Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 157

Chương 157: Kỳ thi Đại học – Cảm ơn anh! Nhưng mà…

- Mạnh Trung Đắc Ý -

Mưa lớn đến mấy cũng không lay chuyển nổi sự cổ hủ của Lạc Bồi Nhân. Anh quay sang nói với Cốc Kiều:

– Em cứ ở lại phòng đó đi, anh đi xem còn chỗ nào khác không.

Cốc Kiều chợt nhớ Lạc Bồi Nhân không mang ô. Cô thầm nghĩ, nếu không phải vì mình, giờ này anh đang ngồi tàu về nhà chứ đâu phải lặn lội ra ngoài dầm mưa thế này. Trời mưa như trút nước, đi tìm nhà nghỉ khác chưa chắc đã khá hơn. Cốc Kiều bèn mượn lời bà chủ để khuyên anh:

– Anh họ, mình ở lại đây đi. Anh cứ coi như đang ở toa giường nằm trên tàu hoả là được mà.

Toa giường nằm trên tàu vốn dĩ không phân biệt nam nữ. Cốc Kiều thừa hiểu ở chung phòng với người khác giới là chuyện rất nhạy cảm. Nếu là một người con trai khác, cô sẽ không đời nào đồng ý. Nhưng Lạc Bồi Nhân thì khác, anh là anh họ của cô. Cô hoàn toàn tin tưởng anh, thậm chí còn sợ anh khó xử nên mới cố tỏ ra thoải mái tự nhiên.

Với người có tư tưởng cổ hủ như Lạc Bồi Nhân, phản ứng đầu tiên khi đối diện với suy nghĩ tân thời là sốc điếng người. Lạc Bồi Nhân liếc nhìn cô bé đã trổ mã trước mặt, rồi nhanh chóng giấu đi vẻ kinh ngạc. Anh không cho rằng Cốc Kiều phóng khoáng, mà chỉ thấy cô quá ngây thơ, không biết đề phòng người khác. Ở quê, trong một cộng đồng thân thuộc, kẻ xấu muốn giở trò cũng phải đắn đo vì cái giá phải trả quá đắt. Nhưng ngoài xã hội thì khác hẳn. Cô bé khờ này có khi bị người ta bán đi rồi mà vẫn còn ngốc nghếch đếm tiền giùm người ta cũng không biết chừng.

Đã trót hứa sẽ trông chừng Cốc Kiều đêm nay, Lạc Bồi Nhân nghĩ mình phải có trách nhiệm đến cùng. Dầu sao Cốc Kiều vẫn còn là một cô bé chưa thành niên, bình thường chắc ít đi xa. Giữa lúc mưa gió mà bỏ cô lại một mình trong căn nhà nghỉ chẳng mấy tử tế thế này, lỡ có chuyện gì thì gay to. Tốt hơn hết là hai người ở chung một phòng cho an toàn.

Hai con người mang hai dòng suy nghĩ đối nghịch, nhưng vì những lý do khác nhau mà cuối cùng đành chấp nhận ở chung một phòng.

Mang tiếng là phòng đôi nhưng căn phòng lại bé tí tẹo, hai chiếc giường kê sát rạt vào nhau. Dù lúc ở bên ngoài Cốc Kiều cố mạnh miệng bảo mình không để ý, nhưng khi trông thấy căn phòng chật chội này, mặt cô vẫn không kìm được mà đỏ bừng. Hai cái giường kê sát rạt thế này thì khác gì một cái giường lớn đâu cơ chứ? Biết ngủ nghê kiểu gì đây? Cô thầm rủa bà chủ trọ là đồ gian thương, nhưng chẳng dám thốt thành lời. Anh họ vốn đã ngại lắm rồi, giờ cô mà nói thế chỉ tổ khiến cả hai càng thêm khó xử.

Lạc Bồi Nhân liếc nhìn Cốc Kiều rồi lẳng lặng xắn tay áo lên đến khuỷu tay, đi bê chiếc tủ đầu giường cạnh cửa sổ ra chỗ khác, đoạn đẩy chiếc giường đơn bên phía cửa sổ sát vào tường.

Cốc Kiều đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi xuýt xoa rằng anh họ khoẻ thật. Chiếc giường bị anh đẩy một cái đã dịch vào sát tường, không thừa ra phân nào.

Nhờ vậy, khoảng cách giữa hai chiếc giường cuối cùng cũng được nới rộng ra đôi chút.

Ngoài trời mưa vẫn rả rích không ngớt, nhưng không khí trong phòng lại oi bức vô cùng; căn phòng quá nhỏ khiến hơi nóng chẳng thể nào thoát ra được. Lạc Bồi Nhân bèn mở cửa sổ. Mưa theo gió tạt qua lớp lưới chắn, lất phất rơi xuống chiếc giường kê sát cửa sổ, khiến không khí trong phòng dịu đi hẳn.

Nếu không thấy mưa đang tạt ướt giường Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều thực sự muốn mở cửa sổ cả đêm.

Cô vớ lấy tờ báo cũ trong phòng, gấp lại rồi đưa cho anh:

– Anh họ, nếu nóng quá thì anh dùng tạm cái này mà quạt. Anh đóng cửa sổ lại đi, kẻo mưa tạt ướt hết giường bây giờ.

Dẫu mưa có tạt ướt giường Lạc Bồi Nhân thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới Cốc Kiều. Cô bảo anh đóng cửa sổ lại tất nhiên không phải vì bản thân mình.

Lạc Bồi Nhân thản nhiên đáp:

– Không sao, chẳng ướt hết giường được đâu mà lo.

Chưa bao giờ Cốc Kiều thấy mình lóng ngóng đến thế, ngay cả việc nằm ngủ cũng trở nên ngượng nghịu. Mọi khi cô vẫn quen nằm ngửa, tay chân duỗi thoải mái. Nhưng nay phải chung phòng với anh họ, cô đắn đo một hồi rồi quyết định nằm nghiêng, quay lưng về phía Lạc Bồi Nhân. Không chỉ tư thế ngủ xa lạ, mà ngay cả việc nhắm mắt ngủ cũng trở nên khó khăn.

Đèn trong phòng đã tắt. Cốc Kiều vẫn mặc nguyên bộ đồ ban ngày, nằm nghiêng trên giường, mắt cứ nhắm rồi lại mở. Cô không ngờ thính giác của mình lại nhạy bén đến thế, giữa tiếng mưa rả rích ngoài kia vẫn nghe rõ mồn một từng nhịp thở của Lạc Bồi Nhân. Cô vừa lắng nghe hơi thở của anh, vừa đếm nhịp tim mình. Trực giác nói cho cô biết rằng Lạc Bồi Nhân vẫn còn thức.

– Anh họ, anh chưa ngủ ạ?

Lạc Bồi Nhân không trả lời.

– Anh họ ơi, hay mình đổi chỗ cho nhau nhé?

– Sao cơ?

– Em thích nằm cạnh cửa sổ để nghe tiếng mưa ạ.

Chiếc giường cô đang nằm tuyệt đối không bị mưa hắt vào. Vốn dĩ Lạc Bồi Nhân ở lại đây cũng là vì cô, thế nên để công bằng, người nằm ở chiếc giường cạnh cửa sổ lẽ ra phải là cô.

– Anh không muốn đổi.

Lạc Bồi Nhân đi guốc trong bụng Cốc Kiều. Căn phòng bé thế này, muốn nghe tiếng mưa thì nằm đâu mà chẳng được, cần gì phải mất công đổi chỗ.

– Dạ. – Cốc Kiều im lặng một lát rồi lại hỏi. – Anh họ này, sao anh đã học đại học rồi ạ?

Cô nhớ anh chỉ hơn mình hai tuổi, lẽ ra năm nay mới thi đại học chứ.

– Anh thi từ năm lớp mười một.

Cốc Kiều không kìm được mà reo lên:

– Trời ơi, anh họ giỏi quá! Mới lớp mười một đã thi đỗ trường xịn như thế rồi.

Cốc Kiều vốn chẳng bao giờ tiếc lời khen ngợi người khác. Cô có biệt tài nhìn ra điểm tốt của bất cứ ai, huống hồ Lạc Bồi Nhân lại vừa giúp đỡ cô. Cô lập tức tìm ra được vài ưu điểm của anh. Anh chẳng những thông minh, tốt bụng mà còn rất khỏe nữa, chỉ đẩy một cái là giường đã dịch ngay vào tường…

Cốc Kiều trước nay luôn nghĩ sao nói vậy, bèn hào phóng tuôn một tràng những ưu điểm mình vừa phát hiện được, sau đó bày tỏ lòng ngưỡng mộ và khâm phục vô bờ bến đối với anh họ. Ưu điểm duy nhất cô không nói ra là cô thấy anh họ rất đẹp trai, bởi cô cho rằng nó nông cạn quá, e là anh không thích nghe.

Lạc Bồi Nhân chẳng lạ gì những lời tán dương, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời anh được một cô gái liến thoắng khen ngợi trong đêm tối mịt mùng. Anh cứ thế lẳng lặng nghe Cốc Kiều líu lo như chim non, hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyên ngành đại học cho đến các môn học ở trường…

Nhưng chú chim non này cũng tinh ý lắm. Đang hỏi han rôm rả, cô bỗng ngượng ngùng nói:

– Anh họ ơi, em có làm phiền anh không ạ? Thôi anh ngủ đi nhé.

Dứt lời, Cốc Kiều liền im bặt. Sự thay đổi đột ngột ấy khiến người ta không khỏi ngỡ ngàng. Mới vừa nãy cô còn nói luôn miệng mà giờ đến trở mình cũng rón rén, nhẹ nhàng như sợ làm phiền anh.

Lạc Bồi Nhân suýt phì cười trước hai thái cực trái ngược của Cốc Kiều. Trong đêm mưa này, suốt từ nãy đến giờ toàn là cô hỏi anh đáp. Câu nào của cô cũng kèm theo vô số lời có cánh, trong khi anh chỉ trả lời ngắn gọn hết mức có thể. Đây là lần đầu tiên anh chủ động hỏi Cốc Kiều:

– Em muốn thi vào trường đại học nào?

Muốn vào trường nào ư? Cốc Kiều thầm nghĩ, điều đó còn phải xem cô đỗ được vào đâu đã. Cô vốn không phải đứa ham học, và thành tích học tập cũng tỷ lệ thuận với độ nhiệt huyết. Tỷ lệ trúng tuyển đại học ở trường cấp ba của Cốc Kiều không cao, mỗi năm chỉ có hơn chục người đỗ. Đối với cô, đỗ đại học đâu phải chuyện chắc như đinh đóng cột. Thú thật, trường nào nhận cô cũng được, cô chẳng chê trường nào cả.

Thế nhưng khi nghe Lạc Bồi Nhân hỏi vậy, lòng hiếu thắng trong Cốc Kiều bỗng trỗi dậy. Nói thật thì mất mặt quá, huống hồ cô vẫn còn tận hai năm nữa, tức là vẫn còn nhiều thời gian để tiến bộ.

– Anh họ, em vẫn chưa quyết định ạ. Nếu em thích làm ăn buôn bán, anh nghĩ em nên học ngành gì thì hợp?

Lạc Bồi Nhân nghĩ, ngành nào mà chẳng làm ăn buôn bán được, nhưng trả lời thế thì huề vốn quá. Vì thế, anh đưa ra một gợi ý cụ thể hơn:

– Em có thể học ngành Kinh tế.

– Ngành Kinh tế của trường anh lấy bao nhiêu điểm ạ?

– Anh không rõ lắm, mỗi năm mỗi khác.

Cốc Kiều đoán điểm chuẩn ngành Kinh tế và Vật lý trong cùng một trường chắc cũng sàn sàn nhau, bèn hỏi Lạc Bồi Nhân:

– Anh họ, hồi thi đại học anh được bao nhiêu điểm thế?

Lạc Bồi Nhân đáp nhẹ bẫng như không, nhưng lại khiến lòng Cốc Kiều dậy sóng. Đúng là người sống ở đời không nên tự làm mình nhụt chí, song vẫn phải thực tế một chút. Cốc Kiều cảm thấy trường của anh họ không hợp với mình chút nào, tốt hơn hết là nên đổi mục tiêu khác.

Cô hỏi khéo:

– Anh họ, ngoài trường anh ra thì còn trường nào dạy ngành Kinh tế ổn không ạ?

Lạc Bồi Nhân thuận miệng nhắc tên một trường khác.

Vốn là người thực tế, Cốc Kiều tâm niệm cái gì phù hợp với mình mới là tốt nhất. Cô nhẩm tính điểm thi cuối kỳ vừa rồi, thử cộng thêm ba mươi điểm, tự nhủ nếu nỗ lực thì có lẽ vẫn làm được, rồi hỏi:

– Anh họ, anh thấy mức điểm ấy có hy vọng đỗ được trường anh vừa nói không ạ?

Lạc Bồi Nhân im lặng.

– Thế cộng thêm mười điểm nữa thì sao ạ?

Lạc Bồi Nhân vẫn nín thinh.

Sự im lặng của anh dường như lây sang cả Cốc Kiều, khiến cô cũng im bặt. Sao trường nào cũng cao vời vợi thế nhỉ? Chẳng lẽ không có nổi một ngôi trường bình dân nào chịu dang tay đón nhận một kẻ bình dân như cô sao?

Cốc Kiều thầm thở dài, bắt anh họ kể tên một ngôi trường bình dân đúng là làm khó anh quá. Nhưng cô cũng nhanh chóng tự an ủi: “Ai bảo muốn buôn bán là phải vào ngành Kinh tế của trường xịn chứ? Đầy người không học đại học vẫn làm ăn phát đạt đấy thôi.”

Giữa lúc cô đang mải nghĩ mông lung, Lạc Bồi Nhân bỗng nói:

– Em vẫn còn hai năm nữa, dư sức tiến bộ mà. Tăng thêm tám mươi hay một trăm điểm cũng là chuyện hoàn toàn có thể.

Tăng tám mươi hay một trăm điểm á? Lần này đến lượt Cốc Kiều nín lặng. Điểm số mà dễ tăng thế sao? Anh họ đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào cô rồi, nhiều đến mức không tưởng.

Cốc Kiều chợt nhận ra mình đã trò chuyện với Lạc Bồi Nhân quá lâu, không nên làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.

– Anh họ, chắc anh buồn ngủ rồi, anh ngủ sớm đi ạ. Em cũng ngủ đây.

Cốc Kiều vốn dậy rất sớm, nhưng cô nhận ra Lạc Bồi Nhân còn dậy sớm hơn cả mình. Vì nhà nghỉ không cung cấp đồ dùng cá nhân, anh đã đưa cho cô một bộ dụng cụ vệ sinh không biết mua từ lúc nào và bảo cô đi rửa mặt đánh răng.

Trước khi lên tàu, Cốc Kiều nhất quyết dùng số tiền bán túi thơm để mời Lạc Bồi Nhân ăn sáng. Cô hào phóng gọi bánh cuốn trứng thêm hẳn hai quả trứng, lại mua cả bánh rán và tào phớ, khiến bữa sáng của họ nom vô cùng thịnh soạn. Lạc Bồi Nhân có vẻ không mấy mặn mà với bàn ăn ê hề này, anh ăn uống từ tốn hơn cô nhiều.

Cốc Kiều bảo Lạc Bồi Nhân:

– Bà ngoại em tráng bánh cuốn là số một đấy ạ, bánh ở đây còn thua xa tay nghề của bà. Anh nhất định phải nếm thử tay nghề của bà em mới được.

Cốc Kiều lại liến thoắng giới thiệu đặc sản quê nhà với Lạc Bồi Nhân, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện thi đại học.

Lâu Đức Dụ tuy chẳng ưa gì lão già ba đời vợ kia, nhưng Lạc Bồi Nhân đã vì Cốc Kiều mà thay đổi lịch trình để đưa con gái ông về tận nơi, nên xét cả về tình lẫn lý, ông đều phải mời anh về nhà chơi. Để đón con, ông đã đánh chiếc xe bốn bánh ra huyện, bởi xe máy không thể chở hết cả ba người. Ông nôn nóng mong gặp con gái sớm nên đã ra ga đứng đợi từ khi tàu còn hơn một tiếng nữa mới tới. Mọi khi, giờ này ông sẽ tranh thủ kiếm thêm chút bạc lẻ, nhưng hôm nay lòng dạ bồn chồn nên chẳng còn tâm trí nào mà buôn bán. Trái tim ông cứ phập phồng lên xuống như thang máy, không phút nào yên.

Mãi đến khi trông thấy Cốc Kiều tại nhà ga, tảng đá đè nặng trong lòng Lâu Đức Dụ mới được trút bỏ. Con gái ông cuối cùng cũng bình an trở về. Ông vui đến mức thấy Lạc Bồi Nhân thuận mắt hơn hẳn, cứ nằng nặc mời anh về nhà dùng bữa.

Nào ngờ Lạc Bồi Nhân đã mua sẵn vé khứ hồi, đưa Cốc Kiều đến nơi là lên tàu về nhà ngay. Chuyện này khiến Lâu Đức Dụ áy náy khôn nguôi. Người ta đã chẳng quản ngại đường xá xa xôi đưa con gái mình về, vậy mà ông lại chẳng có chút quà cáp nào để đáp lễ.

Cốc Kiều thọc tay vào túi, đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi ngẩng đầu bảo Lạc Bồi Nhân:

– Anh họ, anh đợi em một lát, em quay lại ngay!

Trong ga, đâu đâu cũng thấy những sạp hàng bán đặc sản. Cốc Kiều nắm chặt tiền trong tay, chạy như bay ra ngoài. Chẳng mấy chốc, mấy đồng bạc lẻ ướt đẫm mồ hôi đã biến thành bánh bao hoa, dưa bở… Trán và chóp mũi Cốc Kiều lấm tấm mồ hôi, cô vừa th* d*c vừa chìa những thứ trên tay ra:

– Anh họ, bánh bao hoa của nhà này là ngon nhất đấy, anh cầm theo mà ăn. Còn dưa này nữa, ngọt lịm…

– Không cần đâu.

– Anh đừng khách sáo với em.

Cốc Kiều dúi vội đống đồ vào tay Lạc Bồi Nhân, khiến hai bàn tay họ vô tình chạm nhau. Mồ hôi trong lòng bàn tay cô dính sang tay anh, cô vội rụt tay lại, cười ngượng nghịu.

Lần này Lạc Bồi Nhân không từ chối nữa, đành nói:

– Cảm ơn em nhé.

Cốc Kiều khiêm tốn đáp:

– Dạ, có gì đâu ạ, chút quà quê thôi mà anh.

Cốc Kiều dõi theo bóng Lạc Bồi Nhân lên tàu. Mãi đến khi tàu chạy, cô vẫn đứng lặng trên sân ga. Lạc Bồi Nhân ngoảnh lại, vừa hay nhìn thấy cô. Cốc Kiều vội vã vẫy tay chào tạm biệt anh. Cô còn hét lớn tiếng “Tạm biệt”, nhưng tàu đã đi xa, chắc anh chẳng nghe thấy.

Bởi hồi xưa viết thư không thấy anh hồi âm, nên lần này Cốc Kiều cũng không viết gì cho Lạc Bồi Nhân nữa. Chỉ thi thoảng, trong những phút giây bất chợt, cô lại nhớ đến anh và đêm mưa hôm ấy.

Cho đến một ngày, Cốc Kiều bất ngờ nhận được một bức thư bảo đảm. Người gửi là Lạc Bồi Nhân. Nhìn thấy cái tên trên phong bì, tim Cốc Kiều bất giác đập rộn ràng. Anh họ không chỉ viết thư cho cô, mà phong thư còn dày cộp. Chẳng biết anh họ đã viết bao nhiêu trang thư cho cô mà dày thế nữa. Nhưng hai người cũng đâu có tiếp xúc nhiều, anh lấy đâu ra lắm chuyện để nói với cô như vậy chứ?

Cốc Kiều mở ra xem mới biết bức thư Lạc Bồi Nhân viết chỉ dài vỏn vẹn một trang giấy, ngắn gọn y hệt lời nói của anh. Nếu không tính phần chào hỏi xã giao, nội dung chính chỉ còn lèo tèo vài dòng.

Phần còn lại toàn là thông tin tuyển sinh của các trường đại học, Lạc Bồi Nhân còn chu đáo đính kèm cả bảng điểm chuẩn trúng tuyển. Không xem thì thôi, vừa liếc mắt qua, trái tim đang hừng hực nhiệt huyết của Cốc Kiều bỗng chốc nguội ngắt. Dẫu cô có tăng thêm năm mươi điểm nữa cũng chẳng thể với tới mấy trường nằm trong danh sách này. Vốn dĩ Cốc Kiều không quá chấp nhất với chuyện phải vào đại học danh tiếng, đỗ được thì tốt, không đỗ cũng chẳng có gì đáng thất vọng. Thế nhưng, nghĩ đến việc anh họ đã cất công tìm kiếm những tài liệu này để gửi cho mình…

Tâm trạng Cốc Kiều biến chuyển đến mấy bận từ lúc nhận thư đến khi mở ra xem. Khi đặt bút viết thư hồi âm, đầu tiên cô viết lời cảm ơn, rồi giải thích rằng muốn làm ăn buôn bán không nhất thiết phải đỗ vào trường lớp hay chuyên ngành nào, cô cảm thấy cái gì phù hợp với bản thân mới là tốt nhất, còn mấy ngôi trường kia thực sự không hợp với cô… Thế nhưng viết được nửa chừng, Cốc Kiều lại cầm bút gạch chéo một cái thật mạnh lên những dòng chữ ấy. Anh họ đã đặt nhiều kỳ vọng vào cô như vậy, lại còn cất công sưu tầm tài liệu và đính kèm cả điểm chuẩn, nếu cô cứ tỏ ra hời hợt không quan tâm đến chúng thì sẽ làm anh tổn thương mất. Nghĩ vậy, Cốc Kiều vo tròn bức thư đang viết dở, rồi viết lại một bức khác. Lần này, cô chỉ thuần túy gửi lời cảm ơn, sau đó hứa hẹn sẽ không phụ sự mong mỏi của anh họ, nhất định chăm chỉ học hành, nỗ lực tiến bộ.

Để cảm ơn tấm lòng của anh họ, cô đã gửi kèm bức thư một ít đặc sản mua ngoài cổng trường. Ở trường, cô đã bắt đầu tập tành buôn bán, nhập bút bi, hộp bút từ chợ đầu mối về bán nên túi tiền bao giờ cũng dư dả.

Kỳ thực, Lạc Bồi Nhân chẳng đặt kỳ vọng gì quá lớn lao, anh chỉ đơn thuần không muốn nhận không quà của Cốc Kiều. Chẳng bao lâu sau, cô lại nhận được tài liệu ôn tập và một cây bút máy tinh xảo do anh gửi tặng. Cô cảm thấy học hết bài ở trường đã đủ mệt rồi, thực sự chẳng còn thời gian đâu mà cày đống sách bài tập này nữa.

Nhưng nghĩ đến tấm lòng và sự kỳ vọng của anh họ, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Cốc Kiều lại viết thư cảm ơn và cam đoan sẽ chăm chỉ học tập. Để đáp lễ cây bút máy kia, cô trích một phần tiền lời bán văn phòng phẩm ra mua một món quà khác gửi tặng Lạc Bồi Nhân.

Lẽ dĩ nhiên, hành động đáp lễ này trong mắt Lạc Bồi Nhân đã trở thành minh chứng cho tinh thần hiếu học mãnh liệt. Thế là chẳng bao lâu sau, anh lại gửi thêm tài liệu học tập cho Cốc Kiều, trong thư còn đặc biệt dặn cô đừng gửi quà cho mình nữa.

Cốc Kiều đoán anh họ sợ cô tốn kém, hơn nữa hễ cô gửi quà là anh lại phải tốn tiền đáp lễ. Lần này, cô không dùng tiền nữa mà khéo léo bện cỏ thành những con chuồn chuồn và châu chấu xinh xắn gửi cho anh.

Mỗi lần nhận được tài liệu của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều đều chỉ muốn viết thư hồi âm nói thẳng cho anh hay rằng: “Anh họ ơi, anh đừng gửi tài liệu cho em nữa, em thật sự không có thời gian làm đâu.” Nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi đặt bút xuống, những dòng chữ ấy lại tự động biến thành: “Cảm ơn anh họ, em sẽ làm bài tập chăm chỉ ạ.”

Thế là từ một thiếu nữ vốn căng tràn sức sống, nay Cốc Kiều nom tiều tụy thấy rõ vì bị đống tài liệu học tập Lạc Bồi Nhân gửi đến hành hạ. Thậm chí, cô còn chẳng có thời gian ra chợ đầu mối nhập văn phòng phẩm về bán nữa. Ngày qua ngày, cô cứ luẩn quẩn giữa đống bài tập thầy cô giao và núi đề anh gửi tặng.

Dần dà, cả trường đều biết Cốc Kiều có một người anh họ thỉnh thoảng lại gửi cho cô những bộ tài liệu ôn tập chẳng thể nào mua được ở huyện. Không ít người ghen tị với Cốc Kiều vì cô có một người anh họ không phải ruột rà mà còn tận tâm hơn cả ruột rà như thế.

Thời gian đầu nhận thư, Cốc Kiều vẫn nơm nớp lo Lạc Bồi Nhân sẽ hỏi thăm điểm số của cô; dù sao anh đã gửi nhiều tài liệu như vậy hẳn cũng mong nhận lại một kết quả tốt. Nhưng anh chưa một lần đả động đến chuyện này, chỉ đều đặn gửi tài liệu cho cô. Về sau, khi thành tích đã tiến bộ, cô cũng chẳng còn sợ anh hỏi đến nữa.

Ngày cầm trên tay giấy báo trúng tuyển đại học, Cốc Kiều nhìn chồng tài liệu và sách bài tập Lạc Bồi Nhân gửi mà chỉ muốn khóc òa vì sung sướng. Cuối cùng cô cũng thoát khỏi bể khổ này rồi! Nhìn chồng sách dày cộp, chính cô cũng không hiểu sao mình có thể vượt qua nổi. Đã bao lần cô muốn buông xuôi, nhưng câu “Anh đừng gửi tài liệu cho em nữa” lại chẳng tài nào thốt thành lời, đành câm nín ngậm ngùi làm bài tiếp.

May mà chồng tài liệu dày cộp này không uổng phí chút nào, cuối cùng nó cũng giúp cô kiếm được một khoản. Cốc Kiều photo lại rồi bán cho các em khóa dưới. Tuy không đỗ vào đại học Z, nhưng ngôi trường cô học cũng cách đó không xa, cô định dùng số tiền kiếm được mua tặng Lạc Bồi Nhân một món quà.

Người trong làng chẳng còn ai nghi ngờ về thân thế của Cốc Kiều nữa vì cái tật mê tiền của cô giống Lâu Đức Dụ như tạc, thậm chí về mặt chi tiêu, Lâu Đức Dụ có khi còn hào phóng hơn. Để mừng con gái đỗ đại học, ông đã làm hẳn mười mâm cỗ đãi cả làng.

Lâu Đức Dụ mua vé tàu cho cả gia đình đi đưa Cốc Kiều nhập học. Nếu biết cả nhà Cốc Kiều cùng đi với cô, có lẽ Lạc Bồi Nhân đã chẳng mất công ra ga tàu đón cô làm gì.

Đang mùa khai giảng của các trường đại học nên đâu đâu trong sân ga cũng thấy bóng dáng sinh viên đi đón các em tân sinh viên.

Cốc Kiều vừa xuống tàu đã nhìn thấy ngay tấm biển đón tân sinh viên của trường mình. Một anh khóa trên phụ trách việc đón tiếp tỏ ra vô cùng nhiệt tình với cô. Cô vừa trả lời anh ta, vừa đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Lạc Bồi Nhân. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy vàng rực, nổi bật giữa đám đông.

Thấy Lạc Bồi Nhân xuất hiện, đám sinh viên trường Z đang làm nhiệm vụ không khỏi ngỡ ngàng. Sao tự dưng anh Lạc lại nhiệt tình với đàn em thế nhỉ? Xem ra càng lớn tuổi thì sự giác ngộ của con người ta càng cao. Có điều giác ngộ nâng cao đến đâu cũng chẳng bù đắp được sự non nớt về kinh nghiệm, nếu không thì sao anh lại ngó lơ tấm biển trường mình mà xăm xăm đi thẳng sang chỗ trường khác thế kia.?

– Anh Lạc!

Ai ngờ càng gọi, người ta lại càng đi xa.

Nương theo tiếng gọi kia, Cốc Kiều trông thấy người quen của mình ngay. Cô gọi lớn:

– Anh họ!