Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 14
Chương 14:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 14:
!!!”
【!】
......
Lời Tần Túc như một quả bom rơi thẳng xuống mặt biển, khơi lên ngàn tầng sóng dữ.
‘Cho nên, Tần Túc không ở trong kỳ mẫn cảm. Vừa rồi có miếng dán ngăn cách tin tức tố, mà áp lực đã kinh khủng như vậy, thật khó tưởng tượng nếu Tần Túc trong kỳ mẫn cảm thì sẽ còn cường đại đến mức nào.’
Đưa ra được kết luận này, tất cả “khán giả” trong truyện tranh lẫn ngoài màn hình , bất kể là nội tâm hay biểu cảm đều đồng loạt biến đổi rõ ràng.
Nghe thấy những ngày quen thuộc, ánh mắt Hạ Mục Chi nhìn về phía Tần Túc hiện lên tia kinh ngạc.
Không thể ngờ……
Kỳ mẫn cảm của bọn họ giống nhau như đúc…… Không đúng, vẫn có khác biệt. Cậu sau khi bước vào kỳ mẫn cảm, dù có cố ý phóng thích tin tức tố cũng không thể tạo uy áp mạnh mẽ như vậy.
【Chính chủ trực tiếp xác nhận rồi, vậy phần tư liệu đó quả thật là "Tần Túc"!】
【So với cái tên, quan trọng hơn là Tần Túc không hề trong kỳ mẫn cảm mà tin tức tố vẫn áp bức đến mức đáng sợ như thế sao?!】
【“Alpha này rõ ràng là siêu cấp cường đại lại vô cùng khiêm nhường”, không hề ỷ vào cấp bậc tin tức tố để ức h**p người khác, chính là cái mùi vị, vừa nghiền ép lại vừa khiến người ta mê mẩn.】
【Theo nghĩa nào cũng thật soái.】
【Các bảo bối, không hiểu liền hỏi, ánh mắt Mục Bảo nhìn "Tần Túc" là ánh mắt gì vậy?】
【Mệt cho mấy người còn một câu hai câu "Mục Bảo", đến vậy mà cũng không biết.Mục Bảo nhìn “ đại lão số 1” bằng ánh mắt ấy là bởi vì kỳ mẫn cảm của hai người giống nhau đó!】
【Hạ Ôn Viễn @Ôn đệ vừa ngủ dậy đã phát hiện trời sập, cậu ta vừa dụ dỗ vừa đe dọa các Omega khác “tự nguyện” hiến tuyến thể cho mình, vậy mà vẫn chưa tìm được một Omega nào có tuyến thể còn nguyên vẹn trùng kỳ mẫn cảm rơi vào ngày 1 đến ngày 7 cả. Không ngờ Hạ Mục Chi lại gặp được “đại lão số 1” như định mệnh cuộc đời ~】
【Ê, không đến mức đó đi? Omega kỳ mẫn cảm từ ngày 1 đến ngày 7 với Alpha nhiều như thế, Ôn đệ của chúng ta cũng đâu có keo kiệt như vậy đúng không?】
【Nói đùa gì thế? Lầu trên nói ra câu đó không cảm thấy buồn cười sao (xì mũi coi thường). Với chuyện liên quan tới Hạ Mục Chi, chỉ cần thần Ôn không tự mình nhìn thì chắc chắn không phải là thần Ôn. Nếu có thể, thần Ôn đã hận không thể loại bỏ tất cả những kẻ trên đời có chút tương tự với Hạ Mục Chi. Thậm chí vì Hạ Mục Chi mà tin tức tố còn không trùng lặp.】
……
Tần Túc giữa muôn vàn biểu cảm kích động, kinh ngạc và khiếp sợ xung quanh vẫn giữ nguyên thần thái bình tĩnh mà ngồi xuống.
Trong lòng vì bình luận và giá trị hảo cảm tăng lên mà không kiềm chế được vui sướng, thế nhưng trên mặt lại cố giả bộ chẳng để tâm chút nào đến mấy lời mình vừa nói ra, một câu đơn giản thôi đã tạo ra hiệu ứng bùng nổ với toàn bộ khán giả trong lẫn ngoài màn hình.
Cuối cùng, ánh mắt Tần Túc chậm rãi nhìn về phía "Hạ Ôn Viễn" trong bình luận.Ít nhất, hiện tại anh có thể xác định rằng tuyến thể Hạ Ôn Viễn “cấy ghép” thực sự có thể phát huy tác dụng của kỳ mẫn cảm.
Tạm thời anh vẫn chưa hiểu rõ luật pháp ở thế giới này, cũng không rõ “tuyến thể” đối với cư dân bản địa mang ý nghĩa như thế nào. Nhưng đối với một người khách từ thế giới khác như anh, “tuyến thể” là một cơ quan trọng yếu.
Với nền giáo dục mà anh đã tiếp nhận suốt hơn mười mấy năm qua, như một dấu vết khắc sâu chẳng thể xóa nhòa trong thế giới quan của anh.Tần Túc tuyệt đối không thể chấp nhận việc cắt bỏ tuyến thể của người khác. Dù cho có là “tự nguyện hiến tặng” đi nữa.
Đối với con người mà nói, đây là một cơ quan trọng yếu đến cực điểm. “Tự nguyện hiến tặng”? Chuyện đó quá nực cười rồi.
Nếu thật sự có người sống thọ rồi mất tại nhà, sau khi qua đời thì tự nguyện quyên tặng tuyến thể… chuyện đó đặt lên người anh thì càng không thích hợp. Anh yêu cầu là Alpha tin tức tố vượt qua cấp S. loại cấp độ tin tức tố mạnh đến mức hiếm có khó tìm.
Hơn nữa, dựa theo những tư liệu mà anh thu được từ bình luận và hệ thống, cùng với hiểu biết sơ lược về thế giới này: trong điều kiện tuổi thọ trung bình của người tinh tế trên dưới 300 tuổi, thì số lượng tuyến thể được tự nguyện quyên tặng sau khi tử vong là cực kỳ hiếm và quý giá.
Rất nhiều binh lính bản địa đã mất đi tuyến thể ngoài ý muốn trong các cuộc chiến tranh chống lại Trùng Tộc, mà so với bọn họ thì một kẻ đến từ thế giới xa lạ như anh, càng không có tư cách nhận được sự hỗ trợ tuyến thể đó.
Anh cần tuyến thể có khả năng phát ra tin tức tố có tính áp đảo phải tìm cách khác.
Không thể phủ nhận một điều: việc Hạ Ôn Viễn có thể “cấy ghép” nhiều tuyến thể như vậy, cho thấy cậu ta sở hữu kỹ thuật và kinh nghiệm cực kỳ điêu luyện ở lĩnh vực này.
Nếu trong tương lai, anh tìm được người phù hợp với yêu cầu tuyến thể để tiến hành “cấy ghép”, có lẽ sẽ cần đến Hạ Ôn Viễn.
"Phải nghĩ cách bắt lấy người này mới được."
Tần Túc thầm nảy ra suy nghĩ trong lòng.
Phòng học rộng lớn, sau khi Tần Túc ngồi xuống, đáng lẽ đến lượt người xếp thứ hai trong danh sách phải đứng lên, nhưng người này lại không hề làm theo thường lệ báo cáo tình trạng kỳ dễ cảm của mình.
Chủ nhiệm lớp Trương Minh Lãng cũng không lên tiếng nhắc nhở. Các học sinh ngồi dưới đều nghĩ ông cũng giống họ, đang chìm vào sự kinh ngạc chưa kịp phản ứng.
Sự im lặng kéo dài hơn mức bình thường. Tần Túc từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể toàn bộ cảnh tượng trước mắt lúc này đây không hề liên quan gì đến anh.
Trương Minh Lãng rốt cuộc cũng phản ứng lại, lén liếc nhìn thời gian hiển thị trên quang não, lúc này mới phát hiện, người lẽ ra phải đứng lên báo cáo tình hình kỳ dễ cảm sau Tần Túc vẫn chưa hề cử động.
“Khụ khụ…” Trương Minh Lãng ho nhẹ một tiếng, ánh mắt chuyển về phía nhóm Alpha cách Tần Túc năm ghế ngồi, “Vị bạn học kia, đến lượt em rồi đó.”
Sau khi được giáo viên chủ nhiệm nhắc nhở, Alpha đang ngồi đực một chỗ như bị đơ não cuối cùng cũng theo bản năng bật dậy.
Tới lượt cậu rồi à...
À phải, bây giờ là thời gian tự giới thiệu và thống kê kỳ dễ cảm. Vừa kịp phản ứng, Alpha kia mở miệng:
“Joseph Velen, kỳ dễ cảm từ ngày 13 đến 20.”
“Raymond, kỳ dễ cảm của tôi là…”
Những người khác cũng lần lượt hồi thần sau cú ho nhẹ của Trương Minh Lãng, nối đuôi nhau làm theo trình tự: giới thiệu bản thân, rồi báo cáo thời gian kỳ mẫn cảm của mình.
Raymond vừa ngồi xuống, vẫn còn hoảng hốt bởi luồng tin tức tố từ “Tần Túc” khi nãy, trong lòng không khỏi thầm cảm thấy may mắn.May là trước đây cậu chỉ lén lút tra thông tin của Tần Túc, chứ chưa từng vì lời đồn từ em trai Tuyên Cảnh Tịch mà mạo phạm khiêu khích người ta.
Nếu không…
Với cấp độ tin tức tố của Tần Túc, chỉ cần một đòn, cậu có thể bị “hạ gục trong nháy mắt” theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.
Nghĩ đến việc chính mình từng đăng tải tài liệu của Tần Túc lên diễn đàn, Raymond lập tức chột dạ, cả người lạnh toát, nhanh chóng mở quang não lên và lặng lẽ xóa sạch bài viết kia đi.
Xóa một bài viết đang cực kỳ nổi, Raymond vẫn cảm thấy bất an, quyết định trong thời gian tới cứ ngoan ngoãn làm một Alpha “giữ mình”, đừng chọc vào ai cả.
Tiếng giới thiệu vẫn vang lên không ngừng trong phòng học, xen kẽ nhiều chất giọng khác nhau.
Đám học sinh ngồi ở những hàng ghế phía sau, vì cách xa bàn đầu nên vẫn chưa đến lượt mình, liền không kìm được hóng hớt, bắt đầu thì thầm bàn tán với vẻ mặt đầy kích động.
“Cậu nghe chưa, kỳ dễ cảm của Tần Túc không phải bây giờ, mà là từ ngày 1 đến ngày 7 đó!!!”
“Không dám tưởng tượng nếu lúc đó tin tức tố của Tần Túc hoàn toàn bùng nổ thì cảnh tượng gì sẽ xảy ra ..…”
“Nhưng cũng chỉ có thể tưởng tượng thôi. Mọi người đều biết mà, việc đầu tiên khi nhập học ở mỗi trường quân đội chính là thống kê kỳ dễ cảm. Là để tránh tình huống nguy cấp khi kỳ mẫn cảm phát tác bất ngờ.”
Vào kỳ mẫn cảm, học sinh bắt buộc phải nghỉ học.
“Tê… Nhưng mà cũng có một số trường hợp đặc biệt, nếu gặp tình huống ngoài ý muốn trên chiến trường, không thể hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, thuốc ức chế lại mất hiệu lực… mà lúc đó kỳ mẫn cảm bùng nổ hoàn toàn thì không phải…”
“Im đi Miles, cậu nói vậy khác nào nguyền rủa người ta!” Tuy ai cũng rất muốn chứng kiến cảnh tượng tin tức tố của Tần Túc bùng nổ toàn diện, nhưng tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra trên chiến trường, nơi bất kỳ sai lầm nào cũng phải trả giá bằng mạng sống của binh lính.
Để bảo vệ mỗi tinh cầu và người dân của Liên bang khỏi sự quấy nhiễu của Trùng Tộc, tính mạng của mỗi binh sĩ trên chiến trường đều cực kỳ quý giá.
Những học sinh khác đồng loạt liếc mắt không tán thành về phía Miles khiến cậu ta ngượng ngùng ngậm miệng.
Cậu ta cũng chỉ là giả định mà thôi, cần gì phản ứng dữ dội vậy chứ? Nói thật, nếu không phải trước đây từng có tiền lệ tương tự thì cậu cũng đâu nghĩ đến !
…
Hạ Mục Chi ngồi ở hàng thứ ba. Rất nhanh đã tới lượt cậu.
“Hạ Mục Chi, kỳ mẫn cảm từ ngày 1 đến ngày 7.”
Việc kỳ mẫn cảm trùng nhau cũng không có gì hiếm, vì một tháng cũng chỉ có ngần ấy ngày. Nhưng việc Tần Túc và Hạ Mục Chi cùng có kỳ dễ cảm vào khoảng thời gian này, nhất là sau khi Hạ Mục Chi nói xong còn liếc nhìn vị trí của Tần Túc một cái, vẫn khiến bình luận trên màn hình nổ tung.
【 Không biết Mục Bảo đã liếc mắt nhìn Tần Túc bao nhiêu lần rồi nữa. Cái này gọi là gì? Chính phủ tạo điều kiện ép đồng nghiệp? Có chuyện gì khiến đồng nghiệp sợ hãi nhất. Dù bán kiểu nào cũng không qua nổi cái kết chính phủ se duyên đầu bảng! 】
【 Nhưng mà nói thiệt, chẳng phải “đại lão số 1” từ đầu đến cuối chưa từng đáp lại ánh mắt của Hạ Mục Chi sao? (icon đầu chó) AO truyền thống tất nhiên là hợp vị, nhưng song A còn hấp dẫn hơn nha! Một người si tình, một người dửng dưng, cực phẩm trope đó! 】
【 Khụ khụ, mấy má có quên không vậy? Ở đầu truyện tranh, “đại lão số 1” ở khu nhà ấm trồng hoa còn chủ động liếc nhìn Hạ Mục Chi đó nha~ 】
【 Ấy ấy… Làm rõ một chút, lúc đó “đại lão số 1” là nhìn cả bốn người: Hạ Mục Chi, Laris, Lận Nhân và Samuel. Không phải mỗi mình Mục Chi nha~ Cơm có thể ăn bậy, nhưng CP không thể ship bậy. Tôi nói hoài rồi! Hơn nữa là hai Alpha, mấy người định ship là cắn nhau hả? Có lý trí tí đi! 】
【Rõ ràng là cơm không thể ăn bậy, nhưng CP thì có thể cắn loạn hả? Phục mấy người thật đó, đúng là mấy nha đầu mê trai mà.】
…
Tần Túc: “…”
Đúng là tất cả đều là một đám "nha đầu mê trai", cái gì cũng có thể liên tưởng được.
Nhưng nhờ có làn đạn, anh kịp thời biết được tầm mắt nam chính đang nhìn về phía mình.
Phản hồi lại? Không đời nào có chuyện đó.
Chỉ khi anh càng tỏ ra dửng dưng, Hạ Mục Chi vì không hiểu nổi ánh mắt ban đầu của anh, mới tiếp tục hướng về phía anh, dẫn đến khung hình của truyện tranh bắt được.
