người chồng đảm đang rời giường, dậy sớm 4 giờ sáng nấu ăn cho người mình yêu, như người trụ cột gia đình, chịu thương chịu khó. Sau khi tham khảo bác sĩ về chế độ dinh dưỡng, mỗi ngày hắn đều đến mang thức ăn bổ dưỡng cho Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết nghi ngờ rằng chính Tịch Chính Thanh đã tự tay chuẩn bị, vì mùi vị rất đặc trưng, canh còn có vẻ rất giàu chất dinh dưỡng.
Tịch Chính Thanh kiên trì không lay chuyển, sáng nào cũng đến, không chỉ mang những bữa ăn đa dạng mà còn cả hoa tươi khác nhau mỗi ngày. Bộ quần áo chỉnh tề và lịch sự của hắn cũng thay đổi liên tục.
Như một con công đang khoe bộ lông sặc sỡ, hắn không ngừng gửi tín hiệu theo đuổi đến Tân Hòa Tuyết.
Người ta thường nói, không nỡ dùng tay đánh một gương mặt đang tươi cười.
Dần dần, thái độ của y dành cho hắn cũng có phần dịu lại.
Chỉ là ngẫu nhiên, khi ngồi trên giường bệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, Tân Hòa Tuyết lại thoáng mang vẻ u buồn.
Tịch Chính Thanh biết rằng Tân Hòa Tuyết vẫn chờ đợi Bùi Quang Tế đến thăm. Dù vậy, hắn không có ý định dùng thân phận “Bùi Quang Tế” để tiếp cận Tân Hòa Tuyết thêm lần nào nữa.
Tịch Chính Thanh hỏi dò: “Bác sĩ nói tình trạng không đáng lo, cũng sẽ không có di chứng gì khác. Ngày mai em có thể xuất viện, tôi sẽ đến đón em vào buổi sáng nhé?”
Tân Hòa Tuyết lặng lẽ gật đầu.
Sau khi Tịch Chính Thanh rời đi, buổi chiều trời lại bắt đầu mưa.
Thành phố này không có cây hoa đào, vì vậy từ trên tầng cao nhìn xuống, không thấy những cánh hoa đào lả tả dưới mưa xuân.
Tân Hòa Tuyết ăn cơm chiều, nghỉ ngơi một lát rồi chuẩn bị đi tắm. Gần đây, y luôn đi ngủ sớm, thường đọc sách trên giường sau khi tắm xong và ngủ vào lúc chín giờ mấy.
Sáng hôm sau, y lại tỉnh dậy rất sớm.
Nhịp sống khoa học giúp cơ thể y hồi phục nhanh chóng.
Chợt, Tân Hòa Tuyết nhớ ra điều gì đó, hỏi: 【Bùi Quang Tế cũng đang điều trị tại bệnh viện Thánh Lan đúng không?】
Thánh Lan là một bệnh viện tư cao cấp với đông đảo khoản đầu tư lớn, sở hữu những tài nguyên y tế tốt nhất Liên Bang.
k: 【Ừ, hắn ở trên tầng.】
Tân Hòa Tuyết mỉm cười.
Thật là quá tự tin, Tịch Chính Thanh thậm chí không ngại ngần sắp xếp cho cậu ở phòng bệnh ngay dưới tầng của Bùi Quang Tế.
Bầu trời bên ngoài dần âm u.
Những đám mây đen cuộn tròn, tiếng sấm rung chuyển đất trời, phát ra âm thanh ầm ầm vang vọng khắp nơi.
Khi bước ra khỏi bồn tắm, sàn nhà ướt nhẹp, bọt nước khiến Tân Hòa Tuyết bị trượt ngã.
Bên ngoài có người hoảng hốt chạy vào, đột nhiên không kịp phòng bị đập vào mắt là hình ảnh cơ thể trắng muốt của cậu, một số chỗ nhỏ bị nước nóng làm ửng hồng.
Đường cong cơ thể y đẹp đẽ, phơn phớt sắc hồng, trắng mịn màng.
Người vừa đến ngẩn ngơ.
Hắn không nói một lời, nâng Tân Hòa Tuyết dậy, dùng áo tắm quấn chặt cậu rồi bế lên, bước qua sàn nhà ướt đẫm, đặt cậu lên giường bệnh.
“Cảm ơn…”
Dù cú ngã không quá nghiêm trọng, xương cốt vẫn hơi ê ẩm khiến y cảm thấy đau âm ỉ.
Tân Hòa Tuyết chăm chú đánh giá người đối diện.
Mái tóc đen, đôi mắt đen, vest lịch lãm cùng giày da.
Dường như vừa chạy đến, dáng vẻ thoáng có phần phong trần mệt mỏi, cà vạt hơi lệch đi đôi chút.
Giọng điệu mang vẻ mong chờ, y thăm dò: “Anh là... Quang Tế?”
“...”
Alpha thoáng cứng đờ trong khoảnh khắc, điều này không giấu diếm được ánh mắt tinh tường của Tân Hòa Tuyết.
Tuy vậy, người đối diện vẫn giữ thái độ cam chịu, đáp: “Ừ, mấy hôm trước tôi bận quá, không đến thăm cậu được, xin lỗi.”
Tân Hòa Tuyết bật cười nhẹ, “Không sao đâu.”
Đến cả cách nói chuyện cũng bắt chước rất giống.
Tân Hòa Tuyết đã đoán ra thân phận người trước mặt.
Bùi Ảnh nhẹ nhàng nâng cằm Tân Hòa Tuyết lên, “Cậu gầy đi đấy.”
Mái tóc nhuộm Klein lam của cậu giờ đã được nhuộm đen hoàn toàn, khuyên tai bạc hình gai nhọn cũng đã tháo xuống.
Cậu và anh trai Bùi Quang Tế có chung cha mẹ, mặt mũi giống nhau. Những ngày ở Bùi gia đã khiến sự sắc sảo của Bùi Ảnh dịu bớt phần nào, nên hiện tại dù có Giang Kinh ở đây, nhìn thoáng qua cũng dễ nhận nhầm.
Tân Hòa Tuyết dịu dàng áp mặt vào lòng bàn tay của Bùi Ảnh, như chú mèo nhỏ mềm mại, ngoan ngoãn, nhẹ nhàng cọ vào.
Lông mi y rất dài, phần đuôi hơi cong lên, mang nét bí ẩn mà ái muội có dụng ý dụ dỗ.
Trong lúc Bùi Ảnh đang ngẩn ngơ, Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng hỏi: “Tối nay có muốn ở lại không? Trời ngoài kia mưa to lắm, e rằng không tiện về đâu.”
【 Giá trị tình yêu của Bùi Ảnh +5 】
Bùi Ảnh lấy tốc độ nhanh nhất cuộc đời này đi rửa mặt.
Thời điểm cậu ăn mặc chỉnh tề nằm trên giường, cứng đơ như một thi thể
Chiếc giường trong phòng bệnh cao cấp rất rộng, đủ sức chứa hai người đàn ông trưởng thành.
Bùi Ảnh có thể ngửi thấy hương lạnh nhè nhẹ của Tân Hòa Tuyết, rất dễ chịu, như một làn hương làm người ta thư thái.
Đèn ngủ trên đầu giường cũng đã tắt.
Tân Hòa Tuyết nghiêng người sát lại, tựa đầu lên vai Alpha, giọng nói trong màn đêm trở nên nhẹ nhàng hơn, “Quang Tế.”
Bùi Ảnh: “Ừ?”
Cậu biết Tân Hòa Tuyết không nhạy với âm thanh, nên chỉ cần bắt chước phong cách nói chuyện của Bùi Quang Tế là đủ.
Tân Hòa Tuyết khẽ nói, hơi thở nhẹ nhàng chạm vào cổ Bùi Ảnh, “Ngủ ngon mà không có nụ hôn chúc ngủ ngon sao?”
Alpha tuổi trẻ thân hình cứng lại, đồng thời khó kiểm soát được phản ứng cơ thể.
Dòng nhiệt sôi động khiến tâm trí Bùi Ảnh rối loạn.
Cậu hàm hồ đáp “Ừ.”
Nửa ngồi dậy, cậu cực kỳ thong thả từ từ tìm đến đôi môi, bóng người cúi xuống.
Dưới động tác dán môi, nụ hôn chạm nhẹ như tia lửa bùng lên, cảm giác như dòng điện tê dại lan tỏa đến não, trong mắt Bùi Ảnh như bừng lên pháo hoa rực rỡ.
Chỉ vừa mới trưởng thành, lực khống chế của Alpha trẻ tuổi dường như bằng không khi đứng trước người trong lòng.
Không thể kìm nén được nữa, yết hầu cậu khẽ nhấp nhô lên xuống, nhẹ nhàng tách hàm của thanh niên, tiến vào chiếm lĩnh từng chút một.
Tân Hòa Tuyết dựa lưng vào chiếc gối mềm, có chút không chịu nổi sự dồn dập trong nụ hôn, hơi thở dồn dập, vòng tay ôm lấy cổ Alpha.
Đôi bàn tay của Alpha lần vào trong lớp áo, bàn tay thô ráp mà nóng bỏng v**t v* vòng eo Tân Hòa Tuyết.
Cảm giác đau nhạy cảm của Tân Hòa Tuyết khiến y trở nên đặc biệt dễ phản ứng với từng đụng chạm khác thường.
Từ lòng bàn tay hướng lên trên, khi bàn tay chạm qua ngực, Tân Hòa Tuyết thoáng giật mình, run rẩy, Alpha cúi đầu tóc xù xù nếm thử từ dưới lớp áo chen vào bên trong. (*)
(*) hề hề :)))) m*t ti :))))
Thanh niên thở dần chậm lại, khẩn cầu: “Đã khuya rồi, đừng thế mà, Quang Tế…”
Y không biết, giọng nói càng dịu dàng, lại càng khơi lên h*m m**n mãnh liệt trong người kia, như muốn đẩy y xuống giường, xâm phạm y, không ngần ngại mà khiến y phải bật khóc, nhưng rồi lại giống như chó l**m đi.
Alpha cúi xuống, hôn thật sâu thêm lần nữa.
Bên ngoài mưa rơi tựa như tiếng bạch bạch của d*c v*ng.
Tiếng sấm càng lúc càng lớn, ánh sáng chớp lóe lên chiếu sáng căn phòng trong tích tắc, thanh niên thoáng thấy đôi tai của Alpha.
“Bùi Ảnh…?”
Đầu ngón tay lạnh chạm vào tai Bùi Ảnh, cậu lập tức cứng người, ngừng mọi động tác.
Ngay khi tia chớp kế tiếp lóe lên, một cái tát vang dội tiếp nối.
Đèn ngủ nhỏ đầu giường sáng lên.
Thanh niên dựa vào đầu giường bối rối, ngực, hơi thở dồn dập, “Bùi Ảnh, cậu…”
Tân HòaTuyết dường như khó thở
Bùi Ảnh nương ánh đèn mờ quan sát đối phương. Khi tức giận xen lẫn xấu hổ, khuôn mặt thường ngày tái nhợt của y ửng lên chút hồng nhạt, như đóa hoa khói mờ ảo, khiến vẻ yếu ớt của y thêm phần sinh động.
Bùi Ảnh hết thuốc chữa không khỏi lo lắng, trong lòng tự hỏi liệu cái tát khi nãy có khiến Tân Hòa Tuyết đau không.
【 Giá trị tình yêu của Bùi Ảnh +5 】
Tân Hòa Tuyết dựa vào đầu giường, không kìm được mà ho khan, ho đến nỗi đôi mắt y ướt lệ, bàn tay bám chặt lấy mép chăn, gân xanh hằn rõ.
Một lúc sau, y ngước nhìn Bùi Ảnh, nói khẽ: “Cậu làm tôi quá thất vọng rồi, Bùi Ảnh.”
Bùi Ảnh đứng dậy, đứng ở mép giường, “Tôi chỉ là thích em. Dựa vào cái gì anh trai tôi lại có thể?”
Thanh niên trở nên nghiêm nghị, “Cút đi, Bùi Ảnh, cậu biến đi.”
…...
Tịch Chính Thanh nghe tin tối qua Bùi Ảnh đến thăm Tân Hòa Tuyết nhưng lại bị đuổi ra, hắn không khỏi vui sướng khi có người gặp họa, bật cười hả hê, tự hỏi Bùi Ảnh đã làm chuyện ngu xuẩn gì vậy.
Sáng hôm sau, hắn đúng hẹn đến phòng bệnh để giúp Tân Hòa Tuyết xuất viện.
Nhưng căn phòng trống rỗng.
Tân Hòa Tuyết tự mình làm thủ tục xuất viện sao?
Tịch Chính Thanh khẽ cau mày, đột nhiên như tia chớp lóe lên trong đầu điều gì đó, trong lòng trầm xuống, lập tức hướng về phía cầu thang mà lao nhanh tới.
May mắn thay, phòng bệnh của Bùi Quang Tế ở tầng cuối cùng.
Khi bước ra hành lang, hắn nhìn thấy thanh niên đứng ngơ ngác gần cửa thang máy. Thấy Tịch Chính Thanh, Tân Hòa Tuyết ngập ngừng hỏi: “Tịch tiên sinh?”
Tịch Chính Thanh tiến lại gần, “Là tôi đây.”
Ánh mắt của Tân Hòa Tuyết dường như thả lỏng, “Thì ra là tôi bấm nhầm tầng.”
Y kể lại rằng mình định làm thủ tục xuất viện, nhưng giữa chừng quên đồ, quay về thì lại bấm nhầm tầng.
Tịch Chính Thanh thở phào, nói: “Vậy chúng ta lấy đồ xong rồi làm thủ tục, tôi sẽ đưa em về.”
Tân Hòa Tuyết yên lặng gật đầu.
Tịch Chính Thanh hỏi: “Tối qua Bùi Ảnh có đến thăm em à? Tôi nghe nói hai người có vẻ không vui vẻ lắm khi ở cùng, có chuyện gì sao?”
Tất nhiên, Bùi Ảnh không thể kể hết mọi chuyện cho Tịch Chính Thanh, nhưng Tịch Chính Thanh đã có người để mắt ở bệnh viện.
Tân Hòa Tuyết cúi thấp mi, khiến Tịch Chính Thanh không thể thấy rõ cảm xúc trong mắt y, trái tim bỗng dưng lỡ một nhịp.
Tân Hòa Tuyết khẽ nói: “Cậu ấy... giả vờ là Bùi Quang Tế.”
Y cũng không kể chuyện này chi tiết, chỉ trần thuật một câu ngắn ngủi.
Phảng phất một lần nữa sắp xếp lại cảm xúc, Tân Hòa Tuyết chậm rãi nói: “Tôi ghét bị lừa dối, vì vậy tôi đã cãi nhau với cậu ấy.”
“Tịch tiên sinh, anh cũng là bạn của tôi.” Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu, đôi môi khẽ mím lại, “Giữa bạn bè nên giữ sự thẳng thắn chân thành, đúng không? Anh sẽ không lừa tôi, đúng không?”
Ánh mắt Tịch Chính Thanh thoáng liếc cuối hành lang, nghĩ đến những lần lừa dối trước kia với Tân Hòa Tuyết, hắn theo bản năng tự nhiên thấy căng thẳng.
Tuy vậy, hắn vẫn giữ gương mặt bình thản, theo sau Tân Hòa Tuyết vào thang máy, bấm nút tầng cần đến, “Đương nhiên, chân thành là nền tảng trong mối quan hệ. Bùi Ảnh quả thực quá đáng.”
Tác giả có đôi lời muốn nói:
Tịch cẩu ướt đẫm mồ hôi.
