Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 165
Chương 165:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
………….
Tần Túc tạm thời thu hồi suy nghĩ đang phân tán trên những Xích Cánh Trĩ Quạ khác.
Để mặc chúng tự do hoạt động.
Quang não tập trung toàn bộ vào bộ trang bị dưới chân, bảo đảm tốc độ công kích đạt mức cao nhất.
Chất lỏng màu vàng kim sắc, cùng cái miệng máu khổng lồ của Xích Cánh Trĩ Quạ đồng thời ập đến trước mặt Hạ Mục Chi.
Xạ kích xong, trong cơn gió cát mù mịt, Hạ Mục Chi chỉ kịp chớp mắt.
Khoảng cách vốn còn xa.
Vậy mà trong chớp mắt, con Xích Cánh Trĩ Quạ khổng lồ trên cao kia đã sát ngay trước mặt.
Cái miệng máu há rộng trực tiếp nuốt trọn lấy cậu.
“!”
Biến cố xảy ra quá đột ngột.
Hạ Mục Chi không kịp né tránh, cả người bị nuốt vào.
Đau nhức bị cắn nuốt tràn ngập toàn thân, khiến Hạ Mục Chi trong thoáng chốc mất đi ý thức.
Trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, đáy lòng Hạ Mục Chi thoáng qua ý niệm:
“Đáng giận, thất bại rồi! Rõ ràng chỉ cần đánh trúng một lần là nó biến mất.Vậy mà cả một diện tích lớn như thế mình cũng không đánh trúng được.Đúng là phế vật!”
“Đau quá!”
“Nếu là Tần Túc, tuyệt đối sẽ không xảy ra loại tình huống này.”
【Nói xem, Hạ Mục Chi à, chọc anh ấy làm gì cơ chứ (thở dài)】
【… Lời tự thuật của Hạ Mục Chi nghe thật đau lòng. Nhưng không nỡ nói sự thật cho nhóc.Đối thủ của cậu chính là Tần Túc đó.Chẳng phải vấn đề diện tích lớn hay nhỏ đâu.】
【Không ngờ nhé, người ăn cậu chính là Tần Túc (icon chó)】
【!!!】
【666666666】
【Tần Túc… ăn Hạ Mục Chi?!】(Edit: đầu tự nhiên tối thui..)
【Theo mức độ hot hiện tại, vai chính nuốt vai chính sao?】
……
Thành công khiến Hạ Mục Chi ‘tử vong’.Để tránh ‘đêm dài lắm mộng’, Tần Túc nghênh ngang rời đi.
Hạ Mục Chi lại lần nữa khôi phục ý thức.
Phát hiện bản thân đã quay về điểm ‘hồi sinh’, buộc phải làm lại từ đầu.
Trên đường tiến về điểm đích, Hạ Mục Chi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm con Xích Cánh Trĩ Quạ khổng lồ kia.
Nhìn thấy vậy làn đạn trêu chọc, khán giả cười vang:
【 Mục Bảo thật sự là… tôi cười chết mất 】
【 Tuy là có lòng tốt, nhưng mà… vừa đáng yêu vừa buồn cười. @Tần Túc.Đại lão ơi, nếu không thì anh cứ hiện thân trước mặt Hạ Mục Chi đi. Nhìn cậu ấy tìm kiếm thật sự quá khổ sở ha ha ha 】
……
Tần Túc: “……”
Vô dụng.
Không thèm để ý đến làn đạn nữa.
Tần Túc quan sát toàn cục, từ thao tác cá thể chuyển sang điều khiển quần thể.
Ngụy trang thành “Trùng Vương”, anh tùy cơ chọn ra “người may mắn” để truy đuổi.
Đối với những tiếng cầu cứu đáng thương, tiếng khóc nức nở.Hay là tiếng gào phẫn nộ của các bạn học trong kênh liên lạc.
Khi số lần tử vong tăng lên quá nhiều… anh hoàn toàn làm ngơ.
Ý chí sắt đá.
Tuyệt đối không có ý định kết thúc sớm.
Một trận nói rõ nửa giờ, chính là nửa giờ.Thiếu một phút một giây đều không tính là nửa giờ hoàn mỹ.
Giữa các học sinh đang sống một giây dài như cả đời người.
Rốt cuộc nửa giờ cũng trôi qua.
Để tránh bị mắng vì “áo choàng” bại lộ.
Trước khi cảnh tượng mô phỏng biến mất, Tần Túc dẫn đầu thu hồi toàn bộ máy bay ngụy trang.
Chính anh cũng rút lui khỏi hình thái Trùng tộc.
30 phút đếm ngược kết thúc. Cùng với gió cát dần tan biến, giọng nói lạnh lẽo của Tần Túc vang lên trong kênh thông tin quang não của tất cả học sinh:
“Trận đầu mô phỏng kết thúc. Năm phút nghỉ ngơi. Các bạn học tranh thủ thời gian.”
Ban 6 học sinh: “……!!!”
Cuối cùng!
Cũng kết thúc rồi?
Từ tinh thần hoảng loạn đến cảm xúc mất khống chế.
Tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Là lớp trưởng, nắm giữ toàn bộ quyền hạn khu vực mô phỏng thực chiến.
Lần này Tần Túc không mở lại bản ghi hình.
Đối với tình hình toàn cục vừa rồi, những học sinh đang ôm đầu khóc rống hoàn toàn không biết chân tướng.
“Ô ô ô, lúc đầu tôi thật sự tưởng mình đã chết thật rồi!”
“Trời ơi, cái cảm giác bị ăn sống nó khủng khiếp!”
“Không ngờ có một ngày tôi lại thể nghiệm cảm giác ‘kẹo kẹt bị nhai nuốt’, thật sự quá đáng sợ.”
……
Thời gian nghỉ ngơi không dài.
Sau chừng một phút vừa khóc vừa oán giận.
Tốp năm tốp ba học sinh ban 6 ngẩng đầu nhìn nhau, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tần Túc.
