Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 67
Chương 67:
- Ayeayecaptain -
Mộc Cát Sinh lập tức hiểu ra vì sao Sài Thúc Tân lại trở thành La Sát Tử.
Trong thang Âm Dương, oan hồn dày đặc, sát khí ăn mòn tận xương. Hắn đã dùng chính thân mình làm vật tế, lấy mạng đổi mạng, liều chết mở ra một con đường máu.
Bốn mươi chín ngày sau thang Âm Dương lần nữa mở ra, La Sát Tử giáng thế, mệnh bàn từ đó thay đổi.
Đây hoàn toàn là canh bạc điên rồ đến cực điểm. Mộc Cát Sinh chết sững người. Trong thang Âm Dương toàn những thứ hung hiểm tàn độc, ngay cả mười điện Diêm Vương cũng bó tay. Vậy mà một kẻ sắp chết như hắn nhảy vào đó rồi, sao còn đường sống để trở ra?
Vốn dĩ, mệnh bàn của Sài Thúc Tân không hề liên quan đến La Sát Tử. Trước đây, Mộc Cát Sinh từng nghe đối phương giải thích rằng: Hắn đã chết một lần rồi tái sinh thành La Sát Tử, tức là liều chết để đánh đổi, cưỡng ép sửa đổi cả mệnh bàn.
Nhưng giờ nhìn đối phương nhảy vào thang Âm Dương, Mộc Cát Sinh nghĩ thế nào cũng không ra, hắn chết rồi thì tái sinh kiểu gì đây.
Chẳng có cỏ cây nào mọc nổi trong thang Âm Dương, dù y thuật của hắn cao siêu thì lấy đâu ra dược liệu mà tự chữa chứ?
Thôi kệ mẹ, không nghĩ nữa.
Mộc Cát Sinh quẳng đống suy nghĩ hỗn loạn ra sau đầu, tung người nhảy lên, cũng lao vào trong.
Dẫu từng trải qua trận âm binh bạo động, nhưng Mộc Cát Sinh chưa bao giờ tận mắt chứng kiến cảnh oan hồn nổi loạn. Năm đó, thành cổ lâm nguy, y chủ yếu chỉ huy quân lính canh giữ trên tường thành, chưa từng đối mặt với sự tàn khốc bên trong thành.
Sau này, khi trấn Sơn Quỷ suy yếu, y đã tự mình trấn áp một đám âm binh ở phố Thành Tây, nhưng thời điểm đó Ô Tất Hữu đã nhảy xong điệu Tướng Quân Na Vũ, sát khí giảm bớt rất nhiều, lại thêm Lâm Quyến Sinh ra tay hỗ trợ nên cũng không quá gian nan.
Còn tình cảnh hiện tại thì hoàn toàn ngược lại.
Cảnh tượng trong thang Âm Dương khác xa ký ức của Mộc Cát Sinh. Bậc thang đá xanh đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, mỗi bước chân giẫm xuống sẽ làm bắn lên thứ bùn máu nhầy nhụa. Mùi tanh nồng đặc quánh như g**t ch*t khứu giác. Khắp nơi chỉ thấy màu xanh thô ráp xen lẫn với màu đỏ đục ngầu.
Dưới đất u minh tăm tối, không có trời cũng chẳng có ngày.
Thực ra, âm binh chân chính vốn không có máu thịt, sau khi tan thành tro bụi sẽ chỉ còn lại một nắm tro xanh, chứ không phải bùn máu đầy đất như trong thang Âm Dương hiện giờ. Mộc Cát Sinh hiểu ra ngay, nguyên nhân thang Âm Dương tràn ngập máu tanh như vậy chính là vì những âm binh này đều không hoàn chỉnh —— Chỉ có âm binh đến từ Thành Tây Quan mới là âm binh thực sự, mà những thứ đó đã bị bọn Tùng Vấn Đồng tiêu diệt từ lâu. Còn đám đang xuất hiện trước mắt với oán khí ngút trời, hung tàn dữ tợn này đều là vong hồn chết trận trong ngày thành thất thủ ấy.
“Trong trận chiến thủ thành ngày đó, máu chảy thành sông, hàng loạt quân sĩ và dân chúng chết trận, Thiên Toán Tử nghĩ xem họ đã đi đâu hết rồi?”
“Âm binh vốn có khả năng đồng hóa oán khí, những vong hồn vốn nên đầu thai chuyển kiếp đều bị hút vào thang Âm Dương.”
“Đã trở nên cực kỳ hung ác, không thể siêu thoát.”
Khác với khí thế sát phạt chinh chiến khi âm binh chân chính xuất quan, trong thang Âm Dương chỉ tràn ngập tiếng gào khóc dữ tợn cùng với âm thanh nhai nuốt máu thịt, vạn quỷ cắn xé, nuốt chửng lẫn nhau.
Những con quỷ lớn thường có rất nhiều quỷ nhỏ theo sau, nhặt nhạnh xác thừa mà quỷ lớn bỏ lại. Đôi khi chính chúng cũng sẽ bị quỷ lớn ăn tươi nuốt sống. Có con quỷ lớn ăn quá nhiều, thân thể căng phồng như quả bóng rồi nổ tung. Đám quỷ nhỏ lập tức lao vào, nhanh chóng chia nhau ngốn sạch. Sau đó, con quỷ nhỏ cường tráng nhất trong số đó trở thành quỷ lớn mới. Và cứ thế, vòng lặp này lại nối tiếp không ngừng.
Nơi đây chẳng khác gì một đất A Tỳ thứ hai, lệ quỷ hoành hành, tàn sát lẫn nhau liên tục không dứt.
Nhưng so với âm binh thực sự vẫn còn kém xa. Âm binh đều là những con quỷ cực kỳ hung tàn, nuốt chửng vô số oán khí mới thành. Giờ muốn thang Âm Dương tạo ra âm binh thì e rằng phải cần rất nhiều năm nữa.
Bậc thang kéo dài bất tận, Mộc Cát Sinh bước đi rất lâu, xung quanh là tiếng gào thét của vạn quỷ.
Y vẫn chưa tìm thấy Sài Thúc Tân, cuối cùng dứt khoát lăn xuống từ trên bậc thang, dù sao cũng không chết được mà còn nhanh hơn đi bộ.
Thế nhưng lăn chưa được bao xa, y đâm sầm vào một thứ gì đó. Ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là một con quỷ, đang há to miệng nuốt chửng một cánh tay, máu me be bét bắn đầy mặt Mộc Cát Sinh.
Mộc Cát Sinh sững sờ —— đây là ảo cảnh, sao y lại có thể chạm vào được con quỷ này?
Sau đó y chợt nhớ ra, theo quy tắc của ảo cảnh, y có thể tiếp xúc với tất cả mọi thứ trong ảo cảnh —— ngoại trừ sinh vật sống.
Mà trong thang Âm Dương, ngàn vạn oan hồn đều là người đã chết.
Một người một quỷ đối mặt nhìn nhau, Mộc Cát Sinh nhảy bật dậy, tung cước đá vào mặt con quỷ. Nó trở tay không kịp, lăn lông lốc ra thật xa.
Đệt! Được thật này!
Phản ứng đầu tiên của Mộc Cát Sinh là quay đầu bỏ chạy. Dù gì y cũng đã sống đến thế kỷ 21, xem một đống phim khoa học viễn tưởng, biết hết về mấy chuyện xuyên thời không và cơ học lượng tử rồi. Nếu y gây ra chuyện gì ở đây, biết đâu cả dòng thời gian tương lai sẽ bị ảnh hưởng. Hiệu ứng cánh bướm không đùa được đâu. Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Nào ngờ đời không như mơ, con quỷ bị chọc giận, gào lên một tiếng thét chói tai. Lũ quỷ khác lập tức ùn ùn kéo tới, đuổi sát sau lưng Mộc Cát Sinh.
Mộc Cát Sinh vừa chạy vừa chửi thầm tiểu Sa Di trong lòng.
Tổ sư cha nó, mình biết ngay phái Thiên Toán toàn mấy cha lừa đảo hại người mà
!
Người già chân cẳng kém linh hoạt, Mộc Cát Sinh chạy chưa được bao lâu đã trẹo mắt cá, ngã nhào từ trên cầu thang xuống, lăn một mạch không biết tới tận chốn nào. Trong lúc trời đất quay cuồng, y lại đâm phải vào một thứ.
Mộc Cát Sinh thầm nhủ,
đừng nói đây lại quỷ nữa nhé.
Rồi y vội vàng bò dậy, phát hiện thứ mình đâm vào không phải quỷ mà là một đống xác.
Từng lớp máu thịt nhòe nhoẹt chồng chất lên nhau, tạo thành một ngọn núi nhỏ. Trên núi ấy, một con quỷ lớn đang nằm dài, đôi đồng tử xanh lè to như chuông đồng, nhìn chằm chằm y không rời.
Lũ quỷ nhỏ đuổi theo phía sau y đột ngột phanh kít lại rồi đồng loạt kéo nhau rút lui.
Mộc Cát Sinh biết mình đụng phải đại ca rồi. Tin tốt là bọn đàn em đều rất sợ, tin xấu là không biết đại ca này cứng cỡ nào. Đống xác chết và núi thịt này có lẽ là kho lương thực của nó, mà đụng vào bát cơm của người ta khác nào chọc tay vô chỗ hiểm đâu, chuyện này e là không êm xuôi được rồi.
Y đang vội tìm Sài Thúc Tân, không có ý định giao chiến, đang chuẩn bị nghĩ cách thoát thân thì lại nhìn thấy một thứ lấp lánh ánh bạc giữa đống xác.
Trong thang Âm Dương không thấy mặt trời, Mộc Cát Sinh đi suốt chặng đường, đây là lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng chói mắt như vậy. Y nheo mắt nhìn kỹ, bỗng nhận ra đó là thứ gì.
Đó là một huy hiệu quân đội.
Trong đầu Mộc Cát Sinh chợt vang lên một tiếng “oành”.
Như thể toàn bộ máu trong cơ thể cùng lúc dồn thẳng l*n đ*nh đầu, Mộc Cát Sinh bất chấp con quỷ đầu đàn đang nằm trên đống xác, lao tới bới tung đống máu thịt, chộp lấy huy hiệu quân đội rồi lôi ra nguyên một bộ quần áo —— Tuy đã rách nát tả tơi nhưng Mộc Cát Sinh vẫn nhận ra đây là một bộ quân phục.
Y nhớ rõ kiểu dáng này, đó chính là quân phục của đơn vị mà y từng phục vụ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong núi xác biển máu này đã chôn vùi biết bao cấp dưới cũ của y.
Quỷ đầu đàn hoàn toàn bị chọc giận, gầm thét xông xuống.
Mộc Cát Sinh chậm rãi đứng dậy, khoác bộ quân phục lên người.
Y rút ra một thanh đao từ trong đống xác, trở tay ném ngược ra sau, một phát đâm xuyên qua mắt con quỷ.
Vì luôn có Sài Thúc Tân bên cạnh nên nhiều năm nay Mộc Cát Sinh không phải dùng đến bạo lực, đã lâu lắm rồi y mới cần ra tay mạnh như này. Hết thảy diễn ra như một hành động theo bản năng, trong lòng thì dậy sóng cuộn trào dữ dội, còn trước mắt máu tươi văng bắn tung tóe. Đến khi y thực sự tỉnh táo lại, quỷ đầu đàn đã bị đao chém nát bấy, chân tay mặt mũi y dính đầy máu, miệng gào lên những âm thanh điên loạn vô nghĩa.
Không biết qua bao lâu, Mộc Cát Sinh ngẩng đầu, máu nhỏ giọt từ đuôi tóc, tầm nhìn chỉ một màu đỏ thẫm.
Y biết đây chỉ là cơn trút giận nhất thời, chung quy lại cũng thành vô ích. Dẫu rằng cấp dưới của y bị chôn vùi trong xác chết dưới chân nhưng ai biết được con quỷ đầu đàn nuốt chửng họ là kẻ nào?
Trước khi bị hút vào thang Âm Dương, những vong hồn này có lẽ chỉ là dân chúng bình thường trong thành, thậm chí lúc sinh thời còn quen biết với y.
Suốt bao năm qua, Mộc Cát Sinh chưa từng dám đối mặt với sự thật này. Mãi đến trăm năm sau khi Trấn Sơn Quỷ suy yếu, y trợ giúp Ô Tất Hữu trấn áp âm binh, trong lòng mới thoáng chút nhẹ nhõm, như thể sự trốn tránh bấy lâu cuối cùng tìm được lối thoát.
Trải qua trăm năm chém giết, oan hồn hung hiểm trong thang Âm Dương cuối cùng đã trở thành âm binh. Điểm khác biệt lớn nhất giữa cô hồn dã quỷ bình thường và âm binh chính là: Dã quỷ dựa vào oán khí để duy trì hình dạng, một khi bị giết sẽ hồn phi phách tán, không vào luân hồi. Còn âm binh bởi vì oán khí quá nặng, có thể ngưng tụ được một luồng khí bản thể, dù tan thành tro bụi vẫn còn cơ hội đầu thai.
Lúc ấy, y cảm thấy đó là sự giải thoát, oán hận tích tụ trăm năm tan thành mây khói, cát bụi về với cát bụi, đất về với đất, những vong hồn cuối cùng cũng có thể bước lên con đường chuyển kiếp.
Nhưng giờ đây, ảo cảnh đã xé toạc tất cả những ký ức ẩn giấu, phơi bày trước mắt y một cách kinh hoàng. Trăm năm chém giết, trăm năm oán hận, và hết thảy mọi thứ đẫm máu trong thang Âm Dương đã giáng xuống lòng y một cú nặng trĩu.
Rốt cuộc, y cũng phải đối mặt với tất cả.
Hầu hết người thuộc phái Thiên Toán đều tham tiền, nhưng không bao giờ trốn nợ, nợ thì phải trả.
Y mông lung nghĩ: Cho dù những vong hồn này sẽ có một ngày trở thành âm binh, được bước lên trên con đường luân hồi, nhưng trước đó phải nuốt chửng hàng ngàn hàng vạn máu thịt, liệu đó thực sự là điều chúng muốn sao?
Nếu đổi lại là y, để giành lấy một cơ hội đầu thai mà phải ăn thịt tất cả mọi người xung quanh thì y thà rằng hồn phi phách tán, còn hơn phải chịu đựng sự tàn nhẫn trong cảnh tương tàn.
Là gắng gượng sống lay lắt qua trăm năm, hay giữ trọn tôn nghiêm làm người mà chết đi?
Đã là ảo cảnh, vậy thì biết đâu sẽ có một kết cục khác.
Hiệu ứng bướm cút mẹ đi, cơ học lượng tử cút mẹ đi.
Mộc Cát Sinh quệt máu trên mặt, cầm đao nhảy xuống khỏi đống xác, đi về phía vô số quỷ nhỏ đang gào thét cách đó không xa.
.
Mười ngày sau, Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư đến được Thừa Tước Đài ở núi Côn Luân.
Sự xuất hiện của họ dường như nằm trong dự liệu của tộc Chu. Chu Ấm Tiêu đã túc trực dưới chân núi từ sớm, ngậm cỏ đuôi chó trong miệng, đợi ròng rã ba bốn ngày trời mới thấy người đến. Cậu lao như điên về phía hai người, quậy cho cả ba dính lông gà đầy người.
Đối phương nay không còn là đứa nhóc chưa mọc hết răng ngày xưa. Dáng người thanh niên cao lớn, gần như sắp cao bằng Tùng Vấn Đồng, nụ cười rạng rỡ, đến mí mắt cũng lấp lánh ánh sáng, “Lão Nhị, lão Tam! Em nhớ các anh chết đi được!”
“Lớn thật rồi.” Ô Tử Hư cười híp mắt vỗ vai cậu, “Giờ bế không nổi nhóc này nữa, phải không lão Nhị?”
Tùng Vấn Đồng liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu, “Giờ cái nồi to nhất cũng không nấu nổi cậu nữa.”
“Không sao không sao!” Chu Ấm Tiêu thoắt cái biến thành một con chim Chu Tước cao ba thước, đầu lắc lư, đuôi vẫy vẫy: “Dáng này thì vẫn nhét vừa đấy! Lão Nhị, em nhớ món anh nấu chết đi được!”
“Nhớ món tôi nấu thì cậu biến hình làm gì?” Tùng Vấn Đồng nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc: “Muốn tôi bỏ cậu vào nồi nấu hả?”
Chu Ấm Tiêu giũ giũ cánh, bay vèo l*n đ*nh đầu Tùng Vấn Đồng, cuộn tròn như gà mẹ ấp ổ, “Ý em không phải thế, chỉ là nhớ các anh quá ấy mà.”
Ô Tử Hư bật cười, nhìn Tùng Vấn Đồng, “Cái mũ này của cậu độc đáo phết ha.”
Đây là trò ưa thích nhất của Chu Ấm Tiêu hồi còn ở thư viện Ngân Hạnh. Cậu không có gan như Mộc Cát Sinh nên chẳng dám phá phách khi Tùng Vấn Đồng nấu cơm, chỉ dám ngoan ngoãn đậu trên đầu người ta, mắt hau háu ngóng chờ cơm chín.
“Nặng chết mẹ.” Tùng Vấn Đồng: “Cút xuống ngay.”
“Được rồi, vậy các anh mau theo em lên núi đi.” Chu Ấm Tiêu vỗ cánh bay về phía núi, “Từ lúc sớm cụ tổ đã nói các anh sẽ đến…”
Tùng Vấn Đồng nhìn bóng lưng cậu, tặc lưỡi: “Mấy năm không gặp, tôi thấy thằng nhóc xúi quẩy này lại ngốc hơn rồi.”
“Vô tri là phúc, ngốc một chút cũng chẳng sao hết.”
Ô Tử Hư khẽ đáp: “Điều này chứng tỏ tộc Chu đã bao bọc cậu ấy rất tốt.”
.
Không biết qua bao lâu, Mộc Cát Sinh cuối cùng cũng quét sạch mọi thứ trên bậc thềm đá xanh, trong tầm mắt không còn một quỷ nhỏ nào nữa.
Y thở dài một hơi, ngồi xổm tại chỗ.
Đương nhiên y không thể một hơi diệt sạch toàn bộ oan hồn trên thang Âm Dương, đến thần thánh cũng chẳng có bản lĩnh ấy. Trước mặt y không xa, thang Âm Dương đứt gãy, bậc thềm biến mất, chỉ còn bóng tối mênh mông vô tận trải dài vào chốn sâu thẳm.
Y vẫn khoác bộ quân phục rách nát kia, cả người đầy màu. Y lục lọi túi áo, không ngờ lại tìm được một bao thuốc lá, tiếc là không có bật lửa, đành ngậm trơ một điếu thuốc khô. Cục máu đông trên đầu lọc tan ra, bốc lên vị tanh nồng đắng ngắt ngấm mùi gỉ sắt.
Lấy y làm ranh giới, phía sau bậc thềm đá xanh là một mảnh tĩnh mịch chết chóc, còn dưới chân, bóng tối lại dội lên những thanh âm hỗn tạp mơ hồ.
Mộc Cát Sinh cúi xuống quan sát đoạn gãy của bậc thềm. Nó không giống vết gãy tự nhiên mà như thể bị một lực mạnh thô bạo chém đứt. Y vươn tay mân mê một lát, chợt nhớ đến loại thương dài kỳ quái trong tay âm binh.
Lẽ nào hiện giờ trong thang Âm Dương vẫn còn âm binh tồn tại ư?
Cũng không phải không thể. Khi xưa âm binh bạo động, dốc toàn quân xuất trận. Có điều, lối vào thang Âm Dương vốn chật hẹp, đám người Ô Nghiệt đã trấn áp được phần lớn nhưng biết đâu vẫn có cá lọt lưới.
Mộc Cát Sinh “phì” một tiếng, nhổ điếu thuốc ra, hét lớn vào bóng tối bên dưới: “Tam Cửu Thiên!”
Không một tiếng đáp, chỉ có âm vang trống rỗng vọng lại.
Mộc Cát Sinh đứng dậy, cẳng chân hơi tê dại. Y kéo sát cổ áo quân phục lại, ngước nhìn bậc thềm dài dằng dặc trên đỉnh đầu. Sau đó ưỡn ngực đứng nghiêm, khép chặt năm ngón tay, giơ tay chào theo điều lệnh quân đội.
Rồi y quay người, nhảy thẳng vào bóng tối sâu thẳm.
