Hóa Ra Tôi Ôm Mộng Tình Thủy Tiên - Chương 40

Chương 40: 1: Âm mưu

- Dạ Tiêu Vĩ -

"Không." Chúc Dư ngẩn người một chút rồi trả lời, nghĩ nghĩ sau đó bổ sung một câu, "Dù có qua hơn năm mươi năm nữa, em vẫn sẽ là dáng vẻ bây giờ."

Thấy Giang Khởi Vũ tỏ ra vui mừng khi nghe thế, cô ấy bất lực nói: "Trước hết, chị hiểu em yêu thích dung mạo của mình, và muốn giữ gìn nó. Nhưng, đây dường như không phải là trọng điểm em nên quan tâm bây giờ thì phải?"

"Tại sao lại không nên?" Giang Khởi Vũ vặn hỏi lại, "Theo chị nói, khi nào em chết, chẳng qua chỉ có hai trường hợp, hoặc là năm mươi lăm năm sau, hoặc là hai năm sau. Không đúng, còn trường hợp thứ ba nữa, nếu em đi Vạn Vật Sinh, có lẽ còn chết nhanh hơn cả hai năm nữa....."

"Cũng không đúng, bình thường triệu chứng mù và điếc đáng lẽ phải sau năm mươi năm mới xuất hiện, vậy mà bây giờ lại xuất hiện. Trước đó chúng ta đã phân tích rồi, sự bất thường này xảy ra là vì em đã lựa chọn không đi Vạn Vật Sinh. Vậy nếu em tiếp tục kiên trì không đi Vạn Vật Sinh, vậy cũng không thể phá vỡ sự bất thường này, không thể trở lại đúng quỹ đạo."

"Cho nên, nếu em không đi Vạn Vật Sinh, rất có thể sẽ chết sau hai năm."

"A—— vậy thì vẫn là hai trường hợp, không đi, hai năm sau chết, đi, ngày mai chết."

Nói như vậy, cô căn bản không sống được đến năm sáu mươi tuổi, vậy hình như thật sự không nên quan tâm đến vấn đề năm sáu mươi tuổi có già đi hay không nữa...

Nhưng lời đã nói ra, Giang Khởi Vũ nhất định phải nói cho trọn vẹn.

Thế là cô nói tiếp vô cùng tự nhiên: "Chính vì em không sống được đến năm sáu mươi tuổi, nên mới càng phải quan tâm đến việc trong tình huống bình thường, lúc đó em sẽ trông như thế nào. Nếu không, bản thân em đợi đến hơn năm mươi năm sau, đi soi gương chẳng phải là xong rồi sao? Chính vì không có cơ hội tận mắt nhìn thấy, nên mới càng muốn biết, em đã mất đi một tương lai như thế nào."

Sau khi nói xong những lời này, Giang Khởi Vũ suýt chút nữa đã tự thuyết phục được chính mình, thậm chí còn có chút buồn bã, giống như cô từ đầu đã nghĩ như vậy. Giống như việc cô quan tâm đến dung mạo mình có bị già đi hay không không phải vì đơn thuần yêu cái đẹp, mà là để giảm bớt sự tiếc nuối do cuộc đời sắp kết thúc mang lại.

Thế nhưng Chúc Dư biết ban đầu cô không nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, dù Chúc Dư biết, vẫn không khỏi bị lý do cuối cùng cô đưa ra làm cho rối trí.

"Không phải vì chị cảm thấy em không sống được đến năm sáu mươi tuổi, nên mới nói đó không phải là trọng điểm em nên quan tâm bây giờ. Chị hoàn toàn không có ý đó."

"Còn nữa, ai nói em đã không còn cơ hội tận mắt nhìn thấy? Ai nói em đã mất đi tương lai đó rồi? Em có, em sẽ có. Không phải là hai trường hợp, là ba trường hợp. Chị cũng nói là 'có thể', sao đến lúc tổng kết em lại bỏ mất chữ 'có thể' đi rồi? Không đi, có thể là hai năm sau, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau. Đi, là trong vòng hai năm."

"Cho nên, chị thấy không đi là tốt nhất."

Nghe thấy câu

"Đi, là trong vòng hai năm"

, Giang Khởi Vũ nhíu mày. Nghe đến câu cuối

"Không đi là tốt nhất"

, cô lại nhướng mày.

"Đợi đã......" Giang Khởi Vũ nghi ngờ nói, "Đúng không vậy? Chị nói em bỏ mất từ 'có thể' khi tổng kết, nhưng sao chị cũng vậy? Còn một khả năng nữa đâu rồi, hả cô Chúc? Phân biệt đối xử như vậy không hay đâu."

Chúc Dư: "Thật sao? Vậy theo em thì nên là?"

Giang Khởi Vũ: "Là bốn trường hợp. Không đi, có thể là hai năm sau, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau. Đi, có thể là trong vòng hai năm, cũng có thể là năm mươi lăm năm sau."

"Ồ." Chúc Dư khẽ cười, "Có lẽ là do chị uống rượu rồi, có chút không tỉnh táo, nhất thời quên mất còn một khả năng nữa."

Lại lấy cớ say rượu.

Giang Khởi Vũ nói thẳng: "Chị nào phải quên, rõ ràng là cố ý. Chị không muốn em đi Vạn Vật Sinh, đây chính là mục đích tối nay của chị đúng không."

Dưới ánh mắt sắc bén của cô, Chúc Dư thu lại nụ cười dùng làm lá chắn, trực tiếp thừa nhận: "Đúng, trong mắt chị, không đi là lựa chọn tốt nhất. Nhưng nếu em vẫn muốn đi, chị hy vọng em ít nhất có thể hiểu rõ việc đi hay không đi sẽ mang lại hậu quả gì. Em có thể tự mình cân nhắc. Còn sau khi cân nhắc em sẽ lựa chọn thế nào, em là một cá thể độc lập, chị sẽ tôn trọng em."

Đi hay không đi mỗi bên sẽ mang lại hậu quả gì...

Giang Khởi Vũ hiểu rồi, ngoài chuyện sống chết ra, điều mà Chúc Dư không nói rõ là gì......

Không đi, trước mặt em, chị sẽ cố gắng quên đi quá khứ, buông bỏ mục đích ban đầu tiếp cận em; đi, có lẽ tương lai chị vẫn sẽ đưa ra lựa chọn đẩy em xuống địa ngục.

Bây giờ hối hận, không muốn em chết, là vì yêu. Nhưng liệu tình yêu này có chắc chắn là bền lâu? Dấu yêu sẽ luôn đong đầy? Đặc biệt là khi ngày càng tiến gần đến chấp niệm bấy lâu nay, liệu tình yêu có thật sự có thể là một loại đảm bảo không? Đảm bảo rằng cán cân trong lòng chị sẽ luôn nghiêng về phía em, có thể vươn tay kéo em khi em em sắp rơi xuống vực sâu, chứ không phải khoanh tay đứng nhìn, hoặc thậm chí là đạp em xuống đó.

Câu trả lời là không nhất định, không thể đảm bảo.

Đây chính là sự khác biệt giữa việc đi và không đi đối với Chúc Dư.

Đây chính là lý do Chúc Dư muốn nói cho Giang Khởi Vũ biết logic nói dối của mình, khi cô ấy còn đủ yêu Giang Khởi Vũ, sẽ dạy cô cách nhận biết lời nói dối của mình, dạy cô cách chống lại bản thân.

Giang Khởi Vũ lập tức hiểu ra tất cả, hiểu vì sao tối nay Chúc Dư lại thất thường như vậy.

Một mặt, để thuyết phục cô không đi Vạn Vật Sinh, Chúc Dư phải nói ra một lý do tại sao không nên đi. Lý do này tuyệt đối không thể qua loa bằng một câu "trực giác", cho nên cũng có nghĩa là cô ấy phải nói ra sự thật về việc lừa dối, nhưng lại không hy vọng Giang Khởi Vũ mà kết thúc mối quan hệ giữa hai người chỉ vì thế.

Mặt khác, nếu cô cuối cùng vẫn chọn đi Vạn Vật Sinh, Chúc Dư sợ rằng cô ấy sẽ lại chọn lừa dối hoặc làm tổn thương cô, cho nên không thể không nhắc nhở cô lúc này:

Đừng quá tin chị, chị không xứng đáng.

Giang Khởi Vũ thở dài một hơi thật sâu.

Để hiểu rõ những điều này thật không dễ dàng, người này quả thực là "Con rô cũng tiếc, con diếc cũng muốn". Nhưng...

"Dù sao đi nữa, Chúc Dư, chị nói với em những điều này, để em tự mình lựa chọn, chỉ riêng chuyện này thôi, em nên cảm ơn chị. Cho nên, em sẽ suy nghĩ kỹ."

"Nhưng em cũng còn vài câu hỏi muốn hỏi chị trước."

Sẽ suy nghĩ kỹ.

Chúc Dư nghe được câu trả lời này, rất vui vẻ: "Ừ, em hỏi đi."

Giang Khởi Vũ: "Theo chị nói, Đại Tiên Quần và em ở nhiều phương diện gần như giống hệt nhau. Em muốn biết, giữa em và hắn có mối liên hệ nào không? Mối liên hệ mà em nói không phải là kiểu liên hệ giữa hai người lạ bất kỳ trên đường phố, không phải là mối liên hệ cùng thuộc về loài người, mà là mối liên hệ sâu sắc hơn."

Hỏi điều này có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, sau khi bình tĩnh lại, Giang Khởi Vũ không cho rằng tâm lý báo thù của Chúc Dư sẽ b**n th** đến mức này. Dù cho một con rắn nào đó làm tổn thương bạn của cô ấy, thậm chí là người thân yêu nhất của cô ấy, cô ấy cũng không nên đến nỗi vì báo thù mà giết hết tất cả cô ấy trên đời. Người có thể làm ra chuyện như vậy, e rằng trên đời này cũng không tìm được nửa người.

Cho nên, cô và Đại Tiên Quần nhất định còn có mối liên hệ sâu sắc hơn, ví dụ như hai con rắn cùng một ổ chẳng hạn.

Thứ hai là thuyết về sáu mươi năm tuổi thọ. Với sự hiểu biết của cô về thế giới này, cô chưa từng thấy loài vật nào có tuổi thọ là một con số cố định cả, hơn nữa tại sao lại là sáu mươi năm? Sáu mươi năm là một Lục Thập Hoa Giáp, chẳng lẽ đây là một loại tuần hoàn, chẳng lẽ phía sau ẩn chứa một sự kiện xảy ra theo chu kỳ nào đó?

*

Lục Thập Hoa Giáp

, là một chu kỳ 60 năm được tạo thành bởi sự kết hợp của Thập Thiên Can và Thập Nhị Địa Chi, bắt đầu từ Giáp Tý và kết thúc ở Quý Hợi.

Nếu là như vậy, sự kiện này có lẽ chính là mối liên hệ giữa họ.

Giang Khởi Vũ vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của Chúc Dư, nhưng Chúc Dư lại hỏi trước: "Em có thể nói cho chị biết là tại sao em lại hỏi như vậy không?"

Giang Khởi Vũ do dự.

Nếu những gì Chúc Dư nói tối nay không phải tất cả đều là sự thật, nếu cô ấy cũng có ý định lừa dối về câu hỏi này, vậy thì nói hai điểm trên cho cô ấy, chẳng phải là cung cấp cho cô ấy một lối suy nghĩ để nói dối sao? Cô ấy chỉ cần thuận theo lối suy nghĩ này, bịa ra một câu chuyện có thể giải thích hai điểm trên, bản thân mình tự nhiên sẽ tin.

"Không thể."

Sau một hồi suy nghĩ, Giang Khởi Vũ đưa ra câu trả lời như vậy, rồi quan sát phản ứng của Chúc Dư.

Chúc Dư ban đầu hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lại mỉm cười.

Nụ cười này có phải là sự an ủi không?

Suy cho cùng, đã như cô ấy mong muốn rồi đó thôi, cô đã bắt đầu vô thức đề phòng cô ấy.

Nhưng Giang Khởi Vũ lại có chút khó chịu. Tối nay, Chúc Dư đã tự tay g**t ch*t một người, là Giang Khởi Vũ cuối cùng đã hoàn toàn mở lòng với người khác, cô chỉ sống được hơn một tháng ngắn ngủi.

Xem ra vận mệnh ngoài việc thay đổi trong nháy mắt ra, còn chẳng hề do người định đoạt.

"Không sao, để chị trực tiếp trả lời câu hỏi của em." Sau khi cười xong, Chúc Dư nói.

"Đúng, giữa em và Đại Tiên Quần quả thật có mối liên hệ. Vừa rồi chị không nói với em, và nếu em không hỏi, có lẽ chị cũng sẽ không chủ động nói. Có lẽ là vì khi chị quen biết hắn, hắn đã sống hơn năm mươi năm rồi, cho nên so với em bây giờ, về lai lịch của hai người, hắn biết nhiều hơn."

"Hắn từng nói với chị, hắn có đồng loại, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không có ngày gặp được đồng loại của mình. Bởi vì, trên thế gian này, hắn và đồng loại của hắn bài xích lẫn nhau, khi hắn còn sống, trên đời này sẽ không có một người nào khác giống như hắn tồn tại, cho đến khoảnh khắc hắn chết đi, ở một góc nào đó không ai biết trên đời này, mới xuất hiện thêm một 'hắn' mới."

Giang Khởi Vũ: "Một 'hắn' mới?"

Chẳng lẽ thật sự là luân hồi?

Chúc Dư: "Đúng, một 'hắn' mới. Chị đã hỏi hắn, câu nói này rốt cuộc có ý gì, nhưng hắn không muốn nói thêm nữa. Cho nên chị tự mình suy đoán, chị nghĩ, đây có lẽ là chỉ sự tiếp nối của sinh mệnh."

Ra là như vậy.

Giang Khởi Vũ hiểu ra: "Chị thấy hắn chết, nhưng lại cho rằng hắn chưa hoàn toàn chết. Ngoài việc muốn hắn chết, chị còn không hy vọng sinh mệnh của hắn có sự tiếp nối. Khó trách, khó trách chị lại nói, muốn bọn em tất cả biến mất khỏi thế giới này, vĩnh viễn biến mất."

Chúc Dư: "Đúng vậy, chị luôn cho rằng, như vậy mới thật sự chấm dứt hết thảy."

Giang Khởi Vũ: "Vậy chị hận em không? Chị cảm thấy em là hắn, mà hắn đã làm tổn thương người bên cạnh chị."

Chúc Dư: "Nếu là lúc còn nhỏ, chị sẽ hận. Nhưng chị luôn âm thầm quan sát em, ngày tháng trôi qua, chị biết em tốt đẹp nhường nào, chị cũng biết, thực ra em vô tội, thậm chí em hoàn toàn không biết gì về những chuyện đã xảy ra. Chỉ là... chị thật sự rất muốn có một kết thúc."

"Vậy thì......"

Chị đối với em, phần nhiều là áy náy sao?

Giang Khởi Vũ vốn định hỏi như vậy, nhưng đến khi sắp mở miệng lại đổi thành: "Câu hỏi tiếp theo đi."

Chúc Dư: "Được."

Giang Khởi Vũ: "Hình như chị biết Ngũ Tứ Tam có thứ liên quan đến Vạn Vật Sinh, cũng biết hắn muốn đến đó. Sao chị biết?"

"Về câu hỏi này." Chúc Dư lại cầm chiếc máy tính để bên cạnh, mở nó ra, "Chị cho em xem một tấm ảnh, em sẽ biết."

Giang Khởi Vũ không nhịn phải hỏi: "Hình như chị biết trước em sẽ hỏi gì, đã chuẩn bị sẵn rồi vậy."

"Tối qua chị đã nghĩ cả đêm, rốt cuộc nên nói với em thế nào, lại nên cho em xem những gì, mới có thể chứng minh cái nào là thật, cái nào là giả." Chúc Dư cười cười, rồi xoay màn hình máy tính về phía Giang Khởi Vũ, đẩy về phía cô, "Chính là tấm ảnh này."

Trong ảnh là bốn dòng chữ viết tay, Giang Khởi Vũ nhận ra, đó là chữ của Chúc Dư.

Về nội dung của những dòng chữ viết tay, cô cũng vẫn còn nhớ,

"Tựa người lại chẳng phải người, gọi tên Giang Khởi Vũ. Khách qua trăng tới chốn, ôm cây đợi thỏ ắt gặp."

*Tự nhân hựu phi nhân, danh vi Giang Khởi Vũ; Lai nguyệt quá khách trung, thủ chu khả kiến thố

Đây là những gì Ngũ Tứ Tam đã nói, mấy câu hắn ta bói toán ra được, cũng chính vì điều này, hắn ta mới ở lại trấn Lai Nguyệt chờ gặp cô. Lúc đó hắn ta nói, khoảng ba bốn năm trước...

Thời gian!

Giang Khởi Vũ lập tức phản ứng lại, nhìn thời gian lưu trữ của tấm ảnh trên tay Chúc Dư, là năm 2022, tức là ba năm trước.

"Ba năm trước, chị đã quen biết Ngũ Tứ Tam rồi sao?"

Chúc Dư: "Đúng, lúc đó chị đã quen biết hắn, nhưng mãi đến gần đây hắn mới biết chị."

"Thật ra, thầy tướng số mà Ngũ Tứ Tam nói, em cũng từng gặp. Chính xác mà nói, lúc ông ta xem bói cho Ngũ Tứ Tam, chị đã ở đó. Ban đầu, chị chỉ tò mò xem náo nhiệt thôi, vì vô tình nghe được lời người xem bói nói là Ngũ Tứ Tam có mấy món bảo bối, có thể giúp hắn có được vô tận tài phú và thời gian, chỉ thiếu người dẫn đường. Chị thấy chuyện này kỳ lạ thú vị. Nhưng khi chị liếc nhìn nội dung trên tờ giấy, lại nhìn thấy tên của em......"

"À đúng rồi, lúc đó chị đã tìm được em rồi, biết em giống với Đại Tiên Quần, cũng biết tên của em, chỉ là khổ nỗi không có thời cơ thích hợp để tiếp cận em, và cho dù tiếp cận được em rồi, cũng không có cách nào có thể... giết em."

"Cho nên, khi chị thấy tên của em xuất hiện dưới ngòi bút của người xem bói, chị lập tức bị thu hút. Sau khi Ngũ Tứ Tam rời đi, chị đã bỏ ra một số tiền lớn để người xem bói tiếp tục xem. Ông ta nói với chị, điều chị muốn, và điều Ngũ Tứ Tam muốn, đều có thể thực hiện ở cùng một nơi, nơi đó gọi là Vạn Vật Sinh, đối với em mà nói, là điểm đến, cũng là địa ngục."

Giang Khởi Vũ: "Chị nói là thầy tướng số đó nói với chị? Chị bỏ tiền ra, ông ta nói cho chị ngay?"

"À... đúng, sao vậy?" Sự truy hỏi gấp gáp của Giang Khởi Vũ khiến Chúc Dư có chút lúng túng.

"Vậy tại sao bà lão cứ đòi xem bói cho em ở Thái Sơn, em nói trả tiền cũng không chịu?"

Chúc Dư: ...

Giang Khởi Vũ nheo mắt, đưa ra một câu đánh giá: "Thầy tướng số của các người quá hám tiền rồi đấy, hơn nữa còn chẳng tôn trọng quyền riêng tư của khách hàng chút nào."

"Đây không phải là trọng điểm." Chúc Dư kéo chủ đề trở lại, "Trọng điểm là, thông qua chuyện này chị đã tìm được cơ hội tiếp cận em. Ông ta nói, Vạn Vật Sinh là nơi em đến, chị biết em rất muốn tìm ra lai lịch của mình, cho nên chị muốn tiếp cận em, rồi vô tình tiết lộ chuyện này cho em, để em tự mình tìm đến Vạn Vật Sinh, để em trong lúc tìm được nơi mình đến, cũng bước chân vào địa ngục."

"Nhưng giống như em đã phân tích, sau khi suy nghĩ kỹ, chị phát hiện ra cách này không khả thi. Suy cho cùng em khó tin người như vậy, nếu do chị nói với em, vậy người đầu tiên em nghi ngờ chính là chị."

"Cho nên, chị đã nghĩ đến Ngũ Tứ Tam. Chị đã điều tra hắn, con người hắn gian trá, tham sống sợ chết, lại còn rất tham tiền. Người như vậy, vừa vặn có thể thu hút sự chú ý của em."

"Thế là, chị cũng đưa hắn vào phạm vi giám sát của mình. 'Khách qua trăng tới chốn', đi theo hắn, chị mới biết đến cái trấn Lai Nguyệt này, mới biết ở đây có một quán rượu tên là Bách Đại Quá Khách. Sau đó nữa, là việc chị tìm cách dẫn em đến trấn Lai Nguyệt, để Ngũ Tứ Tam và em gặp nhau."

Giang Khởi Vũ nghe xong, im lặng một hồi lâu mới nói: "Không ngờ nghị lực của chị lại dồi dào như vậy, vừa quan sát em, vừa điều tra, giám sát Ngũ Tứ Tam, chẳng lẽ còn có người khác nữa sao?"

Ánh mắt Chúc Dư lóe lên, giọng nói nhỏ dần, đáp: "Ừm, có."

"Có thật à?" Hỏi vậy thôi, nhưng Giang Khởi Vũ thật không ngờ lại thật sự còn.

Chúc Dư: "Là người em biết đấy, Lý Chương Bình, nếu không sao chị biết tiệm múa rối của hắn bẩn thỉu đến mức nào."

Giang Khởi Vũ: "Em biết chị lại sắp nói đây không phải trọng điểm rồi, nhưng em thật sự muốn hỏi một câu, Chúc Dư, chị có bận quá không?"

"Đương nhiên. Có những chuyện, không nhất thiết phải đích thân làm, có tiền là được, chị có thể thuê người điều tra, thuê người giám sát. Nhưng em yên tâm, chị không tìm người khác âm thầm theo dõi em, người làm chuyện này chỉ có mình chị."

"Chỉ có mình chị?" Giang Khởi Vũ nghiến răng nói, "Chuyện này không trở nên tốt đẹp hơn vì chỉ có một mình chị làm đâu."

Chúc Dư nhướng mày nói: "Em chắc chứ? Em nghĩ một người đàn ông âm thầm theo dõi em, thỉnh thoảng còn đưa ra những đánh giá về ngoại hình, vóc dáng của em, thậm chí còn có thể nảy sinh những... em nghĩ như vậy không tệ hơn sao?"

Giang Khởi Vũ quả thật không thể chấp nhận chuyện đó.

"Nhưng, theo ý chị thì chẳng lẽ em còn phải cảm ơn chị sao? Cảm ơn chị đã không tìm một gã đàn ông đồi bại, cảm ơn chị đã đích thân làm chuyện này?"

Chúc Dư: "Chị không nói như vậy, là em tự mình nghĩ như thế, xin em đừng suy đoán ý nghĩ của chị."

Giang Khởi Vũ: "Ồ? Như vậy mà tính là em suy đoán chị sao? Vậy xin hỏi, làm sao chị biết nếu là một người đàn ông theo dõi em, hắn sẽ chú ý đến cái gì, hắn sẽ nghĩ như thế nào? Chẳng lẽ những gì chị nói không phải là suy đoán về tất cả đàn ông sao? Hay là, bởi vì chị đang chú ý đến những điều đó, chị đang đưa ra những đánh giá, chị đang nảy sinh những ý nghĩ gì đó, nên chị cho rằng người khác cũng sẽ như vậy?"

Chúc Dư: "Ha, suy đoán của em quả thật là chuyện hoang đường."

Giang Khởi Vũ: "Nhưng mặt chị đỏ rồi, tai cũng đỏ nữa."

Chúc Dư: "Đó là vì uống rượu."

Vẫn còn dám dùng lý do này!

"Chị biết lý do uống rượu ở chỗ chị, đã trở thành dấu hiệu việc 'Lạy ông tôi ở bụi này' rồi không?" Giang Khởi Vũ chế giễu.

Chúc Dư nghe vậy, cười gượng: "Thay vì chú ý đến những chuyện này, em nên suy nghĩ kỹ xem còn vấn đề nghiêm túc nào khác không."

Vấn đề nghiêm túc... thật ra đúng là còn. Vừa rồi sự chú ý đi chệch hướng, đến nỗi Giang Khởi Vũ suýt chút nữa đã quên mất vấn đề quan trọng của mình.

"Theo chị nói, là người xem bói kia tính ra trước, có một ngày Ngũ Tứ Tam có thể đợi được em ở Bách Đại Quá Khách. Thế nhưng, chuyện này xảy ra trên thực tế là do một tay chị thúc đẩy. Có điều, chị bày mưu dẫn em đi, cũng là vì lúc đó chị tình cờ nhìn thấy nội dung trên tờ giấy. Vậy nếu chị không nhìn thấy thì sao?"

Chúc Dư chớp mắt, như đang sắp xếp lại logic trong đó.

Giang Khởi Vũ tiếp tục nói: "Nếu chị không nhìn thấy, những chuyện sau đó sẽ không xảy ra. Là thật sự trùng hợp như vậy, hay là người kia cố ý tính cho chị xem? Chị muốn kéo Ngũ Tứ Tam vào cuộc, chẳng lẽ phía sau cũng có người khác muốn kéo chị vào cuộc sao? Là người khác, hay là người đó chính là Ngũ Tứ Tam?"

"Rốt cuộc là chị lợi dụng hắn, hay là hắn lợi dụng chị?"

Chúc Dư đầy kinh sợ, nói: "Chị thật sự chưa từng nghĩ tới những điều em nói. Cơ mà, sự việc có thật sự phức tạp như vậy không? Suy cho cùng, bói toán vốn dĩ là huyền học, đôi khi, có lẽ chỉ là trùng hợp, hoặc có lẽ là ý trời, người xem bói cũng trở thành một quân cờ do trời an bài."