Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông - Chương 11

Chương 11:

- Tần Tam Kiến -

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Ân huệ.

Đó chắc chắn là ân huệ.

Sau này khi tôi kể chuyện đó cho bạn bè nghe, bọn họ bảo: “Từ nhỏ cậu đã máu M rồi đúng không? Rõ ràng là cậu đến ở bên cạnh cậu ấy, chăm sóc cậu ấy, thế mà lại thấy như thể đó là ân huệ mà cậu ấy ban cho cậu à?”

Tôi gật đầu lia lịa.

Đám người phàm tục này không hề hiểu tôi.

Họ còn chưa từng yêu đương gì cơ mà!

Đương nhiên, năm tôi mười bảy tuổi, tôi cũng chỉ là một nam sinh cấp ba chưa từng yêu ai. Khi đó, tôi cũng không có mơ mộng gì quá mức với Lâm Tử Tông.

Dù sao thì lúc đó cậu ấy cũng mới mười sáu, trong mắt tôi cậu ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương.

Một đứa trẻ đáng thương mà tôi xót xa đặt trong tim, là em trai của tôi.

Nhà Lâm Tử Tông rất lớn, lớn hơn những gì tôi từng tưởng tượng.

Hồi đó nhà tôi là căn hộ đơn vị cấp cho ba tôi, hai phòng ngủ một phòng khách, tổng cộng hơn tám mươi mét vuông.

Tính cả Lâm Tử Tông là bốn người ở thì cũng không cảm thấy chật chội gì mấy.

Lớp tôi cũng có mấy bạn gia đình khá giả, nhưng nhà họ cũng chỉ cỡ trăm mét vuông, nên tôi vẫn luôn nghĩ nhà Lâm Tử Tông chắc cũng tầm tầm vậy thôi.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy, đúng là cái nghèo đã hạn chế sức tưởng tượng của tôi.

Những năm đó, số của cải của nhà Lâm Tử Tông vốn không phải thứ tôi có thể hình dung nổi.

Nhà họ là căn hộ hai tầng, tổng diện tích chắc cũng hơn ba trăm mét vuông.

Mỗi tầng chỉ có một căn, bước ra khỏi thang máy là đã vào hẳn địa phận nhà cậu ấy rồi.

Lúc tôi đi theo sau cậu ấy vào nhà thì hơi căng thẳng, còn lẩm bẩm trong lòng: Thưa cô thưa chú, con tới ở cùng với Tiểu Tông, con là người tốt ạ.

Nếu Lâm Tử Tông mà biết lúc đó tôi nghĩ gì thì chắc chắn đã đá tôi ra khỏi cửa rồi.

Nhưng khi bước vào nhà, tất cả lại khác hoàn toàn so với tưởng tượng của tôi.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ rất sợ hãi, vì dù sao thì hai năm trước ở đây từng xảy ra án mạng, mà còn là một vụ rất tàn nhẫn.

Thế nhưng khi thật sự bước vào, tôi chỉ thấy buồn bã và giận dữ.

Nhà Lâm Tử Tông rất rộng, rất sạch sẽ, tôi đứng ở cửa mà chẳng nhìn thấy được tận cùng.

Nhà cậu ấy được trang trí rất đẹp, kiểu đơn giản mà ấm áp.

Có rất nhiều chậu hoa trong nhà, tôi đoán, nếu như không xảy ra bi kịch kia, căn nhà này chắc hẳn sẽ có rất nhiều cây xanh tràn đầy sức sống, còn Lâm Tử Tông cũng sẽ sinh động giống như những chậu cây ấy.

Tiếc là tất cả đã bị thay đổi rồi.

Vận mệnh của những chậu cây là thế, mà vận mệnh của Lâm Tử Tông cũng thế.

Nhìn những chậu hoa trơ trụi ấy, sống mũi tôi cay cay, chỉ muốn khóc.

Lâm Tử Tông ngoảnh đầu lại nhìn tôi: “Trong tủ giày có dép lê.”

“Ừm.” Tôi trả lời, chậm rãi hoàn hồn, phát hiện cậu ấy đang nhìn tôi.

Lâm Tử Tông vẫn không mang biểu cảm gì, cứ thế nhìn tôi, nhìn đến mức khiến tôi thấy hơi không tự nhiên.

Tôi không hỏi tại sao cậu ấy nhìn tôi như vậy, cậu ấy thích nhìn thì cứ nhìn thôi, dù sao cũng hiếm khi thấy cậu ấy có hứng thú với cái gì.

Nếu cậu ấy muốn nhìn tôi như vậy mãi, tôi sẵn sàng treo mình trong nhà cậu ấy làm tiêu bản cũng được.

Giờ nghĩ lại, hóa ra lúc đó tôi đã sớm sẵn lòng hi sinh cả đời mình cho Lâm Tử Tông rồi.

Tôi, thật lòng rất yêu cậu ấy.

Hôm đó cậu ấy cứ nhìn tôi chằm chằm như thế, nhìn suốt mấy giây liền, rồi mới mở miệng hỏi: “Sao anh khóc?”

Câu hỏi ấy của Lâm Tử Tông còn mang chút hung hăng, khiến tôi giật cả mình.

“Anh khóc à?” Tôi vội vàng đưa tay lên dụi mắt, phát hiện đúng là có chút xíu nước mắt.

Chỉ một chút thôi mà cũng bị cậu ấy phát hiện ra.

Cậu ấy hừ hừ hai tiếng, không thèm để ý đến tôi nữa, tự mình đi vào trong nhà.

Tôi vội vàng thay dép, bám sát phía sau cậu ấy.

Lâm Tử Tông đặt mấy hộp thuốc mang từ bệnh viện về lên bàn trà trong phòng khách.

Nói không phải chê ba mẹ tôi chứ, phòng khách nhà cậu ấy gần như to bằng cả cái nhà tôi cộng lại.

Nhưng tôi không phải kiểu thích giàu chê nghèo, tôi chỉ cảm thấy tiếc nuối thôi.

Nếu như năm đó không xảy ra chuyện kia, gia đình Lâm Tử Tông đã có thể hạnh phúc đến nhường nào.

Nhiều năm sau, khi cuối cùng tôi cũng đủ can đảm để nhắc lại chuyện này với Lâm Tử Tông, tôi đã từng nói một câu như vậy.

Lâm Tử Tông bảo tôi: “Nhưng mà như thế thì có khi chúng ta đã chẳng thể ở bên nhau rồi.”

“Không được, tuyệt đối không được.” Lúc ấy tôi nói với Lâm Tử Tông, “Hai ta được định sẵn là một đôi rồi, dù lúc ấy không quen biết thì nhất định sau này cũng sẽ gặp nhau.”

Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng tôi lại nghĩ: So với việc được ở bên anh, anh càng hy vọng em có thể sống một đời trọn vẹn và hạnh phúc.