Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy - Chương 96

Chương 96:

- Bồ Trung Tửu -

Trời – Biển – Một Màu.

Dưới ánh mặt trời không bao giờ lặn của vùng cực, những bông tuyết nhẹ nhàng bay xuống, không tích tụ trên mặt băng dày đặc, mà hòa tan ngay trên sống lưng của con cá voi xanh xám khổng lồ như một dãy núi trôi nổi giữa đại dương.

Mức độ ô nhiễm tinh thần của Vệ Trạc hiện tại: 80%.

Đây là một con số đã được coi là khá cao. Một khi vượt qua ngưỡng 90%, lính gác sẽ bị ủy ban quản lý quân sự tối cao đưa vào danh sách giám sát đặc biệt.

Giai đoạn đầu của ô nhiễm tinh thần thường tích lũy chậm. Từ 0% đến 90%, quá trình có thể kéo dài đến cả chục năm, thậm chí có những lính gác suốt đời cũng không chạm tới con số đó.

Nhưng từ 90% đến 100%, quá trình mất kiểm soát tinh thần diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Có thể là trong một lần chiến đấu. Cũng có thể là trong một giấc ngủ sâu. Bất cứ một sự kiện nhỏ bé nào cũng có thể trở thành tia lửa châm ngòi cho vụ nổ.

Những lính gác ở mức này giống như những quả bom hẹn giờ sống bên cạnh đồng đội.

Bộ chỉ huy quân sự sẽ dựa vào cấp bậc và tỷ lệ thành công trong kết nối tinh thần của từng lính gác để quyết định. Hoặc sắp xếp cho họ được trị liệu. Hoặc… xử lý bằng cái gọi là “cái chết nhân đạo.”

Khi lệnh cuối cùng được ban hành, các thành viên đồng hành sẽ nhận nhiệm vụ theo dõi trạng thái của lính gác. Nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy tinh thần sắp tự bạo, họ buộc phải lập tức tiêm Clo hóa Kali vào cơ thể đối phương. Liều lượng cực hạn vượt mức chịu đựng của cơ thể người sẽ khiến nhịp tim lính gác ngừng đập chỉ trong vài phút.

Trong các đơn vị đặc nhiệm tiến vào vùng chiến sự "gấp khu", các thành viên hỗ trợ hậu cần đều được phát túi y tế cá nhân, nhẹ nhưng không thể thiếu.

Bởi vì trong môi trường chiến đấu khắc nghiệt của "gấp khu", gần như không thể tạo ra điều kiện thích hợp để một lính gác có thể kết nối tinh thần một cách ổn định và an toàn.

Trong túi y tế ấy bao gồm: thuốc cầm máu, thuốc giải trấn tĩnh khẩn cấp, thuốc giảm đau mạnh… và dĩ nhiên, Clo hóa Kali.

Nếu bỏ lỡ thời cơ tiêm Clo hóa Kali…

Thì ở giây phút cuối cùng, trong tình thế buộc phải lựa chọn, người bạn đồng hành cần phải làm trước khi lính gác hoàn toàn dị hóa thành quái vật là nâng khẩu súng lên, nhắm thẳng vào người họ.

Và…

Siết cò.

Ngón tay Tân Hòa Tuyết khẽ run.

Chỗ kẽ tay phải như có gì nóng rát, các khớp ngón tay vô thức siết chặt lại, găng tay da màu đen theo đó mà nhăn nhúm.

Tân Hòa Tuyết hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại.

Dường như cá voi xanh đã cảm nhận được điều gì đó, phát ra một tiếng vọng trầm thấp vang vọng cả vùng biển.

Tân Hòa Tuyết đưa tay về phía trước, trước tiên, y cần tiếp xúc với tinh thần thể, thiết lập sự tin tưởng.

Sinh vật khổng lồ này mang những hoa văn nhạt nhòa trải dọc sống lưng, làn da trơn nhẵn, thân hình thuôn dài cho phép nó du hành hàng trăm cây số trong đại dương mỗi ngày, không ngừng di chuyển, không ngừng vượt xa.

Theo lý thuyết, hình thể dài và làn da mịn bóng của cá voi xanh không phải là môi trường lý tưởng cho các loài ký sinh như đằng hồ.

Đằng hồ thường xuất hiện trên những cá thể có da dày, thô ráp, di chuyển chậm như kình đầu vuông hay cá voi lưng gù.

Nhưng khi Tân Hòa Tuyết cúi xuống nhìn, y thấy các khối đằng hồ đã lan tràn từ hai bên sườn cá voi, kéo dài khắp thân. Lớp vỏ dày đặc và cứng cáp, từng chiếc trong số đó đều có một cái đầu nhô ra như con mắt sống, đang nhúc nhích, lộ ra lớp thịt đỏ tươi như máu.

Đây hiển nhiên không phải là đằng hồ thật sự. Chúng là sản vật ô nhiễm tinh thần như những cái xác phân hủy bám lên lưng con cá voi, ký sinh vào tinh thần thể của Vệ Trạc.

Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, từng mảnh tuyết rơi lên lưng trần ướt đẫm nước biển của cá voi, rồi tan chảy lặng lẽ.

Đây là một chiến cảnh tinh thần, thế giới nội tâm của lính gác, nơi mọi thứ đều vận hành bằng ý niệm và linh hồn. Chỉ cần là thế giới tinh thần, người dẫn đường như Tân Hòa Tuyết có thể điều động sức mạnh của mình, cụ thể hóa tinh thần lực để trợ giúp cho lính gác.

Tuyết rơi chính là bước khởi đầu trong quá trình thanh lọc.

Thấy cá voi không có phản ứng thù địch rõ ràng, Tân Hòa Tuyết mới yên tâm tiếp tục công việc bước tiếp theo.

Nước tuyết tan chảy hòa vào biển, lấp lánh ánh sáng trắng như những đốm sao, dần dần tụ lại quanh vây cá voi.

Từng chút một, những đám ký sinh đằng hồ trên thân cá voi bắt đầu bị loại bỏ.

Những khối đằng hồ với đầu đầy thịt đỏ tươi khi tiếp xúc với tinh thần lực thanh lọc liền bắt đầu giãy giụa, rút co, tan ra như đống thịt nát, hình ảnh khiến Tân Hòa Tuyết suýt nữa mất cả cảm giác thèm ăn.

Đằng hồ ở các bộ phận như vây lưng, vây ngực, hai bên sườn đều đã được xử lý khá sạch sẽ. Nhưng phần bụng – nơi khuất tầm nhìn, thì vẫn là ẩn số.

Tân Hòa Tuyết lặn xuống, tiến sâu vào làn nước biển sẫm màu lạnh buốt.

Dù nhiệt độ thấp thấu xương, nhờ có lớp tinh thần lực bảo vệ quanh thân, y không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh khắc nghiệt.

Tân Hòa Tuyết lướt đi trong nước như một chú cá linh hoạt, lặn sâu hơn nữa vào bóng tối.

Ngẩng đầu nhìn lên từ dưới nước, mặt biển là một vùng trắng lóa, ánh sáng tán xạ thành từng chấm lấp lánh như sao trời.

Xung quanh y là vô số bong bóng lớn trôi nổi, trải rộng khắp vùng biển, đó là những vật thể biểu tượng hóa từ ký ức trong não bộ của Vệ Trạc.

Trên mỗi bong bóng đều phản chiếu những mảnh ký ức. Tân Hòa Tuyết không muốn xâm phạm đời tư người khác, nên không cố gắng quan sát kỹ, chỉ lặng lẽ bơi tới gần phần đuôi của cá voi.

Tại đó, những mảng lớn đằng hồ vẫn đang ký sinh.

Nhưng khu vực xung quanh lại quá nhiều bong bóng ký ức cản trở, ban đầu Tân Hòa Tuyết định đẩy ra một hai cái để mở lối. Không ngờ, hành động ấy như đã chạm phải “nghịch lân” của cá voi, một điểm mẫn cảm khiến nó phát ra âm thanh trầm thấp nhưng dần bén nhọn và cảnh giác.

Đuôi cá bất ngờ quất mạnh!

Xuất phát từ bản năng dè chừng trước sức mạnh chiến đấu cấp 3S của lính gác, Tân Hòa Tuyết lập tức kích phát tinh thần lực phản công.

Tinh thần lực tụ lại thành những lưỡi dao sắc bén, chém thẳng vào cú tấn công từ đuôi cá.

Cùng lúc ấy, một đôi cánh trắng muốt đột ngột mở rộng giữa lòng biển, bao trùm lấy Tân Hòa Tuyết.

Cùng hành động phản kích ấy là đôi cánh lông vũ mỏng nhẹ lơ lửng trong nước, trắng đến tinh khiết như bước ra từ truyền thuyết về tổng lãnh thiên sứ.

Từ vết quất của đuôi cá, một chút máu hòa tan trong biển thành sợi chỉ đỏ nhàn nhạt.

Tân Hòa Tuyết nhanh chóng nhận ra cá voi không thực sự có ý tấn công y.

Đuôi cá không trực tiếp đánh trúng người, mà chỉ mượn sóng nước để đẩy y ra xa.

Có lẽ là vì lúc Tân Hòa Tuyết định đẩy những quả bong bóng ký ức đi, hành động ấy khiến cá voi cảnh giác.

Dù ý định không phải là công kích, nhưng thân thể khổng lồ cao tới 30 mét như nó, chỉ một động tác khơi sóng thôi cũng đủ cuốn phăng Tân Hòa Tuyết trong dòng xoáy dữ dội, hất văng y sang hướng khác và vô tình va vào một bong bóng ký ức khác.

Và khi tiếp xúc với bong bóng, ký ức lập tức tràn vào.

Trước mắt Tân Hòa Tuyết lập tức chuyển sang một cảnh tượng như địa ngục đỏ rực máu.

.......

Rừng sâu, thung lũng tối, và mưa không ngừng, không dứt.

Không một tia ánh sáng mặt trời nào lọt xuống được.

Đây là vùng trung tâm của gấp khu Tây, khu số 122: Rừng mưa.

Những thân cây cao vút che phủ bầu trời, rễ cây chằng chịt xoắn vào nhau, nấm mốc và phấn hoa trôi lơ lửng khắp bầu không khí ẩm thấp và nặng nề.

Mưa ở đây có màu đỏ, nhiễm máu, nhỏ từng giọt lên những hộp sọ treo lủng lẳng trên cành cây.

Gấp khu 122 là khu vực lớn nhất ở Tây Cảnh, bao nhiêu đội tác chiến đã hi sinh tại đây không ai còn nhớ rõ.

Lần này, đội Kim Ngân nhận nhiệm vụ phải xóa sổ toàn bộ vùng này đồng thời phong tỏa cổng vào.

Dọc đường tiến sâu vào rừng, khắp nơi đều thấy xương trắng vô danh, quân phục đã rữa nát nhưng vẫn còn nhìn thấy lờ mờ số hiệu trên đó, Tân Hòa Tuyết biết tất cả bọn họ đều đang đến giới hạn chịu đựng.

Rừng mưa này, quái vật đông đúc như côn trùng bầy đàn. Chúng bị hấp dẫn bởi mùi hơi thở con người, một khi bắt được, sẽ lao tới như điên.

Chỉ cần sơ sẩy, họ cũng sẽ trở thành một trong số những bộ hài cốt nằm rải rác trên mảnh đất này.

Đây là ký ức của Vệ Trạc, từ góc nhìn và cảm giác của chính hắn ta.

Cho nên Tân Hòa Tuyết đã nhìn thấy chính mình.

Chàng thanh niên với vệt máu khô dính giữa trán, đang nghiêm giọng nói với người lính gác cao lớn có mái tóc nâu đứng cạnh:

“Anh cần được khai thông tinh thần.”

Ánh mắt của y kiên định, không hề có ý thỏa hiệp hay chấp nhận bị từ chối.

Người lính gác tóc nâu, bộ đồ tác chiến rách rưới vài chỗ, trông hắn như người đã chiến đấu kịch liệt không ngừng nghỉ. Bởi vậy quần áo trên người hắn so với các thành viên thoại nhìn bị hư tổn rất nhiều.

Từ chỗ đường cong cách tay lộ ra, trên vai và lưng là những vết thương chồng chất, có cái là sẹo cũ của năm tháng, có cái còn đang rỉ máu, thấm đỏ cả lớp áo chiến đấu.

Hắn chính là Hạ Bạc Thiên.

Qua đôi mắt của Vệ Trạc, Tân Hòa Tuyết nhìn thấy khuôn mặt của năm thành viên đội Kim Ngân.

Họ đã liên tục chiến đấu suốt năm ngày bốn đêm, không có lấy một phút ngơi nghỉ. Trên đường tiến vào trung tâm khu rừng mưa từ khe núi ngoài biên, họ đã mất đi một thành viên. Không biết họ đã phải vượt qua bao nhiêu trận chiến sinh tử.

Hạ Bạc Thiên từ chối đề nghị kết nối tinh thần của thanh niên, vén lọn tóc bên tai y và nói lớn như để trấn an:

"Tôi không sao đâu, A Tuyết. Tôi vẫn còn cảm nhận được, tôi vẫn có thể kiểm soát."

Vệ Trạc lặng lẽ quay đi ánh mắt.

Vì thế, từ góc nhìn của đối phương, Tân Hòa Tuyết lúc này chỉ có thể nhìn thấy bầu trời mưa đỏ rực, cùng với cây sa la khổng lồ chọc thẳng vào mây xanh giữa trung tâm rừng mưa.

Nhưng đó chưa phải mục tiêu của họ. Mục tiêu thật sự là cái "Cây treo cổ" mọc trên đỉnh cây sa la ấy.

Dựa vào kim la bàn dò năng lượng, họ có thể lần theo hướng chỉ để tìm ra "Chốt mở" của gấp khu này.

Hiện tại, khoa học vẫn chưa thể lý giải được hiện tượng "gấp khu", bằng kinh nghiệm tổng kết ra, họ chỉ biết rằng chúng là những không gian song song bị ô nhiễm sau tận thế, nơi quái vật tràn lan, đè bẹp và thay thế thế giới nguyên bản an toàn. Hơn nữa, chúng lây lan như virus, chỉ cần một khu bị dính, các khu vực xung quanh cũng sẽ lần lượt sụp đổ theo. Hiện giờ, phần lớn thế giới đã rơi vào tay chúng.

Vùng an toàn giờ đây chỉ còn lại một phần mười so với thế giới bình thường trước kia, là mảnh đất cuối cùng nhân loại còn có thể bám trụ.

Chỉ cần phá hủy được cái "Cây treo cổ" trước mặt, gấp khu số 122 này sẽ có thể bị "lật ngược" trở lại thành một khu rừng mưa bình thường.

Nhưng điều đó không hề dễ dàng.

Đằng sau họ, từng đợt âm thanh rít gào dữ dội vang lên gây đau đớn cho màng tai. Lũ quái vật với số lượng khổng lồ như cơn lũ đang ồ ạt kéo tới.

Cùng lúc đó, mặt đất bị chiếm cứ bởi các loài dây leo. Một khi có người tới gần “Chốt mở”, chúng sẽ không ngần ngại mà treo cổ người đó lên cây.

Hạ Bạc Thiên:

"Tôi sẽ dụ lũ quái vật đi, tranh thủ thời gian cho các cậu."

Tân Hòa Tuyết lập tức đáp:

"Em đi với Anh."

Nhưng người lính gác tóc nâu lại lần nữa từ chối sự đồng hành của người dẫn đường của chính mình.

"Không, em ở lại đây, cùng Vệ Trạc và bọn họ." Hạ Bạc Thiên dứt khoát nói. "Cây treo cổ cần đến tinh thần lực của em để thanh tẩy."

Tinh thần lực của một dẫn đường cấp cao đủ mạnh để tạo thành tổn thương cho quái vật. Và cũng đủ mạnh để thanh lọc "Chốt mở" từ cội nguồn, điều mà phá hủy vật lý không thể làm được.

Họ chia thành hai hướng. Hạ Bạc Thiên sẽ phụ trách dẫn dụ quái vật đi, còn những người còn lại thì cố gắng hết sức để giành lấy không gian giúp Tân Hòa Tuyết thanh lọc cây treo cổ.

Máu là chất k*ch th*ch đối với lũ quái vật.

Hạ Bạc Thiên xoay lưỡi dao trong tay, một đường rạch sâu vào lòng bàn tay, máu tươi tuôn trào. Hắn quay lưng, rời đi, hướng về phía lũ quái vật.

........

Tầm nhìn trước mắt bỗng nhuốm đỏ bởi mưa máu, khó mà phân biệt được đây là địa ngục hay trần gian.

Áo giáp của Vệ Trạc đã rách nát, hắn rút ra trường kiếm, như một kỵ sĩ quý tộc Trung cổ, vung kiếm chém rụng từng dây leo rậm rạp như những cánh tay sống.

Thế nhưng rễ cây vẫn không ngừng lao đến, như muốn nuốt chửng tất cả.

Tàn dư của những dây leo bị chặt đứt cứ thế bắn lên không trung. Trên ngọn cây treo cổ, từng tiếng r*n r*, khóc lóc ai oán vang vọng, chấn động màng nhĩ, khiến thái dương cũng đau nhói.

Cả khu rừng mưa rung chuyển như sắp sụp đổ.

Làm sao có thể?

Lũ quái vật nơi này như vô tận, giết mãi không dứt, đuổi hoài không hết.

Một đường kiếm lóe sáng trong tay Vệ Trạc, hắn chém đứt thêm một đoạn dây leo nhưng từ phía xa, cả bầu trời dây leo lại tiếp tục ập tới.

Giữa không trung, cá voi xanh ngẩng đầu tung đuôi, hất văng đám dây leo như cơn cuồng phong, rồi tiếp tục lao thẳng đến ký sinh thể, chính là cây sa la đang gánh cây treo cổ.

Vệ Trạc ngẩng đầu, đồng tử co rút lại.

Người lính gác đang bảo vệ bên cạnh Tân Hòa Tuyết đột ngột ngã xuống, bốn phương tám hướng, lũ dây leo đã tìm thấy mục tiêu.

Mọi thứ diễn ra trong khoảnh khắc.

Dây leo dày đặc xuyên thẳng vào ngực con gấu trắng.

Tinh thần thể trong thế giới này vốn không thật sự chảy máu nhưng Tân Hòa Tuyết lại cảm nhận rõ ràng có dòng máu nóng hổi văng lên mặt mình.

Y sững người, chậm rãi nhìn về phía người đã ôm chặt mình trong khoảnh khắc ấy.

"...Hạ Bạc Thiên…"

Người lính gác tóc nâu và tinh thần thể của hắn đều chi chít vết thương, tình trạng cực kỳ tồi tệ.

Cá voi xanh đâm xuyên thân cây sa la, triệt để chặt đứt gốc ký sinh của cây treo cổ.

Và ngay đúng khoảnh khắc ấy, Vệ Trạc lạnh lùng lên tiếng:

"Hắn sắp mất kiểm soát!"

Từ mức ô nhiễm tinh thần 90% đến 100% chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt.

Dây leo đâm xuyên ngực gấu trắng rút ra không chút do dự. Tiếng rống vang dội của gấu trắng như thể ngọn núi đang sụp đổ, vang vọng cả không gian.

Tất cả thuốc trị thương và thuốc ổn định tinh thần đều được mang trong túi y tế cá nhân, nhưng túi ấy đã thất lạc trong các trận chiến.

Ở khoảnh khắc cuối cùng, Hạ Bạc Thiên giao khẩu súng lục lại cho Tân Hòa Tuyết.

"Bên trong còn một viên đạn cuối cùng."

Hạ Bạc Thiên nhìn sâu vào mắt Tân Hòa Tuyết, ánh mắt đó như trao gửi điều gì đó cuối cùng.

Cả gấu trắng và người lính gác cùng lúc lao về phía đám dây leo đang xoay quanh cây treo cổ. Trong tích tắc, đôi mắt hắn chìm hoàn toàn vào sắc đỏ, rơi vào trạng thái mất kiểm soát, tất cả hành động chỉ còn lại bản năng tấn công điên loạn với bất cứ thứ gì trong tầm mắt.

Hoàn toàn lâm vào trạng thái mất kiểm soát.

Hắn xé toạc đám dây leo vây quanh, đâm thẳng vào vết nứt của cây treo cổ.

Vệ Trạc siết chặt thanh kiếm, chém xuyên lũ quái vật rồi quay đầu hét lớn:

"Tân Hòa Tuyết!"

Thanh niên vẫn như đang mất hồn, tay cầm súng lục run rẩy giơ lên.

Thông qua thị giác kết nối với Vệ Trạc, Tân Hòa Tuyết cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu nóng lên. Y nhớ rõ cảm giác ở đốt ngón cái bên phải, nơi từng mang một dấu ấn quan trọng.

Trong khoảnh khắc ấy, ngón tay bóp cò.

Cùng với khói thuốc và mùi thuốc súng lan tỏa, viên đạn xuyên thẳng vào tim của người lính gác.

Bên tai trái của thanh niên dẫn đường vẫn đeo thiết bị liên lạc.

Trong tai, âm thanh cuối cùng vang lên là... một nhịp tim chậm dần.

Cây treo cổ hé mở miệng, nuốt trọn thi thể của người lính gác.

........

Lần kết nối tinh thần này chỉ thành công được một nửa.

Phần đầu tiên diễn ra suôn sẻ, nhưng ở giai đoạn sau khi người lính gác không bị mất kiểm soát thì kẻ mất kiểm soát lại chính là người dẫn đường.

Kết nối tinh thần bị buộc phải ngắt đột ngột trong tình huống khẩn cấp.

Vệ Trạc lập tức mở to mắt, thần sắc căng thẳng, nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Tân Hòa Tuyết.

Thanh niên đang nằm cuộn tròn trên ghế sofa, thở gấp như một con cá mắc cạn. Ngực phập phồng dữ dội. Đôi cánh tuyết trắng tự động bung ra, bao bọc lấy cơ thể như một lớp phòng vệ tự thân.

Mồ hôi lạnh làm ướt mái tóc đen. Những chiếc lông vũ thuần trắng run rẩy từng đợt.

Trông vừa thuần khiết, vừa đẹp đẽ nhưng lại mong manh dễ vỡ.

Một người dẫn đường, g**t ch*t người từng có kết nối tinh thần sâu sắc với mình, một người từng cùng chia sẻ không gian chiến cảnh tinh thần, từng hòa tan cảnh giới tinh thần với nhau, khi cắt đứt hoàn toàn mối liên kết ấy... chẳng khác gì g**t ch*t một nửa chính mình.

“Tân Hòa Tuyết? Tân Hòa Tuyết!”

Vệ Trạc cố lay gọi, muốn đánh thức ý thức của y.

Nhưng rõ ràng, Tân Hòa Tuyết vẫn bị mắc kẹt trong vòng xoáy ký ức.

Môi Vệ Trạc mím chặt lại. Không chần chừ, hắn nhanh chóng tháo găng tay da ở tay trái của Tân Hòa Tuyết.

Trên ngón áp út, một chiếc nhẫn vẫn còn được đeo chặt.

“……”

Vệ Trạc nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn hồi lâu, rồi đan mười ngón tay mình vào tay của Tân Hòa Tuyết.

Không có lớp găng tay cản trở, da chạm vào da, đối với những người mắc hội chứng khao khát da thịt, đây là một k*ch th*ch vô cùng mãnh liệt.

Vệ Trạc nghe thấy một tiếng nức nở yếu ớt như tiếng mèo kêu khẽ.

Không thể thoát khỏi bàn tay to lớn của người lính gác, dưới sự k*ch th*ch liên tục, cơ thể thanh niên bắt đầu ửng lên một màu hồng nhạt kỳ lạ mà xinh đẹp, càng cuộn mình lại, như muốn tan vào trong lòng người kia.

Đúng là lấy độc trị độc.

Tân Hòa Tuyết, cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái bóng đè.

Vệ Trạc lập tức lùi lại giữ khoảng cách. Ngay khoảnh khắc Tân Hòa Tuyết mở mắt, hắn đã chỉnh trang y phục nghiêm chỉnh, ngồi lại ngay ngắn trên chiếc sofa như cũ.

Không giống một người vừa tham gia kết nối tinh thần, mà giống như đang dự một hội nghị quý tộc của đế quốc.

Vệ Trạc giữ vẻ mặt nghiêm nghị, chân trái vắt lên đầu gối phải, tư thế bắt chéo hoàn hảo, dáng ngồi ung dung đến mức đế đôi ủng quân dụng dưới chân cũng không dính chút bụi nào.

Tân Hòa Tuyết thu lại ánh nhìn, lặng lẽ chỉnh lại quần áo.

Hơi ấm trên người y như bị rút cạn, sắc hồng nhạt mờ dần, sắc trắng tái nhợt lại bao trùm. Y khẽ nhíu mày, nói khẽ:

“Xin lỗi, tôi đã thất lễ… Hôm nay buổi kết nối tinh thần không thành công. Tôi sẽ liên hệ với bộ hậu cần để hệ thống cấp lại buổi phân lớp cho anh.”

Vệ Trạc điềm tĩnh đáp:

“Không sao.”

Ánh mắt hắn đảo qua xác nhận trạng thái của Tân Hòa Tuyết đã ổn định, rồi bình thản nói:

“Tôi sẽ đến tháp canh Bắc Cảnh vào ngày mai. Khi nào trở về…”

Nói đến đây, hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Nhưng sau lưng, thanh niên đang ngồi trên sofa bỗng khẽ nói:

“Tôi… rất nhớ anh ấy.”

Vệ Trạc dừng lại tại chỗ.

Ánh đèn huỳnh quang kéo dài bóng dáng hắn trên tấm thảm nhạt màu.

Lông mi Tân Hòa Tuyết khẽ run.

“Anh đến Bắc Cảnh… sẽ đi ngang qua viện phúc lợi Bắc Mạc.”

Đó chính là nơi Hạ Bạc Thiên từng sống.

Cũng là nơi bắt đầu câu chuyện mang tên “Thế thân”.

Cái chết của Hạ Bạc Thiên để lại trong lòng Tân Hòa Tuyết một chấn động không nhỏ. Dù gì họ cũng từng là cộng sự tinh thần, từng giao thoa, từng hòa hợp trong chiến cảnh tinh thần.

Khi cộng sự cố định lính gác chết đi, đối với người dẫn đường, cũng giống như mất đi một nửa linh hồn.

Tuy nhiên, vì đã sớm biết trước vận mệnh định sẵn của đối phương, nên Tân Hòa Tuyết đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho sự ra đi ấy.

Phản ứng vừa rồi, ba phần là thật, bảy phần là diễn nhưng cũng đủ để khiến người lính gác trước mắt không sinh nghi.

Vệ Trạc không quay đầu lại.

“Ừ. Có điều gì cần tôi chuyển lời không?”

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng đáp:

“Anh đến Bắc Cảnh… có thể… đưa tôi theo không?”

Vệ Trạc xoay người, nhìn về phía cậu.

Tân Hòa Tuyết ôm đầu gối, co mình nơi góc sofa, như một con thú nhỏ thiếu cảm giác an toàn. Đôi cánh trắng tinh khẽ khép lại, bao quanh cơ thể gầy gò.

【Giá trị tình yêu của Vệ Trạc +1】

Vệ Trạc đáp ứng.

Vệ Trạc:

“Có thể.”

Vệ Trạc:

“Cậu có thể đến viện phúc lợi Bắc Mạc, đợi tôi ở đó khi tôi tiến vào các vùng gấp khúc.”

Tuyến đường vận chuyển vật tư đặc biệt kia sẽ đi qua nhiều vùng gấp khúc, nơi không gian bị bóp méo. Vệ Trạc không thể chắc chắn liệu có phát sinh sự cố cần đột nhập vào vùng đó hay không.

Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, đáy mắt lấp lánh ánh sáng:

“Tại sao tôi không thể đi cùng anh?”

Ánh mắt Vệ Trạc lướt qua khuôn mặt tái nhợt và đôi môi thiếu sức sống của thanh niên.

Khu rừng mưa số 22 – vùng gấp khúc kia, hiển nhiên đã khiến thể trạng của Tân Hòa Tuyết càng thêm yếu ớt.

Huống hồ, cái chết của Hạ Bạc Thiên cũng mang đến tổn thương lớn về mặt tinh thần.

Vệ Trạc điềm đạm nói:

“Tôi… sẽ không giống Hạ Bạc Thiên, sẽ không rời đi một tấc nào, lúc nào cũng sẽ ở bên cạnh để bảo vệ cậu.

_________________

Trong đầu người đàn anh thân thiết:

“Bởi vì gấp khu rất nguy hiểm, em không thể đi.”

Trong miệng người đàn anh thân thiết:

“Tôi sẽ không giống Hạ Bạc Thiên, sẽ không rời đi một tấc nào, lúc nào cũng sẽ ở bên cạnh để bảo vệ cậu.”

P/s: Lời của editor

Bộ này chắc còn lâu lắm mới xong.