Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 159

Chương 159: Ngoại truyện cuối – 159: Đám cưới – Chị dâu và anh rể họ

- Mạnh Trung Đắc Ý -

Năm 1998, làng báo giải trí trong nước bắt đầu học đòi phong cách của các tờ báo lá cải Hồng Kông. Lâm Hải Xuyên thấy tên mình và Cốc Kiều chễm chệ nằm cạnh nhau trên một trang báo giải trí, bị thêu dệt thành câu chuyện sống động như thật rằng họ đang sống cùng một khu chung cư và đã bí mật kết hôn. Tin đồn được bịa đặt có đầu có đuôi đến mức nếu không phải là người trong cuộc, có khi chính anh ta cũng tin là thật.

Mới đầu, nhóc Tư chỉ thấy nhảm nhí khi đọc tiêu đề bài báo, song đến lúc nhìn thấy tấm ảnh minh họa bên dưới, cậu chuyển sang thấy nực cười. Tấm ảnh duy nhất được dùng làm bằng chứng cho mối quan hệ thân mật của hai người nào phải sườn mặt của Lâm Hải Xuyên, đó rành rành là mặt anh Hai cậu mà.

Nhóc Tư thầm cười khẩy, đúng là vớ vẩn hết chỗ nói. Công ty của mẹ anh Hai tuy vẫn chưa gượng dậy nổi sau cơn khủng hoảng tài chính, nhưng giai đoạn khó khăn nhất cũng đã qua. Mà dẫu chưa qua đi chăng nữa thì chị họ cũng chẳng đời nào bỏ rơi anh Hai.

Thời thế thay đổi quá nhanh. Người ta thường nói đời người lúc lên voi khi xuống chó, và hiện giờ rõ ràng đời Cốc Kiều đang lên voi. Nhóc Tư vẫn luôn cho rằng chị họ còn bản lĩnh hơn anh Hai cậu, nhưng không thể ngờ chị lại có thể bứt phá ngoạn mục đến vậy.

Nghĩ đoạn, nhóc Tư lại thầm cảm thán anh Hai mình đúng là người có phúc. Trước kia có thể dựa dẫm bà mẹ giàu có, bây giờ cái mác cậu ấm nhà giàu sắp đi đời nhà ma thì lại có thể dựa dẫm chị họ.

Năm 1997, cuộc khủng hoảng tài chính châu Á bùng nổ, bắt nguồn từ Thái Lan rồi nhanh chóng lan từ Đông Nam Á ra toàn châu Á.

Phạm vi của cuộc khủng hoảng lần này trùng khớp một cách đáng kinh ngạc với địa bàn đầu tư của bà Liêu. Công ty của bà khởi nghiệp từ ngành vận tải biển, sau lấn sân sang nhiều lĩnh vực khác như bất động sản, và tất cả đều chịu tổn thất nặng nề trong cơn bão tài chính ấy. Trải qua bao cuộc khủng hoảng, chưa lần nào ngành bất động sản thoát nạn. Năm đó, giá nhà đất toàn Đông Nam Á lao dốc không phanh, nhu cầu vận tải biển cũng sụt giảm nghiêm trọng. Ngược lại, thị trường tài chính trong nước bấy giờ do chưa mở cửa nên gần như không bị ảnh hưởng gì.

Mùa hè năm 1997, tin tức về khủng hoảng tài chính ngày nào cũng tràn ngập các mặt báo, Cốc Kiều muốn ngó lơ cũng không được. Cô bèn gọi điện hỏi thăm bà Liêu. Giọng bà trong điện thoại vẫn bình thường, chẳng có vẻ gì là đang lao đao vì thời cuộc. Một năm trước, bà còn mong Cốc Kiều về làm cho mình, nhưng nay chuỗi cửa hàng của cô đã mở rộng nhanh chóng. Xem ra, quyết định từ chối khi ấy quả là một nước cờ sáng suốt.

Thế nhưng, khi trả lời điện thoại của chồng cũ, thái độ của bà Liêu lại chẳng ôn hòa được như vậy. Bà cười nhạt trong điện thoại:

– Dạo này chắc ông hả hê lắm nhỉ? Tưởng được xem trò hề của tôi à? Tôi nói cho mà biết, còn lâu nhé!

Chồng cũ ở đầu dây bên kia chỉ biết than bà thật hết nói nổi, rồi lại khuyên “tiền bạc là vật ngoài thân” và dặn bà giữ gìn sức khỏe. Bà Liêu nghe xong chỉ cười khẩy, ông già này đúng là lẩm cẩm thật rồi, gọi điện chỉ biết nhắc mãi chuyện giữ gìn sức khỏe.

Lạc Bồi Nhân quả y mẹ mình. Báo đài suốt ngày rùm beng chuyện khủng hoảng tài chính, vậy mà Cốc Kiều chẳng thấy anh có biểu hiện gì khác thường. Chỉ có một hôm, Lạc Bồi Nhân đến cửa hàng chính đợi từ rất sớm để đón cô về, còn tự tay xuống bếp nấu ăn. Anh vốn chẳng có khiếu nấu nướng, chỉ biết nấu mấy món Tây đơn giản như bít tết hay mì Ý, vậy mà hôm ấy lại chuẩn bị cả một bàn ăn thịnh soạn.

Bữa tối vừa bắt đầu, Cốc Kiều đã lờ mờ đoán được những điều Lạc Bồi Nhân sắp nói. Giờ đây, lời nói hay hành động của đối phương hiếm khi còn khiến người kia bất ngờ. Trước khi đi đăng ký kết hôn, Cốc Kiều từng bâng quơ kể cho Lạc Bồi Nhân nghe chuyện tình dang dở thời trẻ của mẹ mình. Cô cứ ngỡ anh sẽ ngạc nhiên, nhưng anh không phản ứng như thế, mà chỉ lặng lẽ nắm tay cô, nghe cô kể, tựa như đã biết chuyện này từ lâu.

Đến giờ họ vẫn chưa tổ chức đám cưới mà chỉ mời gia đình hai bên dùng một bữa cơm thân mật. Lâu Đức Dụ vốn tự cho mình là người có tư tưởng tiến bộ nên rất thấu hiểu cho tâm lý muốn đi du lịch kết hợp kết hôn của lớp trẻ. Dẫu vậy, ông vẫn quan niệm con gái đi lấy chồng là chuyện trọng đại, bèn đặc biệt làm ba mươi mâm cỗ ở quê, mời bà con lối xóm đến chung vui. Nếu không phải con gái và con rể đã lo liệu sẵn nhà cửa, ông còn định bỏ tiền tậu luôn cho chúng một căn nhà.

Lịch trình đi Mỹ của Cốc Kiều được sắp xếp kín mít. Khi ghé qua Las Vegas, cô cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân sẽ lại thử vận may, bởi lần trước anh đã thắng lớn ở đây. Cô thậm chí còn chuẩn bị sẵn mấy lời khuyên can nhưng rốt cuộc lại không dùng đến câu nào. Anh nói với cô:

– Đen bạc đỏ tình mà.

Câu này ngụ ý rõ anh không định cống tiền cho sòng bạc nữa. Cốc Kiều ngắm nghía viên kim cương vàng trên tay mình, thầm nghĩ không biết lần trước anh phải đen tình đến mức nào mới thắng về cho cô viên kim cương hoành tráng thế này.

Bữa tối hôm đó kéo dài lê thê, món nào Cốc Kiều cũng tấm tắc khen ngon. Ăn xong, Cốc Kiều ngẩng lên, mỉm cười dặn dò Lạc Bồi Nhân:

– Anh đừng lo, em đủ sức chống lưng cho anh mà. Sang Singapore nhớ gọi cho em mỗi ngày đấy nhé.

Thời nay phương tiện liên lạc đã thuận tiện hơn xưa rất nhiều. Họ có thể gọi điện thoại hay gửi thư điện tử cho nhau, chứ không còn cách trở như ngày trước nữa.

Dứt lời, cô lại trêu:

– Nếu anh lười viết thư điện tử thì cứ lên diễn đàn BBS của công ty em mà đăng bài. Thế vừa giúp em tăng tương tác, lại vừa cho em biết anh vẫn bình an vô sự.

Bà Liêu vẫn luôn mong con trai sẽ kế thừa sự nghiệp của mình, nào ngờ điều ấy lại thành hiện thực vào ngay lúc này. Lạc Bồi Nhân cũng chẳng màng diễn cảnh mẹ con thắm thiết. Anh nói rằng nếu các công trình đang dang dở của công ty mẹ bị đình trệ thì danh tiếng của mình cũng bị vạ lây. Sức người vốn không thể thắng nổi thời thế, chỉ đành tìm cách chịu đựng để chờ thời mà thôi. Tuy không có kinh nghiệm về bất động sản hay vận tải biển, nhưng Lạc Bồi Nhân lại khá rành việc xử lý nợ xấu. Năm 1997, anh rời LC, nơi từng gắn bó một thời gian dài, để bôn ba khắp Đông Nam Á xử lý các khoản nợ xấu hòng tìm đường sống từ chỗ chết, cốt giữ được dòng tiền để đảm bảo các tòa nhà văn phòng đang xây ở Bắc Kinh và Thượng Hải có thể hoàn thành đúng tiến độ. Bởi lẽ, môi trường đầu tư trong nước không bị ảnh hưởng, đồng thời cũng là nơi có tiềm năng sinh lời cao nhất.

Cốc Kiều chỉ thuận miệng nói đùa với Lạc Bồi Nhân, ngờ đâu anh lại làm thật. Ngoài những cuộc gọi hàng ngày, anh còn đều đặn lên diễn đàn BBS của cô đăng bài. Các bài viết của anh luôn nhận được lượt xem và phản hồi rất lớn, mang về cho cô không ít lưu lượng truy cập. Thỉnh thoảng, cô cũng bình luận bên dưới để cùng anh thảo luận vài vấn đề kỹ thuật, có khi dài đến cả trang. Dù tần suất trò chuyện của họ dày đặc hơn người thường, nhưng không ai nghi ngờ họ là vợ chồng, bởi lẽ vợ chồng bình thường toàn về nhà đóng cửa bảo nhau chứ ai đời lại lên mạng nói chuyện thế này.

Đầu năm 1998, công ty của bà Liêu tuy chịu tổn thất nặng nề nhưng dòng tiền tại thị trường nội địa vẫn được duy trì, không bị đứt gãy. Cùng năm đó, chuỗi cửa hàng của Cốc Kiều mọc lên khắp nơi. Mọi phần mềm có tiếng trên thị trường đều được bày bán tại cửa hàng của cô, đến mức doanh số của các hãng đều phải lấy số liệu từ chuỗi cửa hàng này làm tham chiếu.

Thế nhưng, Cốc Kiều không vì thế mà lơi là cảnh giác. Cô bắt đầu mở dịch vụ bán hàng qua bưu điện trên diễn đàn BBS. Hồi sang Mỹ du lịch với Lạc Bồi Nhân, cô đã chủ động thử nghiệm hình thức mua sắm trực tuyến. Dù đến lúc về nước, món hàng vẫn chưa được giao tới nơi, nhưng trải nghiệm ấy đã gieo vào lòng cô một hạt mầm. Tuy lượng đơn hàng hiện tại còn ít, nhưng cô vẫn vững tin vào tiềm năng phát triển của dịch vụ này.

Thói quen vào diễn đàn cày view cho Cốc Kiều mỗi ngày được Lạc Bồi Nhân duy trì mãi đến tận khi về nước. Cốc Kiều từng cười bảo, nếu sau này việc dịch vụ bán hàng qua bưu điện của cô thực sự phát đạt thì trong sổ ghi công của công ty nhất định có tên Lạc Bồi Nhân.

Lâm Hải Xuyên phiền lòng không để đâu cho hết khi vướng phải tin đồn tình cảm với Cốc Kiều. Người ta hễ nổi tiếng là y như rằng sẽ có vô số chuyện từ trên trời rơi xuống mà đến người trong cuộc cũng chẳng hề hay biết. Có điều, tờ báo này cũng thiếu chuyên nghiệp quá rồi. Bây giờ anh ta nổi tiếng như thế, dù bức ảnh có mờ đến mức nào thì cũng không thể nhận nhầm người khác thành anh ta chứ? Ngoài việc anh ta sống cùng một khu với Cốc Kiều thì chẳng còn gì là thật nữa.

Lâm Hải Xuyên đành gọi điện xin lỗi Cốc Kiều, tự nhận do mình quá nổi tiếng nên mới liên lụy đến cô. Anh ta áy náy hỏi:

– Có cần tôi giải thích với chồng cô không? Chuyện này không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người chứ?

Cốc Kiều đáp gọn lỏn:

– Anh cứ yên tâm, chẳng ảnh hưởng gì cả.

Lâm Hải Xuyên còn chưa kịp đính chính thì Cốc Kiều đã chủ động đứng ra minh oan cho anh ta trong một buổi họp báo. Cô nói bằng giọng bông đùa:

– Người trong ảnh là chồng tôi, mọi người cứ nhìn chiều cao thôi là đủ biết không phải thầy Lâm rồi ạ.

Nhờ màn đính chính này, Cốc Kiều lại một lần nữa lên báo. Dạo gần đây, cô không còn chuộng những gam màu rực rỡ nữa, nhưng hễ đến dịp quan trọng thì vẫn diện màu vàng, biến nó thành màu sắc thương hiệu của mình.

Danh dự của Lâm Hải Xuyên tuy được khôi phục, nhưng anh ta lại chẳng thể vui nổi với cách giải quyết này. Đính chính thì đính chính, mắc gì phải lôi chuyện chiều cao ra nói? Dẫu vậy, lời giải thích của Cốc Kiều quả thực đã phát huy tác dụng, buộc tờ báo kia phải đăng tin xin lỗi.

Trước đây, để tiết kiệm chi phí quảng cáo, Cốc Kiều luôn cố gắng tăng độ phủ sóng truyền thông của mình, nhưng cô chưa từng đề cập gì đến gia đình mình. Ngay cả khi đính chính tin đồn, cô cũng chỉ xác nhận đó là chồng mình chứ không tiết lộ danh tính của anh. Thế nhưng, khi Lạc Bồi Nhân xuất hiện trên tạp chí tài chính, góc nghiêng của anh đã bị những cặp mắt tinh tường đem ra so sánh với bức ảnh mờ trên tờ báo lá cải nọ. Thế là công cuộc bảo mật đời tư của Cốc Kiều cuối cùng cũng thất bại.

Lâm Hải Xuyên đã chuẩn bị sẵn tiền mừng cưới cho Cốc Kiều từ lâu, nhưng cặp đôi này đăng ký xong cứ lần lữa mãi không chịu làm đám cưới, khiến khoản tiền mừng của anh ta cứ bỏ xó mãi. Đến khi anh ta tưởng mình sẽ không tốn khoản này nữa thì Cốc Kiều lại gửi thiệp hồng.

Lâm Hải Xuyên vốn không thích kiểu thêu hoa trên gấm, ban đầu anh ta chỉ định mừng ít tiền cho có lệ, bởi vợ chồng nhà này đều giàu hơn anh ta, việc gì phải cố tỏ ra giàu có trước mặt họ. Ai ngờ Cốc Kiều lại tổ chức đám cưới ở Singapore, còn chu đáo bao trọn cả vé máy bay khứ hồi và khách sạn. Dẫu sao cũng là người trọng sĩ diện, nên đến ngày cưới, Lâm Hải Xuyên vẫn mừng một phong bì đỏ dày cộp xứng tầm ngôi sao của mình.

Bình thường đi dự đám cưới, Lâm Hải Xuyên đều tự giác ăn mặc giản dị để không lấn át hào quang của chú rể. Nhưng hôm nay thì khác. Dù gì anh ta cũng là một ngôi sao, sao có thể để một chú rể là người ngoài giới làm cho lu mờ được.

Tại tư dinh của bà Liêu, nhóc Tư lại một lần nữa phải định nghĩa lại hai từ “giàu có”. Vợ trước của bố cậu còn giàu hơn cậu tưởng nhiều, đến độ từ cổng chính vào sảnh lớn nhà bà còn phải đi xe một đoạn. Xem ra mẹ của anh Hai đã thực sự vực dậy sau cơn khủng hoảng. Dù cậu có vài điều không vừa ý về anh Hai, nhưng việc anh không trở thành gánh nặng cho chị họ đương nhiên là một chuyện tốt.

Anh Hai đề nghị tổ chức đám cưới ở Singapore, bởi anh cho rằng nếu làm rình rang trong nước sẽ dễ mang tiếng mượn danh bố để trục lợi, gây ảnh hưởng không hay. Chính vì vậy, anh không mời bất cứ ai trong số bạn bè của bố, kể cả chú Châu vốn rất thân thiết với nhà họ ngày trước. Thấy con trai nghĩ cho mình như vậy, bố Lạc Bồi Nhân cũng không tiện phản đối.

Ngày thường nhóc Tư sợ bố một phép, thế mà riêng chuyện có đi Singapore hay không, người bố trước nay vốn nói một là một, hai là hai của cậu lại thay đổi ý định xoành xoạch, lật mặt còn nhanh hơn cả trẻ lên ba. Ngay cả việc chuẩn bị quà gặp mặt, ông cũng đắn đo mãi không quyết.

Thế nhưng, khi gặp lại vợ cũ, người bố uy nghiêm ấy vẫn giữ được vẻ đĩnh đạc. Dù cả hai có đôi chút ngượng ngùng khi mới chạm mặt, nhưng họ nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên và đối đãi với nhau đầy khách sáo, y như hai đối tác đang bàn chuyện làm ăn.

Mẹ của anh Hai trông trẻ hơn nhóc Tư tưởng nhiều. Dù khuôn mặt bà có vẻ xa cách, thiếu đi nét niềm nở, nhưng cử chỉ lại hết mực nhiệt tình. Bà chuẩn bị quà cho cả cậu, mẹ và chị gái cậu, thậm chí còn khen cậu đẹp trai nữa. Thế nhưng, khi nói chuyện với bố cậu, bà lại tỏ ra rất chừng mực, giọng điệu cũng có phần giữ kẽ, còn chẳng nhiệt tình bằng lúc nói chuyện với cậu.

Trước giờ cử hành hôn lễ, nhóc Tư vừa nhìn đã nhận ra Lâm Hải Xuyên ngay. Phong thái và điệu bộ của anh ta cứ như thể mình mới là nhân vật chính, chực chờ chiếm trọn hào quang của cô dâu chú rể.

Nhỏ Ba hỏi nhóc Tư:

– Em có thấy Lâm Hải Xuyên rất giống ai đó không?

Nhóc Tư đáp ngay tắp lự:

– Anh ta có giống anh Hai lắm đâu.

Cậu không hiểu sao mấy tờ báo lá cải lại có thể nhầm lẫn được.

Vốn dĩ nhóc Tư chưa từng thấy anh Hai mình có khí chất gì đặc biệt, nhưng khi hai người đàn ông sở hữu vài nét hao hao ấy đứng cạnh nhau, cậu quả thực có thể dựa vào thần thái để phân biệt đâu là anh mình.

Nhỏ Ba lắc đầu:

– Không phải anh Hai, mà là một người khác kìa.

– Ai vậy chị?

Nhỏ Ba cười, đáp:

– Em không thấy anh ta giống em à?

Rõ ràng là đám cưới anh Hai mà chỉ chăm chăm để ý đến hình tượng của mình, cứ làm như thể toàn bộ máy quay trong hội trường này đang chĩa hết vào mình không bằng.

Nhóc Tư hừ một tiếng, phớt lờ bà chị ruột. Cậu ăn diện đi dự đám cưới chị họ ruột thì có gì sai? Đó cũng là cách cậu thể hiện sự tôn trọng dành cho chị họ mà.

Hôm ấy, nhóc Tư ngắm nhìn chị họ trong bộ váy cưới màu vàng, lắng nghe chị cất giọng trong trẻo nói câu “Tôi đồng ý”. Cậu thầm nghĩ, màu vàng quả thực rất hợp với chị họ. Hẳn là cái ngày lần đầu tiên mặc chiếc sơ mi vàng đến nhà cậu, chị chẳng thể nào ngờ sẽ có một ngày mình lại mặc bộ váy cưới cùng màu và bị anh Hai trói chân thế này.

HẾT