Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 158
Chương 158:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
……………
Tự thân thể nghiệm cảnh cáo của Tần Túc.
Cho dù không được sao chép thì thôi đi.Vậy mà còn châm ngòi khiến ban 7 từ chối chấp nhận cậu ta làm lớp trưởng.
Thật là… có thù tất báo, một chút cũng không chịu nhịn.
Hạ Ôn Viễn nghĩ mãi chẳng ra, vì sao mỗi lần cậu ta mới chỉ nung nấu ý định.
Còn chưa kịp biến thành hành động, thì Tần Túc đã có thể lập tức phát hiện?
Chẳng lẽ… là tự cậu ta bán đứng chính mình?
Ha, làm sao thế được.
Nghĩ không ra đáp án.Cuối cùng Hạ Ôn Viễn đành quy tội cho việc Tần Túc giỏi nhìn mặt đoán ý.
Xem xong lời độc thoại trong lòng của Hạ Ôn Viễn, làn đạn sôi nổi phụ họa:
【Khẳng định không phải】
【Đúng vậy, làm sao có thể tự bán đứng chính mình, chẳng lẽ lại có hai nhân cách tự g**t ch*t lẫn nhau sao】
……
Hạ Ôn Viễn từ dưới đất bò dậy, xoay người nhìn về phía học sinh ban 7, trên mặt treo nụ cười xã giao:
“Nha.”
Hạ Ôn Viễn bất đắc dĩ nhún vai với ban 7.
“Các người cũng thấy rồi đấy, là Tần Túc cự tuyệt chúng ta.Tôi cũng không còn có cách nào khác.”
【Tâm thần phân liệt à?】
【Có cảm giác như bàn tay đưa ra mà không nắm được gì, bất lực vô cùng】
【Ban 7 cảm giác muốn đòi Ôn thần tiền bồi thường tổn thất tinh thần】
……
Ban 7 nhất thời không biết nói gì, khóe môi co giật: “……”
Không hiểu vì sao, bọn họ luôn cảm thấy Hạ Ôn Viễn đang nhảy nhót.
Bỏ qua vết bầm xanh tím còn mờ trên cổ cậu ta, chỉ nhìn nụ cười nhẹ nhàng treo trên gương mặt Hạ Ôn Viễn.
Tuyệt đối không thể nhìn ra cậu ta, vừa mới trải qua một trận uy h**p ‘thập tử nhất sinh’ đến ngạt thở.
(Thập tử nhất sinh: 十死一生 là một câu thành ngữ Hán Việt.Chỉ mười phần chết, một phần sống.Mô tả tình huống vô cùng nguy hiểm, cận kề cái chết, chỉ có cơ hội sống sót rất nhỏ nhoi.)
Hạ Ôn Viễn hoàn toàn không để ý đến ánh mắt quỷ dị của mọi người, tiếp tục nói:
“Này thật sự quá đáng tiếc.Chúng ta vẫn không nên quấy rầy Tần Túc, miễn cho cậu ta lại giận chó đánh mèo...”
“Không sai biệt lắm.”
Khâu Vĩnh Ngôn vốn dĩ có cơ hội cạnh tranh vị trí lớp trưởng, nhưng bị Hạ Ôn Viễn giở thủ đoạn cướp mất, cười lạnh cắt ngang màn diễn của cậu ta:
“Mọi người đều biết, hiện tại Tần Túc chỉ là lớp trưởng ban 6.Liên quan gì đến ban 7 chúng ta?”
“Đúng vậy, không biết còn tưởng rằng Tần Túc mới là lớp trưởng ban 7 chúng ta ấy chứ.”
Bạn bè của Khâu Vĩnh Ngôn lên tiếng phụ họa.
“Người nào đó, đừng vì bản thân vô năng mà muốn đem trách nhiệm vốn thuộc về mình ném lên đầu người khác. Cứ diễn mãi, rồi chính mình cũng tin là thật à?”
“Hạ Ôn Viễn, cậu làm lớp trưởng thế này, ban chúng ta thật sự sẽ ổn à? Nếu không thì cậu chủ động đi tìm thầy đổi người đi, như vậy với ai cũng tốt hơn.”
……
Học sinh ban 7 bảng thành tích trận thực chiến vừa rồi chỉ được xếp hạng trung bình.
Người này một lời, người kia một tiếng, đồng loạt châm chọc Hạ Ôn Viễn “đức không xứng vị”.
Hạ Ôn Viễn nhìn về phía Khâu Vĩnh Ngôn, kẻ này từ lúc cậu ta nhận chức lớp trưởng vẫn luôn không phục.
Khóe môi cong lên, nụ cười càng sâu. Hạ Ôn Viễn nghiến răng nghiến lợi, nhã từng câu từng chữ:
“Đúng đúng đúng, các người nói đúng, tôi đều đã nhớ kỹ. Đa tạ chỉ giáo.”
“Kế tiếp, tôi sẽ nghiêm chỉnh làm một lớp trưởng khiến mấy người vừa lòng.”
A, cứ chờ mà xem.
“Đi thôi, hôm nay trước tiên luyện… ném trọng vật...”
Hạ Ôn Viễn chen qua mọi người, cố ý giọng điệu ngừng lại một chút.
Thấy những học sinh khác cau mày, Hạ Ôn Viễn mới cảm thấy mỹ mãn đắc ý nói:
“1.000 lần.”
Lời vừa nói ra, ban 7 đồng loạt nhíu mày.
“Hạ Ôn Viễn, cậu....”
Hạ Ôn Viễn lười nghe bọn họ càu nhàu:
“Số lần không đủ thì không được nghỉ.”
Cậu ta không vui, vậy thì ai cũng đừng mong bình an. Đắc tội không được Tần Túc, chẳng lẽ cậu ta còn không trị nổi đám người này?
Hạ Ôn Viễn nghênh ngang bỏ đi.
“1.000 lần? Người lợi hại nhất trong chúng ta mỗi lần cũng chỉ có thể ném được 6 cái.Phải mất hai ba tiếng mới xong. Những người chậm hơn thì ít nhất năm sáu tiếng. Rõ ràng là cố ý làm khó.”
“Lão Kim, nói vậy còn là lý tưởng đó. Quả tạ nặng như vậy, càng về sau thể lực càng suy kiệt, lấy đâu ra sức mà hoàn thành?”
“Hơn nữa, luyện xong thì tay chúng ta còn dùng nổi nữa không? Ngày mai đi học, ngay cả vũ khí cũng không cầm được. Cái này mà gọi là huấn luyện sao? Rõ ràng Hạ Ôn Viễn cố tình tra tấn chúng ta.”
“Haizz, đều là người nhà họ Tuyên, sao lại khác nhau một trời một vực thế này.”
“Các cậu… có phải đã quên lời Tần Túc nói rồi không?”
Những lời này khiến ánh mắt mọi người nhìn về phía Khâu Vĩnh Ngôn, người đứng thứ hai trong cuộc bỏ phiếu bầu lớp trưởng.
“Khâu Vĩnh Ngôn, chỉ cần cậu mở miệng, chúng tôi đều nghe theo.”
“Không sai.”
Sau lời nhắc nhở của Tần Túc, tất cả ánh mắt mong chờ của ban 7 nhìn sang Khâu Vĩnh Ngôn.
Có sự chiếu cố đặc biệt từ Tần Túc, lại thêm ánh mắt mong đợi của các bạn học… Khâu Vĩnh Ngôn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng trịnh trọng gật đầu:
“Nếu đã vậy… tôi thử xem.”
“Được!”
“Chúng ta đi!”
