Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 72

Chương 72:

- Ayeayecaptain -

Tiếng kèn suona vẫn văng vẳng trong không trung, cảnh vật xung quanh chầm chậm tan biến như những hạt cát, đây là dấu hiệu cho thấy ảo cảnh sắp kết thúc.

Mộc Cát Sinh hoàn toàn chết lặng.

Với tính cách và trải nghiệm của bản thân, những chuyện có thể khiến y kinh ngạc thực sự không nhiều. Cộng cả kiếp trước lẫn kiếp này, số lần y điếng người chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Ngay cả khi xưa gặp phải âm binh lúc tiến vào Thành Tây Quan, phản ứng đầu tiên của y cũng không phải khiếp sợ mà là nghĩ cách giải quyết. Đó vốn là bản năng được rèn giũa trên chiến trường: gặp chuyện bất ngờ không được để cảm giác chi phối, vì chỉ một thoáng lơ đễnh thôi cũng đủ mất mạng.

Nhưng bây giờ, Mộc Cát Sinh đang rơi vào tình thế vô cùng khó tả, bởi vì ngoài sốc ra, y gần như không làm được gì khác.

Y thử ghép những từ khóa trong đầu mình lại với nhau —— y, Sài Thúc Tân, thành thân.

Y và Sài Thúc Tân thành thân, Sài Thúc Tân thành thân với y.

Hai người bọn họ đã thành thân từ mấy chục năm trước.

Lúc thành thân, y vẫn còn là một người chết.

Điều quan trọng nhất là, Sài Thúc Tân chẳng nói gì với y hết, cứ thế giấu diếm bao năm trời.



Mẹ kiếp, thế quái nào xảy ra chuyện này được vậy.

Mộc Cát Sinh thầm nghĩ.

Minh hôn mà cũng có màn lừa cưới luôn hả?

“Đồ hòa thượng xảo trá kia.” Y gào lên, “Người ra đây cho con, con thề sẽ không đánh chết người.”

Một tràng cười ha ha vang lên từ sâu trong ảo cảnh, một bóng người mặc áo cà sa nhảy bụp ra, “Đồ tôn ngoan, sao con biết ta ở đây?”

“Lắm lời.” Mộc Cát Sinh nói: “Con gái ngốc của con nói ảo cảnh này là do lão Tam để lại cho con, nhưng bên trong hoàn toàn không thấy bóng dáng của anh ta đâu. Vậy chỉ có thể là người giở trò.”

Hiện tại, y tràn đầy nghi hoặc về toàn bộ cấu trúc của tiền Sơn Quỷ. Nó như một vật chứa đựng ký ức, song đồng thời lại giống một đường dẫn mở sang thời không khác. Tất cả những gì xảy ra trong thang Âm Dương vẫn hiện rõ mồn một trong trí nhớ. Khi ấy y cứu Sài Thúc Tân, rốt cuộc là thật hay chỉ là một ảo cảnh khác?

Tuy không hiểu hết thảy mọi chuyện là thế nào, nhưng y biết Tiểu Sa Di chắc chắn nắm rõ tất cả. Lão già sống dai này gạt y nhiều chuyện lắm rồi đấy.

Mộc Cát Sinh xắn tay áo lên, Tiểu Sa Di thấy không ổn, “Con định làm gì?”

“Khi sư diệt tổ.” Mộc Cát Sinh đáp lời ngắn gọn, “Người tự khai hay là để con hỏi cho ra?”

“… Nay ta không còn thực thể. Đồ tôn à, con có đánh cũng không lấy được mạng ta đâu.”

“Con biết, thế mới tiện chứ. Không thì người chết rồi con biết hỏi ai đây.” Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm: “Cũng lâu rồi con chưa được đánh người thoải mái.”

“Đồ tôn, trông cái vẻ trơ trẽn của con kìa. Quả không hổ là người xuất thân từ phái Thiên Toán ta.”

“Đâu có, đều nhờ các sư phụ dạy tốt, con chỉ kế thừa và làm rạng rỡ truyền thống mà thôi.” Mộc Cát Sinh nói, “Nên là giờ người tính sao?”

“Ta khai.” Tiểu Sa Di giơ hai tay lên, “Ta khai hết.”

“Tương truyền kể rằng tiền Sơn Quỷ là do Phục Hy chế tạo, trong đó chứa đựng sự bao la khôn lường, có thể nói nó là gốc rễ của bảy nhà, cũng là nguồn cội của Chư Tử.” Tiểu Sa Di nói: “Mỗi một đời Thiên Toán Tử chết đi, hồn phách đều quy về tiền đồng, hóa thành năng lượng mênh mông bên trong.”

“Con biết rồi.” Mộc Cát Sinh ngắt lời, “Đừng nhắc lại mấy chuyện này nữa, vào thẳng trọng tâm đi.”

“Giới trẻ bây giờ thật thiếu kiên nhẫn.” Tiểu Sa Di thở dài, “Ta cũng từng là một Thiên Toán Tử, ta có thể nói cho con biết. Phái Thiên Toán chỉ truyền lại cách khởi quẻ bói toán bằng tiền Sơn Quỷ, còn về phần bản chất của nó thì đến cả phái Thiên Toán mình cũng chưa từng thấu triệt hoàn toàn.”

Mộc Cát Sinh khẽ nhíu mày, “Ý người là?”

“Ý là ta cũng không có thể cho con một lời giải thích hợp lý.” Tiểu Sa Di nói, “Hồn phách của ta đã lang thang trong tiền Sơn Quỷ rất lâu, quả thực có phát hiện ra vài điều kỳ lạ. Con từng nghe câu này chưa?”

“Câu gì?”

“Núi Tu-di chứa hạt cải, hạt cải đựng núi Tu-di.”

Đây là một câu trong đạo lý Thiền tông —— hạt cải là hạt giống nhỏ bé, núi Tu-di là ngọn núi khổng lồ. Mà trong Phật pháp, chân không diệu hữu, không gian nhỏ như hạt cải cũng có thể chứa đựng cả núi Tu-di. Không chỉ vậy, nó còn có thể chứa đựng ba ngàn đại thiên thế giới.

Giống như câu nói nổi tiếng của Shakespeare, trong vỏ quả hạch cũng có cả vũ trụ.

Mộc Cát Sinh hơi hiểu ý của Tiểu Sa Di, “… Ý người là, mỗi đồng Sơn Quỷ đều có một thế giới?”

“Đây chỉ là một phép ẩn dụ.” Tiểu Sa Di nói: “Nhưng trong tiền Sơn Quỷ chứa đựng sự “bao la”. “Bao la” này không chỉ là năng lượng, mà có thể là thứ phức tạp hơn nhiều. Ảo cảnh con thấy qua tiền Sơn Quỷ có thể chỉ là ảo cảnh, hoặc cũng có thể tiền Sơn Quỷ là một cánh cửa, dẫn con bước vào những thời không khác.”

“Hoặc nữa là, con thực sự đã đi vào tiền Sơn Quỷ, mà bên trong có một thế giới khác.”

“Cái này nghe phi lý vãi.” Mộc Cát Sinh nói, “Người đang viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng à?”

“Ta là người xuất gia, trong Phật pháp thì giải thích được.” Tiểu Sa Di khẽ cười, “Trăm tỷ núi Tu-di, trăm tỷ mặt trăng mặt trời, gọi là ba ngàn đại thiên thế giới, trong đó có ba ngàn lần vãng sinh, ba ngàn kiếp lai sinh. Tất cả những gì con thấy là một phần trong số đó thôi.”

Thế rốt cuộc y đã cứu Sài Thúc Tân hay là chưa?

“Đồ tôn à, con hơi loạn rồi.” Tiểu Sa Di quan sát sắc mặt Mộc Cát Sinh, nói: “Thực ra hà tất gì phải lăn tăn nhiều đến thế? Trong một hạt Bồ Đề còn có ẩn chứa muôn vàn huyền diệu, dù là Thiên Toán Tử cũng chẳng thể hiểu thấu mọi thứ. Người quan trọng giờ vẫn ở bên con, vậy vẫn chưa đủ sao?”

Cũng đủ đấy, không những đủ mà còn rất đểu

. Mộc Cát Sinh nói, “Vậy con hỏi người, tất cả những gì con trải qua trong ảo cảnh, tóm lại có bao nhiêu phần là thật?”

“Thế nào là thật? Thế nào là giả? “Tiểu Sa Di thong thả nói: “Tất cả pháp hữu vi. Như mộng, huyễn, bọt, sóng. Như sương, như chớp lóe.”

Mộc Cát Sinh chịu hết nổi, điên lên tẩn cho lão lừa trọc “búng ra thiền cơ” này một trận tơi bời.

“… Có vài chuyện vẫn là thật, chính là cái “thật” mà con đang nghĩ tới.” Lúc này Tiểu Sa Di biết điều hơn rồi, ôm đầu ấm ức nói: “Dù tiền Sơn Quỷ huyền diệu đến đâu, nhưng bên trong vẫn có quy tắc. Chẳng hạn như người tiến vào ảo cảnh chỉ có thể tiếp xúc với vật chết, và mọi thứ trong ảo cảnh ắt đều có liên quan đến bản thân.”

“Nói cách khác, nếu con đã nhìn thấy chúng thì tức là những sự việc trong quá khứ này đã xảy ra thật. Sài Thúc Tân đúng là đã đốt Bồng Lai, giết Họa Bất Thành, đánh Lâm Quyến Sinh trọng thương.” Lão ngừng một lát rồi bổ sung, “Rồi còn cưới con nữa.”

Mộc Cát Sinh: “…”

“Thế nhưng quy tắc nào cũng có lỗ hổng, hay nói đúng hơn, những lỗ hổng này chính là huyền diệu. Những chuyện khó tin mà con đã trải qua trong tiền Sơn Quỷ vừa thật vừa giả, quả thực có thể tác động đến tương lai.”

“Vậy nếu con không nhảy xuống thang Âm Dương ——”

“Suỵt.” Tiểu Sa Di giơ tay lên: “Không thể nói.”

Phái Thiên Toán có môn quy: Lời nói sẽ tạo thành biến số.

Lần này lão nói thật.

Mộc Cát Sinh im lặng một lúc, nói: “Nhưng thế này cũng ảo vãi chưởng.”

“Con nói tiền Sơn Quỷ? Hay là chuyện Sài Thúc Tân cưới con?”

“…” Mộc Cát Sinh lặng lẽ xắn tay áo lên.

“Thôi thôi, không đùa nữa.” Tiểu Sa Di vội nói: “Con là Thiên Toán Tử đời này, chắc chắn đã nhận ra. Có đôi khi không phải Thiên Toán Tử đang điều khiển tiền Sơn Quỷ, mà là tiền Sơn Quỷ đang khống chế con.”

“Truyền thừa của phái Thiên Toán không giống với các nhà khác. Không có tuyệt kỹ truyền đời như Dược gia và Mặc gia, cũng không có cơ thể bán âm như Âm Dương gia. Không phải người tu đạo, cũng không phải là hậu duệ thần thú gì. Chỗ dựa lớn nhất của toàn bộ chúng ta chính là bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ. Tiền mất, Thiên Toán cũng không còn.”

“Thực ra trong các đời Thiên Toán Tử, ít nhiều đều từng xảy ra bài xích với tiền Sơn Quỷ, mà người phản ứng mạnh nhất chính là con.”

“Chắc con vẫn nhớ.” Tiểu Sa Di chậm rãi nói: “Trận âm binh bạo động trăm năm trước.”

Trăm năm trước âm binh bạo động, Mộc Cát Sinh thỉnh cầu Thất Gia Chư Tử hỗ trợ giữ thành. Một mặt để trấn áp âm binh, một mặt để chống giặc ngoại xâm. Nếu bảy nhà chịu ra tay, chắc chắn có thể giữ được thành cổ.

Nhưng Thất Gia Chư Tử đưa ra điều kiện, tiến hay lùi phải để quẻ tượng quyết định.

Điều này hoàn toàn trái ngược với tính cách của Mộc Cát Sinh. Tiền Sơn Quỷ tính mệnh trời, mà y là quân nhân, nước mất nhưng non sông còn, phải giành sinh cơ trong tử địa, y không thể giao phó cho số mệnh.

Cuối cùng Thất Gia Chư Tử rút lui không tham chiến, thành cổ thất thủ, thương vong thảm khốc. Tuy trấn áp được âm binh nhưng y đã phải trả cái giá đau đớn hơn nhiều.

Đến hôm nay nhớ lại, Mộc Cát Sinh vẫn thấy lạnh lòng. Thất Gia Chư Tử tự xưng là người chèo lái vì chúng sinh, nhưng lại đặt việc bảo vệ bản thân làm tiền đề, sinh linh đồ thán lại ngoảnh mặt làm ngơ, còn quang minh chính đại khoác lên cái danh “mệnh trời”.

“Thứ như vậy, thà đừng tồn tại thì hơn.” Mộc Cát Sinh lẩm bẩm.

Tiểu Sa Di ừ một tiếng, “Con nghĩ thế và cũng đã làm thế thật.”

Mộc Cát Sinh: “?”

“Con đoán không sai, tiền Sơn Quỷ mà Ô Tử Hư để lại cho con đã bị ta chỉnh sửa. Thứ nó để lại cho con vốn là một đoạn ký ức khác.” Tiểu Sa Di gãi đầu, “Nhưng Sài Thúc Tân cứ giấu con mãi như vậy cũng chẳng phải cách, nên ta tự ý chèn thêm một đoạn.”

Lão vỗ tay, cảnh tượng xung quanh đột nhiên biến đổi, họ lại trở về miếu Thành Hoàng.

Tùng Vấn Đồng đang đánh Sài Thúc Tân túi bụi, Chu Ấm Tiêu đứng bên cạnh, hết lời khuyên can.

Tiểu Sa Di nhìn cảnh tượng trước mắt, cười nói: “Đây mới là thứ Vô Thường Tử đời trước để lại cho con, bên trong chứa đựng chân tướng cuối cùng.”

“Khụ khụ, lão Tứ này, tuy không biết ông sẽ xem được đoạn ký ức này khi nào, nhưng tôi nghĩ vẫn cần phải giải thích một chút.” Ô Tử Hư hiếm khi không phải đảm nhiệm vai người hòa giải. Anh ngậm tẩu thuốc đứng trên nóc nhà, trong tay cầm một đồng tiền Sơn Quỷ.

“Để tôi nói tình hình hiện tại trước nhé. Không rõ Sài Thúc Tân đã làm gì, tóm lại giờ hắn đã trở thành La Sát Tử. Còn đốt Bồng Lai, giết Họa Bất Thành.”

“Tin này sốc lắm đúng không?” Ô Tử Hư thở dài, “Tin sau còn sốc hơn cơ, hắn thành thân rồi.”

“Kết minh hôn với ông. Ông không nghe lầm đâu, tân nương là ông đó.”

“Lão Nhị nghe được tin này nổi trận lôi đình luôn. Bọn tôi vốn theo sắp xếp của ông đến tộc Chu, rồi lại vội vã từ Thừa Tước Đài chạy về ngay trong đêm.” Anh đưa tẩu thuốc chỉ vào đống hỗn loạn trong sân, “Lão Nhị đang đánh người ở kia kìa, Sài Thúc Tân cũng không đánh trả, nhưng tôi thấy hắn vẫn cầm cự được lúc nữa.”

“Nói sao nhỉ, thật ra tôi nghĩ lão Nhị tức không phải vì Sài Thúc Tân cưới ông, mà là không được uống rượu mừng.” Ô Tử Hư nói: “Chắc cậu ta vẫn muốn được náo động phòng đấy.”

“Đừng mắng anh em không nghĩa khí khi cứ thế bán ông đi. Thật tình mà nói, Sài Thúc Tân cũng là người rất có tình nghĩa. Ông có biết vì sao hắn lại kết minh hôn với ông không? Chuyện này vốn dĩ có liên quan đến thân phận của La Sát Tử. Vì nguyên nhân từ mệnh cách, người nào kết duyên với La Sát Tử thì ngay cả khi chết đi, hồn phách cũng sẽ không tan biến.”

“Điều này lại trái ngược với việc Thiên Toán Tử hồn phi phách tán sau khi chết. Nhưng nếu hắn thật sự có thể thu thập đủ hồn phách của ông, ông sẽ có thể sống lại. Tuy bọn tôi không biết việc đó có chắc ăn hay không, nhưng ít nhất cũng là một tia hy vọng.”

“Coi bộ sẽ phải tốn rất nhiều thời gian, cũng chẳng biết chúng ta còn ngày gặp lại nữa không, nhưng tôi nghĩ Sài Thúc Tân đã chuẩn bị tinh thần đợi ông rồi. La Sát Tử có thể sống rất lâu.”

“Thật đấy, tôi và lão Nhị đều cho rằng ông không thể sống lại, nhưng hắn đã làm được.” Ô Tử Hư khẽ nói: “Giờ thì tôi và lão Nhị cũng chẳng còn tư cách mà xen vào nữa.”

Nói rồi anh bật cười, “Kể ra thì tôi còn rất tò mò không biết hắn để ý ông từ bao giờ, nhưng tôi thấy với cái tính của ông, chắc chắn ông chẳng hề hay biết gì đâu. Ngay cả bọn tôi còn không nhận ra nữa là. Quả không hổ là công tử Dược gia, tẩm ngẩm tầm ngầm mà hốt được lộc trời.”

“Tóm lại người nhà mẹ đẻ bọn tôi đồng ý mối hôn sự này.” Ô Tử Hư giơ ngón tay cái, “Không phải bọn tôi bán đứng ông nha, tại bên thông gia hi sinh dữ quá trời.”

Giọng Tùng Vấn Đồng vang lên, “Lão Tam đừng lảm nhảm nữa! Qua đây bàn chuyện chính đi!”

“Tới đây tới đây.” Ô Tử Hư nhảy xuống mái nhà, phủi phủi quần áo, “Cậu đánh xong rồi à?”

Tùng Vấn Đồng hừ một tiếng. Hắn ra tay quả thật không nhẹ, đây cũng là lần đầu tiên Ô Tử Hư trông thấy bộ dạng bầm dập thê thảm, mặt mũi sưng vù của Sài Thúc Tân. Thế mà đối phương lại chẳng kêu ca gì, chỉ đưa tay lau máu bên môi.

Chu Ấm Tiêu khuyên can đến khản cả cổ, cuối cùng phun ra một ngọn lửa, đốt thủng cả nền gạch.

Sài Thúc Tân bình thản như không: “Tôi tưởng anh đến đây chỉ để đánh tôi chứ.”

“Chỉ tiện tay thôi.” Tùng Vấn Đồng tặc lưỡi, nói: “Theo sắp xếp của lão Tứ, ở đây vốn không có việc của anh.”

“… Em ấy đã sắp xếp gì?”

“Một mớ hỗn độn khổng lồ, muốn kéo cả ba bọn tôi vào chết chung.” Tùng Vấn Đồng chỉ bản thân, Ô Tử Hư và Chu Ấm Tiêu, “Cậu ta bày ra một ván cờ cực lớn, và lẽ ra anh là người duy nhất có thể đứng ngoài. Chút lương tâm hiếm hoi còn sót lại trong cái lòng dạ đen sì ấy của cậu ta không muốn lôi anh vào cuộc.”

“Nhưng anh thì hay rồi.” Tùng Vấn Đồng cười lạnh, “Tự nguyện lao đầu vào.”