Đoàn Du Lịch Vô Hạn - Chương 373
Chương 373:
- Yến Cô Hồng -
Chương 303
"Ăng?" 'Anh nói xem, tôi thích ai hơn?'
Lưỡi dao kề ngay trước mặt, nhưng sói con lại thư giãn ngáp trong vòng tay người đàn ông. Cái đuôi lông xù quét qua quét lại, mí mắt hất lên, ánh mắt đầy vẻ hứng thú.
* * * có thể nhập vào cơ thể An Tuyết Phong sao?
Hay bọn họ đang chuẩn bị hợp nhất?
Nếu mình nói thích An Tuyết Phong hơn, * * * sẽ thật sự tự sát sao?
Vệ Tuân xấu xa nghĩ, nhưng cậu không định thử nghiệm trò này. Dù là An Tuyết Phong hay * * *, về bản chất đều nghiêm túc như nhau.
"Ăng..." 'Tất nhiên thích anh...'
Sói con cằn nhằn lại như đang mè nheo, l**m lên cổ An Tuyết Phong:
"Ắng..." 'Chỉ thích anh thôi.'
Anh là An Tuyết Phong, hay là * * *?
Là mảnh phân tách, hay sắp bắt đầu hợp nhất?
Trong mắt Vệ Tuân, vấn đề này chẳng khác biệt bao nhiêu. Dù là An Tuyết Phong hay * * *, về bản chất đều là cùng một người. Giống như Vệ Tuân và Bính 1 đều là cậu.
Tôi chỉ thích anh.
Cảm xúc dao động trong mắt * * *, mũi dao khẽ rung, vừa áp vào tai sói con, vừa chĩa thẳng vào tim "bản thân".
Tiếng lưỡi dao đâm xuyên da thịt vang lên. Vệ Tuân sững sờ ngẩng đầu, ngửi thấy mùi máu.
Là máu của An Tuyết Phong.
"Thật tốt, tôi cũng thích em."
* * * khẽ cười, bàn tay cầm đao Quy Đồ không hề do dự, rạch thẳng vào ngực mình. Máu tươi b*n r*, vẩy đỏ bộ lông trắng của sói con. Ánh mắt y càng thêm vui vẻ, giọng nói trầm khàn, tựa như thì thầm:
"Bọn tôi đã nhìn thấy trái tim em, em cũng nên nhìn thấy trái tim của bọn tôi."
Trước đó, tại phòng an toàn ở Hồ Phù Dương, khi An Tuyết Phong bị vực sâu dụ dỗ, * * * cũng có ở đó.
Vệ Tuân có thể để An Tuyết Phong rạch ngực nhìn trái tim mình, vậy tại sao họ lại không làm điều tương tự với Vệ Tuân?
Cậu cũng nên nhìn thấy trái tim của họ, nhuốm máu của họ.
Vệ Tuân sững người, nhìn An Tuyết Phong thong thả rạch ngực mình, động tác tự nhiên như đang cắt miếng thịt bò trên đĩa. Đỏ là máu, trắng là xương, thứ đang đập thình thịch, tỏa ra sức nóng hừng hực chính là trái tim của anh.
Trái tim ấy bất thường, nhiệt độ nóng đến mức có thể nướng chín người. Xung quanh tim còn bao quanh một vòng ánh sáng màu cam đậm. Quan trọng nhất là trái tim này chỉ có một nửa!
Sao trái tim An Tuyết Phong lại chỉ còn nửa? Là vì đã phân tách sao? Nửa còn lại đã ở đâu?
"Danh hiệu Nhật Mộ Quy Đồ, sự kiểm soát của nhà trọ đối với An Tuyết Phong.. đây chính là trái tim của An Tuyết Phong."
* * * thong thả nói, giọng điệu như thể đang kể chuyện của người khác, chứ chẳng phải nói về nửa trái tim đẫm máu vẫn đập trong lồng ngực mình. Vòng sáng cam sẫm kia chính là Nhật Mộ Quy Đồ — vinh quang cao nhất của du khách số một nhà trọ, đồng thời cũng là xiềng xích trói buộc.
Nhưng Vệ Tuân lại tinh ý nhận ra, y nói: "Đây là trái tim An Tuyết Phong."
Vậy nửa trái tim còn lại... có phải đang nằm trong * * *?
Nhưng * * * về bản chất đã gần như trở thành quái vật vực sâu...
Khoan đã.
Vệ Tuân bỗng nhớ ra điều gì đó. Cậu lấy ra một viên đá đỏ, đó là viên đá sau khi đánh dấu * * *, cũng là tín vật của điểm kết nối vực sâu. Tín vật này phải liên quan chặt chẽ đến sinh vật vực sâu mà cậu đánh dấu. Nếu cậu đánh dấu một con chó ma, biểu tượng có thể là một chiếc răng chó.
Thế nhưng khi đánh dấu * * *, thứ hiện ra lại là một viên đá đỏ, nửa hình tròn, khá nhỏ.
Nửa hình tròn... đá đỏ...
Ánh mắt Vệ Tuân đảo nhẹ, nhìn về nửa trái tim đang đập trong lồng ngực An Tuyết Phong.
Chẳng lẽ...
"Hừ..."
Vệ Tuân nghe thấy * * * khẽ cười: "Em đoán ra rồi sao?"
"Không sai, kia là nửa trái tim của tôi."
* * * nói chậm rãi, giọng nhẹ nhàng. Y hiếm khi có thể tự do nói chuyện như vậy với Vệ Tuân, bởi lẽ bản thân y đối với Vệ Tuân là ô nhiễm tinh thần.
"Nửa trái tim của An Tuyết Phong, bị trói buộc, bị kiềm chế. Nửa trái tim của tôi, như một viên đá, ngập tràn mùi tanh tưởi của vực sâu."
* * * nhẹ nhàng hôn lên vành tai của sói con, thì thầm: "Bây giờ, em đã thấy tất cả rồi."
Trước mặt Vệ Tuân, An Tuyết Phong luôn thể hiện mình hoàn hảo, vững tựa núi, như thể mọi chuyện đặt trước anh đều chẳng thành vấn đề. Nhưng * * * trực tiếp xé toang lớp vỏ ấy, phơi bày nội tâm rỉ đầy máu.
Những việc y làm, An Tuyết Phong sẽ không làm. Những lựa chọn mà An Tuyết Phong đưa ra, y cũng không thể hiểu.
Rõ ràng là cùng một người, nhưng vì phân tách mà trở nên hoàn toàn khác biệt. Muốn hợp nhất gần như là chuyện viển vông! Nhà trọ cũng chưa từng có ghi chép về việc phân tách rồi lại hợp nhất.
Nhưng An Tuyết Phong muốn mạo hiểm thử, còn..
* * * cũng muốn thử hợp nhất.
Tách rời nhau, tuy mỗi bên đều mạnh, nhưng không thể hoàn toàn chống lại nhà trọ, cũng chẳng thể kháng cự quy tắc.
Chỉ khi hợp nhất... có lẽ mới là cơ hội.
An Tuyết Phong đã suy nghĩ rất lâu, khi thấy hình xăm con bướm trên tim Vệ Tuân càng khiến anh thêm quyết tâm.
Vậy thì phải bắt đầu từ việc bao dung nhau, quen thuộc nhau.
Giao cơ thể cho * * * kiểm soát, An Tuyết Phong đồng ý mọi hành động y làm. Dù là khoét mở lồng ngực, anh cũng không trục xuất * * * ra ngoài.
"Thích không?"
* * * hỏi, giọng không mang nhiều cảm xúc. Từ những nụ hôn khẽ chạm đến khi cắn lên chóp tai sói con. Cơn đau dày đặc truyền đến từ vành tai, nhưng Vệ Tuân lại chẳng hề thấy đau. Sau thoáng trầm mặc, cậu đứng dậy trong lòng y, đặt vuốt sói lên vai, tầm mắt gần như ngang bằng An Tuyết Phong, ánh mắt sói bình thản.
Cậu không đáp thích hay không thích, mà lại hỏi:
"Ăng?" 'Anh còn nhớ lần mạo hiểm đầu tiên giữa chúng ta không?'
Vệ Tuân hỏi.
Trước đây cậu luôn né tránh đề tài này, nhưng lúc này lại chủ động nhắc tới. Bất luận tình yêu của * * *, hay d*c v*ng chiếm hữu của An Tuyết Phong, tất cả đều bắt nguồn từ lần đầu tiên đó, từ cuộc mạo hiểm của cả hai với cậu.
Lần mạo hiểm ấy chỉ nhắc nhở cậu đã nhận được gì, chưa từng cảnh báo khi nào cậu sẽ mất đi. Vệ Tuân không biết kết quả của cuộc mạo hiểm bây giờ có còn ảnh hưởng đến An Tuyết Phong hay không, nhưng cậu cần phải chắc chắn một điều.
Cậu có thể dễ dàng để An Tuyết Phong nhìn thấy trái tim mình, nhưng khi biết từ trước bản thân đã nhận lấy nửa trái tim của đối phương, Vệ Tuân hiếm khi nghiêm túc.
Một trái tim, quá đỗi quý giá.
Không nên lẫn lộn bất cứ thứ gì khác.
"Ý em là, lần mạo hiểm khiến tôi phải lòng em sao?"
Nghe câu hỏi của cậu, * * * sững lại một giây, rồi bật cười. Không phải kiểu cười nhẹ, không phát ra tiếng thường thấy. * * * cười thành tiếng, rất vui vẻ, giọng cười còn phảng phất chút hoài niệm: "Đúng là cảm giác tuyệt vời, tiếc là quá ngắn ngủi."
Ngắn ngủi chỉ trong một giây, nhưng một giây yêu thương ấy lại để y hồi tưởng đến tận bây giờ. Thứ cảm xúc cuồng nhiệt và cố chấp ấy, y chưa từng có, chưa từng trải qua.
Quái vật cũng có thể yêu sao?
Nỗi tò mò khiến y muốn khám phá, muốn tìm hiểu nhiều hơn nữa.
Quả nhiên.
Vệ Tuân thở phào trong lòng, không lấy làm ngạc nhiên. * * * và An Tuyết Phong đều là những nhân vật có thực lực hàng đầu, còn Nhà Thám Hiểm chỉ là danh hiệu màu xanh lam. Lần mạo hiểm đó thành công đã là phi lý, thì có thể kéo dài bao lâu chứ?
Chẳng qua cậu vẫn luôn dùng kết quả lần mạo hiểm ấy để hợp lý hoá mọi hành động của * * * và An Tuyết Phong, nhưng không nghĩ rằng, hiệu quả của lần mạo hiểm ấy đã biến mất từ lâu.
Tại sao cậu chưa từng nghĩ mạo hiểm đã mất hiệu lực?
"Vì vậy, chúng ta từ trước đến nay đều thật lòng."
Giọng nói của * * * vang lên bên tai. Vệ Tuân không nhúc nhích, cậu chẳng cần nhìn vào mắt An Tuyết Phong cũng hiểu rõ trong đó ẩn chứa cảm xúc thế nào.
Thật lòng... quá đỗi quý giá.
Ban đầu cậu chỉ muốn k*ch th*ch, muốn mạo hiểm, xưa nay chưa từng nghĩ sẽ có một mối quan hệ tiến thêm một bước.
Nhưng lúc này, trong lòng cậu đã thay đổi vi diệu.
Khi nhận ra nửa viên đá đỏ này là trái tim của * * * , phản ứng đầu tiên của Vệ Tuân không phải trả lại, mà là...
Độc chiếm.
Độc chiếm nó, hợp nhất nó, để trái tim ấy chỉ thuộc về riêng mình. Vừa nghĩ đến thôi, thân thể cậu đã run rẩy vì thỏa mãn.
"Hôm nay em đã để bọn tôi nhìn thấy trái tim, bọn tôi đều rất vui."
Khoảnh khắc này, giọng nói của * * * nghe rất giống An Tuyết Phong. Chỉ có điều, trong sự bình tĩnh ấy tiềm ẩn một chút nguy hiểm, và nghiêm túc gần như ám ảnh.
An Tuyết Phong nhạy bén đến mức có thể nhận ra biểu hiện của cậu hôm nay trong phòng an toàn khác hẳn trước kia. Giống như một thợ săn lão luyện không bao giờ bỏ lỡ thời cơ, An Tuyết Phong cũng sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để tiến thêm một bước.
Bản thân cậu có phần cảm xúc thiếu hụt, vậy thì cùng * * * mà bù đắp.
"Nếu em thích, ngay cả nửa trái tim này của tôi, em cũng có thể lấy đi."
Khoảnh khắc này khó phân biệt người đang nói là * * * hay An Tuyết Phong. Giọng nói ấy chân thật đến đáng tin, kiên định mạnh mẽ, tựa như đang nói về quy tắc, về chân lý.
"Nhưng em đã lấy thì không được vứt đi."
"Ăng?" 'Tôi lấy trái tim của anh, anh có chết không?'
Rõ ràng bầu không khí đang rất tốt, nhưng Vệ Tuân lại tò mò hỏi. Cậu thật sự rất tò mò, với hình thái của * * *, tim là nửa viên đá đỏ còn có thể hiểu được. Nhưng An Tuyết Phong vẫn là người, nếu Vệ Tuân lấy đi nửa trái tim trong lồng ngực anh, thì anh sẽ thế nào?
"Có lẽ nhà trọ sẽ cho tôi một trái tim mới."
An Tuyết Phong thuận miệng nói, cười nhẹ, trong tiếng cười xen chút giễu cợt: "Dù sao nhà trọ cũng cái gì mà chẳng làm được."
Dù mất tim vẫn có thể cứu về, nhưng trong trái tim mới này nhà trọ sẽ ngấm ngầm giở bao nhiêu thủ đoạn, trong lòng họ đều hiểu rõ.
Ngay giây sau, dòng suy nghĩ của An Tuyết Phong bị tiếng rên ghét bỏ của sói con cắt ngang.
"Ắng..." 'Máu của anh làm bẩn tôi mất rồi.'
Sói con oán trách. An Tuyết Phong vẫn chưa xử lý vết thương ở ngực, máu tuôn ào ạt, thoạt nhìn rất đáng sợ, một nửa người thành ngập máu, hệt như người bị thương nặng. Nếu bị kẻ thù nào của An Tuyết Phong trông thấy thì chắc chắn sẽ hả hê vô cùng.
Sau khi hóa thành dã thú, khứu giác lại càng nhạy bén, Vệ Tuân bị mùi máu tanh nồng nặc xông đến nỗi choáng váng. Máu thậm chí còn thấm ướt chiếc đuôi sói trắng mềm mượt!
"Ă..." 'Tôi muốn tắm.'
Phập một tiếng, chiếc đuôi sói vấy máu quét ngang người An Tuyết Phong, còn cố tình cọ qua lại. Vệ Tuân đương nhiên có ý rằng: 'Nhanh giải quyết đi rồi về mau.'
Dù không nhắc lại vấn đề trước, nhưng giữa hai người lại dường như ngầm đạt đến một loại ăn ý vi diệu. Lồng ngực An Tuyết Phong khẽ rung, như thể đang cười, trong lòng anh khẽ than thở. Nhưng lời bật ra lại là * * *, y cười nhẹ rồi hứa:
"Được."
* * * xử lý đơn giản vết thương, khiến máu không còn chảy nữa: "Sẽ kết thúc ngay thôi."
* * * ra tay còn tàn nhẫn hơn An Tuyết Phong, hoàn toàn không nói lý lẽ.
Ở một điểm kết nối vực sâu bị lệch khỏi quỹ đạo, trên mảnh đất nằm giữa điểm kết nối của Vệ Tuân và Bọ Bạc, Tiểu Hồng đang ra vẻ "giằng co" với vài sinh vật vực sâu của Người Điều Khiển Rối. Bỗng thấy một bóng đen rơi xuống, rồi—
Rồi Tiểu Hồng liền lãnh trọn một trận đòn nghiền nát, bị đánh thành bộ dạng thảm không nỡ nhìn, run rẩy co ro.
Thực ra Tiểu Hồng đã tính toán rất kỹ, thủ đoạn cũng không tệ. Nó còn lén lấy lại tấm bia mộ của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh từ tay Người Điều Khiển Rối! Nó cũng giữ nguyên vẹn những tài sản được chuyển đi của Vệ Tuân.
Như vậy thì dù Vệ Tuân không thích cách làm này, cũng phải nhớ ơn nó. Tiểu Hồng còn định lấy lý lẽ lẫn tình cảm để thuyết phục... nhưng * * * căn bản không thèm nghe nó nói! Y chỉ kiểm tra tài sản của Vệ Tuân, xác nhận không thiếu món nào, rồi xách Tiểu Hồng đi thẳng tới lãnh địa của Người Điều Khiển Rối.
________
Sau bao năm vào nhà trọ, hôm nay Người Điều Khiển Rối mới nhận ra rằng, cô ta hóa ra là một kẻ cực kỳ xui xẻo.
