Đoàn Du Lịch Vô Hạn - Chương 371

Chương 371: Cô nhi viện

- Yến Cô Hồng -

Sao lúc đi là Bính 1, mà lúc về lại thành Vệ Tuân rồi?!

Đau quá!

Cơn đau nhói ở ngực khiến đầu óc Vệ Tuân trống rỗng, cậu không nhịn được mà nghiến chặt răng. Mùi máu tanh lan tràn trong khoang miệng, đó là máu của An Tuyết Phong. Máu anh ấm nóng, dù bị cắn rách vẫn cứ hôn cậu, từ mạnh mẽ xâm chiếm dần chuyển thành dịu dàng tỉ mỉ, khiến Vệ Tuân chậm rãi lấy lại nhịp thở.

Toàn thân cậu toát mồ hôi lạnh, ngực vẫn co rút đau nhói từng đợt. Nhưng Vệ Tuân phát hiện thời gian đếm ngược tử vong của mình gần như không giảm, quả nhiên là do tay An Tuyết Phong vô cùng vững. Tuy không mất bao nhiêu thời gian đếm ngược, nhưng cơn đau vẫn khiến tinh thần cậu chao đảo, giá trị SAN tụt thẳng xuống 50 điểm.

Quả nhiên, cảm giác đau do trừng phạt tận thế khuếch đại đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của cậu.

Vệ Tuân hơi dị hóa, và lúc cậu nhận ra điều đó thì An Tuyết Phong đã tạm dừng lại. Anh cảm thấy có vật gì đó quấn lấy cổ tay mình, mang theo một chút lực kháng cự.

Là đuôi của Vệ Tuân.

Đầu đuôi mảnh nhỏ run lên vì đau đớn, mềm dẻo nhưng lại mạnh mẽ, siết đến mức cổ tay An Tuyết Phong hằn vết đỏ. Ấy vậy mà trong mắt anh, nó càng đáng thương lại càng đáng yêu.

"Tiếp đi."

Thấy An Tuyết Phong dừng lại, Vệ Tuân khàn giọng nói: "Đừng dừng lại..."

Lời nói của cậu lẫn hơi thở run rẩy, nhịp thở dồn dập mà không dám dùng sức, bởi mỗi lần hít vào đều khiến vết thương trên ngực co giật. Cậu cau mày nhìn An Tuyết Phong, lại phát hiện ánh mắt đối phương cũng đang lo lắng nhìn mình.

Trên gương mặt An Tuyết Phong vương vài giọt máu, sắc đỏ rơi xuống đường nét sắc bén nơi quai hàm, càng tô thêm vẻ quyến luyến lộng lẫy.

Đó là máu của cậu. Chính cậu mang đến vẻ lộng lẫy ấy.

Vệ Tuân chợt nghĩ, rồi nhận ra mình và máu dường như có mối liên hệ kỳ lạ, sâu hơn trước. Cậu mơ hồ cảm giác được trong máu này ẩn chứa bao nhiêu năng lượng... hay nên nói là ô nhiễm.

Máu từ hình xăm con bướm.

Liệu nó có thể ô nhiễm An Tuyết Phong không?

Máu bướm kia rốt cuộc mạnh đến mức nào? Thật sự có thể làm An Tuyết Phong bị ô nhiễm sao?

Nhưng lúc này không phải lúc nghĩ tới chuyện đó. Ngực cậu vẫn rách một mảng, đau đớn đến thấu tim. Khi An Tuyết Phong, thấy cậu đã khôi phục phần nào thần trí, liền điều chỉnh tư thế, gần như nửa ôm lấy Vệ Tuân, để cậu cũng có thể thấy được vết thương nơi ngực của mình.

Đao Quy Đồ vẫn ghì trên vết thương, đóng vai trò chống mở miệng vết cắt. An Tuyết Phong đã rạch thành một vết máu hình chữ V rất sâu, nhưng máu chảy ra lại không nhiều. Đường dao vừa khéo ở ngay chính giữa nơi hình xăm con bướm vừa hiện ra.

Nhưng mà... không có gì cả.

Trong máu thịt của Vệ Tuân không hề có mảnh vỡ nào, khác hẳn với tình trạng của Người Điều Khiển Rối, cũng khác với những hướng dẫn viên khác mà An Tuyết Phong từng biết – những kẻ có mảnh vỡ con bướm khảm trong người.

Nếu là Vương Bành Phái, rạch chỗ này ra chắc chắn sẽ lòi ra một tầng mỡ vàng óng dày cộp. Nhưng Vệ Tuân thì không, lưỡi dao đi thêm chút nữa sẽ tới xương ức, rồi tới ngay tim. Cho đến giờ, An Tuyết Phong vẫn chưa tìm thấy mảnh vỡ con bướm nào.

Nghĩ tới đây, sắc mặt anh càng thêm nặng nề.

Chẳng lẽ... đúng như anh lo sợ, mảnh vỡ con bướm kia đã biến dạng, dung hợp với trái tim của Vệ Tuân rồi sao?

"Em đau thì cắn tôi."

Đã quyết định rồi, An Tuyết Phong không định lùi bước nữa. Anh vòng tay trái ôm lấy gáy Vệ Tuân, bàn tay che trước mặt cậu, mấy ngón tay ấn vào trong miệng. Tay phải cầm dao, dứt khoát rạch xuống—

Cơn đau nhói dữ dội từ các ngón tay truyền đến, nhưng bàn tay cầm dao của An Tuyết Phong vẫn vô cùng vững. Mãi cho đến khi trong lồng ngực lộ ra một khối thịt đỏ đang đập nhịp, anh mới dừng lại.

Đó chính là trái tim của Vệ Tuân.

Cậu đã bắt đầu dị hóa, xương ức và trái tim giờ đây đã khác với con người bình thường, nhưng An Tuyết Phong vẫn nhìn thấy rõ.

Trên trái tim đang đập của Vệ Tuân, in hằn con bướm tím lam.

Máu không ngừng trào ra, nhưng ánh mắt của An Tuyết Phong lại bị con bướm ấy hút chặt. Nó phập phồng theo từng nhịp tim của Vệ Tuân, như thể có sinh mệnh, một mảng tím lam ướt đẫm máu, toả ra một sức hấp dẫn kỳ dị, khiến người ta muốn sa vào.

Khiến người ta muốn lại gần, muốn chiếm hữu. Hai gò má An Tuyết Phong hơi nóng bừng – là nơi đã dính máu. Nhiệt độ lan rộng, từ mặt xuống cổ, rồi chảy dọc xuống dưới, không cách nào thoát ra được.

"Thích không?"

Anh nghe thấy tiếng cười khẽ của Vệ Tuân. Cảm giác này hoàn toàn khác với trước kia, quái dị nhưng đầy quyến rũ. Vệ Tuân chống hai tay, để lộ phần ngực trần, máu ròng ròng chảy xuống, tựa như đoá hồng nở trên nền da trắng. Rõ ràng là ô nhiễm, thế nhưng lại dụ hoặc đến cực điểm.

Sự cám dỗ từ máu, từ trái tim, từ hình xăm con bướm... và từ chính con người cậu.

"Có muốn không?"

Vệ Tuân khẽ cười, hàng mi trắng muốt rủ xuống như cánh bướm, đôi đồng tử tím lam nhìn thẳng vào anh, như cười như không. Ánh mắt ấy khác hẳn thường ngày, Vệ Tuân tựa như biến thành một người khác, trong giọng nói chứa đầy dụ hoặc, lôi kéo tận sâu linh hồn, khơi dậy d*c v*ng nguyên thủy nhất. Bất cứ ai cũng khó mà chống cự—

"Lại đây..."

"Bốp!"

An Tuyết Phong dùng tay dễ dàng đánh ngất Vệ Tuân. Nhưng anh lại không hề bình tĩnh như bản thân tưởng, cơ thể nóng bừng, ngọn lửa kìm nén lâu nay ngang dọc cuộn trào, chực chờ bùng phát. Hơi thở anh dồn dập, trong mắt thoáng hiện lên vô số cảm xúc chồng chéo.

"Khè khè!"

Tiếng mèo gầm gừ phẫn nộ khiến An Tuyết Phong bừng tỉnh, anh mới nhận ra bản thân đang mất kiểm soát, liên tục hôn lên người Vệ Tuân – trán, má, mắt, cổ, thậm chí còn trượt xuống thấp hơn...

Trên mu bàn tay là vết xước đau rát do mèo cào.

An Tuyết Phong cắn mạnh đầu lưỡi, đau đớn khiến anh tỉnh táo trở lại, gắng gượng kìm hãm bản thân, rồi lập tức xử lý vết thương trên ngực cho Vệ Tuân.

Sau đó, An Tuyết Phong hất văng con mèo đang cong lưng gầm gừ, rồi ôm chặt Vệ Tuân vào lòng. Sợ đè lên vết thương của cậu, anh hóa thành rắn — trạng thái lạnh nhạt, lý trí nhất của mình — nhưng vẫn không kìm được mà quấn chặt lấy Vệ Tuân.

Dưới ánh đèn vàng, con rắn dài đen trắng đan xen lật mình, cuốn quanh người đàn ông trắng bệch xinh đẹp. Đầu lưỡi rắn chạm khẽ lên môi đối phương, cảnh tượng vừa quái dị lại vừa đẹp đến ngạt thở.

...

"Ưm..."

Vệ Tuân rùng mình, vừa lạnh vừa đau, đầu óc mơ hồ hỗn loạn, một lúc lâu mới tỉnh táo lại, sau gáy còn vương chút nhức mỏi — cứ như vừa bị ai đánh qua.

Không chỉ thế, toàn thân cậu ê ẩm, như vừa bị trói buộc thật lâu rồi mới được thả ra, lại như vừa bị xe cán qua vậy. Đôi mắt cũng sưng tấy — bởi khi đau đớn cực độ, cậu đã khóc rất nhiều, khóc đến nỗi vành mắt đỏ bừng.

Khi An Tuyết Phong rạch ngực cậu, cơn đau ấy suýt nữa khiến giá trị SAN tụt thẳng về 0. Còn những chuyện phía sau... Vệ Tuân lại quên mất, chỉ mơ hồ như là mình đã ngất đi. Nhưng toàn bộ những gì xảy ra trước đó, cậu vẫn nhớ rõ ràng.

Mảnh vỡ con bướm của cậu khác với của Người Điều Khiển Rối và những kẻ khác, không hề cắm sâu trong máu thịt, mà dường như gắn trên xương ức hoặc chính trái tim?

"Em tỉnh rồi?"

Giọng An Tuyết Phong kéo lý trí của Vệ Tuân dần quay về, cậu nhận ra mình đang tựa vào lồng ngực rộng lớn của người đàn ông. Căn phòng ẩm ướt lạnh lẽo nằm dưới lòng đất bên hồ, vậy mà lồng ngực anh lại khô ráo, ấm áp. Anh ôm cậu trong lòng, hệt như gấu lớn ôm chặt lấy gấu con.

Vệ Tuân cảm giác thân thể khô ráo sạch sẽ, không còn mồ hôi lạnh dính nhớp, hẳn là đã được An Tuyết Phong lau qua. Cậu cúi đầu nhìn ngực mình, thấy vết thương đã được băng kín bằng băng vải. Trên người phủ chiếc áo khoác của anh, còn tấm chăn lính màu xanh rêu thì đã bị máu và mồ hôi làm bẩn, vứt dưới đất. Trong phòng an toàn chỉ có một ngọn đèn dầu đạo cụ, ánh sáng vàng mờ ảo lại khiến nơi này mang chút ấm áp kỳ lạ.

"Meo..."

Một tiếng mèo kêu yếu ớt vang lên. Bính Bính co ro đến đáng thương, cuộn mình trên áo khoác của An Tuyết Phong, bộ lông xù tán loạn, yếu ớt chẳng khác nào vừa giao chiến với ác long trở về. Thấy Vệ Tuân tỉnh lại, nó lập tức chồm tới, đưa móng cào lấy áo khoác, muốn chui vào trong, chui vào lòng cậu.

Nhưng An Tuyết Phong hơi ngồi thẳng dậy, kéo theo Vệ Tuân cũng ngồi thẳng theo, tiện thể hất mèo con xuống.

"Vẫn còn hơi sốt."

An Tuyết Phong chạm vào trán Vệ Tuân, cảm thấy vẫn còn nóng. Thân nhiệt anh vốn đã cao, thế mà đến cả anh cũng thấy nóng thì nhiệt độ kia tuyệt đối không hề thấp.

Bình thường, anh chắc chắn sẽ lập tức dùng đạo cụ cho Vệ Tuân, nhưng lần này, An Tuyết Phong chỉ lấy ra ít thuốc hạ sốt bình thường.

Là thuốc hạ sốt ở hiện thực, anh rót chút nước ấm, đút cho Vệ Tuân đang mệt mỏi uống vào.

"Em làm quen trước đi."

Thấy cậu sốt đến run người, An Tuyết Phong lại ôm chặt hơn, kéo áo khoác lại, bao bọc cả hai người:

"Trong hành trình vĩ độ Bắc 30°, rất nhiều đạo cụ không thể dùng được."

"Ở

Mê đắm chốn Tương Tây

trước đó, em hẳn cũng nhận ra rồi, đạo cụ của du khách hiệu quả đều bị giảm một nửa, thậm chí còn hơn."

"Ừm..."

Đầu óc Vệ Tuân nóng bừng, yếu ớt vòng tay ôm lấy mèo con đang liều mạng trèo lên, ôm vào ngực làm túi sưởi.

Đúng là như vậy, lúc đó Miêu Phương Phỉ đau bụng đến mức suýt ngã gục ngay trên đường đến điểm tham quan đầu tiên, nghe cô nói trước khi vào hành trình đã chuẩn bị đủ loại đạo cụ, thế mà hiệu quả đều giảm xuống phân nửa.

"Vĩ độ Bắc 30° còn nghiêm trọng hơn, đạo cụ của nhà trọ gần như hoàn toàn vô dụng."

An Tuyết Phong nói khẽ, giọng tựa như đang kể chuyện, để phân tán sự chú ý của Vệ Tuân:

"Ngoại trừ danh hiệu, đạo cụ chuyên dụng thuộc danh hiệu và đạo cụ chuyên dụng thuộc cá nhân, còn các loại như thuốc cầm máu, dược tề khôi phục... do nhà trọ bán, đều không có tác dụng."

Vĩ độ Bắc 30° là hành trình vô giải, đây chính là một trong những nguyên nhân. Không có nhà trọ làm hậu thuẫn, muốn chiến thắng vô số quái vật ô nhiễm, thông qua hành trình, là việc vô cùng gian nan.

"Cho nên... Uông Ngọc Thụ rất hữu dụng sao?"

Vệ Tuân ho khẽ hai tiếng, giọng khàn đi. Cậu mím môi, trong miệng vẫn còn vương chút vị máu nhàn nhạt của An Tuyết Phong. Đôi môi hơi tê, chẳng rõ là do mất máu quá nhiều hay vì vừa rồi hôn An Tuyết Phong mà ra.

"Không sai, danh hiệu 'Người Phụ Chế chép' rất hữu dụng."

An Tuyết Phong cảm thán, từ trước đến nay Vệ Tuân đều có thể nắm trúng trọng điểm. Những đạo cụ mà Uông Ngọc Thụ sao chép ra có thể nói là dựa trên danh hiệu của hắn, cho nên trong hành trình vĩ độ Bắc 30° vẫn còn có thể miễn cưỡng sử dụng. Mang theo Uông Ngọc Thụ đi vào, tương đương với một kho đạo cụ thu nhỏ.

"Trong hành trình vĩ độ Bắc 30°, hướng dẫn viên càng khó hơn. Nhưng Kẻ Truy Mộng là người sáng lập Sahara, nên sẽ có chút đặc quyền."

An Tuyết Phong lại kể thêm cho cậu một vài điều, thấy Vệ Tuân dần khôi phục tinh thần, lúc này mới lấy tấm ảnh đưa cho cậu xem.

Đó là tấm ảnh An Tuyết Phong chụp trái tim của Vệ Tuân sau khi cậu hôn mê. Máy ảnh bình thường không thể lưu lại được hình xăm con bướm, An Tuyết Phong đã dùng đạo cụ đặc biệt mới bắt được một chút ảo ảnh. Nhưng ảo ảnh này so với những gì mắt người nhìn thấy thì vẫn có chút méo mó.

Vệ Tuân nhìn tấm ảnh, ở phần ngực máu me be bét của mình, chỗ trái tim nổi lên một làn sương đen dị dạng. Đây là cảnh do chiếc máy ảnh đặc biệt chụp lại — là khí tức thuần tuý vực sâu.

Nhưng theo lời An Tuyết Phong miêu tả, trên tim cậu có hình xăm một con bướm tím lam.

Một con bướm được khắc trên trái tim.

"Nó rất tà ác, đã dụ dỗ tôi móc lấy tim em ra."

An Tuyết Phong nhẹ nhàng nói, chỉ vài câu đã lướt qua tình cảnh nguy hiểm khi ấy.

Vệ Tuân nghe xong thì bật cười, lười biếng dựa trong lòng An Tuyết Phong, đùa cợt nghịch mấy ngón tay anh: "Định lực của đội trưởng An thật tốt, hửm?"

"Nhưng lúc đó biểu hiện của em cũng bất thường, em còn nhớ khi ấy đã xảy ra chuyện gì không?"

"Không nhớ gì cả."

Vệ Tuân tò mò: "Tôi biến dị nặng hơn sao?"

"Không, chưa đến mức đó."

An Tuyết Phong lắc đầu, sau đó ngừng một chút: "Ngoại trừ cái đuôi ra, những biến dị khác trên người em ngược lại đều biến mất hết."

Đuôi... Lúc này Vệ Tuân mới nhận ra, tuy giá trị SAN của mình đã khôi phục gần đầy, nhưng cái đuôi vẫn còn, hơn nữa...

Nó còn đang quấn chặt lấy đùi An Tuyết Phong, dán sát vào da thịt anh.

Ánh mắt Vệ Tuân khẽ động, xoa xoa con mèo trong lòng. An Tuyết Phong khẽ ho một tiếng, tay thò xuống, nắm chặt cái đuôi đang làm loạn của Vệ Tuân.

"Không thu lại được à?"

"Không thu lại được."

Vệ Tuân vô tội nói.

Thật là vậy, cái đuôi này hệt như sinh ra đã có, dù giá trị SAN có đầy, không có dấu hiệu dị hóa thì cậu cũng không thể thu vào được.

"Có lẽ là vấn đề của hình xăm con bướm."

An Tuyết Phong trầm ngâm: "Trong máu ở ngực em cũng có ô nhiễm từ mảnh vỡ con bướm, việc mảnh vỡ hòa vào cơ quan nội tạng đúng lag hiếm thấy. Nhưng trong hành trình vĩ độ Bắc 30° thì một số quái vật cũng có tình trạng tương tự."

"Em đã lấy được mảnh vỡ như thế nào... có thể nói cho tôi biết không?"

An Tuyết Phong trầm ngâm một lát, nghiêm túc hỏi.

"Di vật ba mẹ tôi để lại."

Chuyện này chẳng có gì không thể nói, Vệ Tuân ngược lại còn thấy khó hiểu: "Lúc trước anh thẩm vấn Du Tử Minh không tra ra sao?"

"Dù em có nói cho cậu ta, nhà trọ cũng sẽ tác động đến ký ức của cậu ta thôi."

An Tuyết Phong lắc đầu, chuyện liên quan đến bướm Maria thì người ngoài nhà trọ hoàn toàn không thể biết. Dù Vệ Tuân có trực tiếp nhắc đến bướm Maria, thì trong tai người khác cũng sẽ biến thành một thứ khác.

"Ba mẹ em... tôi không tra ra được."

An Tuyết Phong thành thật nói: "Tôi tra được là em và Vệ Tuyết Trần đều là trẻ mồ côi. Doanh nghiệp của nhà Vệ là do một tay Vệ Tuyết Trần gây dựng, thủ đoạn không tính là sạch sẽ, trong tối có rất nhiều thứ. Không phải người bình thường có thể làm được."

"...Vậy sao."

Vệ Tuân trầm ngâm: "Tôi có chút ký ức về ba mẹ, nhưng không rõ ràng lắm."

Nhưng mà...

Cái gọi là không phải người bình thường có thể làm được là có ý gì?

"Cô nhi viện nơi hai người từng ở rất đặc biệt."

An Tuyết Phong nói: "Em biết loại cô nhi viện được gọi là cô nhi viện chiến trường không?"

__________

Một đời người có được mấy lần mười năm?

Mười năm mà du khách và hướng dẫn viên bị chọn vào nhà trọ, đa phần đều rơi đúng vào quãng thời gian trẻ trung, tinh lực dồi dào nhất của họ.

Những hành trình đầy hiểm nguy, tương lai sống chết khó lường, khiến rất nhiều người buông thả bản thân, vui trọn hôm nay, say trọn hôm nay. Yêu đương, tình một đêm, cuộc tình chớp nhoáng — trong nhà trọ có rất nhiều cặp đôi như thế.

Có người thậm chí còn mang thai rồi sinh con. Mà nhà trọ lại dành đặc quyền đặc biệt cho phụ nữ mang thai: từ tháng thứ tư của thai kỳ cho đến bốn tháng sau khi sinh thì không cần phải tham gia hành trình.

Thực ra có rất nhiều người mượn cớ này để trốn tránh hành trình, trốn tránh nguy hiểm. Vậy thì những đứa trẻ họ sinh ra sẽ đi đâu?

Dù có người chỉ mới năm đầu tiên bước vào nhà trọ đã sinh con, thì đến khi mười năm kết thúc, phải ra chiến trường, đứa trẻ ấy nhiều nhất cũng mới chỉ mười tuổi. Vậy những đứa trẻ đó sẽ được đưa đi đâu?

Cái gọi là "Cô nhi viện chiến trường", đều là những đứa trẻ mồ côi như thế.

'Muốn biết chi tiết hơn, em có thể đi hỏi Góa Phụ Đen.'

Trên đường trở về, Vệ Tuân vẫn còn suy ngẫm về những lời An Tuyết Phong nói.

'Nghe đồn Góa Phụ Đen từng sinh một đứa con... nhưng cũng không chắc lắm. Dù thế nào đi nữa, hướng dẫn viên nữ chắc chắn hiểu rõ về cô nhi viện chiến trường hơn. Thỉnh thoảng nhà trọ cũng sẽ giao cho họ những nhiệm vụ có liên quan đến việc chăm sóc trẻ nhỏ.'

Cậu và anh trai đều đến từ cô nhi viện chiến trường sao?

Ký ức dần trở nên mơ hồ, là vì ba mẹ đều đã ra chiến trường sao?

Không, không đúng, thời gian không khớp.

Tuổi của Vệ Tuân và anh trai chênh lệch không nhỏ, nếu thật sự là anh em ruột thì trừ phi ba mẹ ngay trong năm đầu tiên hoặc năm thứ hai đã sinh ra anh trai, rồi đến lúc sắp phải ra chiến trường mới sinh thêm cậu... nhưng vậy cũng không hợp lý. Thế nhưng, cậu và anh trai rất giống nhau, điều này không thể phủ nhận.

Dù sao thì, manh mối An Tuyết Phong cung cấp cũng cực kỳ quan trọng.

"Ôi chao, cuối cùng các cậu cũng về rồi!"

Khi An Tuyết Phong và Vệ Tuân trở về đội Quy Đồ, Vương Bành Phái mừng rỡ vô cùng. Cuối cùng, cuối cùng cũng được giải thoát! Tên Bướm Âm Dương chết tiệt cứ khóc rồi cười rồi khóc ở cửa đội Quy Đồ cả một ngày rồi!

Mẹ kiếp, Vương Bành Phái cảm thấy ánh mắt những du khách qua lại nhìn bọn họ đều không còn bình thường nữa.

Rốt cuộc cũng trở về, rốt cuộc cũng...

"Đội trưởng An, Bính... à?!"

Khi nhìn thấy Vệ Tuân, nụ cười trên mặt Vương Bành Phái lập tức cứng đờ.

Cái... cái gì thế này, sao lúc đi là Bính 1, mà lúc về lại thành Vệ Tuân rồi?! Mấy người... mấy người không định che đậy gì hết à?

Hơn nữa, tại sao vành mắt của Vệ Tuân lại đỏ như vậy chứ! Nhìn thế nào cũng giống hệt thằng nhóc Bướm Âm Dương kia rồi?!

Ngay lúc đó, sau lưng Vương Bành Phái vang lên giọng nói đầy phấn khích của Tề Nhạc Chanh cùng những người khác.

"Đội trưởng An!"

"Đội trưởng An về rồi?"

"Cuối cùng anh cũng về, bọn tôi đợi anh cả ngày nay rồi— Ặc!!"

Tiếng reo mừng đầy kích động bỗng im bặt. Trong bầu không khí kỳ dị tĩnh lặng, họ nhìn vành mắt đỏ au của Vệ Tuân, rồi lại nhìn sang gương mặt An Tuyết Phong dường như còn có vết cào xước...

Vương Bành Phái lộ ra vẻ mặt đau khổ.

Xong đời rồi.