Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 151

Chương 151: Thời thơ ấu (2) – Em là em họ của anh

- Mạnh Trung Đắc Ý -

Thay vì trả lời, cậu bé hỏi ngược lại:

– Em là ai?

Cốc Kiều chớp đôi mắt to tròn, đáp:

– Chú Lạc Bá An là chồng của dì em! Bố anh là chú ấy đúng không ạ? Thế thì anh là anh họ của em rồi! Em tên là Cốc Kiều. Em cùng bố mẹ đến đây ăn cưới dì ạ…

Ở quê của Cốc Kiều, dường như ai ai cũng là họ hàng, có dây mơ rễ má với nhau. Dù quan hệ có xa đến mấy đời, người ta vẫn gọi nhau bằng quan hệ bà con chứ hiếm khi gọi thẳng tên. Bởi vậy, cô bé mới tám tuổi còn được chàng thanh niên hai mươi mấy tuổi gọi bằng bà cô. Với vốn sống non nớt của mình, Cốc Kiều mặc nhiên cho rằng việc gọi anh họ, em họ cũng là thoải mái như người ta kêu cô bé là bà cô vậy.

Lạc Bồi Nhân chỉ hỏi ba chữ mà cô bé đã tuôn ra cả tràng, khiến cậu thầm nghĩ chắc đây không phải người xấu, bởi làm gì có kẻ lừa đảo nào lại nói nhiều đến thế.

Có lẽ chưa ai dạy cô bé rằng việc nhìn chằm chằm vào người khác là rất mất lịch sự, và Lạc Bồi Nhân không thích bị nhìn như thế. Dù vậy, cậu vẫn quyết định dẫn gia đình cô bé về nhà mình.

Cốc Kiều giới thiệu bố mẹ với Lạc Bồi Nhân:

– Đây là bố mẹ em, cũng là dì dượng của anh đó!

Lạc Bồi Nhân không chào dì dượng mà chỉ lịch sự gật đầu, bảo:

– Cháu chào cô chú ạ.

Cốc Tĩnh Thục không khỏi ngỡ ngàng khi biết em họ mình lại lấy người đàn ông đã có con riêng. Chị thầm đoán không biết người này đã ly hôn hay goá vợ, nhưng dù là trường hợp nào đi nữa, một đứa con riêng cũng khó lòng thật tâm chào đón họ hàng bên đằng mẹ kế.

Trên đường đi, Cốc Kiều huyên thuyên không ngớt:

– Anh họ ơi, anh tên gì thế ạ?

Cô bé lôi trong túi ra mấy viên kẹo sữa được bố mẹ mua cho. Vốn dĩ Cốc Kiều đã chia phần sẵn, chỉ giữ lại cho mình năm viên, số còn lại để dành cho em gái và ông bà ngoại. Vậy mà lúc này, cô bé lại trịnh trọng chìa một viên trong số đó mời người anh họ mới quen:

– Anh họ ơi, anh ăn kẹo đi.

– Cảm ơn, anh không ăn đâu.

Cốc Kiều đinh ninh lời từ chối này chỉ là khách sáo, bởi ở nhà cô bé, hễ có món ngon là mọi người đều nhường qua nhường lại như thế.

Cô bé hào phóng nài nỉ:

– Anh họ, anh ăn đi mà, em vẫn còn đây này!

Thấy anh họ vẫn khách sáo, Cốc Kiều bèn vươn bàn tay nhỏ xíu ra định nắm lấy tay Lạc Bồi Nhân, chẳng ngờ lại bị cậu gạt phắt đi, khiến viên kẹo sữa rơi xuống đất.

Cốc Kiều thoáng sững sờ. Đôi mắt to hết nhìn viên kẹo dưới đất lại ngước lên nhìn anh họ, rồi lại cúi xuống, long lanh ngấn nước. Anh không ăn thì thôi! Cô bé thoăn thoắt nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ rồi cho tọt vào miệng, nhai ngấu nghiến như để trút giận.

Vị kẹo sữa quả thực rất ngon, khiến Cốc Kiều vui vẻ lại ngay tắp lự.

– Mẹ ơi, kẹo sữa mẹ mua ngon ơi là ngon! Lúc về con phải để dành mấy viên cho em gái với ông bà ngoại ăn thử mới được.

Anh họ xấu tính, sau này đừng hòng cô bé cho cậu nữa!

Cốc Tĩnh Thục vốn đang xót con, nhưng thấy con vui nên cũng nhẹ nhõm hẳn. Bà xoa đầu con, bảo:

– Thích thì lúc về mẹ lại mua cho con.

Lâu Đức Dụ cũng góp lời:

– Mày thích thì bố mua! Muốn ăn bao nhiêu bố mua cho bấy nhiêu!

Dẫu ở nhà Lâu Đức Dụ hay đấu khẩu với Cốc Kiều, nhưng hễ ra ngoài thì hai bố con luôn cùng một phe. Nghĩ đến cảnh cậu bé kia hất viên kẹo của con gái mình xuống đất, anh lặng lẽ cất lại tờ mười tệ vốn định cho cậu làm quà gặp mặt.

Trên đường đến nhà họ Lạc, Cốc Kiều vốn líu lo hỏi han đủ thứ chuyện, thế nhưng từ lúc viên kẹo rơi xuống đất, cô bé bỗng im bặt.

Cốc Tĩnh Thục nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái. Hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ dường như cũng truyền cả nỗi lòng của chị sang con, khiến Cốc Kiều càng im lặng đi nốt quãng đường còn lại.

Vừa bước qua cổng khu nhà, Cốc Kiều đã thấy những tòa chung cư năm sáu tầng san sát nhau. Nhà họ Lạc nằm trên tầng ba, nhưng dì và dượng của cô bé đều không có nhà.

Lạc Bồi Nhân giới thiệu với bà Liên:

– Đây là họ hàng của dì Cốc ạ.

Bà Liên là người đã chăm sóc mẹ của Lạc Bồi Nhân từ thuở nhỏ. Từ khi cậu về nước, bà lại được mời đến để trông nom cậu. Tính ra, bà đã chăm lo cho ba thế hệ nhà họ Lạc. Đối với bà chủ mới, dĩ nhiên bà không mấy mặn mà, nhưng với thái độ chuyên nghiệp của một người giúp việc lâu năm, bà vẫn mỉm cười chào hỏi.

Mọi thứ xung quanh đều khiến Cốc Kiều tò mò, nhưng khi đến nhà họ Lạc, cô bé lại thu hết mọi sự hiếu kỳ của mình lại. Cô bé không chỉ kiệm lời đến lạ, mà ánh mắt cũng điềm tĩnh khác thường, chẳng hề nhìn ngó lung tung.

Ngồi ở nhà họ Lạc được chừng mười phút, Cốc Tĩnh Thục cười hỏi bà Liên:

– Bác ơi, bác có biết khi nào Tĩnh Tuệ về không ạ?

Bà Liên cũng không rõ. Chẳng đứa trẻ nào lại chào đón họ hàng của mẹ kế, huống hồ là một cậu bé như Lạc Bồi Nhân. Bà Liên không biết phải diễn tả tính cách của cậu thế nào, chỉ biết sự lạnh lùng ấy chẳng hề ăn nhập gì với tiết trời nóng nực này. Ấy vậy mà hôm nay, cậu bé lại có vẻ hơi khác thường.

Năm đó, Coca-Cola vừa thâm nhập vào thị trường Trung Quốc. Trong tủ lạnh nhà họ Lạc vừa hay có mấy chai do cô của Lạc Bồi Nhân mới mang đến.

Lạc Bồi Nhân lấy từ tủ lạnh ra ba chai Coca-Cola đặt trước mặt khách. Tóc mái của Cốc Kiều đã bết lại vì mồ hôi, nhưng cô bé không hề có ý định uống thứ nước ngọt có ga mát lạnh ấy. Ngay cả sự tò mò lúc trước dành cho Lạc Bồi Nhân giờ cũng tan biến sạch. Cô bé chỉ liếc nhìn thân chai rồi lập tức dời mắt đi.

Cốc Kiều lặp lại y hệt câu Lạc Bồi Nhân đã nói với mình lúc nãy:

– Cảm ơn, em không uống đâu.

Cậu không nhận kẹo của cô bé, mắc gì cô bé lại phải nhận chai nước của cậu?

Cốc Tĩnh Thục mỉm cười hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Dì Cốc của cháu khoảng mấy giờ thì về? Hay bao giờ dì ấy về rồi cô chú quay lại sau, giờ không làm phiền nhà cháu nữa.

– Cháu cũng không rõ nữa ạ. Cô chú cứ ngồi đợi một lát đi.

Lạc Bồi Nhân cầm đồ khui trên bàn, mở nắp chai Coca-Cola lạnh trước mặt Cốc Kiều rồi đưa cho cô bé.

Lần này, Cốc Kiều vẫn không nhận. Cô bé thò tay vào túi, móc ra một viên kẹo sữa khác, bóc giấy gói rồi nói:

– Anh họ ơi, kẹo này thật sự ngon lắm, anh ăn thử một viên đi.

Cô bé đã tha thứ cho chuyện anh họ vô tình hất rơi viên kẹo lúc nãy. Có lẽ cậu không cố ý, chỉ là lỡ tay mà thôi.

Trước ánh mắt mong chờ của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân nhìn viên kẹo đã bóc sẵn, cuối cùng cũng nhận lấy.

Xem như hai đứa đã trao đổi xong kẹo sữa và Coca-Cola. Cốc Kiều ngửa cổ uống một ngụm, cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Cô bé rất muốn hỏi chai nước này giá bao nhiêu tiền, để lúc về có thể mua cho người nhà uống thử. Nhà cô bé tuy không có tủ lạnh, nhưng nếu ngâm chai nước vào thùng nước giếng vừa mới múc lên thì cũng mát lạnh chẳng kém gì ướp đá.

Thấy thái độ cậu bé cũng có vẻ nhiệt tình, Lâu Đức Dụ nghĩ bụng dù sao cũng nên đưa chút quà gặp mặt. Anh lại lần nữa lấy ra tờ mười tệ nhàu nhĩ mà ban nãy định cất đi. Đó là khoản tiền anh phải bán không biết bao nhiêu cái quạt nan trên tàu mới có.

Lạc Bồi Nhân nhìn tờ tiền đã cũ nhàu, thấm đẫm mồ hôi, đã qua không biết bao nhiêu tay người, chần chừ vài giây rồi cũng nhận lấy.