Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 131
Chương 131:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
“Ê…”
Chung Lâm khẽ chọc tay Geoffrey, thì thầm:
“Cậu nói xem… Lần này khí thế của Tần Túc phá lệ làm người ta sợ hãi đến vậy.Có phải là vì chủ nhiệm lớp, khi bên trên “bắt ép” Tần Túc nhưng lại không ngăn cản.Mà chỉ chọn chấp hành mệnh lệnh, hiện tại cũng không hề nhắc tới chuyện cũ… nên mới làm Tần Túc tức giận?”
“Không đâu.” Geoffrey hạ giọng đáp,
“Cậu thấy Tần Túc giống loại người dễ nổi nóng vì chút chuyện như này sao?”
Một câu khiến Chung Lâm như ngộ ra, lí nhí lẩm bẩm:
“Đúng vậy… Tần Túc rộng lượng như thế. Hình như chẳng có gì đủ sức làm lay động cảm xúc của Tần Túc cả…”
Tần Túc: “……”
Thật ra anh cũng chẳng “rộng lượng” như bọn họ tưởng tượng.
Nghĩ thông suốt mới thấy, bản thân anh trước đó cũng có giận dỗi.Cụ thể biểu hiện là không đem kế hoạch thông báo với bất kỳ ai.
Chỉ là sau đó, anh nhanh chóng tìm được lý do để tự an ủi.
Trương Minh Lãng có nhiều học sinh như vậy, bọn họ từng gắn bó với nhau trong thời gian dài, liên hệ tình cảm càng sâu đậm.
Còn với anh, chỉ mới đồng hành hơn một tháng, cũng chẳng có bao nhiêu cảm tình. Giữa chọn học sinh cũ và chọn anh.
Trương Minh Lãng nghiêng về học trò cũ của mình cũng là điều dễ hiểu.Một lựa chọn bình thường mà ai ở vị trí ấy cũng sẽ làm.
Áp lực khiến người ta sợ hãi…
Chắc là bởi vì đám quỷ trời sinh đã mang theo hiệu quả lạnh lẽo?
Tần Túc im lặng, ánh mắt quét qua vòng vây chật kín xung quanh. Bầy quỷ tụ lại không để lại một khe hở.
Chúng nó tò mò nhìn những học sinh bốn phía, nhưng tuyệt nhiên chẳng muốn rời khỏi anh, như sợ bị anh bỏ lại.
“Sao lại bám người thế này…”
Tần Túc trầm mặc, dùng phí giá trị sinh mệnh, lần lượt rà quét thu hết chúng nó vào kho.
Xưa nay, anh chưa từng ra tay mà không chuẩn bị. Trong lúc rà quét, anh tiện tay “đóng dấu” lên con quỷ mạnh nhất.
Cũng là vì làn đạn bình luận đồn thổi rằng Hạ Ôn Viễn sẽ làm lớp trưởng ban 7. Biết đâu, chờ lát nữa trong buổi tập huấn lớp trưởng của 118 lớp, con quỷ ấy lại có tác dụng.
Lúc Sophia bước lên bục, cô không dùng miếng dán ngăn cách tin tức tố. Chỉ thấy hương diên vĩ (hoa Iris) nhàn nhạt tỏa ra, lan khắp lớp học.
Khoảng mười lăm giây sau, khi Tần Túc vẫn đang bận rà quét quỷ vào kho.
Từ ánh mắt anh bắt gặp những học sinh ngồi bên trái đang lần lượt lộ ra vẻ khó chịu, sắc mặt căng thẳng theo cấp bậc tin tức tố mà biến đổi.
Quỷ khác với vật thể trong kho, không cần anh keo kiệt tính toán từng điểm giá trị sinh mệnh.
Chỉ cần tốc độ đủ nhanh, anh chỉ cần nhìn lướt đã có thể thu vào ngay, không cần chớp mắt.
Nhưng con người thì khác, anh không thể gom cả đám vào một lần, mà buộc phải từng người, từng người một.
Vì chúng nó đã giúp anh nhiều đến thế, ân tình này anh chẳng thể làm qua loa được.
Gần hai trăm con quỷ cần phải nhập kho.Tần Túc không có thời gian để quan sát kỹ biểu cảm của các học sinh khác.
Liền dứt khoát thu hồi tầm mắt, tiếp tục rà quét từng con.
Sophia sau khi giải phóng tin tức tố, thì vẫn không rời mắt khỏi Tần Túc, dõi theo từng phản ứng.
Theo bản năng Alpha luôn bài xích Alpha khác.
Trong lớp, những Alpha ngang bằng hoặc nhỉnh hơn cấp bậc với Sophia đều khẽ cau mày, miễn cưỡng kìm nén.Không phóng thích tin tức tố đáp trả.
Những Alpha cấp thấp hơn, cùng với Omega hay Beta không có tin tức tố, thì phản ứng rõ ràng khác nhau.
Nhưng Tần Túc vẫn bất động. Tin tức tố của Sophia hoàn toàn không thể làm anh dao động dù chỉ một chút.
Đứng bên cạnh Sophia, chủ nhiệm lớp đã tranh thủ kéo một chiếc ghế, ngồi xuống từ lúc Tần Túc rời bục giảng.
Sophia: “……”
Chủ nhiệm lớp thật ra cũng chẳng cần như vậy, bọn họ cũng không phải là Tần Túc.
【 Trương Minh Lãng: Đã hiểu rồi, bí quyết để không quỳ xuống chính là… cái ghế. 】
【 Chủ nhiệm lớp có chút khôi hài, nhìn xem @Đại lão số 1 đã dọa thầy thành ra thế nào. 】
……
Sau liên tiếp vài người, cuối cùng cũng đến Hạ Mục Chi người vừa có nhiều bạn bè muốn che chở.
Vừa dễ tính đến mức, nội bộ thường xuyên nảy sinh mâu thuẫn.Khiến bảng xếp hạng số lượng sâu bị g**t ch*t thấp hơn những người khác.
Trước đó bất kể ai phóng thích tin tức tố, Tần Túc vẫn giữ nguyên thần sắc, chẳng hề biến đổi.
Những học sinh ôm hy vọng tin tức tố của mình có thể khiến Tần Túc dao động, cuối cùng đều thất vọng quay về.
Trong suốt quá trình ấy, ngoài việc thỉnh thoảng dùng ánh mắt liếc qua phản ứng của các bạn học.Tần Túc chỉ tập trung vào một việc: quét, quét, quét….
Không rảnh bận tâm những người khác.
Bọn họ không thể thấy được quỷ nếu không có thuốc đặc chế, nhưng anh thì nhìn rõ.
Vậy nên Tần Túc tranh thủ dồn toàn bộ tâm trí, sớm một chút quét hết vào kho để tránh phân tâm.
【 Ai cũng biết Hạ Mục Chi là Alpha cấp SS, liệu có thể khiến Tần Túc trước cả núi Thái Sơn cũng chẳng biến sắc, có chút phản ứng nào không đây? 】
【 Liệu Tần Túc có thể, vì Mục Bảo mà nhíu mày, chớp mắt một cái cũng được? 】
【 Chắc chắn là không. Cũng như voi chẳng bao giờ vì một con kiến dưới chân mà dừng lại quan sát. 】
……
Bản thân Hạ Mục Chi cũng đầy tò mò: khi cố tình phóng thích tin tức tố, liệu Tần Túc sẽ có phản ứng gì?
Vừa bước lên bục, ánh mắt đỏ ngầu của Hạ Mục Chi liền khoá chặt vào Tần Túc. Những người khác trong lớp cũng như thế.
Dù sao ngoại trừ Tần Túc, Hạ Mục Chi cũng được công nhận là Alpha có cấp bậc tin tức tố cao nhất ban 6.
1 giây…
5 giây…
10 giây…
Vì mong được nhìn thấy trên người Tần Túc chút biến đổi, mọi người cắn răng chịu đựng áp lực, dù khó chịu.
Thế nhưng so với lần trước, khi toàn bộ lớp bị nghiền áp bởi khí thế của Tần Túc, áp lực từ Hạ Mục Chi lúc này dường như đã nhạt hơn.
Ít nhất, bọn họ không còn cảm thấy lạnh giá đến thấu xương, không còn nặng nề đến mức nghẹt thở, vẫn còn có thể gắng gượng hít thở.
Mùi rượu vang đỏ, hương tin tức tố đặc trưng của Hạ Mục Chi tràn ngập suốt mười lăm giây. Nhưng bất kể cơ thể hay thần thái, Tần Túc vẫn chẳng hề dao động gì.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Tần Túc chỉ thản nhiên hướng về bục giảng.
Ánh nhìn nóng rực dồn từ bốn phía, dù không ngoái lại, Tần Túc cũng cảm nhận được.
Đáng tiếc, anh bận đến không thể để tâm.
Trong đầu nghĩ thoáng qua: “Mọi người đều chăm chăm nhìn anh. Nhưng lúc này, chẳng phải sự chú ý nên dồn vào người đang đứng trên bục sao?”
Ngoài ra, anh không hề phản ứng. Ánh mắt tưởng như bình thản nhìn bục giảng.
Nhưng thực chất đang khóa chặt giao diện không gian chỉ mình anh thấy được. Nơi từng con quỷ vẫn đang nối tiếp bị anh quét vào kho hàng.
Bận rộn đến mức chỉ mong bay nhanh hơn.
Thời gian Hạ Mục Chi phóng thích tin tức tố kéo dài hơn bình thường. Chủ nhiệm lớp Trương Minh Lãng ngồi bên cạnh khẽ ho khan, khó chịu nhắc nhở:
“Hạ Mục Chi như vậy là đủ.”
“…… Vâng, xin lỗi thầy.”
Sau khi xin lỗi, Hạ Mục Chi khẽ thở dài một hơi trong lòng. Thực ra, cậu cũng chẳng quá thất vọng.
Dù sao… đối phương là Tần Túc, khoảng cách giữa bọn họ, chẳng khác nào cách biệt trời đất.
【 Kết quả vốn đã đoán trước được, thôi thì buông tay. 】
【 Không sao đâu bảo bối, cậu vẫn là ông trùm hương rượu vang đỏ đáng yêu nhất. 】
【 Các fan của Mục Chi đúng là “bệnh tâm thần”, suốt ngày gọi cậu là “ông trùm”, làm tôi cũng phải bật cười. 】
