Đoàn Du Lịch Vô Hạn - Chương 397

Chương 397:

- Yến Cô Hồng -

Chương 327

"Chuyện là như vậy."

Giữa sa mạc tan hoang cùng đàn mãng xà, thiếu niên Vệ lão nhị nói với Trần Thành.

"Lão đại của bọn tôi đã thu phục được con rắn lớn vừa ý, cuộc săn đêm nay nên đến hồi kết rồi, cậu có muốn bắt thứ gì không?"

Hắn hỏi, ánh mắt len lén đánh giá đội trưởng nhỏ. Lời đội trưởng An nói hằn sâu trong lòng Đạo Sĩ Bán Mệnh, chuyện này khác với những lần cảnh tượng tái hiện thông thường... rốt cuộc là khác ở chỗ nào?

Dù sao đi nữa, Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng thêm vài phần để tâm.

"Chuyến đi đêm nay đã khiến tôi thu được rất nhiều rồi."

Trần Thành cảm thán, ánh mắt dừng lại trên con trường xà nửa đen nửa trắng quấn quanh người Vệ lão đại. Nó đẹp đến mức kinh người, vảy óng ánh như ngọc thạch, ngay cả kẻ vốn sợ rắn cũng khó lòng làm ngơ trước vẻ kiêu ngạo và tao nhã ấy. Màu sắc đen trắng xen kẽ khiến Trần Thành liên tưởng đến Bát Quái, cảm thấy vô cùng thân thuộc, nhưng lại chẳng thể bỏ qua thực lực đáng sợ ẩn trong dáng vẻ ấy.

Chỉ thấy những con mãng xà đen vốn kiêu căng hống hách, lúc này dưới lệnh của con trường xà đen trắng kia, lần lượt tha đến vô số xác nhện khổng lồ, cự muỗi, cùng vài sinh vật khác còn thoi thóp, sống dở chết dở. Trần Thành còn thấy một con nhện cái đỏ hồng như hoa hồng, tám chân đều đã cụt, toàn thân chi chít vết thương, đang hấp hối gần kề cái chết.

Ấy vậy mà, khi nó bị kéo tới trước mặt Vệ lão đại, chỉ thấy đối phương tùy ý chấm chút máu của mình, rồi bôi lên miệng nhện. Bằng mắt thường cũng thấy rõ, con nhện khổng lồ ấy lập tức phấn chấn hẳn lên!

Thứ máu kia khiến quái vật biến dị phải thần phục, thậm chí cả Xà Vương! Vệ lão đại quả thật có vô số thủ đoạn thần kỳ đến mức không thể tưởng tượng nổi. Trần Thành thậm chí còn cảm thấy cho dù Vệ lão đại có ký khế ước với nhà trọ, thì đối phương chắc chắn nắm thế chủ động, thậm chí nằm trong hàng ngũ những kẻ xuất chúng.

"Xì xì ——"

Có lẽ vì nhìn quá lâu, con trường xà đang quấn trên người Vệ lão đại bỗng quay đầu lại lườm hắn. Ánh mắt ấy khiến Trần Thành theo bản năng phải tránh đi. Đến khi hoàn hồn, trong lòng hắn mới thầm kinh hãi — con rắn này vậy mà có thể dùng ánh mắt ảnh hưởng đến hành vi của hắn! Vừa rồi hắn cúi đầu, rõ ràng là bị nó ám thị tâm lý!

Trần Thành vốn chẳng phải hạng nhút nhát, hắn lập tức nhìn lại, liền phát hiện con trường xà ấy có một đôi mắt màu hổ phách. Ánh hổ phách kia vô cùng thâm trầm, tựa như mật ong đặc quánh hòa lẫn sắc nâu sẫm, trong mắt còn ẩn hiện từng vòng sáng như vân gỗ qua năm tháng,càng tăng thêm vẻ thần bí khó lường, hệt như đôi mắt rồng trong truyền thuyết.

Nói đến rồng thì—

"Rú!"

Một tiếng gầm non nớt mà lại đầy uy nghiêm vang lên từ trong ngực Vệ lão đại. Trần Thành cúi mắt xuống, liền thấy một sinh vật nhỏ nhắn như được điêu khắc bằng pha lê trắng, lóe lên như tia chớp, giương vuốt sắc bén thẳng vào mắt mãng xà.

"À, đó là con thằn lằn nhỏ biến dị mà lão đại đã thu phục."

Vệ lão nhị cười hì hì nhìn cảnh tượng rắn với thằn lằn đánh nhau: "Rất náo nhiệt phải không!"

Thằn lằn? Chẳng bằng gọi nó là rồng phương tây thì hợp lý hơn!

Trần Thành rõ ràng trông thấy sau lưng con "thằn lằn nhỏ" kia có một đôi cánh rồng đang khép lại.

Đặc biệt là, dường như nhận ra bị quan sát, con rồng nhỏ ấy kiêu ngạo xoay đầu, trừng mắt lườm bọn họ một cái. Bị nó liếc qua, Trần Thành lại theo bản năng cúi đầu xuống lần nữa — cái cảm giác quen thuộc ấy, càng giống rồng hơn.

"Vệ lão đại quả nhiên lợi hại."

Họ nói sao thì cứ là vậy đi. Thực ra, Trần Thành nhớ rõ trước đó còn có một người là "Vệ lão tam" trong miệng Vệ lão nhị, nhưng giờ thì lại chẳng thấy bóng dáng đâu.

Tên thương nhân này giấu rất nhiều bí mật, Trần Thành hiểu rõ đạo lý nói ít thì sai ít.

Trong lúc chờ lũ rắn "đóng gói" chiến lợi phẩm, Vệ Tuân dùng một ít cát trắng. Ngay sau đó, dường như có thứ gì đó nặng nề từ trên người cậu tách ra, cơn đau vốn lan khắp toàn thân lập tức biến mất. Nhưng Vệ Tuân lại chẳng hề bận tâm đến điều đó, cậu híp mắt, dồn tụ sức mạnh vực sâu vào đôi mắt.

Cậu dường như thấy một luồng khí đen mỏng bất thường đang tản ra rồi tiêu tan —— trừng phạt tận thế về bản chất là một loại nguyền rủa sao? Vậy "quy tắc" của đạo cụ loại quy tắc rốt cuộc đến từ đâu? Còn trừng phạt từ đâu mà có? Là do nhà trọ thần thông quảng đại, hay là thứ gì khác đứng sau nhà trọ?

Vệ Tuân chợt nhớ đến chuỗi nhiệm vụ Sơn Thần của mình, phần thưởng cuối cùng lại liên quan đến "quy tắc". Cái gọi là "quy tắc" ấy, là thứ có thể nắm giữ sau khi trở thành chủ nhà trọ hoặc nghị viên, càng khiến hứng thú của Vệ Tuân ngày một dâng cao.

Đợi đến khi cả nhóm trở về ốc đảo sa mạc thì đã hơn mười hai giờ. Ngồi trên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh, ánh mắt đầu tiên của Vệ Tuân liền thấy con chồn tuyết đang sốt ruột chờ ở rìa ốc đảo, hai móng nhỏ nắm chặt, vừa thấy bọn họ lập tức lao thẳng tới, nhảy phốc vào lòng Vệ Tuân ——

Bốp!

Chồn tuyết như quả bóng gôn bị đánh bay, nó bị đuôi trường xà quất cho bay ra xa. Ngay giây sau, An Tuyết Xà đang cuộn trong áo của Vệ Tuân thò đầu ra, áy náy lè lưỡi xì xì —— xin lỗi, phản xạ có điều kiện thôi.

Đồng Hòa Ca lăn một vòng trên cát, nhưng da dày thịt thô nên không để bụng, lăn một cái liền bật dậy. Vừa thoáng nhìn, hắn đã nhận ra con rắn này chính là đội trưởng nhà mình. Đội trưởng An đã đến, vậy thì trừng phạt tận thế của Vệ Tuân chắc chắn sẽ được giải rồi!

"Chít chít!"

Đồng Hòa Ca vừa thở phào nhẹ nhõm, lại thấy trên người Vệ Tuân dường như có thương tích, liền muốn lao lên chữa trị. Tuy An Tuyết Xà vừa nói là vô tình, nhưng lần này Đồng Hòa Ca vẫn hết sức cẩn thận, định vòng sang phía bên kia ——

Bốp!

Rồng nhỏ uể oải ngáp một cái, bung cánh hất văng chồn nhỏ ra, còn ác ý phun thêm một đốm lửa. Ngửi thấy trên người con chồn kia có mùi của rắn (mùi Quy Đồ) nên Long Long không ưa!

Hửm?

Vệ Tuân từ trên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh nhảy xuống, tiện tay ném rồng nhỏ ra, rồi gỡ luôn con rắn đang quấn trên người mình xuống. Hai đứa này thực sự quá nặng, may mà còn có tọa kỵ Bán Mệnh, chứ nếu phải tự đi bộ thì cậu tuyệt đối không thể mang theo nổi.

"Tôi đi nghỉ đây."

Cậu không quay đầu lại, nói với Trần Thành: "Các người cứ tự nhiên, Vệ lão nhị, đi theo tôi."

"Rúuu!"

Rồng nhỏ vẫn còn mơ hồ vì bị ném xuống. Dù ký ức chẳng còn bao nhiêu, nhưng bản năng khắc sâu trong xương tủy khiến nó thân cận với người kia, tin chắc rằng người đó sẽ không bao giờ bỏ rơi mình —— không đúng!

Người này hình như đã từng bỏ rơi nó rất lâu!

"Rúuuu!"

Nó vốn định giương cánh bay đuổi theo, nhưng lại bi thương gào lên, thu cánh nhỏ lại, suýt ngồi bệt xuống đất ăn vạ. Đúng lúc ấy, nó thấy con rắn đáng ghét kia phủi sạch cát bụi trên người, lập tức trườn đến bên chân người nọ, từng bước không rời, dính chặt như kẹo cao su.

Không chỉ thế, con rắn kia còn dùng vảy cọ xát vào người kia, lè lưỡi về phía bên phải, cố gắng dính mùi của nó lên —— đó vốn là chỗ của Long Long mà!

"Rú hức!"

Long Long tức giận, Long Long nổi cơn thịnh nộ, Long Long lập tức phát động tấn công!

Bùm!

Nó như một viên đạn nhỏ nổ tung lao đến, khiến con rắn kia hoàn toàn không kịp đề phòng, bị nó húc bay ra xa!

"Haha hahaha!"

Đạo Sĩ Bán Mệnh lập tức cười phá lêm. Chồn tuyết Đồng Hòa Ca biến thành người, đang trị thương cho Vệ Tuân, nhìn cảnh long – xà quyết đấu kia cũng suýt nữa không nhịn cười được:

"Cậu đây là sao thế? Người ngợm treo lủng lẳng bao nhiêu thứ rồi."

"An Tuyết Phong và Kẻ Truy Mộng trong cảnh tượng tái hiện này đều bị bài xích."

Vệ Tuân nói, ánh mắt nhìn về phía Đạo Sĩ Bán Mệnh. Cậu chưa xử lý mấy con ma trùng mới bắt là muốn làm rõ chuyện này trước.

"Trong chúng ta chỉ có cậu biến nhỏ tuổi lại, Bán Mệnh, cậu phải rõ chuyện này hơn ai hết."

"Đúng vậy, tôi vẫn luôn mang tín vật của Ốc Đảo Viễn Cổ. Nhưng thứ này tôi mang suốt mười năm rồi, chẳng có biến hóa gì... Ấy?"

Đạo Sĩ Bán Mệnh tháo dây chuyền xuống, chợt kinh ngạc thốt lên. Vệ Tuân ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy khối đá như ngọc vốn trong suốt kia giờ đã biến thành đỏ máu! Nét mặt Đạo Sĩ Bán Mệnh lập tức trầm trọng.

"Màu đỏ máu... đây là tín hiệu săn bắn của bộ tộc cự nhân!"

Đã mười năm rồi chưa từng thấy tín vật biến đổi, nhưng lời dạy năm xưa của đội trưởng Trần, Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn khắc ghi trong lòng.

'Tín vật biến thành màu xanh lục là mùa thu hoạch của bộ tộc cự nhân, biến thành màu vàng là mùa sinh sản, biến thành màu đỏ là mùa săn bắn, còn biến thành màu đen... đó là mùa tử vong của bộ tộc cự nhân.'

Giọng Trần Thành khi ấy lạnh nhạt, nhấn từng chữ: 'Nhưng tôi đã giết hết cự nhân vương của bọn chúng rồi, chẳng cần nhìn tín vật đổi màu nữa.'

Hắn đã giết chín cự nhân vương của các bộ tộc, thu thập máu tim tinh hoa của chúng, ngưng tụ thành phôi thai máu cuộn lại trong tín vật. Từ đó về sau, người cầm tín vật muốn chúng sống thì sống, muốn chúng chết thì chết.

Cho đến tận hôm nay, Đạo Sĩ Bán Mệnh vẫn nhớ rõ ánh mắt hờ hững lạnh như băng của đội trưởng Trần khi ấy.

__________

"Đêm nay đúng là mở mang tầm mắt."

Bên đốm lửa trại, Trần Thành ngồi giữa vòng vây của đồng đội. Trước những ánh mắt tràn đầy khát vọng, hắn cảm thán, từng lời thốt ra đều mang khí thế của kẻ nhìn xa trông rộng.

"Cự nhân già tàn tật? Không thấy đâu cả, chắc bị dọa chạy rồi."

"Những con quái vật khổng lồ kia? Đừng lo, tối nay tất cả đều là chiến lợi phẩm của Vệ lão đại."

"Còn đám mãng xà quanh quẩn ngoài ốc đảo chưa chịu đi? Cũng đừng sợ, đó là bầy rắn theo Xà Vương của Vệ lão đại tới."

"Đội trưởng, chuyện hay thế này lần sau nhất định phải cho bọn tôi mở rộng tầm mắt nữa nhé!"

Trình Thiên Bảo ngưỡng mộ vô cùng.

"Vệ lão đại mạnh đến vậy, e rằng lần mở điểm tham quan mới này sẽ còn gặp nhiều nguy hiểm hơn."

Cũng có người bình tĩnh phân tích: "Đội trưởng nói đúng, những quái vật khổng lồ kia vốn có một chuỗi thức ăn hoàn chỉnh. Đám mãng xà đen này biết đâu cũng chỉ là thức ăn của một loài quái vật còn mạnh hơn."

Một đàn mãng xà đen tụ tập đông như thế, rất có thể sẽ dẫn dụ đến những kẻ săn mồi khủng khiếp hơn.

"Vệ lão đại chính là muốn dẫn chúng tới."

Trình Thiên Bảo chen lời: "Theo lời đội trưởng, nếu Vệ lão đại có thể dẫn ra cả chuỗi thức ăn, vậy chắc chắn cũng biết thứ gì sẽ săn mãnh xà đen."

"Có khi nào là cự nhân không?"

Có người đoán: "Tôi thấy mấy con mãng xà kia to khủng khiếp, e là chỉ có cự nhân mới coi chúng là mồi săn."

Bị cự nhân già tàn tật rượt đuổi suốt dọc đường, phản ứng đầu tiên của cả đoàn chính là nghĩ đến quần thể cự nhân.

Đã có cự nhân tàn tật, có cự nhân nhỏ, tất nhiên cũng sẽ tồn tại những cự nhân trưởng thành hùng mạnh.

"Đúng thế."

Trần Thành uống một ngụm nước, rồi nói: "Chậc, chà là hái được bao nhiêu rồi? Ngày mai mấy người theo tôi đi cho cự nhân nhỏ của Vệ lão đại ăn thử xem... Ủa, Đường Song đâu?"

Lúc này, Trần Thành mới phát hiện Đường Song biến mất, lập tức nhíu mày. Nhưng những đội viên khác lại chẳng mấy bận tâm, dáng vẻ như thể đã biết rõ mọi chuyện.

"Đường Song nói đi bắt tinh linh nhỏ rồi."

Trình Thiên Bảo cười nói: "Đường Song bảo nhìn thấy một con tinh linh nhỏ màu xanh lục trong rừng chà là, mà con tinh linh ấy lại rất thân thiết với cậu ta nữa. Cậu ta nói mình chắc chắn có thể thu phục được nó!"

"Bảo Đường Song cẩn thận... thôi, để tôi đi xem."

Trần Thành vẫn không yên lòng, đứng dậy đi về phía rừng chà là.

_________

Trong rừng chà là tối đen, hai mắt Đường Song đờ đẫn, đang hoài nghi cả cuộc đời.

Lần đầu tiên gã phát hiện một tinh linh nhỏ xinh đẹp.

Lần đầu tiên gã được một tinh linh ưa thích và thân thiết.

Hai niềm vui lớn chồng lên nhau, đáng lẽ kết quả phải là hạnh phúc như trong mơ.

Thế nhưng, thế nhưng... tại sao lại biến thành thế này?

"Chẳng lẽ không đồng ý sao?"

Một giọng nói êm ái như sơn ca, nam nữ khó phân biệt, mang chút thất vọng và dè dặt, nghe vào chỉ thấy yếu ớt đáng thương: "Nhưng tôi thật sự rất thích, xin ngài hãy đồng ý."

Khiến người ta muốn đáp ứng tất cả yêu cầu của nó. Nhưng mà...

"Những con sâu đầy lông sặc sỡ này đẹp biết bao."

Tinh linh nhỏ xinh đẹp kia chắp tay như đang cầu nguyện, trong mắt tràn đầy mong đợi, tựa như một thiên thần thuần khiết. Ấy vậy mà, những lời nó thốt ra lại khiến người ta gần như sụp đổ tinh thần:

"Nếu tôi có thể có được gen của nó, thì đứa bé sinh ra sau này nhất định sẽ càng được chủ nhân yêu thích hơn... cho nên, xin ngài hãy giúp tôi! Xin hãy chấp thuận cho chúng tôi đi!"

Hồng Nương... quả thật có thể mang đến vận đào hoa.

Sắc mặt Đường Song xám xịt, trong lòng đầy hoài nghi về nhân sinh.

Chẳng lẽ vận đào hoa chỉ mang đến cho chính nó thôi sao?!

_________

Ở một nơi cực kỳ xa xôi, tối tăm đến mức không có lấy một tia sáng, hệt như chốn sâu thẳm nhất trong vũ trụ. Không có tiếng chim hót, cũng chẳng có tiếng côn trùng kêu, quỷ dị đến cực điểm, chỉ còn lại hơi thở dồn dập nặng nề xen lẫn những tiếng r*n r* vì trọng thương.

Đột nhiên, có người lên tiếng, giọng khàn khàn:

"Đội trưởng... tôi mơ thấy Hồng Nương."