Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 94
Chương 94:
- Bồ Trung Tửu -
Đêm khuya, cũng là lúc diễn đàn Biển Sâu trở nên sôi động nhất.
Diễn đàn này đứng sau là quân đội, chỉ mở đăng ký cho những người thuộc lực lượng lính gác.
Mỗi đêm, có hàng vạn lính gác đang hoạt động tích cực trên diễn đàn Biển Sâu, phần lớn họ đều đến từ khu an toàn, lực lượng nòng cốt trụ cột của tiền tuyến.
Diễn đàn được chia thành nhiều chuyên mục. Trong đó lớn nhất và cũng được quan tâm nhất là mục “Hồ sơ quái vật ở Gấp Khu”. Đây là nơi các lính gác từng mạo hiểm tiến sâu vào Gấp Khu chia sẻ lại những gì họ đã nhìn thấy, nghe được từ hình ảnh, dữ liệu, cho đến kinh nghiệm chiến đấu, để các lính gác khác có thể chuẩn bị tinh thần và kỹ năng sống sót khi bước chân vào vùng nguy hiểm đó.
Ngoài chuyên mục quái vật, các mục khác cũng thu hút sự chú ý: Giao dịch dược phẩm tinh thần, tình cảm giữa lính gác và dẫn đường, và khu tán gẫu giải trí.
1 giờ sáng.
Giao diện xám lạnh đặc trưng của diễn đàn bỗng chốc rơi vào một đợt cuồng nhiệt chưa từng có.
Chuyên mục này vốn rất yên ắng, mỗi tháng chỉ lác đác vài bài viết mới, tổng số bài từ trước đến nay thậm chí chưa vượt qua ba con số.
Thế nhưng chỉ trong vòng 5 tiếng kể từ 8 giờ tối, số lượng bài đăng đã tăng vọt như nước phun từ giếng, không thể kiềm chế.
Bài viết hot nhất trên đầu trang đã được đẩy lên tới hàng ngàn tầng bình luận.
[Bạo] Chậm đã, tôi không nhìn nhầm chứ? Trên hệ thống đăng ký tinh thần của Tháp Đen, danh sách dẫn đường xuất hiện thêm một cái tên! Các người tuyệt đối không đoán nổi là ai đâu...
Chủ thớt: Thật đó, tôi cũng không tin nổi vào mắt mình. Dù đã nhập danh sách quân B được ba năm rồi nhưng chưa từng được bốc chọn một lần nào. Thế mà tôi vẫn kiên trì, mỗi tháng đều nộp đơn xin kết nối tinh thần qua hệ thống Tháp Đen này, cái chỗ nửa thật nửa giả, như trò câu cá của quân đội ấy.
Hôm nay, khi tôi đọc làu bàu ở chỗ hạng mục, chủ thớt nhạy bén phát hiện một chỗ không đúng. Trong danh sách dẫn đường xuất hiện một người thứ 11, vượt ngoài mười người cố định ban đầu!
Từ khóa gợi ý: Eo thon chân dài, tóc đen da trắng, Tiểu đội Kim Ngân, cấp 3S.
Lầu 1: Hình như tôi đoán được người chủ thớt đang nói là ai rồi…
Lầu 2: Với chừng đó từ khóa, ai mà đoán không ra chứ?
Lầu 4: Chủ thớt chắc lạm dụng thuốc tinh thần rồi, ngộ độc Chlorpromazine à?
Lầu 8: Hahaha, bài này như lời trăn trối của một lính gác ba năm không được kết nối tinh thần, trước khi chết sống lại chơi bản cuối của Final Fantasy.
Lầu 13: Chẩn đoán: Do phát sinh h*m m**n với “vợ nhà người ta”, sinh ra ảo tưởng, sau khi tự xử xong thì tiểu não thành công chiếm quyền đại não, chẳng kịp suy nghĩ gì, liền gõ bàn phím đăng bài luôn.
Lầu 14: Lầu trên nói ai là vợ anh? Rõ ràng là vợ tôi mà!
Chủ thớt: [ảnh.jpg]
Chủ thớt: Tôi chụp ở đây. Mấy người không tin thì mắng tôi cũng được, tự mình lên web tra đi. Nếu giả, tôi lộn ngược ăn x*!
Lầu 18: Má ơi, là thật đấy!!!
Lầu 20: Tại sao người như cậu ấy lại bị chuyển về hậu cần khoa y, làm dẫn đường cộng đồng?! Thật sự là phí phạm nhân tài! Với cấp bậc dẫn đường như thế, lẽ ra phải được ghép đôi trói định với các lính gác cấp cao chứ?
Lầu 21: Lầu trên nói vậy là sao? Gọi dẫn đường cộng đồng là phí phạm nhân tài à?
Giờ tỷ lệ sinh của dẫn đường mấy năm nay ngày càng thấp. Tính tới thời điểm hiện tại, Tháp Đen đã có 100,000 lính gác đăng ký, nhưng số dẫn đường cao cấp có thể ghép đôi được chưa đến 1,000 người. Chín mươi chín ngàn lính gác còn lại thì sao? Hoặc là miễn cưỡng kết đôi với dẫn đường hạng thấp do con người đào tạo, hoặc là mỗi ngày lạm dụng thuốc tinh thần, đến mức chẳng khác nào con bạc đang đợi được rút thăm.
Ngay cả chủ thớt đây, là quân B, ba năm trời chưa một lần được chọn ghép đôi kết nối tinh thần. Muốn vào được danh sách quân B, chiến lực tối thiểu cũng phải cấp B, thậm chí có thể là A! Còn chúng tôi — những lính gác bình thường, cứ phải xông ra tiền tuyến làm bia đỡ đạn, rồi mất kiểm soát, tự bạo , và chết thảm mà thôi!
Lầu 22: Thôi, đừng cãi nhau nữa các huynh đệ. Ý của lầu 20 chắc là chỉ bất ngờ khi một người có tinh thần lực cấp 3S lại bị điều về hậu cần mà thôi. Chuyện này đúng là không giống với phong cách “lực lượng tối thượng” thường thấy của đế quốc. Hơn nữa, vị đó cũng đã rút khỏi tiền tuyến mấy năm nay rồi… Mấy hôm trước còn được tổ chức lễ phong huân chương mà, phải không? Đế quốc phong cho thiếu tướng quân hàm, ý tứ đã quá rõ ràng rồi. Dù sao cũng là tinh thần dẫn đường cấp 3S duy nhất của cả Đế quốc. Tôi còn tưởng lần này họ sẽ lại tiến hành một cuộc thử nghiệm ghép đôi mới cơ.
Lầu 24: Thật ra với tinh thần lực cấp 3S, căn bản không cần cân nhắc chuyện ghép đôi tương thích làm gì. Cấp bậc đó là nghiền ép hết thảy rồi, kết nối tinh thần chẳng phải là quá dễ sao? Chỉ cần ghép trực tiếp với chiến sĩ 3S còn lại, thế mới gọi là “môn đăng hộ đối”.
Lầu 30: Ý ngươi là… Vệ sao? Không dễ đâu. Vệ từng nói là thà dùng thuốc tinh thần để kiểm soát còn hơn phải kết nối với bất kỳ ai. Hắn ta từ chối mọi hình thức kết nối tinh thần. Làm sao có thể chịu để Đế quốc ép buộc sắp xếp một người dẫn đường cho mình?
Lầu 36: Mấy người có coi buổi phát sóng trực tiếp lễ phong huân chương không? Bộ quân phục đen của thiếu tướng hôm đó thật sự khiến người ta… ngẩn ngơ. Y đúng chuẩn “cao lãnh chi hoa”, vòng eo nhỏ nhắn, tinh tế, đôi chân dài bó sát trong ủng quân đội… Tỷ lệ thân hình gần như hoàn hảo. Nhưng thân hình nhỏ nhắn ấy đứng bên cạnh những tiền bối lính gác to lớn khác lại càng thấy rõ, cứ có cảm giác người ta chỉ cần nhẹ nhàng bế y lên, ôm gọn vào lòng là xong rồi.
Lầu 37: Đừng mơ mộng nữa. Mày mà dám làm vậy, thiếu tướng chắc chắn sẽ xé toạc tinh thần cảnh giới của mày ngay.
Lầu 38: Không ai thấy hình ảnh thiếu tướng trong buổi phát sóng hôm nhận huân chương thật sự… khiến người ta xót xa sao? Hàng mi dài cụp xuống, sắc mặt nhợt nhạt, thần thái thờ ơ, nhưng đuôi mắt lại hoe đỏ… trông như vừa khóc xong vậy.
Lầu 40: Dù gì… người ấy cũng vừa mới chịu tang bạn đời không lâu. Lúc xuống sân khấu, có một khung hình ghi lại cảnh thiếu tướng tháo găng tay đen. Trên ngón áp út… chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn ở đó.
Lầu 101: Tôi biết nói thế này là vô đạo đức… xin đừng mắng tôi. Có lẽ là tôi đã bị ngộ độc thuốc tinh thần thật, nhưng mỗi lần nhìn thấy hình ảnh thiếu tướng là tôi lại… cương. Thật sự xin lỗi, tôi không thể kiểm soát nổi bản thân… Tôi không có ý xúc phạm thiếu tướng đâu, vấn đề là do tôi. Tôi không phải fan cuồng, không phải quân spam, không phải thế thân gì cả. Chỉ là cảm nhận cá nhân. Gia đình tôi bình thường, sức khỏe ổn định, trí lực trung bình. Chỉ là… trạng thái tinh thần của tôi thỉnh thoảng phát bệnh hoang tưởng với hưng cảm thôi.
Lầu 110: Quá bình thường ấy chứ… Lầu 101 có phải mới thành niên, vừa nhập ngũ đúng không? Thiếu tướng năm đó mới rời khỏi Bạch Tháp, vừa gia nhập trường huấn luyện lính gác dẫn đường của quân đội, đã được cả diễn đàn bầu là “Mối tình đầu của Đế quốc” rồi, cậu không biết sao. Đến giờ đã ba mùa bình chọn liên tiếp đạt vị trí số 1 trong danh sách “người bạn đời ảo tưởng lý tưởng nhất”. Mà kết quả này là do cộng đồng lính gác dẫn đường bình thường chúng ta tự bỏ phiếu cơ đấy, không phải mấy trang bình chọn chính thức. Sở dĩ không phải bốn mùa liên tiếp là bởi vì mùa đầu tiên đó, thiếu tướng vẫn chưa đủ tuổi thành niên.
Lầu 252: Cho tôi xin đăng ký, tôi muốn là người đầu tiên được vào khám ở phòng thiếu tướng.
Lầu 1000: Trong số 99,000 lính gác đăng ký… Trừ ra 1/4 đang canh gác biên giới, 1/4 đang làm nhiệm vụ ở Gấp Khu, còn lại khoảng 49,500 người. Tháng này, số suất khám bệnh của thiếu tướng chỉ có 100. Tôi tính thử rồi… cơ hội nằm ở tôi đấy [nhắm mắt cầu nguyện].
.........
Ba Mục, tốt nghiệp học viện quân sự tổng hợp cách đây ba năm. Cậu vừa mới vào danh sách quân B chưa đến chín tháng. Trong quân, vẫn còn rất nhiều tiền bối phục vụ từ 3–4 năm mà vẫn chưa được kết nối tinh thần.
Cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình lại được thần may mắn để mắt đến.
Tay cầm bản báo cáo sức khỏe, Ba Mục hồi hộp ngồi chờ trước cửa phòng khám.
Đợi đến khi lính gác trước bước ra với thần sắc tươi tỉnh, Ba Mục mới rón rén gõ nhẹ lên cánh cửa còn khép hờ, rồi nhẹ nhàng đẩy vào.
Khi ánh mắt cậu đối diện với đôi đồng tử sâu thẳm và dịu dàng kia, một luồng căng thẳng chạy dọc sống lưng khiến cậu giật mình, hai chân chạm vào nhau. Ba Mục lập tức đứng thẳng người, tay chân khẩn trương, nghiêm nghị hành lễ:
“Báo cáo! Thủ trưởng!”
Tân Hòa Tuyết dịu giọng:
“Vào đi, đóng cửa lại nhé.”
Ba Mục khép cửa, cử động tay chân gần như cứng đơ, giống như một người máy bị lên dây cót quá chặt. Cậu bước vào phòng khám, không dám nhìn ngang ngó dọc.
Tân Hòa Tuyết chỉ về chiếc ghế sofa bên cạnh, ra hiệu cậu ngồi xuống.
Ba Mục ngồi xuống nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.
Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu quan sát:
“Cậu căng thẳng quá phải không? Tên cậu là gì?”
Ba Mục:
“Báo cáo thủ trưởng! Tôi… tôi tên là Không Căng Thẳng!”
Lưỡi lính gác trẻ tuổi suýt vấp vào nhau.
Tân Hòa Tuyết đón lấy bản báo cáo sức khỏe, lướt qua tên:
“Được rồi, Ba Mục.”
Ba Mục chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống.
Tân Hòa Tuyết cười với cậu, khẽ nói:
“Tôi sẽ xem trước báo cáo sức khỏe của cậu. Trong lúc đó, cậu hãy tập trung nhìn vào tạp âm trắng của phòng khám, thử nhắm mắt, thả lỏng đi nhé.”
Giác quan của lính gác nhạy bén vượt trội so với người bình thường, đặc biệt là thính giác, thị giác và khứu giác. Nhờ đó, họ có thể phát hiện ra những chuyển động bất thường của quái vật từ khoảng cách hàng trăm mét trong khu tác chiến.
Tuy nhiên, sự nhạy bén quá mức ấy cũng mang đến gánh nặng lớn lao.
Chỉ một âm thanh nhỏ vào ban đêm, chẳng hạn như tiếng nước chảy từ bồn rửa mặt của tòa nhà hàng xóm cách đến mười tầng lầu, cũng có thể khiến họ mất ngủ.
Tiếng bước chân, tiếng người trò chuyện, tiếng dòng điện vận hành trong thiết bị... Tất cả âm thanh từ môi trường nếu dồn dập cùng lúc sẽ khiến hệ thống cảm giác của họ quá tải, rơi vào trạng thái đau đớn tột độ.
Vì thế, môi trường sống lý tưởng cho lính gác cần phải có những âm thanh trắng dịu nhẹ như tiếng nước chảy để làm dịu cảm giác và xoa dịu tinh thần.
Phòng khám của họ cũng được thiết kế theo nguyên lý đó.
Trong tai Ba Mục lúc này là âm thanh của nước suối róc rách hòa quyện với tiếng mưa rơi trong rừng, những âm thanh mềm mại và đều đặn. Dù chưa nhắm mắt, cậu vẫn đang cố gắng thư giãn tinh thần.
Phòng khám được bố trí tối giản nhưng ấm cúng, tạo cảm giác an toàn cho lính gác. Một không gian yên tĩnh và riêng tư, tường treo tranh, ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ, thảm trải sàn mềm, bàn và kệ sách màu gỗ nhạt, ghế sofa trắng, điểm xuyết thêm một vài sắc màu sống động như những chậu cây xanh đặt trên giá.
Khóe mắt Ba Mục không khống chế được mà lén liếc nhìn Tân Hòa Tuyết.
Chàng thanh niên dẫn đường mặc áo blouse trắng mỏng, sơ mi bên trong được cài kín đến tận cổ. Đôi găng tay đen ôm sát từ cổ tay đến đầu ngón, vẽ nên một đường nét thanh tú và sạch sẽ.
Khuôn mặt nghiêng yên tĩnh, hàng mi dày khẽ rủ, ánh mắt lúc này đang chăm chú xem bản báo cáo tinh thần thể của cậu.
Thiếu tướng đúng là người ưa sạch sẽ như lời đồn thật…..Ba Mục nhìn đôi găng tay ấy mà thầm nghĩ.
Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu hỏi:
“Chỉ số ô nhiễm tinh thần của cậu chỉ là 35% thôi sao?”
Bị ánh mắt ấy nhìn thẳng, Ba Mục lắp bắp một lúc mới trả lời:
“V-vâng! Vì… vì tôi mới ra trường năm ngoái, mới bắt đầu nhận nhiệm vụ…”
Tân Hòa Tuyết không hỏi thêm, y đã nắm được đại khái tình trạng của cậu từ báo cáo.
“Nhắm mắt lại.”
Ba Mục tựa người ra sau ghế, nhắm mắt.
Chẳng bao lâu, dù vẫn còn găng tay, cậu cảm nhận được bàn tay Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng đặt lên trán mình.
Một luồng tinh thần lực dịu dàng và sâu lắng ùa vào như dòng nước ấm từ đại dương, kết nối với tinh thần cậu một cách êm ái.
Ba Mục dần dần chìm sâu vào trạng thái ý thức mơ hồ…
........
Mỗi lính gác đều sở hữu một “chiến cảnh tinh thần” riêng, một dạng không gian nội tâm tương tự như thức hải, nơi xây dựng tinh thần độc nhất vô nhị và thể hiện rõ ràng trạng thái cảm xúc, tâm lý và chứa đựng những ký ức quan trọng nhất.
Khi họ tiến vào khu tác chiến và đối đầu với quái vật, “chiến cảnh tinh thần” sẽ bị ô nhiễm. Mức độ ô nhiễm càng cao, trạng thái tinh thần của họ càng trở nên bất ổn.
Nếu mức ô nhiễm đạt tới 100%, lính gác gần như chắc chắn sẽ mất kiểm soát, phát cuồng, và bị đồng hóa thành quái vật, từ kẻ diệt rồng trở thành ác long.
Chỉ có người dẫn đường mới có khả năng dùng tinh thần lực để tiến vào “chiến cảnh tinh thần” và thanh tẩy sự ô nhiễm ấy.
Tuy nhiên, đây không phải là một việc dễ dàng.
Chiến cảnh tinh thần chính là nơi trú ngụ của lý trí và nhịp thở của lính gác, là nơi quan trọng nhất. Nếu người dẫn đường sơ suất trong quá trình kết nối, họ có thể gây ra tổn thương mang tính hủy diệt đến nơi thiêng liêng nhất trong tâm trí của lính gác.
Chấp nhận để tinh thần được kết nối chính là trao cả sinh mạng mình vào tay người dẫn đường.
Và làm người, ai cũng khó đạt đến mức độ tin tưởng sâu sắc như vậy.
Vì thế, kết nối tinh thần luôn có xác suất thất bại rất cao, kể cả giữa những cộng sự đã gắn bó nhiều năm.
Bản năng tự bảo vệ khiến mọi lính gác đều vô thức dựng lên một “tấm chắn tinh thần” khi cảm nhận tinh thần lực từ người khác xâm nhập.
Người dẫn đường phải phá vỡ được tấm chắn ấy.
Khi Tân Hòa Tuyết bước vào “chiến cảnh tinh thần” của Ba Mục, trước mắt y là một vùng sa mạc mênh mông.
Y hóa thân thành thực thể trong thế giới ấy, y đặt chân lên cát, hạt cát dày đặc dưới đế già và nóng rát dưới ánh mặt trời chói chang.
Tân Hòa Tuyết đi sâu vào vùng bụng sa mạc, và mây trên bầu trời bỗng tụ tập lại với nhau. Tuyết bắt đầu rơi, nhẹ nhàng, miên man như chạm vào từng sợi mi, phủ lên lớp cát vàng một lớp trắng mỏng dịu mát.
Nóng bức dần tan biến. Cả vùng sa mạc ngập tràn trong sự yên bình và giá lạnh dễ chịu.
Ba Mục là một lính gác cấp B, so với tinh thần lực cấp 3S của Tân Hòa Tuyết thì việc phá vỡ tấm chắn tinh thần của cậu chẳng tốn mấy sức lực.
Cuối cùng, vùng bụng của sa mạc hiện ra cảnh tượng thật sự bên trong “chiến cảnh tinh thần”.
Đó là một ốc đảo, cây cối xanh ngát bao quanh một hồ nước xanh thẫm dưới ánh trăng dịu dàng. Khung cảnh đẹp đẽ như một bức tranh thanh bình.
Nhưng do bị ô nhiễm tinh thần, bên rìa hồ nước đã bắt đầu nổi lên những mảng thịt đỏ như máu, gần một phần ba mảng cây cối đã héo rũ và chết khô…
Tân Hòa Tuyết nhìn thấy tinh thần thể của Ba Mục.
Đó là một con tê giác trắng, đang thong thả bước đi bên hồ dưới ánh trăng. Bằng bản năng sinh vật, nó xác lập mối liên kết với y.
.......
Tân Hòa Tuyết nhẹ giọng nói:
“Được rồi.”
Ba Mục đột ngột mở choàng mắt, hai vành tai đỏ ửng lên.
Quả nhiên là thiếu tướng…
Tinh thần lực mạnh mẽ đến mức có thể thanh lọc chiến cảnh của mình dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà…
Ba Mục gần như không dám nhớ lại hình dạng tinh thần thể của mình. Con tê giác ấy vừa hiền lành vừa ngoan ngoãn, quỳ xuống sát đất, nhẹ nhàng dùng chiếc sừng cọ vào tay Tân Hòa Tuyết như muốn được v**t v*.
“C-cảm… cảm ơn thủ trưởng!”
Cậu bối rối đến mức không dám ở lại lâu, vội vàng trốn khỏi phòng khám như chạy trốn, suýt nữa đâm sầm vào người kế tiếp bước vào khi vừa mở cửa.
Người mới tới là một lính gác cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, trên quân phục sáng lấp lánh huân chương bạc.
Khoan đã…
Ba Mục mở to mắt kinh ngạc, lập tức hành lễ:
“Chào thủ trưởng!”
Thủ trưởng Vệ Trạc cũng đến xin suất kết nối tinh thần sao?
Chẳng phải trên diễn đàn từng có tin nóng nói rằng Vệ Trạc từng tuyên bố.... thà dùng thuốc ổn định tinh thần còn hơn chấp nhận bất kỳ hình thức kết nối tinh thần nào sao…?
Vệ Trạc vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua, dường như chẳng nhìn thấy lính gác trẻ đang hành lễ, cứ thế đi thẳng vào phòng khám.
.......
Tân Hòa Tuyết có chút kinh ngạc. Kể từ sau lần nói chuyện ở biệt thự của Hạ Bạc Thiên, đã nửa tháng rồi y mới lại gặp Vệ Trạc.
Nhưng y nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Mời ngồi.” — Tân Hòa Tuyết nói.
Vệ Trạc mím môi thành một đường thẳng, khuôn mặt như chạm băng, đưa báo cáo tinh thần thể cho Tân Hòa Tuyết.
Bản báo cáo kiểm tra sức khỏe có phần bất thường.
Theo quy trình kết nối tinh thần thông thường, lính gác sau khi được phê duyệt suất kết nối tinh thần sẽ được bộ hậu cần sắp xếp kiểm tra sức khỏe tinh thường ngay lập tức. Bản báo cáo kết thúc thường sẽ có đóng dấu của trưởng bộ hậu cần.
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn cuối trang báo cáo sức khỏe, con dấu đỏ ấy không phải của hậu cần, mà là dấu của Tổng bộ quân đội, dấu mộc cao nhất của hệ thống quân sự.
Vệ Trạc không hề được rút suất từ danh sách phân bổ, mà đã dùng quân công đổi lấy cơ hội kết nối tinh thần.
Nhận ra điều này, Tân Hòa Tuyết đặt báo cáo sức khỏe xuống và tự rót cho mình một ly nước.
Lính gác cấp 3S, tiến hành khai thông tinh thần với họ luôn rất khó xử lý.
Tân Hòa Tuyết từ khi mới 17 tuổi đã rời khỏi Bạch Tháp, được truyền thẳng đến thế giới này, vừa kịp bước vào chương trình huấn luyện của học viện quân sự dành cho lính gác, dẫn đường.
Sau khi tốt nghiệp, y lập tức ghép đôi thành công với Hạ Bạc Thiên, lao thẳng ra tiền tuyến, được phân vào tiểu đội Kim Ngân thuộc danh sách quân đội cấp A. Vệ Trạc cũng là một trong những thành viên của đội ấy.
Vì vậy, Tân Hòa Tuyết có một mức độ hiểu biết nhất định về Vệ Trạc.
Y uống nửa ly nước, tiếp thêm chút độ ẩm cho cổ họng khô.
Tân Hòa Tuyết dịu giọng nói:
“Tinh thần thể của anh quá lớn, tôi cần chuẩn bị một chút.”
Vệ Trạc cứng người, ánh mắt rời khỏi bàn tay đang đan vào nhau trên đầu gối, chuyển sang nhìn gương mặt của Tân Hòa Tuyết.
Chàng thanh niên đang tựa người vào quầy bar, bên cạnh là máy pha cà phê. Trong không khí lơ lửng hương thơm nhè nhẹ của hạt cà phê rang.
Nhưng Tân Hòa Tuyết không chọn uống cà phê. Trên tay y chỉ là một ly nước ấm còn thừa, khẽ chạm vào môi, làm ướt nhẹ cánh môi trắng mịn.
____________
“Tình nguyện sử dụng thuốc tinh thần để kiểm soát, chứ nhất quyết không chấp nhận bất kỳ hình thức kết nối tinh thần nào”.
P/s : Lời của editor
Dạo này tui lười qué đi.
