Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 102

Chương 102:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

………………

Antony té lăn trên mặt đất. Còn chưa kịp mở miệng chửi thề, đã trông thấy đôi giày máy móc quen thuộc lạnh lùng bước ngang qua người mình.

Ngẩng đầu liền nhìn thấy góc nghiêng lạnh lẽo không cảm xúc của Tần Túc.

Lời mắng th* t*c nghẹn ngay nơi cổ họng. Bị khí thế đáng sợ toát ra từ Tần Túc ép chặt, dù cho Antony có thêm một trăm cái gan, cậu ta cũng không dám buông lời chọc tức vào lúc này.

Tần Túc chẳng buồn phí lời với Antony. Anh đã dùng quang não giành lại quyền điều khiển Z-X307, trực tiếp đá Antony khỏi buồng lái.

Sau đó, anh đội mũ giáp, khởi động khôi giáp* (giáp ngoài tăng cường hỗ trợ cơ giáp), hai chân nhẹ nhàng rời mặt đất, toàn thân gắn chặt vào buồng lái cơ giáp.

Khi Z-X307 chuyển động, một bàn chân máy khổng lồ bước về phía Antony.

Antony hoảng hốt đến mức đồng tử co rút, nhanh chóng lăn mình tránh sang một bên, rồi cắm đầu bỏ chạy khỏi phi thuyền, không dám quay đầu lại.

Tần Túc: “…”

Anh vốn không định giẫm lên cậu ta. Chỉ đơn giản là đang làm quen lại với cơ giáp mà thôi.

Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ phải mất công tìm lý do để đá Antony ra ngoài. Bây giờ phi thuyền chỉ còn một mình anh, không ai có thể nhìn thấy quá trình anh luyện tập điều khiển thành thạo cơ giáp.

23:00 đêm.

Sau hơn mười tiếng đồng hồ vận chuyển và lắp ráp, mấy trăm học sinh ban 6 cuối cùng cũng hoàn thành theo đúng yêu cầu của Tần Túc:

“Dựng nên một “kho thuốc nổ khổng lồ” trên đài quan sát lớn nhất của điểm quá độ.

Nhìn những cột vật liệu, thành phẩm giống như núi được chất chồng và buộc cố định vào nhau.Chính các học sinh ban 6, người đã trực tiếp xây dựng nó cũng bị choáng ngợp.

“Không phải lúc đầu nói rõ là chúng ta chỉ cần đánh vòng ngoài sao? Ý của Tần Túc là… muốn dẫn bọn mình tấn công thẳng vào hang ổ của Tu Vẫn Thụ Cừu à?!”

“Hẳn là vậy rồi…”

“……Không ổn đâu, tôi chỉ là một học sinh rất bình thường, vô cùng tầm thường luôn ấy.”

Trong đám đông, có người hỏi:

“Vậy… ai có thể kéo được cái hang ổ của Tu Vẫn Thụ Cừu lên đây?”

Dù cho có dùng đến phi thuyền, cũng chưa chắc đã đủ sức nâng nổi.

Tất cả mọi người đồng loạt nhớ lại những gì Tần Túc từng làm, rồi cùng đáp đồng thanh:

“Tần Túc.”

Người đặt câu hỏi: “……”

Nói có sách, mách có chứng, không thể phản bác.

Rốt cuộc là tình huống như thế nào, lại khiến Tần Túc phải gánh vác cả một kho thuốc nổ khổng lồ, có khối lượng lên đến hàng chục tấn như vậy?

Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, toàn bộ mọi người đều không khỏi rùng mình.

Tần Túc lại một lần nữa rời khỏi phi thuyền, sau đó tiến hành chia đội, đồng thời tuyên bố mệnh lệnh mới.

Lớp tổng hợp khoá 26 ban 6 chính thức bước vào trạng thái canh gác thay phiên.

Tuy rằng mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ càng, nhưng trong lòng Tần Túc vẫn thầm cầu nguyện: cái "vạn nhất" xui xẻo đó ngàn vạn lần đừng xảy ra.

0 giờ sáng.

Tần Túc đã tiêu hao giá trị sinh mệnh quý báu để đổi lấy thời gian ở lại thế giới truyện tranh,

vẫn chưa trở về hiện thực.

Ngày đầu tiên, 24 giờ lặng lẽ trôi qua giữa lời cầu nguyện không lời của anh.

“Còn lại 42 giờ.”

Tần Túc âm thầm tính toán trong lòng.

Dù nói là canh gác thay phiên, nhưng suốt cả đêm, anh gần như không rời khỏi vị trí đài quan sát.

Mãi đến khi mặt trời trên tinh cầu Viterta dần dâng lên, sau đợt thay ca tiếp theo, những người mới tới mới trông thấy Tần Túc trở về khoang nghỉ ngơi.

Anh không nói một lời, sắc mặt cũng vô cùng bình tĩnh.

Thế nhưng, khi thời gian càng kéo dài, không khí quanh điểm quá độ lại càng trở nên nặng nề, ngột ngạt như bị ép xuống bởi áp lực vô hình.

Đặc biệt là khi ban 6 phát hiện: bọn họ không thể quá độ trở về.

Cảm giác như đang bị dẫn lên pháp trường, một con dao nhỏ treo lơ lửng trên đỉnh đầu, chẳng biết bao giờ sẽ rơi xuống, khiến ai nấy đều thấp thỏm bất an.

Tần Túc vẫn không nói gì với bọn họ, và mọi người cũng chẳng ai dám mở miệng ra hỏi.

Ai cũng sợ, một khi đã biết sự thật, cảm xúc sẽ mất kiểm soát còn tệ hơn cả lúc này.

Ngày hôm sau.

22 giờ, trong thế giới truyện tranh.

Tần Túc đứng bên cạnh đài quan sát, trong lòng thầm niệm:

“Đã trôi qua 46 tiếng… chỉ cần kiên trì thêm 20 tiếng nữa, chỉ cần không xảy ra chuyện gì…”

Thì đúng lúc đó, mặt nước phía dưới đài quan sát đột nhiên phát ra những đợt rung chấn bất thường.

Từng đợt, từng đợt nối tiếp nhau.

Trong ánh sáng ban ngày rực rỡ phủ lên điểm quá độ, mặt nước bắt đầu nổi sóng.Những con sóng vỗ loạn xạ, không theo bất kỳ quy luật nào, đập vào nhau như đang giằng xé dữ dội.

Những con sóng đó… như có vô số thứ đang vật lộn bên dưới.

Đêm trước, từng có một mãng xà khổng lồ màu bạch kim từ dưới đáy thong thả bơi qua, chỉ khiến mặt nước gợn nhẹ. Còn so với hiện tại, nó rõ ràng còn nhỏ bé hơn rất nhiều.

“Chẳng lẽ… thật sự xui xẻo đến mức này?” ý nghĩ này lướt qua trong đầu Tần Túc.

Đúng lúc đó, mí mắt phải của anh đột nhiên giật liên hồi không kiểm soát.

Theo huyền học, người ta vẫn nói: “Mắt trái nhảy là điềm lành, mắt phải nhảy là tai ương.”

Tần Túc: “…”

Trong lòng anh thầm chửi thề “phong kiến mê tín” thì ngay khoảnh khắc đó, biến cố ập đến.

Qua màn hình mũ giáp, trong phạm vi tầm nhìn, một cột bọt nước khổng lồ bất ngờ bị đánh văng lên không trung.

Một mãng xà khổng lồ màu bạch kim bị hất tung lên khỏi mặt nước, thân hình uốn lượn vượt qua cả chiều cao đài quan sát, bay thẳng lên trời rồi nặng nề rơi xuống, tạo nên hàng ngàn tầng sóng nước trào lên dữ dội.

Ngay khi con mãng xà bị hất văng, mùi tanh của máu tươi pha lẫn nước thối nồng nặc tràn ngập không khí, chỉ trong thoáng chốc đã xộc thẳng vào khoang mũ giáp, k*ch th*ch mạnh mẽ khứu giác.

Chỉ trong chớp mắt khi mãng xà bị hất tung, Tần Túc nhìn thấy giữa thân nó bị cắn toạc ra một lỗ thủng khổng lồ, chằng chịt vết cắn nham nhở.

Khi rơi xuống mặt nước, thân thể mãng xà bị xé rách thành từng mảnh ngay tại chỗ.

Rồi ngay lập tức bị vô số xúc tu như dây leo từ dưới sâu vươn lên cuốn chặt lấy.Kéo tuột xuống vực sâu đen ngòm, tạo thành một xoáy nước đen nghịt vô đáy…

Tần Túc: “……”

Còn hơn 20 tiếng nữa mới hết thời gian hạn!?

Trong lòng gào thét, nhưng đối mặt với các học sinh đang thay phiên canh gác phía trước.

Tần Túc chỉ có thể cưỡng ép bản thân đứng vững, không được để lộ ra bất kỳ sự sợ hãi nào.

Tiếng nổ lớn và biến động bất ngờ khiến cả đội canh gác giật mình. Theo bản năng, tất cả nắm chặt vũ khí trong tay, lùi lại theo phản xạ.

Ánh mắt theo sát chuyển động của con mãng xà khổng lồ màu bạch kim vừa xuất hiện, rồi lại nhìn về bóng người đứng sừng sững không hề nao núng phía bên cạnh đài quan sát.

“Không hổ là Tần Túc… đến mức này mà vẫn không hề dao động!”

Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu, khiến những trái tim đang đập điên cuồng vì hoảng sợ trong ngực dần bình ổn trở lại. Đội canh gác, mang theo chút lòng tin và cảm giác được trấn an, dần tiến lại gần vị trí của Tần Túc.

Trận sóng gió động trời, cũng đánh thức cả nhóm học sinh còn đang ngủ trong khoang nghỉ ngơi trên phi thuyền.

Trên mặt nước, hỗn loạn chưa hề dừng lại. Tâm xoáy khổng lồ vẫn đang mở rộng, lan dần ra xa.

Tần Túc điều chỉnh quang não, kéo rộng phạm vi quan sát của mũ giáp, và lập tức nhìn thấy: những rễ từng bám dày đặc trên thân của cây đại thụ nay đã biến mất không còn dấu vết.

Thứ dưới đáy nước đang cắn nuốt cả con mãng xà khổng lồ, rõ ràng là một tồn tại còn hung bạo và to lớn hơn rất nhiều.

Mực nước dưới đài quan sát cũng đang từ từ hạ xuống vì ảnh hưởng từ lực xoáy hút, dù khoảng cách rất xa.

Rõ ràng, chỉ mới là chấn động từ việc săn mồi, nhưng đã đủ để làm mực nước quanh đài quan sát dao động. Như vậy… thật sự quá đáng sợ.

Nhận ra tiếng bước chân dồn dập phía sau, Tần Túc vừa quan sát lốc xoáy, vừa giữ vững tinh thần, trấn định phát lệnh trên kênh thông tin nội bộ, giọng điệu bình tĩnh đến mức khiến người nghe cũng thấy ổn định:

“Toàn bộ học sinh lập tức mặc đồ tác chiến.Tiểu đội số 1 mang theo đầy đủ vũ khí, thao tác chiến hạm di chuyển đến vị trí bên cạnh đài quan sát, chờ lệnh.Tiểu đội 2 ở nguyên tại chỗ, sẵn sàng tiếp ứng.”

Giọng anh dứt khoát vang lên, khiến tiếng bước chân hỗn loạn phía sau lập tức im bặt.

Một lúc sau, 136 người của tiểu đội 1 đã hoàn tất điều động, điều khiển các chiến hạm hạng nhẹ tiến vào vị trí.

Còn Z-X307, dưới thao tác liên tiếp của Tần Túc qua quang não, từ khoang phi thuyền bay vút đến, lặng lẽ đáp xuống ngay sau lưng anh.