Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 67

Chương 67:

- Bồ Trung Tửu -

Bước Cẩm Trình trong lúc xúc động lỡ miệng thốt ra, ngay lập tức cảm thấy hối hận.

Hắn vừa nói cái gì thế này?

Tại sao lại tự khai với người khác rằng mình vẫn còn là một nam nhân chưa từng trải?

Bước Cẩm Trình lúng ta lúng túng cười gượng hai tiếng, như một phản xạ có điều kiện, hắn cố dùng nụ cười để lấp l**m và chuyển hướng câu chuyện:

"Ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ý gì khác đâu."

... Nhưng lời này nghe càng kỳ quái hơn.

Tân Hòa Tuyết, trái lại, không có biểu hiện gì quá lớn, cũng không dùng ánh mắt khác thường để nhìn hắn. Y chỉ chăm chú buộc chặt thêm dải băng trên tấm ván trúc, thân hình hơi cúi xuống.

Khoảng cách gần hơn, mùi máu tanh mà Bước Cẩm Trình đã quen thuộc từ lâu như bị đè nén đi, thay vào đó, hắn bỗng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, lạnh lẽo và nhẹ nhàng. Mùi hương ấy giống như tuyết đầu mùa, trong trẻo và mát lạnh, nhưng không sắc bén mà lại dịu dàng vô cùng.

Ngay lập tức, hắn nhận ra đây là hương thơm từ người thanh niên. Mùi hương ấy hoàn toàn phù hợp với cảm giác mà y mang lại. Bước Cẩm Trình hơi mất tự nhiên, đưa tay chạm nhẹ lên chóp mũi. Bàn tay trái của hắn dù bị thương nhưng không quá nghiêm trọng, vẫn có thể cử động linh hoạt.

Tân Hòa Tuyết vẫn đang chăm chú kiểm tra lớp băng trên tấm ván trúc, buộc lại cẩn thận hơn.

"Như vậy đã tốt hơn chưa?"

Y ngẩng đầu, chờ ý kiến từ người bị thương.

"Ừ, cũng ổn rồi." Bước Cẩm Trình thất thần trả lời.

Tầm mắt của hắn hạ xuống thấp hơn, vô tình nhìn thấy cổ trắng như tuyết của Tân Hòa Tuyết, đường cong mềm mại kéo dài xuống dưới cổ áo bạch sam. Có lẽ do động tác giúp hắn băng bó khiến y cử động nhiều hơn, chiếc áo khoác nhung trắng trên vai nhẹ nhàng trượt xuống, để lộ lớp áo lót bên trong màu tuyết tinh khôi.

Hương thơm nhàn nhạt trên người y dính đầy quần áo, dường như đậm hơn một chút, lan tỏa nhẹ nhàng quanh thân, khiến cả người y toát lên vẻ yếu ớt nhưng lại đầy cuốn hút.

Bước Cẩm Trình bất giác cảm thấy việc mình cứ nhìn chằm chằm vào người khác thế này thật sự không phải phép, thậm chí còn có phần mạo phạm. Hắn lập tức quay mặt đi, nhìn về phía cửa sổ. Không biết có phải tuyết đang rơi hay không, nhưng trên giấy dán cửa sổ bằng dầu, hình như có những âm thanh tí tách nhỏ vang lên.

"Xin lỗi, ta không muốn nhắc đến chuyện khiến ngươi buồn lòng. Xin hãy nén đau thương."

Giọng của Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng vang lên:

"Cúi đầu xuống một chút."

Bước Cẩm Trình thuận theo, cúi đầu xuống thấp. Nhưng ngay lúc đó, hắn nhận ra Tân Hòa Tuyết đang tiến lại gần hơn, đến mức toàn bộ tầm mắt của hắn chỉ còn lại đôi môi nhạt màu của y.

Môi của Tân Hòa Tuyết có hình dáng mềm mại, không quá mỏng cũng không quá dày. Phần giữa đôi môi hơi cong nhẹ, nhìn qua lại cực kỳ thích hợp để... hôn.

Khoảng cách ngày càng gần hơn...

Có phải y định hôn hắn không?

Yết hầu Bước Cẩm Trình rõ ràng chuyển động, động tác nuốt nước miếng của hắn khó khăn.

Có lẽ y cảm thấy hắn rất giống với người chồng đã qua đời của mình, nên mới nảy sinh tình cảm chăng? Dù ở Đại Trừng, mối quan hệ giữa nam và nam không còn thịnh hành như các triều đại trước, nhưng chuyện này cũng chẳng phải là hiếm lạ.

Tuy vậy, Bước Cẩm Trình tự nhủ rằng bản thân sẽ giống như hầu hết các nam nhân khác, tương lai sẽ thành gia lập thất với một nữ nhân.

Hắn nghĩ... đây có phải là nụ hôn đầu tiên của hắn không?

Vậy nên, liệu hắn nên có thái độ dứt khoát, ngay lập tức từ chối đối phương?

Nhưng mà, lỡ như đối phương hiểu lầm thái độ của hắn, cho rằng hắn khinh thường thì sao? Nếu thẳng thừng từ chối, chẳng phải sẽ khiến người ta đau lòng ư?

Huống chi, thanh niên trước mặt lại là ân nhân cứu mạng của hắn. Theo lẽ thường, ân cứu mạng không gì báo đáp, hẳn phải lấy thân báo đáp...

Không đúng.

Ân nhỏ như giọt nước, phải đáp lại bằng suối nguồn mới phải!

Bước Cẩm Trình nhìn chằm chằm người trước mặt vài giây, đầu óc như bị một con mèo vần vò cuộn len, suy nghĩ rối rắm đủ điều. Trong khi đó, Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng quấn vải băng qua sau gáy của hắn, kéo ra một lần nữa, rồi cẩn thận siết chặt lại một bên tấm ván trúc.

Khi y buông tay, cánh tay và cổ tay bị gãy của Bước Cẩm Trình đã được cố định hoàn toàn.

"Xong rồi."

Tân Hòa Tuyết rửa tay trong chậu nước. Ngón tay y vừa rồi dính một chút máu và thuốc khi xử lý vết thương, chỉ cần nhẹ nhàng xoa một chút, tất cả đã hòa tan trong làn nước.

Y liếc nhìn tai của Bước Cẩm Trình, đỏ bừng đến mức không thể nào bỏ qua:

"Ngươi vừa suy nghĩ gì thế?"

Khuôn mặt của Bước Cẩm Trình đỏ ửng như bị phủ lên một lớp chu sa(*) pha mực, trông đến là nổi bật.

(*) tên gọi 1 loại khoáng vật có màu đỏ.

Giá trị tình yêu trong lòng hắn giống như một chiếc tàu lượn siêu tốc. Khi Tân Hòa Tuyết vừa băng bó xong, cảm giác ấy bỗng dưng đạt tới đỉnh cao rồi đứng lại.

Hắn không thể nói rõ mình đang thất vọng, hay cảm thấy thế nào. Cúi đầu, hắn lắp bắp:

"Không... không có gì."

Sau khi việc băng bó hoàn thành, Bước Cẩm Trình cố gắng đổi chủ đề để xóa đi sự lúng túng. Sau một hồi trao đổi tên tuổi, hắn nhìn quanh hoàn cảnh xung quanh rồi hỏi:

"Ngươi vì sao lại ở nơi này?"

Thật ra mà nói, khu vực này vừa hẻo lánh vừa hoang vắng, dù gần kinh thành nhưng vẫn cách khá xa.

Huống hồ, dung mạo của Tân Hòa Tuyết lại quá nổi bật, đi một mình ở đây chẳng phải rất nguy hiểm nếu chẳng may gặp phải kẻ cóc sao?

Tân Hòa Tuyết mặt không đổi sắc, bắt đầu bịa đặt thân thế:

"Ta vốn là người Giang Châu. Ta quen biết chồng ta lúc còn nhỏ, chồng của ta đã rất quan tâm, chăm sóc ta, cái gì cũng nghe ta. Sau này, hắn lạnh nhạt nói muốn lên kinh thành dự thi, hứa rằng khi có tên trên bảng vàng sẽ quay về tổ chức hôn lễ chính thức với ta.

Đáng tiếc, kể từ đó không có tin tức gì. Ta tìm đến đây, nghĩ rằng có lẽ năm ấy do tuyết lớn phong kín núi, lộ phí của hắn lại không nhiều, hành lý thì nặng. Trên đường dài, mất mạng cũng không phải không có khả năng."

Câu nói kế tiếp của y có phần giống như đang mang oán khí mà nguyền rủa. Nhưng với khuôn mặt tái nhợt, hàng mi cụp xuống, đôi môi khẽ mím lại, y như một người vợ yếu ớt, đơn độc trong gió, không nơi nương tựa, mong manh tựa cành liễu.

Trong đầu Tân Hòa Tuyết: “Anh trai, anh thấy câu chuyện này thế nào?”

K - người vốn đang quan sát toàn bộ tình hình, đột ngột bị điểm danh.

"?"

Giọng nói của K tuy bình tĩnh, tuy không rõ lí do nhưng vẫn tán dương mèo nhỏ: “Thực sự rất hay.”

Tân Hòa Tuyết: “Anh thích là được ^^.”

K bỗng nhiên khựng lại, ý thức được một điều: Liệu hắn có phải chính là người chồng mà y nói đến?.....Người từng rất nghe lời, rồi trở nên lạnh nhạt, và cuối cùng đã chết?

Trong khi đó, Bước Cẩm Trình hoàn toàn chẳng mảy may nghi ngờ về câu chuyện của Tân Hòa Tuyết.

Y tiếp tục giải thích lý do:

"Vì thế, ta quyết định ở lại đây. Chờ đợi những thư sinh đến dự thi, có lẽ sẽ có người giúp được ta. Như vậy, cũng khiến thân nhân của những sĩ tử không phải chịu nỗi đau khổ như ta."

Vừa dứt lời, Tân Hòa Tuyết không báo trước mà bắt đầu ho khan, cả sống lưng mảnh khảnh run rẩy từng cơn.

Bước Cẩm Trình hốt hoảng, nhẹ nhàng vỗ lên lưng Tân Hòa Tuyết:

"Ngươi có sao không?"

Tân Hòa Tuyết nhíu mày, cổ họng đã bị tổn thương bởi cơn ho dữ dội, lẫn với mùi máu tươi nhè nhẹ.

Y dùng khăn tay che miệng, tiếp tục ho, lần này thực sự làm máu vương ra chiếc khăn. Y lặng lẽ nắm chặt chiếc khăn lại, che giấu sự vết máu của mình.

Chuyện lo ngại về vết thương gãy xương có thể ảnh hưởng đến kỳ thi mùa xuân của Bước Cẩm Trình khiến Tân Hòa Tuyết đã truyền linh lực và phúc đức cho hắn trong lúc băng bó. Nhưng y không ngờ điều này lại tiêu hao quá nhiều phúc đức của bản thân.

Sự tiêu hao ấy lớn hơn dự tính. Mà sự móc nối của phúc đức khi can thiệp vận mệnh của người phàm, điều đó chỉ ra rằng vận mệnh của Bước Cẩm Trình vốn dĩ đã gắn liền với tai họa, thậm chí là tử vong ngay tại nơi này.

Thực ra, nghĩ kỹ một chút thì đúng là như vậy. Người này mất máu quá nhiều, mà nơi này trước không có làng, sau không có cửa hàng. Nếu không phải Tân Hòa Tuyết tình cờ có mặt ở đây, kịp thời cầm máu và xử lý vết thương nghiêm trọng, e rằng đến lúc có người đi ngang qua, thi thể đã lạnh từ lâu rồi.

Tân Hòa Tuyết im lặng, giấu đi chiếc khăn

"Không sao. Có lẽ là do thời tiết thay đổi, ta bị nhiễm chút phong hàn."

Y đứng dậy từ mép giường, nhìn Bước Cẩm Trình và căn dặn:

"Ngươi nghỉ ngơi cho tốt tối nay, có chuyện gì để ngày mai nói sau."

Bước Cẩm Trình dõi theo bóng lưng của Tân Hòa Tuyết, rồi bất chợt lên tiếng trước khi y ra khỏi phòng:

"Ngươi..."

Tân Hòa Tuyết đứng yên:

"Còn chỗ nào không thoải mái sao?"

Lời nói đến bên môi Bước Cẩm Trình, nhưng hắn lại nuốt xuống:

"Không có gì. Chúc ngươi ngủ ngon."

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng sau khi Tân Hòa Tuyết rời đi.

Bước Cẩm Trình thong thả nằm xuống, ngước mắt nhìn lên trần nhà.

Hắn chỉ nghĩ về câu chuyện Tân Hòa Tuyết kể. Có lẽ chồng của y hoặc là đạt công danh rồi cưới một tiểu thư nhà quan, hoặc đã bỏ mạng khi hắn ta gian nan thoát thân khỏi miệng rắn. Sau khi chần chờ mãi, Bước Cẩm Trình chọn không hỏi thêm, giữ lại hai suy đoán trong lòng.

........

Sáng sớm hôm sau, khi Tân Hòa Tuyết mới bước ra khỏi phòng, y đã thấy Bước Cẩm Trình vẫy tay gọi:

"Bữa sáng có lẽ còn lâu, nhưng ta chỉ có một tay, không xử lý được con cá này."

Cá?

Tân Hòa Tuyết lập tức cảnh giác.

Bước Cẩm Trình làm sao bắt được cá? Không lẽ là...

Khi y bước tới, quả nhiên thấy Bước Cẩm Trình đang xách theo một con cá, dường như bị kẹt vào một chiếc bẫy sắt đặt ở phía sau cửa. Trúng vào phần đuôi cá, khiến máu tuôn xối xả, dây cỏ buộc ngang thân cá khiến nó vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Là bởi hiện tại bản thân y cũng là cá, hình ảnh này khiến lòng Tân Hòa Tuyết không khỏi dậy lên cảm giác lạnh buốt, giống như một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.

Nếu lúc này ký chủ đối với nhân vật mục tiêu có chỉ số hảo cảm xuất hiện, chắc chắn sẽ là: “ Độ hảo cảm của Tân Hòa Tuyết đối với Bước Cẩm Trình: -10.”

Tân Hòa Tuyết bắt đầu lo lắng, nếu chẳng may y bất đắc dĩ buộc phải xuống nước để xóa sạch ký ức, đến lúc đó liệu y có thể tránh khỏi việc trúng phải bẫy này không?

Hàng mi y khẽ rung, rồi nhận lấy con cá từ tay Bước Cẩm Trình:

"Có thể không ăn cá được không?"

Bước Cẩm Trình đi theo, nhìn thấy Tân Hòa Tuyết dùng thảo dược băng bó cho vết thương ở đuôi cá, sau đó thả nó vào chum nước. Hắn bất giác đưa tay gãi mũi, hỏi:

"Ngươi định để nó khỏe rồi thả lại hồ sao?"

Tân Hòa Tuyết đáp khẽ, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng:

"Ừ. Không được sao? Nó trông thật đáng thương."

Bước Cẩm Trình không thực sự hiểu cách nghĩ này. Với hắn, cá, gà, vịt hay ngỗng đều như nhau, chỉ là thực phẩm để no bụng. Hắn trước đây, từng đi đó đây, thời điểm đi du lịch trèo đèo lội suối, màn trời chiếu đất, thậm chí bắt nhộng hay côn trùng để nướng ăn. So với những thứ ấy, cá đã là nguyên liệu vừa tươi ngon vừa dễ chế biến.

Nhưng khi đối diện đôi mắt trong veo của Tân Hòa Tuyết, Bước Cẩm Trình chỉ biết im lặng, nuốt lại mọi lời phản bác.

Bước Cẩm Trình nhìn Tân Hòa Tuyết, nhẹ giọng lẩm bẩm:

"Ngươi... thật thiện lương, thật đặc biệt."

Tân Hòa Tuyết: "..."

... Thật ghê tởm.

Y không để lộ chút cảm xúc nào, chỉ âm thầm ngăn lại sự ghét bỏ đang dâng lên trong mắt mình.

【 Giá trị tình yêu của Bước Cẩm Trình: +3 】

Tân Hòa Tuyết bình thản nói:

"Phía sau nhà bếp có măng mùa đông, còn thịt xông khói thì treo trên tường."

Bước Cẩm Trình:

"Vậy ngươi đợi một chút, măng mùa đông xào thịt có được không?"

Tân Hòa Tuyết hoài nghi nhìn cánh tay phải đang bị thương của hắn:

"Ngươi ổn chứ?"

Bước Cẩm Trình:

"À, ta thuận tay trái."

Tân Hòa Tuyết: "......"

Nếu biết sớm hắn thuận tay trái, tối qua y đã không phí công truyền linh lực cho vết thương của hắn.

.......

Trong bữa ăn, Tân Hòa Tuyết chỉ ăn vài đũa, như thể miễn cưỡng. Y vốn là yêu, được nuôi dưỡng bởi tinh hoa trời đất, ăn hay không ăn cơm thực sự chẳng quan trọng.

Bước Cẩm Trình thấy y buông đũa:

"Đồ ăn không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

Dù chỉ có một tay hỗ trợ, nên hắn không phát huy được trình độ nấu nướng bình thường?

Bước Cẩm Trình ăn cơm gắp hai miếng đồ ăn, tự cảm thấy món ăn mình làm hôm nay không tệ, thậm chí còn gần bằng những bữa trước.

Tân Hòa Tuyết lắc đầu, nhẹ nhàng nói:

"Ta đã chuẩn bị cho ngươi ít lộ phí và hành lý. Ở đây điều kiện đơn sơ, ngươi nên sớm đến kinh thành để ổn định. Nếu bỏ lỡ thời hạn báo danh, sẽ rất rắc rối."

Thời gian để báo danh ở Lễ Bộ vào tháng 11 đã gần hết, chỉ còn lại vài ngày.

Bước Cẩm Trình gắp thêm một đũa măng xào thịt đặt vào bát Tân Hòa Tuyết:

"Ăn nhiều một chút. Ta không phải không muốn đi báo danh Lễ Bộ, nhưng giấy tờ tùy thân, bản khai lý lịch cùng giấy thông hành..... tất cả những thứ quan trọng đều bị bọn sơn tặc cướp mất rồi."

Tân Hòa Tuyết biến sắc:

"Tất cả đều bị cướp sao?"

Nhưng khác với sự lo lắng của y, khổ chủ Bước Cẩm Trình thoại nhìn hoàn toàn không nóng nảy, ngược lại tỏ ra rộng rãi nói:

"Thế sự vô thường, vinh nhục cũng đã thấu hiểu, có lẽ đây chính là số mệnh, ta và con đường làm quan vốn không có duyên, nên mới gặp phải chuyện này."

Tân Hòa Tuyết lập tức đứng dậy:

"Không được."

Y nhất định phải giúp thư sinh nghèo này thuận lợi tham gia kỳ thi mùa xuân.

Thấy y chuẩn bị rời đi, Bước Cẩm Trình cũng sốt ruột mà đứng lên hỏi:

"Ngươi đi đâu?"

Tân Hòa Tuyết đáp:

"Giúp ngươi......"

Cướp về?

Tân Hòa Tuyết dừng một chút, ý thức được mình đang đóng vai một công tử yếu ớt không thể gánh vác nổi thứ gì, chứ không phải Cẩm Lý yêu.

Dù sơn tặc có đông người, y sở hữu linh lực và pháp thuật, nên dù phải đối mặt trực tiếp cũng không phải là vấn đề lớn.

Lo lắng Bước Cẩm Trình phát hiện điều khác lạ, Tân Hòa Tuyết bèn viện cớ: “Có lẽ bọn sơn tặc để đồ lại đâu đó trên đường núi? Đồ vật quan trọng như vậy, ta giúp ngươi đi tìm thử một chút.”

Bước Cẩm Trình vô cùng cảm động, nhưng vẫn nắm chặt tay áo Tân Hòa Tuyết, ngăn cản: “Đừng đi. Trên núi Bất Chu không chỉ có sơn tặc, mà còn là ổ rắn độc nữa.”

Hắn không nhận ra sắc mặt Tân Hòa Tuyết đột nhiên trở nên khó coi, vẫn tiếp tục nói.

"Ta không chắc số lượng cụ thể, nhưng khi thoát thân, ta nhìn thoáng qua, có ít nhất vài chục con rắn. Con lớn nhất trong đó, thân to ngang với ba cánh tay đàn ông trưởng thành hợp lại."

Tân Hòa Tuyết quay đầu lại, giọng nói khe khẽ, dường như run rẩy:

"… Rắn?"

Bước Cẩm Trình gật đầu mạnh mẽ:

"Đúng vậy."

............

Con rắn khổng lồ theo như lời từ miệng Bước Cẩm Trình, chính là thứ đang từ từ uốn lượn bò xuống từ trên núi.

Khi nó tiến gần đến khu vực chân núi nơi có ngôi miếu đổ nát, Hận Thật đã có thể ngửi được mùi của con người. Sáng nay, một con rắn nhỏ đã báo tin rằng đêm qua có con tin trốn thoát khỏi nơi này.

Thực ra, việc bắt lại kẻ trốn thoát vốn không phải trách nhiệm của Hận Thật. Nhưng những con rắn nhỏ trên núi, vì tu vi còn thấp, nên sau lập đông chỉ lo ngủ đông, không làm gì được.

Cơ thể rắn của Hận Thật len lỏi giữa những bụi trúc, ẩn mình dưới lớp lá khô rộng lớn. Đôi mắt rắn sắc bén của hắn đột nhiên tập trung, nhìn rõ phía trước.

Là Tân Hòa Tuyết.

Y đang ở khu vực trước của căn miếu, hình như đang rải một thứ gì đó như hùng hoàng(*).

(*)

Khoáng vật tự nhiên có tác dụng chữa bệnh

Chàng thanh niên mặc áo choàng dày, ánh mắt thoáng liếc nhìn về phía này.

Hận Thật lập tức cuộn chặt mình, ẩn sâu hơn trong rừng trúc.

Trong khoảnh khắc đó, Tân Hòa Tuyết dường như nhìn thấy ánh sáng lấp lánh của vảy rắn. Gương mặt y tái đi ba phần, cơ thể phản ứng theo bản năng nhanh đến mức không kiểm soát được.

Đồng tử rắn đỏ như máu của Hận Thật lóe lên giữa những khe lá trúc, chăm chú quan sát. Rồi hắn thấy Tân Hòa Tuyết, tay bám lấy cửa, sắc mặt nhợt nhạt, lưng gầy yếu, không kiềm được mà nôn khan.

Mang thai sao?

Đồng tử rắn của Hận Thật co chặt lại. Nếu là yêu quái cá chép Cẩm Lý, quả thật có thể rơi vào thời kỳ sinh sản. Nhưng hắn nhớ rõ, trong giấc mơ của Độ Chi lúc đó, họ chưa từng thực sự g*** h**n(*).

(*) vui vẻ với nhau, ý là l*m t*nh í.

Vậy đó là con của ai?

Ánh mắt Hận Thật bừng lên sắc đỏ càng đậm, trong lòng ngực như có một ngọn lửa phừng phừng thiêu đốt.

Lúc này, một thư sinh mặc áo xanh bước ra từ bên trong ngôi miếu đổ nát, nhẹ nhàng vỗ vào lưng Tân Hòa Tuyết. Qua khẩu hình, Hận Thật nhận ra hai chữ “hài tử”.

Đồng tử rắn của hắn dựng thẳng, tập trung vào người kia, ánh nhìn tăm tối như đến từ Diêm La, huyết sắc cuồn cuộn như muốn nuốt chửng tất cả. Trong ánh mắt hắn, hình ảnh hai bóng người trước căn miếu hiện lên rõ mồn một.

Hận Thật cảm thấy cơn giận ngập tràn trong lồng ngực. Hắn muốn móc đôi mắt người kia ra, cắt đầu lưỡi, lột da, bẻ gãy từng khớp xương, rút gân!

Bước Cẩm Trình lo lắng hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

Tân Hòa Tuyết lắc đầu, quay người nhìn về phía rừng trúc. Nhưng nơi đó lại hoàn toàn yên tĩnh, chẳng có bất kỳ dấu hiệu gì.

P/s : Lời của editor

Tự nhiên có người muốn đổ vỏ.