Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 40
Chương 40:
- Bồ Trung Tửu -
Tân Hòa Tuyết chợt tỉnh giấc, ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng.
Đập vào mắt là một căn phòng ngủ xa lạ, bài trí chủ yếu với tông màu đen, trắng, và xám.
Y đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi kéo chăn mỏng xuống, thả hai chân trần xuống sàn nhà.
Gió nhẹ thổi qua lớp rèm sa trắng, ánh sáng mặt trời xuyên qua lớp kính pha lê trở nên dịu dàng hơn, không gay gắt như tiếp xúc trực tiếp bên ngoài.
Đôi chân trần của y lộ ra làn da trắng nhợt nhạt, dù ánh nắng rực rỡ chiếu vào cũng không làm mất đi vẻ lạnh lẽo không khỏe mạnh, mờ nhạt ấy, giống như khối ngọc dương chi tinh khiết nhất. Chỉ có móng chân mịn màng thoáng sắc hồng, tựa như nét chấm phá diễm lệ trên nền tuyết trắng, khiến người ta không thể rời mắt.
Tân Hòa Tuyết đứng ở giữa tấm rèm, kéo rèm cửa sang hai bên, để ánh nắng ban mai buổi sáng ngập tràn khắp người.
Loài mèo luôn thích vươn mình lười biếng dưới ánh mặt trời ấm áp.
K đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Cậu có khỏe không?"
"?" – Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên trước sự quan tâm đột ngột của hệ thống, nhưng vẫn thoải mái đáp: – "Tôi ổn, chỉ là hơi đói một chút."
Bộ âu phục trắng y mặc trong tiệc đính hôn trước đó đã được thay bằng một bộ đồ ngủ rộng rãi, thoải mái, dù kích cỡ hơi lớn hơn chút.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói của Cừu Viễn vang lên từ cánh cửa phía xa.
"Ừm."
Tân Hòa Tuyết lười biếng đáp lại, quay đầu lại, ánh mắt liếc về phía hắn ta.
Alpha ban đầu còn mỉm cười, nhưng ánh mắt chuyển xuống sàn nhà thì thần sắc lập tức thay đổi. Đôi môi mỏng đang ở độ cung cười cười, tức thì nhếch lên thành một đường thẳng tắp.
Trước khi Tân Hòa Tuyết kịp phản ứng, y đã bị Cừu Viễn bế lên, đặt ngồi trở lại mép giường.
Cừu Viễn đột nhiên không còn dáng vẻ cợt nhả khiến Tân Hòa Tuyết không kịp thích ứng.
Y cảm giác mình giống như trở thành búp bê sứ, còn người kia thì ngồi xổm trước mặt, cẩn thận mang tất và giày vào cho y.
Bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy cổ chân trắng trẻo mảnh mai, đối với alpha thì thật xinh đẹp, da thịt tinh tế khiến Cừu Viễn phải nhẹ tay. Hắn nâng gót chân của Tân Hòa Tuyết lên, từ từ luồn bàn chân vào đôi tất mềm mại.
"Trên giường không phải có dép lê tôi đặt đó sao?" – Cừu Viễn khẽ trách, giọng trầm trầm. – "Cậu lại đi chân trần trên sàn nhà. Trong y học có cái gì mà người ta đều nói mặt đất có hàn khí, hàn khí từ lòng bàn chân thấm vào cơ thể, không lâu sau cậu sẽ nằm liệt giường, giọng khàn đặc, lại cầu tôi mang nước ấm cho uống."
Hắn thậm chí còn bắt chước giọng bệnh nhân khẩn cầu:
– "Cừu Viễn, Cừu Viễn, tôi muốn uống nước..."
Âm điệu trầm khàn như một con vịt đực.
... Mặc dù biết đối phương đang quan tâm mình, nhưng sao cách thể hiện lại không xuôi tai thế này?
Tân Hòa Tuyết nửa khép mắt, bàn chân đã mang tất mỏng khẽ chạm lên đầu gối Cừu Viễn.
"Đừng nháo."
Cừu Viễn lại cẩn thận chỉnh tất cho ngay ngắn.
Tân Hòa Tuyết hơi nhíu mày, như chợt nhận ra điều gì bất thường từ thái độ quái dị của hắn ta sáng nay:
"Tôi ngủ bao lâu rồi?"
Y nhìn đồng hồ. Bây giờ đã là 10 giờ sáng.
Tân Hòa Tuyết chưa bao giờ ngủ lâu đến vậy. Theo nhịp sinh học thường ngày, y sẽ dậy lúc 7 hoặc 8 giờ.
Cừu Viễn dừng một chút, ánh mắt sau kính râm giao với ánh nhìn của y. Dưới ánh nắng, hình dáng hốc mắt của Cừu Viễn hiện rõ hơn.
– "... Một ngày hai đêm."
Tân Hòa Tuyết kinh ngạc,
"Lâu như vậy sao?"
Cừu Viễn gật đầu, "Tôi còn suýt nữa nghĩ rằng cậu đã bị nguyền rủa biến thành mỹ nhân ngủ trong rừng chỉ vì từ chối lời tỏ tình của hoàng tử lúc nửa đêm."
... Trong đầu Cừu Viễn toàn những ý nghĩ hỗn độn và kỳ quặc.
Tân Hòa Tuyết không đáp lời.
Cừu Viễn tiếp tục: "Trên đường về, tôi đã gọi bác sĩ đến xem qua. Ông ấy nói cơn ho của cậu là do cơ thể yếu ớt bẩm sinh, cần chú ý giữ gìn sức khỏe và nghỉ ngơi đầy đủ."
Tân Hòa Tuyết : "Ừm."
Y rời mắt, nhìn ra cửa sổ nơi ánh mặt trời giữa hè rực rỡ chiếu sáng. Dù là giữa mùa hè, tay chân y vẫn lạnh lẽo.
"Tôi đói bụng rồi."
Tân Hòa Tuyết quay đầu lại. Khi nói câu đó, trên mặt y không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào.
Cừu Viễn lại bật cười.
Loài mèo vốn luôn có tính cảnh giác, không dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ từ con người. Huống chi, hắn thậm chí không phải con người mà là một con bạch tuộc. Mèo đâu dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ từ một sinh vật có tám xúc tu như vậy.
Nhưng hiện tại, Tân Hòa Tuyết có thể thoải mái bày tỏ nhu cầu với hắn.
Điều đó chứng tỏ mối quan hệ giữa hai người đã âm thầm trở nên gần gũi hơn.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +3】
Cừu Viễn hỏi: "Tôi làm bữa sáng cho cậu nhé?"
Tân Hòa Tuyết nghi ngờ: "Anh biết làm sao?"
Cừu Viễn đứng dậy khỏi mép giường: "Thử xem?"
.......
Tân Hòa Tuyết không bao giờ ép mình ăn thử đồ ăn của bạch tuột Cừu Viễn chỉ vì muốn nâng cao "giá trị tình yêu". Nhưng kỳ lạ thay, món ăn mà Cừu Viễn làm dường như thật sự có thể ăn được.
Tân Hòa Tuyết thử dùng muỗng múc một chút cháo trong bát.
Đó là cháo cá thát lát. Miếng thịt cá trắng mịn như sữa, mềm mại, nóng hổi, hương thơm lan khắp tứ phía. Bề ngoài xem ra không tồi.
Y thổi nguội cháo rồi cẩn thận đưa vào miệng.
Có chút nóng ở đầu lưỡi, nhưng mà ăn ngon.
Cháo mềm, sánh, cá được chế biến tinh tế, dễ nuốt, dễ tiêu hóa.
Cừu Viễn cởi tạp dề, tiện tay vắt lên lưng ghế và ngồi xuống đối diện Tân Hòa Tuyết. "Sao rồi? Ăn được không?"
Tân Hòa Tuyết ngước mắt nhìn hắn: "Cũng không tệ lắm."
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +1】
Cừu Viễn cũng tự múc một bát cháo cho mình. Hắn bẻ chiếc quẩy vừa mua ở chợ vào buổi sáng, nhúng vào bát cháo. Trong phòng khách, màn hình thực tế ảo đang phát tin tức thời sự.
"Quân đội Liên Bang vừa thông báo, dị chủng từng tập kích ở Tịch trạch(*) tấn công con trai của Tịch Văn Hoa là Tịch Chính Thanh đã bị phát hiện tại vùng ngoại ô trung tâm. Hiện tại, hắn đã bị bắt giữ và bắt giam ..."
Sau đó, màn hình chiếu hình ảnh phóng viên tại hiện trường. Máy quay hơi rung, thoáng thấy bóng dáng dị chủng bị trói trong dây xích và các thiết bị kiểm soát khác ở phía sau xe quân sự.
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lên: "Dị chủng kia bị bắt rồi sao?"
Trực giác mách bảo y rằng mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Cừu Viễn lật lật tờ báo trong tay: "Lừa bọn trẻ con thôi. Toàn là lời nói suông như trò xiếc của quân đội. Thực tế, chúng chỉ tìm thấy một cắt giả bị lột da tại vùng ngoại ô."
Tân Hòa Tuyết lặp lại: "Cắt giả?"
Có vẻ đó là danh hiểu được sử dụng của một tổ chức nào đó.
Trước đây, Tân Hòa Tuyết không nắm rõ mọi chuyện. Y chỉ biết nhà họ Cung để ngăn cản Tịch Chính Thanh đính hôn đã thuê tổ chức Hắc Xà xử lý y. Hắc Xà lại giao nhiệm vụ này cho tổ chức Mồi Lửa, và Mồi Lửa đã cử một dị chủng nghe lệnh từ Cừu Viễn thực hiện.
Tân Hòa Tuyết chưa từng tiếp xúc trực tiếp với dị chủng kia. Mọi kế hoạch cho buổi tiệc đính hôn đều được sắp xếp thông qua Cừu Viễn làm trung gian.
Thậm chí, y chưa bao giờ nhìn thấy kẻ được gọi là “cắt giả” này.
Ngoại trừ bóng dáng mơ hồ thoáng qua khi kẻ đó rời đi hiện trường sau khi bắn trúng Tịch Chính Thanh.
Không hiểu sao, Tân Hòa Tuyết luôn cảm thấy bóng dáng ấy có gì đó quen thuộc.
Cừu Viễn đọc xong nội dung tờ báo, gấp lại và ném vào thùng rác, rồi quay sang nói với Tân Hòa Tuyết:
"Cậu chắc hẳn đã gặp qua nó rồi, cắt giả."
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Tân Hòa Tuyết.
Đúng lúc đó, "Lengkeng" tiếng chuông cửa vang lên.
“Nó đến rồi.” Cừu Viễn vừa bước ra mở cửa vừa nói:
"Trước đây, kẻ ám sát Gerard ở Bùi trạch cũng chính là nó. Cậu chắc hẳn đã chạm mặt rồi, đúng không?"
Trong đầu Tân Hòa Tuyết lập tức hiện lên cảnh tượng trong phòng rửa mặt ngày đó —
Con quái vật đen sì, ghê tởm, đáng sợ, tà ác, và hiểm độc.
Thân thể y không tự chủ được, phản ứng buồn nôn kéo tới. Tân Hòa Tuyết nôn khan hai tiếng, khiến Cừu Viễn quay đầu lại nhìn:
“Xương cá mắc họng sao? Ở chợ sáng ông chủ lừa tôi rồi? Hắn nói cá này không có xương mà!”
Tân Hòa Tuyết cầm khăn giấy lau khóe miệng, nơi còn dính chút cháo.
Dù đã ăn được kha khá, nhưng sau khi nhớ lại đặc điểm của cắt giả, y không còn muốn ăn tiếp nữa.
Ánh mắt y dán chặt vào Cừu Viễn, lúc này đang tiến tới mở cửa. Thần sắc y đầy cảnh giác, trông giống như một con mèo giương móng đối diện nguy hiểm. Ngày thường, bộ lông trắng mềm mại mượt mà của y giờ dựng đứng hết cả lên, nhìn chẳng khác gì một quả bồ công anh xù xì, thông qua cách thức này sẵn sàng làm đối thủ hoảng sợ.
Cửa bị Cừu Viễn mở ra.
Con quái vật đen sì, ghê tởm, đáng sợ, tà ác, và hiểm độc đó hiện ra trọn vẹn trước mắt.
Thật sự rất quen thuộc.
Đó là một quản gia phỏng sinh hình người với mái tóc bạc. Một tay hắn xách hành lý của Tân Hòa Tuyết, tay còn lại kẹp một con mèo máy. Hắn đứng ngoài cửa, im lặng không nói gì, đôi mắt lướt qua Cừu Viễn, rồi nhìn về phía chủ nhân của mình.
Cừu Viễn quay lại phòng và nói:
“Vào đi, đóng cửa lại.”
Người máy phỏng sinh thành thật làm theo.
Sau khi bước vào, hắn lập tức bắt tay vào công việc thường ngày, bắt đầu thu dọn bát đũa trên bàn ăn ở ngôi nhà mới như một người máy quản gia cần mẫn.
Tân Hòa Tuyết nhíu mày. Khi cửa mở, y đã kịp nhận ra hành lang quen thuộc và số nhà trước mắt.
Lập tức, y ý thức được điều mà mình trước đó đã xem nhẹ.
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Anh mua căn hộ đối diện Tịch Chính Thanh sao?”
Cừu Viễn nhếch miệng cười, để lộ chiếc răng nanh:
“Đúng vậy, cậu không thấy như vậy càng k*ch th*ch hơn sao?”
Nhìn vẻ mặt của hắn, rõ ràng là rất thích thú với hành động ti tiện này.
Cừu Viễn nhận lấy con mèo máy từ tay người máy phỏng sinh, cười tươi và nói với con mèo:
“Được rồi, từ giờ quên cái tên Bùi Quang Tế hay Tịch Chính Thanh gì đó đi. Ta mới là ba ba thật sự của mày. Nào, gọi một tiếng đi.”
Tân Hòa Tuyết: "......"
Con mèo máy vùng vẫy khỏi tay Cừu Viễn, toàn thân oằn oại 7,8 lần, cuối cùng thoát ra được và nhảy phắt xuống đất.
Nó chạy vội tới bên người Tân Hòa Tuyết, vây quanh chủ nhân, cẳng chân cọ xát thân mật.
“Không sao.” Cừu Viễn tự an ủi mình, dù chẳng ai ở đây quan tâm đến cảm xúc của hắn. Hắn vẫn cố tỏ ra bình thản và nói:
“Trẻ con thường hay sợ người lạ.”
Cừu Viễn để ý thấy Tân Hòa Tuyết lại đeo lên chiếc vòng cổ xanh lam nước biển kia.
Vĩnh Hằng Chi Tâm.
Thực tế, nó chưa từng được đặt ở tủ đầu giường như lời nói. Chiếc vòng cổ này vẫn luôn ở trên người Tân Hòa Tuyết.
Cừu Viễn đã tìm thấy nó trong túi áo vest trắng của Tân Hòa Tuyết. Ban đầu, hắn định để mặc cho nó vô tình bị ném vào máy giặt, hoặc trôi theo dòng nước qua ống thoát. Nhưng cuối cùng, hắn lại lặng lẽ đặt nó trở về bên gối của Tân Hòa Tuyết.
Lúc này, ngón tay Cừu Viễn miết nhẹ lên viên đá quý trên chiếc vòng cổ, rồi bất ngờ hỏi:
“Cái này, cậu có thể ném không?”
Tân Hòa Tuyết : “Không thể.”
Cừu Viễn : “Thế còn chiếc nhẫn? Ngươi có thể ném nhẫn đi không?”
Tân Hòa Tuyết: “Không thể.”
Cừu Viễn: “Khi nào thì có thể ném?”
Ánh mắt của hắn thoáng vẻ vô cớ gây rối, tựa như đang ăn dấm bậy bạ(*).
(*) ăn dấm = ghen tuông
Tân Hòa Tuyết ngồi yên tại chỗ, khẽ ngoắc tay ra hiệu.
Cừu Viễn ngoan ngoãn cúi người tiến lại gần. Khi bàn tay hắn chống lên cạnh bàn ăn, cổ áo bị Tân Hòa Tuyết bất ngờ túm lấy, kéo sát vào.
Khoảng cách gần đến mức Cừu Viễn có thể nhìn rõ hàng mi dài, cong vút của Tân Hòa Tuyết. Nếu có đủ thời gian hẳn Cừu Viễn cũng sẽ đếm hết toàn bộ số lông mi trên mắt Tân Hòa Tuyết.
Tim hắn bỗng đập "thình thịch thình thịch" liên hồi.
Hai đôi môi khẽ chạm vào nhau, phát ra một tiếng “chụt” nhỏ.
Đó giống như một ngày hè oi ả giữa trưa, khi mặt đất bất chợt nổi lên một cơn gió nóng hầm hập, cuốn theo sự trống rỗng đầy hỗn loạn. Từ trên không trung, ánh nắng chiếu thẳng xuống, như thể đủ sức làm bốc khói cả bầu không khí dưới mặt trời gay gắt.
Hơi thở ấm áp, ẩm ướt quấn quýt trong không gian chật hẹp ấy.
Cừu Viễn ngửi thấy mùi hương mát lạnh khiến tâm trí hắn trở nên điên đảo.
“Được rồi.” Tân Hòa Tuyết đẩy hắn ra, một lần nữa chỉnh lại chiếc vòng cổ ngay ngắn, rồi nhẹ nhàng giấu nó dưới cổ áo. Trong thoáng chốc, chiếc xương quai xanh trắng ngần lấp ló như tia chớp lộ ra,
“Những thứ này, tạm thời vẫn còn hữu dụng với tôi.”
Tiến độ giá trị ngược tâm của Tịch Chính Thanh vẫn còn một chặng đường dài phải đi.
Cừu Viễn l**m môi khô khốc, ngập ngừng đáp lại:
“Ừm.”
Ánh mắt hắn tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu không thể che giấu, tầm mắt tập trung thật lâu vào đôi môi hồng nhạt của Tân Hòa Tuyết.
Nếu có thể hôn thật mạnh, có lẽ màu sắc của đôi môi ấy sẽ càng thêm diễm lệ.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +3】
Trong khi đó, không ai để ý rằng, chiếc chén trong tay người máy quản gia đã rơi xuống đất, vỡ tan tành.
