Đoàn Du Lịch Vô Hạn - Chương 376
Chương 376: Phát sinh vấn đề lớn
- Yến Cô Hồng -
Hóa ra đây chính là cảm giác nghiện
Với thực lực của An Tuyết Phong, nếu thật sự muốn phá vỡ thì những ảo giác ấy tuyệt đối không thể ngăn cản anh. Điều duy nhất đáng ngại là chúng đã tồn tại trong ảo cảnh tinh thần của anh nhiều năm, nếu cưỡng ép phá hủy chẳng khác nào tự gây thương tổn tinh thần cho bản thân.
Nếu cứ mặc kệ, cảnh đồng đội chết đi chết lại sẽ để lại tổn thương âm ỉ, lâu dài cho An Tuyết Phong. Nếu giải trừ ảo cảnh, càng sẽ gây tổn hại tinh thần lớn hơn. Một bên là cái chết kéo dài, một bên lại như cạo xương trị liệu.
Nhưng giờ đây, có Vệ Tuân ở bên, luôn duy trì liên kết với anh, mọi cú sốc tinh thần hay vết thương tâm lý vừa xuất hiện đều có cậu cùng san sẻ.
An Tuyết Phong hành động cực nhanh, chỉ chưa đến năm giây đã chém bay toàn bộ ảo giác. Khi "Vương Bàng Phái" la hét kinh ngạc, liền bị anh "g**t ch*t", toàn bộ cảnh tượng trước mắt thay đổi hoàn toàn. Nhưng anh hoàn toàn không quan tâm đến sự thay đổi, vội vã quay sang Vệ Tuân, lo lắng hỏi: "Cậu... hiện giờ cảm thấy thế nào?"
Hướng dẫn viên của anh, hướng dẫn viên liên kết với anh, cùng gánh chịu nỗi đau, cùng chịu đựng tổn thương tinh thần của anh. Dù An Tuyết Phong ra tay nhanh đến đâu, cơn đau đầu dữ dội vẫn khiến anh nhận ra, tổn thương tinh thần trọn vẹn sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Hướng dẫn viên trên lưng không nói, An Tuyết Phong trẻ tuổi cảm thấy cổ ướt đẫm, lập tức da đầu tê dại. Hóa ra, hướng dẫn viên nhỏ của mình đang khóc.
Chỉ sau khi người kia khóc, An Tuyết Phong mới hiểu được cảm giác sợ đau của đối phương tệ đến mức nào. Trong khoảnh khắc, anh lúng túng, bối rối.. đây đúng là hướng dẫn viên của mình. Dù An Tuyết Phong trẻ tuổi chỉ là ảo giác, không có nhiều ký ức, nhưng anh vẫn nhận ra ngay lập tức.
Cảm giác ấy thật thần kỳ, tinh thần họ kết nối, suy nghĩ đồng điệu. Nhưng lúc này An Tuyết Phong chỉ mong cảm giác cũng có thể hòa chung, ít nhất có thể giúp cậu gánh bớt nỗi đau.
Anh cố gắng gỡ hướng dẫn viên khỏi lưng mình, nhưng đối phương lại ôm chặt như con lười quấn lấy thân cây. Rõ ràng sức mạnh lớn hơn, nhưng An Tuyết Phong không dám mạnh tay, mà cứ đứng mãi thế này thì cũng không ổn.
Vậy là, An Tuyết Phong đành cõng cậu, chậm rãi đi vòng quanh trong nghĩa trang. Sau khi ảo giác tan biến, nghĩa trang thật sự mới hiện ra. Ánh sáng vàng mờ ảo kia biến mất, bầu không khí u ám tuyệt vọng cũng tan đi, nghĩa trang thoáng chốc lại trông có phần gọn gàng, đẹp đẽ.
"Đây là mộ của Ổ Nhạc Chanh."
An Tuyết Phong cõng Vệ Tuân đi đến trước một bia mộ, bên cạnh bia mọc lên từng bụi hoa hồng. Dù có hơi trái lẽ thường, nhưng trong ảo cảnh tinh thần, tất cả đều được xem là bình thường.
"Ổ Nhạc Chanh mất khi hai mươi tám tuổi. Cô ấy từng nói, chưa từng có ai dám tặng cô hoa hồng."
Dù Ổ Nhạc Chanh rất giỏi đánh nhau, từng là quân nhân, tính cách chính trực mạnh mẽ, mái tóc cũng cắt ngắn gọn gàng ngang tai. Nhiều người xem cô như anh em, chứ chẳng nghĩ cô có thể cũng thích hoa.
"Vương Bàng Phái thật ra đã muốn tặng từ lâu, chỉ là mãi không dám. Cậu ta theo tôi khá lâu rồi, bề ngoài ngày nào cũng vui vẻ hớn hở, nhưng thật ra thằng nhóc này rất đơn thuần."
An Tuyết Phong chậm rãi kể, rồi lại bước đến trước một ngôi mộ khác. Quanh bia mộ này rất sạch sẽ, chỉ có đặt hai con gà quay.
"Úc Hòa Tuệ thích ăn gà quay, Cáo Tiên ảnh hưởng đến cậu ta rất nặng. Cậu nhóc luôn kiềm chế bản thân, không muốn để mình bị thú tính chi phối quá nhiều."
Thế nên khi còn sống, Úc Hòa Tuệ chưa từng chiều theo h*m m**n để ăn gà quay, nhưng sau khi chết thì lại có thể ăn thỏa thích.
"Đây là mộ của Đồng Hòa Ca..."
"Chỗ này chôn Đồng Hòa Nhạc..."
An Tuyết Phong nhắc đến rất nhiều cái tên mà Vệ Tuân quen thuộc, cũng kể ra cả những cái tên mà cậu chưa từng nghe tới.
"Đây là mộ Từ Dã, cậu ta huấn luyện rắn, bọn tôi từng hợp tác không ít lần. Khi ấy cậu ta cũng định gia nhập Quy Đồ, nhưng khi sáng lập Kim Tự Tháp thì đã chết."
"Đây là Liễu Hồng Yến, đồng hương của Đồng Hòa Ca, hai người quan hệ khá tốt. Cô ấy bị hướng dẫn viên đồ tể giết trong hành trình di chỉ Lăng Gia Than."
"Đây là Tưởng Hải Đào..."
Trong lời kể ấy, cơ thể Vệ Tuân trên lưng dần bớt run rẩy vì đau đớn, còn ánh mắt An Tuyết Phong cũng dần trở nên sắc bén. Anh đã nhớ lại tất cả, không còn là chàng trai trẻ bị ảo cảnh giam cầm.
Ngay sau đó, anh đặt Vệ Tuân từ trên lưng xuống, dịu dàng ôm vào trong lòng.
Lúc này, An Tuyết Phong dĩ nhiên đã biết cách nào có thể giúp Vệ Tuân nhanh chóng vơi bớt nỗi đau.
Anh hôn để lau đi những giọt nước mắt trên má Vệ Tuân, nụ hôn nóng bỏng trượt xuống, dừng lại ở môi cậu. Hơi thở của hai người hòa quyện, nghĩa trang xung quanh dần trở nên hư ảo, sắc trắng bao trùm tất cả, cuối cùng biến thành núi tuyết.
Chuyển từ ảo cảnh của An Tuyết Phong sang ảo cảnh của Vệ Tuân vốn chẳng khó, vì họ đã thân mật hơn. Nửa tháng không liên kết, ngọn núi tuyết đau đớn của Vệ Tuân lại càng chất cao. Phần đỉnh núi từng bị An Tuyết Phong chém đi trước đó nay trỗi dậy, và lại bị anh chém xuống một lần nữa.
Trong tiếng ầm ầm rung chuyển, ngọn núi tuyết sụp đổ, lớp băng tuyết trắng xóa như sóng thần cuồn cuộn ập xuống, nhưng hoàn toàn không thể chạm tới Vệ Tuân. An Tuyết Phong vẫn ôm chặt cậu, đao Quy Đồ cắm thẳng trước mặt, chắn lại trận lũ tuyết đang đổ xuống.
Vệ Tuân trong vòng tay anh co giật, giãy giụa, mày nhíu chặt vừa như đau đớn vừa như sung sướng, miệng hé ra vì hơi thở dồn dập, lộ ra đầu lưỡi đỏ ửng. Đôi mắt An Tuyết Phong tối sầm, nụ hôn lại một lần nữa rơi xuống, chặn lấy miệng cậu.
Hướng dẫn viên khi liên kết bình thường có hôn nhau không?
Không hề. Chỉ cần chạm vào là đã có thể hoàn thành bước giải tỏa tinh thần cơ bản, tốc độ cũng rất nhanh. Như Trương Tinh Tàng với Kẻ Truy Mộng, vì quá quen thuộc với nhau, suy nghĩ đồng điệu, thậm chí chỉ mất ba giây là đã có thể hoàn thành một lần giải tỏa, nên rất hữu ích trong chiến đấu.
Nhưng An Tuyết Phong lại thích hôn Vệ Tuân hơn, thích để lại hơi thở của mình trên người cậu. Đặc biệt khi họ đã nhìn thấu lòng nhau, mối quan hệ trở nên thân mật hơn. Cảm giác muốn chiếm hữu ấy không thể kìm nén, những ý nghĩ đen tối ẩn sâu trong lòng chẳng còn áp chế được.
Tuy rằng lúc đầu * * * sử dụng cơ thể anh, nhưng người muốn thử hợp nhất là An Tuyết Phong, nhưng khi biết * * * đã sớm trao nửa trái tim cho Vệ Tuân, anh vẫn không tránh khỏi ghen tuông.
Dường như * * * còn biết nói lời ngọt ngào.
Vệ Tuân dám nói thẳng mạo hiểm, cũng nói cho * * *.
Ngay cả câu "cho nên, chúng ta từ trước đến nay đều là thật lòng" cũng là * * * bày tỏ.
Dù họ vốn là cùng một người, nhưng d*c v*ng chiếm hữu lại như thú đực bị thương gầm gừ ghen tị. Nụ hôn bất giác trở nên mạnh bạo hơn, như muốn cướp đi chút không khí cuối cùng trong miệng Vệ Tuân.
Nhìn cậu vì ngạt thở mà đau đớn, lại vì đau đớn sinh ra sung sướng, cuối cùng chủ động ôm lấy mình, khao khát nhiều đau đớn hơn, mong muốn nhiều kh*** c*m hơn, trong mắt An Tuyết Phong lóe lên một tia u tối. Anh theo thói quen muốn kiềm chế bản thân, nhưng rồi lại thấy có lẽ buông thả sẽ tốt hơn.
__________
Hiện tại Vệ Tuân rất đau, khoảnh khắc ảo giác của An Tuyết Phong tan vỡ, nỗi đau tinh thần gần như làm cậu ngất đi. Cơn đau dữ dội như một con rắn độc luồn lách cắn xé trong cơ thể. Và so với trước kia lại càng khó kiểm soát hơn, như thể cảm giác đau đớn bị phóng đại gấp nhiều lần, ngay cả tinh thần cũng bị ảnh hưởng.
Có lẽ đã qua nửa đêm, giờ đã tính là ngày 3 tháng 10.
Đợt trừng phạt tận thế tiếp theo sắp đến, nếu không bị hoãn thì nó sẽ giáng xuống vào lúc nửa đêm, từ ngày 4 sang 5 tháng 10. Cảm giác đau đớn tăng lên có lẽ là một điềm báo nào đó.
Nước mắt sinh lý không thể khống chế cứ thế trào ra, khi không đau Vệ Tuân chưa từng khóc. Nhưng từ khi bước vào nhà trọ, cậu đã khóc vài lần. Người ta nói tuổi thọ trung bình của phụ nữ dài hơn đàn ông, một phần cũng bởi vì phụ nữ có thể dùng nước mắt để giải tỏa cảm xúc, sau khi khóc xong cơ thể và tinh thần đều dễ chịu hơn nhiều.
Vệ Tuân lại không cảm thấy gì rõ rệt, trong cơn đau dữ dội đến khó chịu, cơ thể cậu lại có chút run rẩy. Liên hệ giữa đau đớn và kh*** c*m đã được tiềm thức của cậu khắc sâu, cơ thể cậu sợ hãi đau đớn, nhưng chỉ cần nghĩ đến kh*** c*m sẽ theo sau đó, nỗi đau liền không còn quá khó vượt qua.
Chỉ là lần này kh*** c*m đến hơi muộn, An Tuyết Phong khi còn trẻ rõ ràng không ăn ý bằng người trước mắt. Vệ Tuân đã nhẫn nhịn rất lâu, nhẫn nhịn đến mức lờ mờ nghe thấy tiếng lải nhải của An Tuyết Phong trẻ tuổi. Nếu không phải vì đau đến kiệt sức, chắc Vệ Tuân đã tung một cú đấm rồi.
Mãi đến khi An Tuyết Phong hôn xuống, cảm giác ấy mới thực sự vừa vặn. Khi chuyển từ ảo cảnh của An Tuyết Phong sang ảo cảnh của chính mình, cho dù ngọn núi tuyết đau đớn lại lần nữa sụp đổ, Vệ Tuân cũng chẳng mảy may bận tâm. Cơn đau dữ dội cuộn đến cùng kh*** c*m, đồng thời cậu còn mơ hồ cảm nhận được một luồng sức mạnh theo kh*** c*m mà tràn vào cơ thể.
Đó là sức mạnh của An Tuyết Phong. Dù Vệ Tuân từng được giải tỏa cùng anh, cũng từng cảm nhận lông phượng hoàng, nhưng luồng sức mạnh này hoàn toàn khác. Nó thuần khiết vô cùng, chỉ mang hơi thở của An Tuyết Phong, không hề xen lẫn bất kỳ hơi thở hỗn tạp nào. Và nó mạnh đến mức khiến Vệ Tuân cảm thấy cơn đau trong cơ thể mình cũng bị đè nén xuống.
Toàn thân Vệ Tuân cứng lại, bởi khi cơn đau bị áp chế, sự cân bằng giữa đau đớn và sung sướng lập tức bị phá vỡ. kh*** c*m đến cực điểm, gần như không thể chịu nổi, ồ ạt trào ra, trong nháy mắt nuốt chửng cậu. Não bộ trở nên trống rỗng, cơ thể run rẩy như co giật. Chẳng rõ đã qua bao lâu, kh*** c*m mãnh liệt ấy cuối cùng mới lắng xuống. Nhưng sau kh*** c*m không phải là yên bình, mà là từng cơn ngứa ngáy.
Cơn ngứa lan ra từ cả trong lẫn ngoài, từ da thịt đến tận xương tủy, khiến khắp cơ thể nhạy cảm đến cực điểm. Cảm giác tê nhức còn sót lại trong thân thể khiến cậu chỉ cần chạm nhẹ cũng run rẩy, thân thể như thể mất kiểm soát, vừa chạm đến hơi thở của An Tuyết Phong liền không kìm nổi mà áp sát vào.
Hóa ra đây chính là cảm giác nghiện.
Lý trí còn sót lại khiến Vệ Tuân nhận ra.
Những lần giải tỏa trước kia, theo đuổi giữa đau đớn và sung sướng, chưa tính là nghiện. Bởi khi ấy là do Vệ Tuân chủ động theo đuổi, tất cả đều xuất phát từ lựa chọn của cậu, lý trí vẫn còn đó.
Nhưng bây giờ, khi sức mạnh của An Tuyết Phong trong liên kết chạm vào tinh thần yếu mềm nhất, không hề phòng bị nhất của cậu. Luồng sức mạnh áp đảo ấy đã mang theo sức lây lan, khiến cơ thể Vệ Tuân run rẩy, co giật. Bản năng thôi thúc cậu truy đuổi, h*m m**n khát cầu — đây mới thật sự là nghiện.
Luồng sức mạnh khổng lồ ấy giống như chất độc được tẩm mật ngọt, chỉ cần chạm vào liền bị thuần phục hoàn toàn, quên hết mọi thứ khác, chỉ muốn nhận nhiều hơn nữa.
Vậy sức mạnh thuần túy vực sâu liệu có khiến hướng dẫn viên nghiện hay không?
Sự trung thành của Linh Môi với anh trai thật ra đã vượt đến mức Vệ Tuân khó lòng hiểu nổi. Cậu khó tưởng tượng được khi anh trai bị giam trong Cổng Mặt Trời Inca suốt bao năm, Linh Môi vẫn trung thành như thuở ban đầu, thậm chí không chịu trở thành hướng dẫn viên hạng Giáp. Dù hiện tại Người Điều Khiển Rối đã chết, vị trí Giáp 3 bỏ trống, Linh Môi vẫn chẳng có ý định.
Trước đây Vệ Tuân từng nghĩ liệu anh trai có cho Linh Môi uống loại thuốc gì đó, hay có kỹ thuật khống chế đặc biệt. Nhưng giờ cậu mơ hồ nghĩ, có phải Linh Môi nghiện khí tức thuần túy của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh rồi chăng?
Nhưng loại vấn đề nghiêm túc này rõ ràng không thích hợp để nghĩ lúc này. Một đợt kh*** c*m nữa lại dâng đến đỉnh, thứ kh*** c*m không thể chịu nổi khiến Vệ Tuân co quắp ngón chân. Quá nhiều, An Tuyết Phong truyền cho cậu quá nhiều, nhiều đến mức tràn ra ngoài, cơ thể như đã hỏng hóc, run rẩy liên tục. Cảm giác cực hạn ấy gần như khiến Vệ Tuân phát điên.
Cậu theo bản năng bắt đầu giãy giụa, muốn thoát khỏi ngục tù mang tên An Tuyết Phong. Cậu dường như đã thành công, đối phương cũng không ngăn cản quá nhiều. Vệ Tuân th* d*c, muốn bò ra xa hơn, nhưng đúng vào lúc sắp thoát ra, khi tinh thần căng thẳng vừa thả lỏng, một lực mạnh nắm chặt lấy chân cậu, kéo ngược trở lại.
Rồi cơn kh*** c*m không thể chịu nổi ấy lại ập đến. Đại não trống rỗng, gần như không còn cảm nhận được nỗi đau xen lẫn kh*** c*m, chỉ còn cảm giác sung sướng bao trùm khiến cậu nghẹt thở. Mà kh*** c*m này thậm chí còn dữ dội hơn trước.
Tựa như cuộc rượt đuổi giữa thợ săn và con mồi, sau khi truy đuổi gắt gao bỗng buông lỏng, khiến thần kinh con mồi giãn ra, rồi bất ngờ siết lưới, một kích trí mạng.
Tư duy hoàn toàn tan rã, trước mắt như chỉ còn một mảnh trắng xóa, không thể trốn thoát, chỉ có thể chấp nhận. Nước mắt Vệ Tuân tuôn rơi dữ dội, nhưng cậu lại cười càng rạng rỡ, bởi cậu quá thích cảm giác này. Sau khi đạt đến c*c kh***, cơ thể như được ngâm trong làn nước nóng vừa vặn, sự thoải mái và dễ chịu khiến Vệ Tuân như một con rắn vừa tỉnh dậy sau mùa đông, lười nhác đến mức buồn ngủ kéo tới, khiến suy nghĩ chậm chạp.
Nhưng một chút hơi lạnh ở ngực lại giúp Vệ Tuân duy trì chút tỉnh táo cuối cùng. Lúc này cậu phòng bị thấp nhất, thư giãn nhất, dễ bị dẫn dắt lời nói nhất — không còn vận dụng đầu óc, chỉ dựa theo bản năng mà đáp lại.
...Nếu lúc này An Tuyết Phong nhân cơ hội hỏi vài câu, nếu không có chút lạnh ở ngực ấy, e rằng Vệ Tuân sẽ trả lời thành thật tất cả.
Vệ Tuân chưa từng quên nghề cũ của An Tuyết Phong. Giữa cậu và Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh, cùng ba mẹ mất tích, còn có rất nhiều bí mật vẫn chưa hề tiết lộ cho anh.
An Tuyết Phong sẽ hỏi sao?
Vệ Tuân nghĩ, có chút thờ ơ, nhưng trong lòng vẫn để tâm. Khi kh*** c*m một lần nữa ập tới, cậu vẫn không nhịn được muốn trốn tránh, mà khi nhận ra An Tuyết Phong vẫn thả tay trước, mặc cho cậu bỏ chạy, rồi lại bắt giữ, truyền cho cậu nhiều kh*** c*m hơn, cậu lờ mờ xác định được.
An Tuyết Phong chính là muốn nhân cơ hội hỏi điều gì đó, nếu không đã chẳng làm đi làm lại như thế. Nhưng rõ ràng anh hoàn toàn có thể hỏi thẳng, dù cậu chưa chắc sẽ nói thật.
Dù rất sung sướng, nhưng tâm trạng của Vệ Tuân lại lạnh nhạt, thậm chí hiếm hoi thấy mất hứng. Khi An Tuyết Phong cúi xuống muốn hôn cậu, Vệ Tuân uể oải động đậy, kh*** c*m khiến cơ thể kiệt sức, chỉ hơi nghiêng đầu, để nụ hôn kia rơi xuống khóe môi.
Sau đó, Vệ Tuân cảm nhận được hơi thở của An Tuyết Phong lướt nhẹ bên tai. Anh đang quan sát trạng thái của cậu sao?
Muốn hỏi gì đây?
Thực ra, với tính cách của An Tuyết Phong, khả năng anh lợi dụng kh*** c*m để dò hỏi những bí mật riêng tư của Vệ Tuân cũng không cao.
Nhưng chung quy vẫn khiến cậu có chút không vui.
Vệ Tuân vừa th* d*c vừa nghĩ, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy, tựa như còn chìm trong kh*** c*m — và đó đúng là phản ứng thật của thân thể cậu. Ngoài chút tinh táo le lói do mảnh vỡ con bướm mang lại thì chẳng còn lại gì. Cậu cảm nhận hơi thở của An Tuyết Phong cọ sát bên tai thật lâu, lâu đến mức cậu bắt đầu có chút sốt ruột, lại xen lẫn tò mò — rốt cuộc thì anh muốn hỏi điều gì?
Giây tiếp theo, An Tuyết Phong cuối cùng cũng mở miệng:
"Thích tôi không?"
Vệ Tuân nghe anh khẽ hỏi, giọng nói hiếm khi mang theo chút do dự.
Câu hỏi...
Câu hỏi nằm ngoài dự đoán của Vệ Tuân, nhưng suy cho cùng cũng hợp tình hợp lý.
"Gần như vậy."
Không hiểu sao, cảm giác vui sướng mềm mại như một nhúm lông nhỏ, đang nằm trong lồng ngực cậu. Cậu thì thầm đáp, rồi bật cười trong lòng. Sau đó, cậu nghe thấy một tiếng "chậc" đầy bất mãn, cùng với tiếng nghiến răng giận dỗi của người đàn ông.
Ngay sau đó, An Tuyết Phong lại giả vờ giữ kẽ, vòng vo dò hỏi:
"Thích tôi hơn, hay thích An Tuyết Phong hơn?"
Chẳng đợi Vệ Tuân trả lời, anh lập tức tăng thêm một đợt kh*** c*m cuộn trào. Con người khi chìm trong cực lạc, đại não gần như không thể suy nghĩ, đối diện chất vấn đa phần chỉ sẽ bản năng lặp lại từ cuối cùng. Anh lại hỏi một lần nữa, theo lẽ thường thì Vệ Tuân sẽ lặp lại từ "An Tuyết Phong" được anh nhấn mạnh.
Nhưng...
"Đều... thích."
Vệ Tuân th* d*c, trong giọng còn vương chút nghẹn ngào như bị bắt nạt đến mức không chịu nổi, yếu ớt đáp.
An Tuyết Phong tức đến bật cười: "Còn tỉnh táo nhỉ, hướng dẫn viên nhỏ?"
Nhưng trong tiếng cười lẫn tức giận ấy, vẫn có một chút ngạc nhiên. Anh không ngờ Vệ Tuân lại giữ được một chút lý trí trong lúc này. Dù việc trút sức mạnh vào khiến cậu dễ nghiện, nhưng cũng là cách nhanh nhất để mài mòn núi băng đau đớn trong cậu, đồng thời tăng cường liên kết giữa họ. Về những lợi hại của chuyện nghiện này, An Tuyết Phong đã suy nghĩ cẩn thận, cũng từng nói rõ với Vệ Tuân.
Thế nhưng việc Vệ Tuân vẫn có thể giữ được lý trí lại khiến An Tuyết Phong vui.
Đúng vậy, là vui.
Điều đó chứng tỏ sự thân mật, dựa dẫm của Vệ Tuân dành cho anh không chỉ đến từ việc nghiện, mà còn có sự lựa chọn của chính cậu.
Là Vệ Tuân chọn anh.
Dù chỉ là một câu "gần như vậy", nhưng An Tuyết Phong rất vui, Vệ Tuân cũng rất vui. Hai người lại hôn thêm một lúc, Vệ Tuân cuối cùng cũng ổn định được nhịp thở. An Tuyết Phong ôm cậu,đưa cho cậu một cốc nước. Lúc này Vệ Tuân mới nhận ra bọn họ đã từ ảo cảnh trở về.
Trên cùng một chiếc giường lớn.
Vệ Tuân hơi ngẩng cằm lên, An Tuyết Phong đặt cốc xuống, biết cậu muốn nói gì nên cúi đầu lắng nghe.
Rồi anh nghe thấy Vệ Tuân khẽ cười, nói: "Chúng ta làm đi."
Trong thoáng chốc, khí huyết còn chưa chưa kịp hạ, bất cứ người đàn ông nào cũng khó mà chịu nổi khi nghe người mình thích nói câu này. Nhất là với An Tuyết Phong, vốn tràn đầy sinh lực, cánh tay ôm lấy Vệ Tuân lập tức siết chặt hơn, khiến Vệ Tuân hơi đau. Nhưng lần này cậu lại không hề giãy dụa, ngược lại còn thả lỏng, thân thể thoải mái dang rộng như một bông hoa đang nở rộ. Cậu thậm chí còn nâng cánh tay mềm nhũn của mình, chủ động ôm lấy cổ An Tuyết Phong.
Gân xanh nổi rõ trên cổ An Tuyết Phong, mắt cũng hơi đỏ lên. Nhưng cuối cùng anh vẫn kiềm chế bản thân. Ngày mai phải đi Sahara, ít nhất 6 giờ đã phải dậy, thời gian quá ít, sức khỏe của Vệ Tuân cũng không tốt.
Anh muốn lần đầu của họ diễn ra không phải vội vã, nghi thức hơn, lãng mạn hơn, hoàn hảo hơn.
Dù vậy, họ vẫn phải dùng cách khác.
Mọi việc xong xuôi, Vệ Tuân thật sự kiệt sức. An Tuyết Phong đặt cậu vào bồn tắm đầy nước ấm, cẩn thận tách chân cậu ra để xem xét kỹ. Bên trong đùi Vệ Tuân bị ma sát khá nặng, da mỏng đỏ ửng cả một mảng, nhìn thôi cũng khiến anh đau lòng. Anh vội vàng về phòng, thay bộ ga trải giường lộn xộn thành mới, rồi lấy thuốc đặc trị vết thương bôi cho cậu.
Sau một hồi chăm sóc, Vệ Tuân quấn trong chăn mềm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trái lại, An Tuyết Phong thì lại tỉnh táo hơn, thậm chí có chút sảng khoái. Vấn đề tầng hai ảo cảnh đã được giải quyết, nhưng không chỉ dừng lại ở đó.
Bởi ảo giác "An Tuyết Phong trẻ tuổi" ở tầng hai nay đã sở hữu sức mạnh và ký ức hiện tại của anh, đủ khả năng tự mình xử lý những rắc rối ở tầng ba và tầng bốn của ảo cảnh.
Chỉ cần qua một đêm như thế, sau khi dẫn Vệ Tuân đi tham quan, họ sẽ trở thành hướng dẫn viên và đội trưởng liên kết vừa.
Khóe miệng An Tuyết Phong khẽ nhếch, anh lặng lẽ ngồi bên giường nhìn Vệ Tuân một lúc, cổ họng hơi ngứa. Muốn hút thuốc, nhưng lần trước đã quyết định bỏ thuốc nên anh lấy một viên kẹo bạc hà mật ong trong hũ cạnh giường của Vệ Tuân bỏ vào miệng.
An Tuyết Phong ngậm kẹo, rồi lặng lẽ bắt đầu sắp xếp quần áo chuẩn bị mang theo cho Vệ Tuân.
Tháng mười sang Sahara vẫn coi như vừa vặn, buổi trưa cũng chỉ khoảng ba bốn mươi độ, không đến mức nắng hè hơn năm mươi độ. Nhưng ban đêm vẫn có chút lạnh.
Anh chủ yếu chuẩn bị cho Vệ Tuân quần áo hợp với tiết trời xuân thu, ngoài ra còn có kính chống gió sa mạc, khăn trùm che được cả đầu mặt, khăn đa năng, bao tay chống nắng và mấy thứ khác. Vệ Tuân bị bạch tạng, không thể phơi nắng quá lâu. Nhưng những món đồ này anh chuẩn bị cũng không hề lạ, vì vốn dĩ họ đều cần mang theo.
Sắp xếp đồ đạc xong, An Tuyết Phong theo thói quen bắt đầu bảo dưỡng vũ khí. Anh có nhiều món quen tay: đao Quy Đồ, súng, dao găm tẩm độc, túi phi tiêu đặc chế, móc xích... Lần này, anh bảo dưỡng cả vũ khí của Vệ Tuân. Thấy Đao Cuồng Giết Người trở nên sắc lạnh uy phong, anh vừa lòng múa thử một đường, còn nghĩ phải kiếm cho nó một cái vỏ mới.
Sau đó chẳng hiểu sao anh lại đi đến cạnh giường Vệ Tuân, đứng yên một lúc. Không biết nghĩ gì, anh hơi đỏ mặt. Anh hít sâu lấy lại bình tĩnh, đưa tay định vén chăn của Vệ Tuân, muốn xem lại vết thương bên trong đùi cậu.
Bởi vì sau khi vào Sahara, để tránh những cơn bão cát đen biến đổi khôn lường, họ phải cưỡi lạc đà trắng tiến vào sa mạc. Việc phải cưỡi lạc đà trong thời gian dài với người chưa quen đúng là một cực hình. An Tuyết Phong nghĩ, nếu cậu có thêm biến thân thành động vật sa mạc thì sẽ tốt hơn nhiều.
Người thường chỉ cần có ba hình thái động vật là có thể sở hữu danh hiệu màu tím Con Của Tự Nhiên. Nhưng có lẽ vì trong cơ thể Vệ Tuân chứa quá nhiều sức mạnh thuần túy vực sâu, nên hiện tại cậu chưa nhận được. Tuy vậy, khi anh đeo danh hiệu Druid xem, thấy sức mạnh tự nhiên trong cơ thể Vệ Tuân cũng không tệ, chỉ cần biến thêm một hai loài động vật nữa thì sẽ đạt được danh hiệu.
Dù bây giờ nhớ ra có hơi muộn, nhưng An Tuyết Phong nhớ ra hình như Tề Nhạc Chanh đã tặng riêng Vệ Tuân một quả trứng, thứ đó cũng có thể phát huy tác dụng nhất định.
Vừa nghĩ vừa định kéo chăn của Vệ Tuân lên, nhưng đúng lúc đó, anh lại nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ.
"Cốc cốc."
Không, không phải gõ cửa phòng của Vệ Tuân, mà là phòng bên cạnh – phòng của anh. Ánh mắt An Tuyết Phong lập tức trở nên nghiêm nghị, anh men theo cửa bí mật trở về phòng mình. Khi mở cửa ra, người gõ cửa không phải người, mà là một con hạc giấy.
Hạc giấy của Bách Hiểu Sinh.
Bách Hiểu Sinh tìm anh? Nhưng giờ còn có chuyện gì mà Bách Hiểu Sinh không giải quyết được sao?
Cổng Mặt Trời Inca lại bạo động?
An Tuyết Phong ngạc nhiên nhướng mày, mở hạc giấy ra, chỉ thấy trên đó viết ba chữ lớn.
"Bướm Âm Dương."
_________
Bướm Âm Dương cảm thấy nước mắt đời này của mình sắp khóc cạn mất, hốc mắt thậm chí còn sưng đau, tầm nhìn mờ mịt, chẳng hiểu vì sao Linh Môi có thể khóc lâu như vậy mà vẫn bình thường – lẽ nào thật sự là nhờ hiệu quả của danh hiệu sao?
Hắn ngồi trong đội Quy Đồ từ ban ngày đến tận đêm tối, thật ra nửa đêm hắn đã hơi sợ, nhất là khi bên cạnh lại có một người không nói không rằng, chỉ cúi đầu viết vẽ trong cuốn sổ, thỉnh thoảng còn liếc hắn một cái – chính là Bách Hiểu Sinh. Cái nhìn ấy khiến Bướm Âm Dương nổi cả da gà, đến mức hắn chẳng dám nghịch điện thoại.
Nhưng đứng dậy bỏ đi thì có vẻ quá mất mặt. Hơn nữa, suốt ngần ấy thời gian chẳng ai tới tìm hắn, ngay cả một người như Úc Hòa Tuệ cũng không xuất hiện, nếu có thì hắn còn có cớ để rút lui.. nhưng không, hoàn toàn không có!
Bướm Âm Dương lập tức cảnh giác, hắn cảm thấy đây có lẽ là Bính 1 đang thử mình — tuyệt đối không phải mình bị bỏ quên! Dù sao thì Bướm Âm Dương cũng là một hướng dẫn viên Ất 2, là Kỵ sĩ của Liên minh Hỗ Trợ mà!
Chắc chắn là thử hắn! Thế là Bướm Âm Dương nghiến răng gắng gượng chịu đựng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt trước mặt Bách Hiểu Sinh. Đến khoảng 3 giờ 30 sáng, cuối cùng hắn cũng chờ được người — chờ được An Tuyết Phong!
Khoảnh khắc đó tim Bướm Âm Dương suýt nữa thì ngừng đập.
_________
"Chào buổi sáng."
Đồng hồ sinh học của Vệ Tuân rất chuẩn, 5 giờ sáng cậu tự nhiên tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra, tay cậu theo thói quen nắm lại, tối qua Vệ Tuân đã chạm đến thứ mình muốn, mà với cách thức đó nếu làm trọn vẹn cả quá trình thì chắc chắn sẽ rất kịch liệt.
Ý nghĩ quay về, cậu chào hỏi Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca không biết đã quay lại từ lúc nào. Đồng Hòa Ca đang nằm ngủ gật trên sô pha, còn Úc Hòa Tuệ thì lại rất tỉnh táo. Khi Vệ Tuân đi rửa mặt, đã nghe hắn báo cáo tình hình.
Hôm qua Liên minh Hỗ Trợ đã tiếp nhận hơn 500 thành viên mới, trong đó có 452 du khách và 57 hướng dẫn viên. Dù sao Liên minh Hỗ Trợ cũng có ngưỡng cửa nhất định, số người được thu nhận lần này đều xem như có tiềm năng.
Hiện tại, 36 nghị viên hạ cấp và 36 nghị viên trung cấp đã đủ số. Cái chết của Người Điều Khiển Rối gây chấn động suốt cả đêm, thậm chí có người nhạy bén lập tức đầu tư, nạp điểm để chen lên hàng ngũ nghị viên trung cấp.
Nhưng nghị viên cao cấp và cao hơn nữa là Kỵ sĩ thì vẫn còn giới hạn nhất định, đến giờ vẫn chưa đủ chỗ. Người có thể trèo lên cấp bậc này ít nhiều đều là ý muốn của Vệ Tuân.
"Liên minh Đồ tể đã gửi đến sáu phần lợi nhuận mà Liên minh Người Chăn Dê kiếm được."
Úc Hòa Tuệ nói. Sau cái chết của Người Điều Khiển Rối, những kẻ có thể làm trụ cột như Pinocchio, Bọ Bạc và Quỷ Tóc đều biến mất, Liên minh Người Chăn Dê tự nhiên trở thành miếng bánh bị người khác tranh đoạt. Liên minh Đồ tể ra tay nhanh nhất, thu lợi nhiều nhất, chưa cần Liên minh Hỗ Trợ lên tiếng, Linh Môi đã trực tiếp chuyển sáu phần lợi nhuận cho Liên minh Hỗ Trợ.
Hiện giờ thái độ của Linh Môi với Bính 1 đã khác hẳn so với trước. Thực ra gã còn gửi thêm thiệp mời, nói muốn cùng Bính 1 hoài niệm ôn lại chuyện cũ của đại nhân Đùa Cợt Số Mệnh. Nếu là trước đây thì chắc chắn sẽ đồng ý, nhưng bây giờ còn có việc quan trọng hơn, nên đã Úc Hòa Tuệ thay mặt từ chối.
Với sự thông minh của Linh Môi, chắc chắn gã sẽ cho rằng đây là Bính 1 cố tình muốn phớt lờ mình.
Sau khi nói sơ qua tình hình của Liên minh Hỗ Trợ, Úc Hòa Tuệ liền chuyển sang trọng tâm, chính là Sahara Chết Chóc.
"Tôi sẽ ở lại, Đồng Hòa Ca sẽ đi cùng cậu."
Liên minh Hỗ Trợ vừa mới thành lập, đang lúc rầm rộ, e rằng cũng không ít kẻ dòm ngó. An Tuyết Phong, Vệ Tuân, Kẻ Truy Mộng và Trương Tinh Tàng đều phải đến Sahara, vậy nên bên này nhất định phải có người trấn giữ.
Úc Hòa Tuệ nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy năng lực ám sát thám thính của mình e rằng khó phát huy nhiều ở vĩ độ Bắc 30°. Hơn nữa, đã có người của Quy Đồ cùng đi, về mặt chiến lực cũng không thiếu.
Vệ Tuân mang theo vú em cùng đi là lựa chọn thích hợp nhất. Chỉ cần cầm cự, chắc chắn sẽ đợi được nhóm An Tuyết Phong đến cứu.
...Chỉ là Úc Hòa Tuệ cảm thấy Vệ Tuân chắc sẽ không chịu cầm cự.
Bính Bính quấn quanh chân Vệ Tuân kêu meo meo, nhưng lần này cậu cũng không định mang nó theo.
"Tôi đã chuẩn bị cho Đồng Hòa Ca một ít yêu khí của Cáo Tiên, anh ấy có thể biến thành chồn tuyết."
Chuyện Vệ Tuân nuôi một con chồn tuyết, hồi ở Bắc Tây Tạng mọi người đều đã biết. Lần này cậu lại mang chồn tuyết đi cũng chẳng có gì lạ.
"Chồn tuyết ở Sahara à, ha."
Vệ Tuân thấy cũng khá thú vị. Cậu ngồi trước gương trang điểm, để Úc Hòa Tuệ nhuộm tóc cho mình. Với nhiệt độ ở Sahara, chồn tuyết e rằng không nên giữ bộ lông trắng, hơn nữa chuyện chồn tuyết ảnh hưởng khiến tóc biến thành trắng cũng khó giải thích. Huống hồ mái tóc trắng quá dễ gây chú ý, đen thì hợp hơn.
"Lần này Vạn Hướng Xuân và Lộc Thư Chanh không đi, họ ở lại trấn giữ đội Quy Đồ."
Vệ Tuân nói tiếp: "Quy Đồ có An Tuyết Phong, Vương Bành Phái, Bách Hiểu Sinh, Uông Ngọc Thụ, Mao Tiểu Nhạc và tôi. Hy Vọng có Kẻ Truy Mộng và Trương Tinh Tàng. Huyền Học có Đạo Sĩ Bán Mệnh, tổng cộng là chín người."
Dù lần này đến Sahara Chết Chóc, An Tuyết Phong tìm cát trắng giải trừ trừng phạt cho cậu, nhưng mục tiêu của phần lớn người khác vẫn là g**t ch*t quái vật trong Sa
hara Chết Chóc, giành lại mảnh vỡ con bướm. Người có thể đến đây đều là những người mà Kẻ Truy Mộng tin tưởng nhất.
"Người của Phi Hồng không đi nhỉ?"
Đội Huyền Học còn có Đạo Sĩ Bán Mệnh chen vào được, thế mà Phi Hồng lại không đưa người. Cậu xoay xoay trong tay một quả trứng, đó là một quả màu vàng đất, trên vỏ còn có những đốm nâu.
Món quà nhỏ mà Tề Nhạc Chranh từng tặng cậu.
【Tên: Trứng thú cưng kỳ thú.】
【Phẩm chất: Hiếm.】
【Tác dụng: Có thể ấp nở ra thú cưng kỳ thú trung thành! Chủng loại thú cưng tùy thuộc vào môi trường ấp nở!】
【Chú thích: Nó chỉ là một con thú cưng nhỏ thôi! Đừng mong nó có thể giúp bạn giết kẻ địch hay vượt qua điểm tham quan, hửm? Nhưng nó lại là một trợ thủ rất tốt trong việc cảnh báo, tìm kiếm tài nguyên, dò đường... Tất cả tùy vào cách bạn nuôi dưỡng nó!】
*Kỳ thú: kỳ lạ thú vị.
"Nếu đem đi ấp ở Sahara, chắc hẳn sẽ là một sinh vật sa mạc."
Vệ Tuân có thể cảm nhận được sinh mệnh trong quả trứng, nó bất cứ lúc nào cũng có thể phá vỏ chui ra! Món quà của Tề Nhạc Chanh tặng thật sự không tệ, tính năng rất hữu dụng. Nếu được ấp trong sa mạc, nó hẳn sẽ trở thành một loài sinh vật của sa mạc.
Rắn lục, chuột nhảy, cáo tai to, hoặc bò cạp vàng Israel, rắn lục sa mạc... đều có khả năng.
"Trong Sahara Chết Chóc có rất nhiều nguy hiểm, những con vật nhỏ này chắc chắn có năng lực cảm ứng đặc biệt."
Nói rồi, Úc Hòa Tuệ lại bắt đầu lo lắng, trong lòng vẫn không yên, muốn đi cùng Vệ Tuân. Cảm giác này chẳng khác nào con mình lần đầu tiên tự mình đi du lịch, đủ kiểu bất an. Sau khi nhuộm tóc cho Vệ Tuân xong, Úc Hòa Tuệ lại vòng tới vòng lui, cuối cùng bất đắc dĩ phát hiện ra quần áo, đồ cần mang theo, thậm chí cả các loại vũ khí, đều đã được An Tuyết Phong chuẩn bị sẵn.
Ngay cả đạo cụ trữ vật mới cũng chuẩn bị xong —— cái này do Uông Ngọc Thụ phục chế, còn đạo cụ trữ vật mua từ nhà trọ thì đến Sahara chẳng dùng được.
Úc Hoà Tuệ vẫn lo lắng không yên, phải cùng Vệ Tuân đi một chuyến tới Thành Na Tra Tám Tay, tận mắt nhìn thấy cậu dùng một tượng chim quái dị để mời linh hồn Na Tra vào, lúc này mới yên tâm phần nào —— tất nhiên, linh hồn Na Tra với tư cách là anh trai tốt đã hứa sẽ có một hình dạng hoàn toàn mới, tuyệt đối không còn dùng hình dáng chim quái gì hay nguyên bản nữa.
"Sau khi đến Sahara, chỉ cần tình cờ phát hiện chút gì đó, tôi liền có thể nhận được danh hiệu màu cam Nhà Thám Hiểm."
Vệ Tuân nghĩ độ hoàn thành của chuỗi nhiệm vụ danh hiệu này đã đạt đến 98%, thậm chí chưa cần vào Sahara, có khi vừa đặt chân xuống máy bay ở Morocco, tiến độ đã tự nhiên đạt đủ.
Người Thăm Dò, Nhà Thám Hiểm, Chuyên gia khảo cổ, Tâm hoang dã, đó là những danh hiệu mà cậu chủ yếu sẽ dùng trong Sahara.
Tất nhiên, cậu cũng sẽ mang theo ma trùng để phòng bất trắc. Nghe nói trong Sahara Chết Chóc có không ít loài nhuyễn trùng, biết đâu lại là chốn vui vẻ của Bắp Non. Quỷ Tóc Tiểu Hồng không mang theo, nhưng cậu lại đem theo kén Giòi Cả — chẳng hiểu sao Giòi Cả vẫn luôn trong trạng thái "sắp phá kén nhưng vẫn chưa phá", Vệ Tuân chỉ yên tâm khi giữ nó bên mình.
Còn cả danh hiệu Tủng Đồ, có thể dùng làm sát chiêu. Có điều một khi dùng thân phận này thì sẽ có nguy cơ bị lộ.
Nghe An Tuyết Phong nói do thực lực chênh lệch quá lớn nên sau khi tiến vào Sahara Chết Chóc, rất có thể họ sẽ bị phân đến những khu vực khác nhau. Thật ra Vệ Tuân lại thấy như vậy cũng khá tốt.
Thu dọn gần xong, Vệ Tuân bước ra khỏi phòng, đi vào phòng khách. Lúc này là 8 giờ sáng, mọi người chuẩn bị xuất phát đều đã có mặt, đúng lúc làm nghi thức khởi hành. Nhưng Vệ Tuân nhận ra từ An Tuyết Phong đến Mao Tiểu Nhạc, sắc mặt ai nấy đều có phần nghiêm trọng.
"Giờ mọi người đã đến đông đủ, tôi sẽ nói lại tin tức nhận được sáng nay."
Thấy cậu đi tới, An Tuyết Phong trầm giọng nói: "Theo lời Trương Tinh Tàng, từ sáng nay Kẻ Truy Mộng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, rơi vào ngủ sâu, hơi thở suy yếu, tình hình chưa rõ."
"Sahara đã xảy ra chuyện lớn, chúng ta lập tức xuất phát ngay."
