Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 100

Chương 100:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 47:

【???】

【Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao lại thành lớp trưởng rồi?!】

【!!! Tôi đoán đúng nha! Tần Túc quả nhiên đã biết điều gì đó!】

……

“……”

Thông báo từ quang não vừa được phát đi, những người đứng tại điểm quá độ

trong ban 6 hầu như đồng loạt quay đầu nhìn về phía Tần Túc.

Anh đứng ở một bên, hoàn toàn thản nhiên trước ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Dù là đêm qua đã lén quan sát tình hình của cây đại thụ, hay khi trao đổi với Trương Minh Lãng, anh cũng chưa từng bật màn hình truyện tranh để ghi lại.

Cũng chưa từng để lộ bất kỳ điều gì trước mặt Hạ Mục Chi.

Hiện tại, ở khu vực điểm quá độ, ngoại trừ Tần Túc, không một ai dù trong hay ngoài màn hình, hiểu được chân tướng phía sau.

Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi qua đi, tiếng bàn tán bắt đầu vang lên.

“A a a, nghẹn chết tôi rồi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Mặc kệ là chuyện gì đi nữa, chủ nhiệm lớp không cho chúng ta tự do hành động thì tôi hiểu, nhưng bắt buộc phục tùng mệnh lệnh của Tần Túc là sao? Tôi thấy như thế nào cũng không phải vấn đề nhỏ.”

……

Mọi người chỉ dám thì thầm bàn tán, không ai dám tới hỏi Tần Túc, lúc này toàn thân đang tản ra áp lực khủng khiếp “người sống chớ lại gần”.

Chẳng bao lâu sau, mọi người thảo luận không ra được đáp án nào.

Cả đám mang theo cảm giác bất an trong lòng, bất giác làm theo Tần Túc, lần lượt đứng cạnh đài quan sát ánh mắt đảo qua mặt nước rồi hướng về phía xa, cố nhìn xem có gì bất thường.

Tất nhiên là chẳng nhìn thấy gì, trong lòng lại càng thêm bất ổn...

Trong sự trầm mặc không lời, ánh mắt Tần Túc đảo qua khu vực cây đại thụ che trời, vừa âm thầm mô phỏng trong đầu phạm vi diện tích sinh vật dưới đáy nước, vừa nghĩ đến việc trên người anh có mang theo K-110.

Anh vốn luôn không gặp may, nên bắt buộc phải chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.

Nếu thật sự xui xẻo đến mức, đúng lúc anh tạm thời là lớp trưởng thì sinh vật dưới nước lại bắt đầu “ngo ngoe rục rịch”.

Vậy thì mạng sống của anh chỉ còn trông chờ vào năm ống K-110 mang theo bên người và đống vũ khí, đạn dược trên phi thuyền và trong kho dư trữ của điểm quá độ.

Từ trước đến nay, chưa từng có ai tiêm nhiều hơn một ống K-110 cùng lúc.

Nếu sinh vật dưới nước là do vô số đơn vị hợp thành thì còn đỡ, chỉ cần tiêm hết K-110 trong ba phút là có thể xử lý sạch sẽ.

Nhưng nếu chỉ là một con duy nhất…

Mà lại chiếm diện tích lớn đến thế, thì theo kinh nghiệm anh từng thu được trong đống dữ liệu thiên về lý thuyết, một ống K-110 tuyệt đối là không đủ.

Về lý thuyết, anh có chỉ số bug sinh mệnh, tiêm nhiều cũng không chết. Nhưng nếu vượt quá số lần tiêm cho phép trong một khoảng thời gian ngắn, có thể sẽ kích hoạt trạng thái suy yếu chồng lớp (buff).

Vì thế, dù sinh vật phía dưới có lớn đến đâu, trong kịch bản tệ nhất, anh cũng chỉ có thể tiêm tối đa bốn ống K-110 trong vòng ba phút.

Sau đó để dành một ống cuối cùng, tiêm sau ba phút khi hiệu ứng suy yếu bắt đầu nhằm duy trì trạng thái cơ thể như người bình thường và quay trở về khoang nghỉ.

Muốn đảm bảo “một kích tất trúng” trong vòng ba phút sau khi tiêm, trước hết anh cần có sự hiểu biết nhất định về sinh vật phía bên dưới kia.

Mà để bảo toàn tính mạng cao nhất trong quá trình thăm dò, lựa chọn tốt nhất là dùng cơ giáp Z-X307.

Trong đầu anh bắt đầu mô phỏng trạng thái chiếm đóng của Tu Vẫn Thụ Cừu phía dưới... Nhưng ngoài những thứ đó ra, có lẽ anh còn cần hỗ trợ.

Dù là tìm kiếm cũng không thể để lộ trạng thái lang thang không mục tiêu. Tầm mắt Tần Túc thu hồi từ nơi xa.

Dừng lại ở góc trái phía trên khung làn đạn.Từ dòng làn đạn không ngừng lướt qua, Tần Túc xác định được nhân vật chính lúc này đang đứng ở bên phải vị trí của anh, bèn nghiêng đầu nhìn sang.

Dưới góc nhìn của người thứ ba, đôi mắt đen sâu thẳm vốn đang nhìn về phía xa của Tần Túc bỗng quay đầu lại, ánh mắt sắc bén chuẩn xác dừng ngay trên người Hạ Mục Chi.

Đúng lúc đó, Hạ Mục Chi cũng vừa nhìn về phía anh — bốn mắt chạm nhau. (Edit: òoo.Thêm nhạc..)

Hạ Mục Chi: “……”

Xong đời… bị bắt gặp rồi…

Hạ Mục Chi vì chột dạ mà lùi lại một chút.

Nhưng Tần Túc đã nhanh chóng lợi dụng khoảng thời gian đó để quan sát Hạ Mục Chi. Đuôi mắt anh liếc về phía bên trái, nơi các bạn học đang đứng.

Chợt phát hiện không biết bọn họ đang bị cái gì nhập, giờ phút này lại đều giống như anh, ngay ngắn chỉnh tề đứng vây quanh khu vực đài quan sát.

Mà nguyên nhân chính là vì hành động vừa rồi của anh, nghiêng người nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Mục Chi.

Nên cả đám bạn học theo bản năng cũng nhìn theo hai người.

Trong đầu nhanh chóng lướt qua những suy đoán này, ánh mắt và biểu cảm của Tần Túc vẫn không hề mang theo chút kinh ngạc hay chấn động nào.

Thần sắc anh vô cùng tự nhiên. Ánh mắt dừng trên người Hạ Mục Chi chưa đến một giây, thừa dịp Hà Mục Chi còn đang ngơ ngác chưa kịp phản ứng, anh mở miệng:

“Hạ Mục Chi.”

Miệng Hạ Mục Chi khẽ giật, bị bắt quả tang nên vừa xấu hổ vừa lúng túng, vẫn còn đang do dự chưa biết nên đáp lại thế nào thì….

Ánh mắt Tần Túc đã chuyển sang người kế tiếp, lạnh nhạt gọi tên:

“Raymond.”

Hạ Mục Chi quay đầu nhìn sang Raymond đang đứng ngay cạnh mình.

“Tôi?”

Raymond kinh ngạc, không tin nổi mà đưa tay chỉ vào chính mình.

“Ừ.”

Tần Túc gật đầu một cái. Ánh mắt anh cũng chẳng dừng lại trên người Raymond đến một giây, lại nhanh chóng nhìn sang người khác mà anh đã chọn trong suy nghĩ từ trước:

“Sophia.”

“Có mặt!”

Sophia theo phản xạ lập tức lên tiếng.

“……”

Hạ Mục Chi khẽ thở phào. Có lẽ không phải vì nhìn lén mà bị bắt tại trận, mà là... Tần Túc vốn đã chọn sẵn những người này.

Nhưng mà… Rõ ràng Tần Túc không liếc nhìn bọn họ lấy một lần, vậy mà vẫn có thể chuẩn xác gọi đúng vị trí từng người. Rốt cuộc… Tần Túc đã làm bằng cách nào?

【Gọi đầu tiên chính là Hạ Mục Chi, nhưng điểm danh này… thật sự không thể gọi là "trong sạch"...】

【Điểm danh hài hước hôm nay chính thức thuộc về Raymond.】

【Không phải tôi muốn nói Raymond như Husky đâu, nhưng thằng nhóc thật sự cứ như một con Husky đội hoa hồng, từ đầu đến chân đều viết hai chữ “ngu xuẩn” (Husky ngậm hoa hồng – một meme mạng chỉ nhân vật vừa ngốc vừa đáng yêu).】

……

Tần Túc tiếp tục điểm danh:

“Geoffrey.”

“Thịnh Song.”

“Chung Lâm.”

“Lupin.”

“Janice.”

“Daniel.”

……

Anh điểm danh xong một bên, tự nhiên xoay người nhìn về phía bên kia, dáng vẻ ung dung như thể mọi hành động và vị trí của các bạn học đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

“Ivan.”

“Trương Văn Triết.”

“Sisley.”

……

Dựa vào số lượng cây đại thụ mà anh đã đếm được tối qua, Tần Túc tổng cộng điểm danh 136 bạn học.

Anh thầm cảm ơn bản thân vì mỗi buổi học đều có thói quen tự tạo bảng thống kê trên quang não.Trong đó sắp xếp theo thứ hạng năng lực của từng người.

Nhờ vậy mà anh có thể tùy thời kiểm soát được những người có khả năng trở thành mối uy h**p tiềm tàng trong ban 6.

Cũng chính vì thế, anh mới có thể hiểu rõ năng lực của mọi người như lòng bàn tay, điểm danh không vấp một chút nào.

Lúc đầu, những bạn học bị gọi tên còn chưa hiểu vì sao Tần Túc đột nhiên điểm danh họ. Nhưng khi danh sách cứ dài dần, mọi người dần phát hiện:

“Người được gọi tên đều là những học sinh có thành tích nổi bật ở mỗi môn học trong ban 6.”

Nói cách khác, không chỉ chú ý đến Hạ Mục Chi, Tần Túc còn đặc biệt lưu tâm đến tất cả bọn họ.

Ban đầu ai cũng nghĩ rằng Tần Túc là kiểu người chẳng quan tâm ai. Nhưng khi nghe chính miệng Tần Túc gọi tên từng người một cách chuẩn xác.

Mọi người đều không kìm được mà ngẩng cao đầu ưỡn ngực, như thể vừa nhận được một tấm huân chương vô hình.

Còn những người chưa được gọi tên thì tràn đầy hy vọng nhìn về phía Tần Túc, mong chờ tên mình sẽ được Tần Túc đọc lên.

“Đi theo tôi.”

Tần Túc lạnh nhạt ra lệnh, rồi xoay người đi về phía kho vật tư gần phi thuyền không xa.

Chỉ một câu nói, nhưng giọng điệu lạnh lùng ấy đã đánh tan mọi ảo tưởng của những bạn học chưa được gọi tên.

Trên mặt họ lộ rõ vẻ thất vọng, chỉ có thể trơ mắt nhìn 136 người vừa được gọi, như bầy gà trống thắng trận, hào hứng bước nhanh theo sát Tần Túc.

Khi đi ngang qua chỗ Antony đứng, Tần Túc rõ ràng nhận ra ánh mắt đầy âm trầm của cậu ta đang khóa chặt vào mình.

Antony ẩn mình trong đám đông, ánh nhìn không cam lòng và đầy oán hận gắt gao dán chặt lấy Tần Túc.

Nhưng khi Tần Túc lướt qua, Antony lại vội vàng dời ánh mắt sang hướng khác, tỏ vẻ như chưa từng nhìn thấy.

Trong đám người đông đúc đến thế, đến cả Beta cũng được gọi tên, chỉ duy nhất Antony – một Alpha, lại bị bỏ qua.