Đừng Hòng Trốn Thoát - Chương 24

Chương 24: Chương 21

- Nhoxgacon1402 -

Gần đây tính khí của Mộc Ân cực kì không tốt dù chỉ một lúc. Nguyên nhân là do một người có tên Dương Huyên. Mặc dù hắn không có làm gì với bản thân cậu nhưng trong mắt cậu thì hắn vẫn là một cái gai trong mắt vì sao lại như thế ư. Tất cả là vì gần đây Thần Hi luôn miệng nhắc tới hắn. Ví dụ như vào trưa thứ ba vừa rồi khi cả hai đang cùng nhau ăn cơm trong căn tin trường, lúc đó Thần Hi còn chưa kịp động đũa vào món ăn mà cậu đã cố gắng tốn rất nhiều công sức xếp vào một hàng dài để mua được thì đã vội vội vàng vàng đứng dậy chạy ngay đến chỗ hắn. Trên miệng đã không tắt nụ cười thì thôi hơn nữa cách nói chuyện của Thần Hi dùng với hắn còn rất thân thiết hơn cả cậu

-

Dương học

trưởng

,

cậu

cũng

xuống

đây

ăn

trưa

sau

, nếu

không

ngại

cùng

nhau

ngồi một

bàn



được

hay

không

?

Được

sao

,

còn

không

mau

tới

!!

Lần thứ nhất Mộc Ân bắt đầu để ý người tên Dương Huyên

-

Dương

học

trưởng

,

cậu

có rãnh không?



thể

chỉ

giúp

tớ

một

vài

bài

không

?

Hôm

nay

tớ

nghe giảng

nhưng

chẳng hiểu



cả

?

Được

sao

?

Hảo

cậu

rất

tốt

!!

Lần thứ hai Mộc Ân để ý tên Dương Huyên

-

Dương

học

trưởng

,

bánh

của

cậu

làm

rất

ngon

.

Lần

sau



thể

cho

tớ

nữa

không

??

Được

sao

?

Cậu



một người siêu siêu

tốt

luôn

,

tớ

rất

thích

!!

Lần thứ ba Mộc Ân lại để ý cái tên Dương Huyên này. Trong nội tâm của cậu bắt đầu bùng nổ, cậu quyết định chạy lại gần chỗ Thần Hi đang đứng nói chuyện vui vẻ với hắn. Nhìn chăm chăm từ trên xuống dưới một lúc lâu rồi quay đi kéo theo phía sau là Thần Hi và Dương Huyên đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, đồng thời khuôn mặt của Mộc Ân lúc này rất chi là hờn dỗi

* Hừ có gì mà cậu vui vẻ như thế. Hắn ta đâu có cao bằng tớ, có đẹp trai nhưng cũng đâu có thể bằng tớ. Cách nói chuyện của hắn lại rất vô vị làm sao mà thú vị bằng tớ nói. Vậy sao cậu cứ nói chuyện với hắn mà lại không để ý đến tớ? Hắn ta thật đáng ghét, tớ không thích hắn. Không cho cậu tiếp xúc với hắn !!*

Từ lúc đó trở đi mỗi ngày Mộc Ân luôn tìm mọi cách phá hắn để hắn không có cơ hội lại gần tâm can bảo bối của cậu. Cụ thể như là việc nếu cậu và Thần Hi đang ngồi trên một chiếc ghế dài thể đủ cho 4 người cùng ngồi thì chỉ cần thấy Thần Hi có dự định mời hắn ngồi cùng thì cậu sẽ dùng đôi chân dài của mình duỗi ra để chiếm nốt chỗ trống còn lại để không cho hắn ngồi cùng hay là việc cậu luôn chú ý xung quanh chỉ cần hắn vừa mới xuất hiện thì cậu liền lập tức nắm lấy tay của Thần Hi mà lôi đi một nơi khác.

Dù là có hành động như thế nhưng Mộc Ân đối với tên Dương Huyên kia vẫn chưa ghét đến nỗi có thể gọi là thù địch chỉ là cậu không muốn thấy tâm can bảo bối của mình thân mật với ai hơn cậu thôi. Cậu cứ nghĩ rằng mọi chuyện cũng sẽ chỉ diễn ra như thế cho đến một hôm cậu nghe được một chuyện cực kì sốc trong khi một mình thay đồ thể dục mà không có Thần Hi bên cạnh

-

Này

Dương

Huyên

,

dạo

này

thằng

nhóc

lớp

dưới



vẻ

bám

mày

đấy

??

Tao

coi

bộ

em



nhìn

cũng

vừa

mắt - một

nam

sinh

lên

tiếng

-

Mày

yên

tâm

tao



ra

tay

em



sẽ

mau

nằm

dưới

thân

của

tao

thôi

.

Chơi

chán

rồi

tao

sẽ

đá nó qua cho

mày

.

- Haha

đúng



không

thể

trông

mặt



bắt

hình

dong

được

rồi

.

Đâu

ai

ngờ

một

thằng

khuôn

mặt

hiền

lành

như

mày

lại



tâm

địa

như

vậy-

nam

sinh

kia

lên

tiếng

giễu

cợt

-

Mày



thể

nói

ra

điều

này

sao

?

Tao

nghĩ không

biết

bao

nhiêu

trái

tim



mày



hận

thù

rồi

nhỉ

-

tiếng

Dương

Huyên

đay

nghiến

một

chút

- Haha

đùa

thôi

đừng nóng,



sao

tao

cũng



ưng

thằng

nhóc

đó

,

sài



đừng

hao

hổng

nhiều

quá

đấy

.

-

Mày

còn

không

biết

tao

rất

thương

hoa

tiếc

ngọc

sao

.

- Được, được,

mau

đi

thôi

.

Bên trong phòng thay đồ Mộc Ân đang núp vào một góc không ai thấy, siết tay rất chặt thành hình nắm đấm. Vì móng tay có hơi dài nên khi bấu chặt thì trên lòng bàn tay máu từ đó cũng ứa ra một chút. Trên mắt của cậu còn xuất hiện rất nhiều tơ máu chen chít nhau đỏ ngầu. Tức giận tột đỉnh cậu cứ giữ tư thế đó một lúc lâu như thế cuối cùng cậu cũng thả lỏng bàn tay đang rướm máu ra một chút. Mắt đanh lại nhìn vào một chổ, khuôn mặt tối sầm đi, miệng còn không quên nhếch lên cười một cái

- Hảo đụng vào người của tao. Một mảnh xương đến chó cũng tìm không ra.

Sau đó cậu thay đồ thể dục thật nhanh rồi đi ra ngoài sẵn tiện còn đóng cánh cửa thay đồ một cái thật mạnh kêu rõ to khiến mọi người đi ngang đều không khỏi giật mình, cậu dừng lại vịn tay vào cánh cửa một chút hít một hơi thật sâu rồi lại mỉm cười thật tươi chạy lại chỗ Thần Hi đang đứng chờ, trên miệng còn không dứt những lời trêu ghẹo Thần Hi như thường ngày.