Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 196
Chương 196:
- Nghiên Nghiên Hạ Nhật -
Phòng Ngôn khó hiểu nhìn Phòng Nhị Hà, hỏi: “Cha, sao cha biết ông bà nội hôm nay sẽ như vậy?”
Phòng Nhị Hà nói: “Haiz, ông bà nội con tâm tâm niệm niệm chính là làm sao để rạng danh tổ tông. Khi còn nhỏ, ta và bác cả, chú ba của con đều không phải là người ham học, trong nhà cũng không có tiền, ông bà nội con rất tiếc nuối. Sau đó liền mỗi ngày trông mong Phong ca của con thi đỗ khoa cử. Bây giờ Đại Lang và Nhị Lang thi đỗ, ông bà nội con sao mà không cao hứng cho được? Không chỉ bản thân họ không nói gì, mà nếu người khác nói, họ chắc chắn cũng sẽ không vui.”
Phòng Ngôn ngẫm nghĩ lại những lời này trong đầu vài vòng mới hiểu được cách suy nghĩ của Phòng Thiết Trụ và Cao thị.
Nói tóm lại là, khi mọi người đều không học hành, thì tùy vào sở thích cá nhân mà thương đứa trẻ nào. Đến khi bọn trẻ đều bắt đầu đi học, thì dựa vào thành tích để yêu thích. Quả nhiên, từ xưa đến nay các bậc phụ huynh đều thích đứa trẻ học giỏi.
Ừm, nghĩ vậy thì, địa vị của đại ca nàng hiện giờ trong lòng ông bà nội hẳn là rất cao rồi.
Đúng là kiểu gia trưởng kỳ quặc mà! Ông bà nội nàng như thế này, thật đúng là làm người ta không quen, đối xử với nhà họ hiền lành quá. Nghĩ lại bộ dạng sợ phiền phức của họ ở kiếp trước, Phòng Ngôn vẫn không thể nào có một chút hảo cảm với họ.
Nhưng ít nhất, nói như vậy, nàng tạm thời không cần lo lắng nhà cũ sẽ qua gây phiền phức.
Cao Đại Sơn cũng nhận được thiệp của Phòng Nhị Hà, mang theo mấy con thỏ và da thú đã xử lý tốt đến nhà Phòng Ngôn. Nhìn sân nhà mới tráng lệ huy hoàng của Phòng Ngôn, Cao Đại Sơn trong lòng có chút nặng nề.
Đem đồ vật giao cho người chuyên thu lễ, lại nhìn nhìn sân nhà Phòng gia một lúc, mặc kệ Phòng Ngôn giữ lại, anh tâm sự nặng trĩu rời khỏi Phòng gia.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Đến giờ ăn cơm, trong nhà Phòng Ngôn tới mấy vị khách không mời, khách không mời mà đến chính là cữu cữu của Phòng Ngôn, Vương Tri Nghĩa, cùng với vợ của hắn, Tiền thị.
Vì chuyện trước đây, cộng thêm chuyện mới xảy ra ở huyện thành mấy ngày trước, Phòng Nhị Hà nổi giận, bàn với Vương thị, quyết định không mời gia đình Vương Tri Nghĩa tới.
Cũng không biết Vương Tri Nghĩa lấy tin tức từ đâu, lại vội vàng tìm đến nhà họ đúng giờ cơm.
Thật ra, Vương Tri Nghĩa cũng không biết hôm nay là ngày Phòng Nhị Hà mở tiệc đãi khách, hắn hôm nay đến là có chuyện khác. Nhưng khi hắn nhìn thấy khách khứa đầy trong sân, tâm trạng lập tức trở nên tồi tệ.
Chuyện lớn như vậy, muội muội và em rể hắn thế mà không thông báo cho hắn! Hắn chính là cữu cữu duy nhất của Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang! Cả nhà Phòng Nhị Hà này cũng quá không coi hắn ra gì!
Hắn bèn lớn tiếng nói móc Phòng Nhị Hà vài câu, vốn tưởng rằng Phòng Nhị Hà sẽ đến xin lỗi. Kết quả Phòng Nhị Hà đến liếc hắn cũng chẳng thèm, phất tay áo bỏ đi.
Vợ của Vương Tri Nghĩa, Tiền thị, vội vàng kéo tay áo hắn, nhắc nhở hắn mục đích đến đây hôm nay. Vương Tri Nghĩa nghĩ đến hôm nay còn có chuyện quan trọng hơn, đành phải đè nén lửa giận, tìm một chỗ ngồi xuống ăn cơm.
Cao thị nhìn thấy thái độ của Phòng Nhị Hà đối với Vương Tri Nghĩa, cao hứng ăn thêm một bát cơm. Bà ta ghét nhất là nhà mẹ đẻ của Vương thị, trước đây cứ ỷ vào nhà có tiền ở trên trấn, khiến cho Phòng Nhị Hà và bà ta càng không thân.
Lúc này hai nhà họ xích mích, bà ta sao mà không vui cho được.
Tuy rằng các vị khách mang đến đồ vật tương đối nhiều, nhưng nhà Phòng Ngôn cũng đã chuẩn bị trước quà đáp lễ cho họ. Nhà có con nít thì cho giấy, không có con nít thì cho mấy cân rau củ. Tóm lại, mọi người đều không thiệt là được.
Năm nay thu hoạch không tốt lắm, mùa đông lại lạnh kinh khủng, lúa mạch thu hoạch kém hơn mọi năm một chút, cuộc sống của mọi người cũng không dễ dàng gì. Nhà họ bây giờ khá giả hơn một chút, có thể giúp đỡ thì giúp đỡ.
Buổi chiều, đợi các vị khách gần như đã tiễn đi hết, Vương Tri Nghĩa và Tiền thị vẫn ngồi ở nhà chính uống trà.
Đợi đến khi Vương Tri Nghĩa thấy Phòng Nhị Hà rảnh rỗi, mà vẫn không thèm đếm xỉa đến họ, hắn không nhịn được nữa liền đi tới.
